Lãng Tử Tại Đô Thị

Chương 81: Bệnh thiếu dương (1)



Lâm Dật Phi cười khổ nói:

– Hình như là cậu nhìn lầm rồi, gần đây tôi không có thời gian, hơn nữa ngày mười một tôi còn phải đi ra ngoài có chút việc, e rằng chỉ có thể cự tuyệt ý tốt của cậu.

Ngô Vũ Thân khoát tay nói:

– Không vội, không vội, chỉ cần cậu đồng ý là tốt rồi.

Sắc mặt Phương Lương tái mét, hai người này kẻ xướng người họa đây mà. Cứ làm ra vẻ khó khăn lắm, chẳng lẽ gần đây tình hình kinh tế của Ngô Vũ Thân này có chút căng thẳng nên mới nghĩ ra cái này?

Sắc mặt Chương Long Châu có chút khác thường đột nhiên hỏi:

– Không biết đồng chí Lâm có thể huấn luyện đội đặc công những kỹ năng gì?

Tính cách của ông ta không đưa đẩy giống như Phương Lương , hơn nữa luôn làm việc ở cục an ninh quốc gia, nên có chút kiêu ngạo, mặc dù biết là không thể đắc tội với cái thằng Ngô Vũ Thân này, nhưng vẫn không vừa mắt với Lâm Dật Phi, cảm thấy không nôn thì không khoái.

– Thật sự thì rất nhiều, am hiểu nhiều nhất thì đương nhiên là võ thuật!

Ngô Vũ Thân thở dài nói:

– Đợi tới lúc hắn dạy, tôi cũng nhất định sẽ đi học, đồng chí Chương, tôi biết rằng có lẽ bây giờ đồng chí vẫn còn cảm thấy hơi bất ngờ, khó có thể hiểu, nhưng mà anh thật sự nên nghe hắn dạy, chắc chắn anh sẽ biết được là tôi có ý tốt.

– Võ thuật?

Giọng điệu của Chương Long Châu có chút kinh ngạc, cũng có chút khinh miệt, càng cảm thấy Ngô Vũ Thân này nói thật khó nghe, anh ta ở cục an ninh quốc gia công phu cũng không kém, nhưng nghe khẩu khí của Ngô Vũ Thân, không ngờ muốn Lâm Dật Phi dạy ngay cho cả anh ta, vậy thì làm sao mà có thể khiến anh ta không bực tức cơ chứ:

– Nếu Ngô Vũ Thân nói như vậy, đồng chí Lâm, tôi muốn thỉnh giáo công phu của cậu một chút.

Phương Lương thấy vẻ mặt Ngô Vũ Thân khẽ biến sắc, tiến lên một bước:

– Long Châu chính là như vậy, cậu ta là một cao thủ, đụng phải một người tinh thông võ thuật khác thì không tránh khỏi ngứa ngáy mà muốn đọ sức một chút, Dật Phi cậu đừng nên trách.

Lâm Dật Phi vừa mới lắc đầu, Ngô Vũ Thân đột nhiên ở phía sau nói:

– Dật Phi, chỉ là so tài, không có gì phải ngại.

Chương Long Châu cười:

– Ngô Vũ Thân nói không sai, chỉ là so tài thôi, mọi người biết điểm dừng.

Lâm Dật Phi đành phải gật đầu:

– Nói như thế, tôi không dám thất kính rồi.

Phương Lương cũng muốn xem một chút xem Lâm Dật Phi này rốt cuộc có bản lãnh gì, có thể làm cho Ngô Vũ Thân sùng bái như vậy, sắn tay áo lên:

– Nào, tôi phải thu dọn chỗ này một chút, cái bàn này cũng di chuyển đi.

Tuy rằng ông ta không biết bản lãnh của Lâm Dật Phi, lại biết chân tay của Chương Long Châu cực cứng, đến lúc đó đánh cho ngươi ngã ngựa, rối tinh rối mù, để cho bệnh viện thấy thì không biết ăn nói ra sao.

– Không cần đâu, to thì đánh to, nhỏ thì đánh nhỏ.

Lâm Dật Phi mỉm cười nói:

– Nếu có gặp phải kẻ cướp, đạo tặc,…người ta cũng sẽ không chờ anh đem bàn đi đâu, hơn nữa đến điểm thì dừng, mời!

Hắn nói có vẻ khách khí, nhưng rõ ràng là không coi Chương Long Châu ra gì, Chương Long Châu trong lòng căm tức, thấy Ngô Vũ Thân liếc mắt một cái, thấy anh ta đang rất có hứng thú mà nhìn mình và Lâm Dật Phi, làm như là việc chẳng liên quan gì tới mình, hít một hơi thật dài:

– Nếu như vậy, mời chỉ giáo!

Vừa dứt lời, Chương Long Châu bước lên trước, nắm tay trái nhoáng lên một cái, vừa tới mặt của Lâm Dật Phi, bên phải đã đánh thẳng ra ngoài, chiêu thức của anh ta không đẹp, nhưng tuyệt đối không bẩn thỉu.

Lâm Dật Phi phớt lờ hư thế quyền trái của ông ta, đưa tay phải ra, chỉ một nhát đã nắm chặt lấy cổ tay của Chương Long Châu, nếu như thật sự là đánh nhau với địch, lúc này hắn đã bẻ gãy tay của đối phương, “ Thần quỷ khó thoát nã thủ” hắn sớm đã luyện lư hỏa thuần thanh, quen thuộc tới mức không thể quen thuộc hơn, không cần nói thì đã dùng nắm đấm đánh qua, cho dù là có ba tay, hắn cũng có thể bắt lấy từng cái, không hề để lọt.

Chương Long Châu giơ tay giãy dụa, cũng không thể động, sắc mặt biến đổi, anh ta rốt cuộc không tầm thường, năng lực ứng biến lại hiếm thấy, chỉ trong chốc lát vừa tiếp chiêu, quyền trái vừa đột nhiên lộn trở lại, vượt qua khuỷu tay, thẳng tới lồng ngực của Lâm Dật Phi.

Lâm Dật Phi cười nhạt một cái, buông tay ra chưởng, phản thủ chụp lấy đầu vai của Chương Long Châu.

Cùi trỏ của Chương Long Châu vừa đụng vào lồng ngực của Lâm Dật Phi, đột nhiên cảm thấy bị bóp nghẹt, đầu vai như bị ngàn cân đè ép, hai đầu gối mềm nhũn, quỳ xuống.

Chẳng qua thân hình ông ta bị hướng xuống dưới, khuỷu tay đã không đủ để chạm tới đầu vai của Lâm Dật Phi, Lâm Dật Phi cười, thò tay trái ra, đã đỡ được ông ta, lui về phía sau hai bước, thản nhiên nói:

– Đa tạ!

Hai người giao đấu tới mức tóe lửa, phó cục trưởng Phương còn chưa kịp phản ứng, cuộc đánh nhau đã chấm dứt!

Mặc dù không nhìn ra ai thua ai thắng, nhưng một người thì vẫn trấn tĩnh, một người thì mặt lúc trắng lúc xanh, phó cục trưởng Phương cũng biết được Chương Long Châu không được tốt cho lắm, vẻ mặt tươi cười một tay lôi tay kéo:

– Ngang tay, ngang tay, hai người đúng là kỳ phùng địch thủ.

Lâm Dật Phi chỉ cười cười, cũng không phản bác, Chương Long Châu thì lại giật tay của Phương Lương ra, lớn tiếng nói:

– Tôi thua rồi.

Phương Lương ngẩn ra, nghĩ thầm là “người khác đã giữ mặt mũi cho anh nhưng chính anh lại tự buộc tội mình, tôi giữ mặt cho anh còn không biết quý trọng, vậy thì chả còn cách nào rồi”.

Ngô Vũ Thân mỉm cười:

– Thua thì thua, thắng thì thắng, tôi thì biết tôi đánh không lại Dật Phi, tuy nhiên rất nhiều người không tin chuyện này, cuối cùng thì phải thử một chút.

Sắc mặt Chương Long Châu trở nên hồng hào, tuy nhiên nghe Ngô Vũ Thân nói chính mình cũng không bằng Lâm Dật Phi, trong lòng cũng thư thản đi nhiều, mặt Phương Lương có chút kinh ngạc, sau một lúc lâu mới nói:

– Công phu của Lâm Dật Phi mặc dù không tệ, tuy nhiên việc này dù sao cũng là việc của công gia chúng ta, rất nhiều phương diện không thể để lộ cho người khác.

Lâm Dật Phi cười cười:

– Được rồi, so tài cũng dừng ở đây, Vũ Thân, tôi còn có việc, các anh cứ làm việc đi.

Ngô Vũ Thân sửng sốt, nhìn phó cục trưởng Phương, trầm ngâm một lát:

– Nếu vậy, tôi cũng không giữ cậu, tuy nhiên chuyện mà cậu đã đồng ý với tôi thì đừng quên đó.

Lâm Dật Phi gật gật đầu, rồi lại lắc đầu:

– Con người tôi thật sự không thích bị ràng buộc, có cơ hội dạy cho bọn họ vài chiêu thì được, cậu thích so tài với tôi thì tôi nhất định sẽ tiếp, về phần tiền và các thứ khác thì bỏ đi, võ công quý là ở ngộ tính, sư phụ lĩnh vào cửa, có thể học nhiều hay ít thì phải xem bản lãnh của bọn họ thôi.

Ngô Vũ Thân có chút thất vọng, thấy thái độ kiên quyết của Lâm Dật Phi, đành phải nói:

– Nhất ngôn cửu đỉnh.

Lâm Dật Phi gật đầu đi vội vàng đi ra, vừa vặn đụng phải bác sỹ Tiền, Lâm Dật Phi không chờ nói, bác sỹ Tiền đã giống y như là nhặt được bảo bối, bắt hắn lại:

– Tiểu Tiếu nói cậu đi vào bệnh viện, tại sao không tới tìm tôi? Đã sớm chuẩn bị tiền cho cậu rồi, để ở trong ngăn kéo của tôi đã vài ngày, chỉ chờ cậu tới lấy thôi.

– Vốn nghĩ là có việc gấp phải dùng tiền.

Lâm Dật Phi cười nói:

– Không nghĩ là đột nhiên có biến cố, không cần dùng gấp như vậy, cũng chưa phải dùng tới.

Bác sỹ Tiền vẻ mặt chân thành nói:

– Cậu không vội dùng, nhưng sao lại làm tôi gấp như vậy, đi, tới phòng làm việc của tôi.

Kéo Lâm Dật Phi đi, chẳng nói gì chỉ đi về phía trước, đi chưa được mấy bước, một người từ phía đối diện đi tới, khoảng hơn năm mươi tuổi, nhìn bác sỹ Tiền, nhiệt tình chào hỏi.

– Lão Tiền, lần trước kê đơn thuốc cho tôi thật không tệ, uống một thang tinh thần đã khá nhiều, buổi tối cũng không ho khan, xem ra cái này so với Tây y cũng không tệ.

Bác sỹ Tiền đắc ý cười:

– Ông bạn già, cũng may ông không vẫn chưa hủy bỏ phòng y khoa, nếu tôi bị đuổi về quê, thì bệnh này của ông cũng không dễ dàng khỏi như vậy đâu.

Người kia xấu hổ cười:

– Lão Tiền, ông nói gì vậy, cái bệnh viện này trước mắt vẫn là tôi nói là được, chỉ cần tôi ở đây một ngày, y khoa sẽ tồn tại một ngày.

Đột nhiên sửng sốt, nhìn thấy bên cạnh bác sỹ Tiền là một sinh viên đang nhìn mình, ánh mắt phức tạp dị thường, đột nhiên nhói lên một cái:

– Lão Tiền, vị này là..?

– Là một bệnh nhân trước kia của bệnh viện chúng ta.

Bác sỹ Tiền cười cười:

– Tên là Lâm Dật Phi, ông không quen đâu. Lần trước vốn dĩ đã bị tiểu Tần hạ đơn thông báo bệnh tình nguy kịch, nhưng vẫn là do phương thuốc của tôi chữa trị khỏi.

Nói tới đây, nhìn trộm sắc mặt của Lâm Dật Phi, chẳng phát hiện gì khác thường, thì đã yên tâm, ông ta và Tần An Lý đấu nhau rất lâu rồi, Tây y vẫn luôn không thể kết hợp. Khó có cơ hội áp đảo Tần An Lý, tự nhiên không thể bỏ qua, tuy nhiên phương thuốc kia là do Lâm Dật Phi kê, nhưng mà nói thế nào thì cũng là công lao đi lấy thuốc của ông ta.

– Lâm Dật Phi?

Người kia hai mắt tỏa sáng, đột nhiên nói:

– Tôi nhớ ra rồi, lần trước….

Đột nhiên lại ngừng lại, lắc đầu:

– Các người cứ làm việc đi, tôi còn có việc.

Vội vàng đi ngang qua Lâm Dật Phi, thấy ông ta nhìn chằm chằm vào chính mình, trong lòng có chút không vui, người thanh niên này thật là không có lễ phép.

Bác sỹ Tiền chẳng phát hiện có gì khác thường, nhưng thấy Lâm Dật Phi ngẩn người nhìn theo sau người này, không kìm nổi hỏi:

– Cậu biết ông ta?


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.