Lãng Tử Tại Đô Thị

Chương 84-1: Hoài nghi (1)



“Bốp”, một tiếng vang lên, người kia kêu lên một tiếng thảm thiết rồi im bặt, giống như con gà đang sống bị túm lấy cổ nhưng cả người lại như con rùa, nháy mắt thấp đi một nửa. Cô gái đang ngồi ngẩn ra trên mặt đất hoảng sợ phát hiện người vừa đến kia chỉ đánh một chưởng mà dường như đã đè cho đầu của cái người vừa bắt mình vào tận trong cổ vậy.

Người thứ ba cầm dao đã nhanh chóng chạy đến đầu hẻm, trong lòng tuy đang hoảng sợ nhưng vẫn hơi vui mừng. Mặc dù cậu ta không động đậy chút nào nhưng thân thủ của cậu ta là tốt nhất ở đây. Tuy vậy từ khoảnh khắc Lâm Dật Phi ra tay, gã đã biết rằng đây không phải là người mà là Diêm Vương đến từ địa ngục. Trên người cậu ta đâu đâu cũng thấy sát khí của một cao thủ tuyệt thế.

Vậy nên gã ta bỏ lại đồng bọn để chạy trốn, từ lúc người thứ nhất bị giết gã đã bắt đầu chạy, đến khi nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của người thứ hai trong vài giây thì gã chỉ còn cách đầu hẻm vài bước chân. Lúc này gã cảm thấy hơi hối hận là đã chọn cái nơi tồi tàn này. Cái hẻm này chỉ có lối ra ở hai đầu, người bị cướp muốn chạy thoát cũng không dễ nhưng gã không để ý là cơ hội cho gã chạy trốn cũng bị ít đi rất nhiều.

Khi sắp nhìn thấy ánh sáng của đầu hẻm thì bỗng nhiên gã dừng lại, không phải là gã cho rằng mình đã thoát khỏi nguy hiểm mà là do người kia đã chặn trước mặt mất rồi.

Gã không tài nào hiểu được tại sao Lâm Dật Phi có thể đi từ đằng sau ra đằng trước mình, gã chỉ biết rằng cơ hội sống sót của mình dường như là rất ít.

Lâm Dật Phi quay lưng về phía đầu hẻm khiến gã không nhìn rõ mặt hắn. Đột nhiên tên cướp ngã quỵ xuống, run giọng nói:

– Tha mạng cho tôi, tôi chỉ…

Gã nói chưa dứt lời đã lăn một vòng trên mặt đất đến bên cạnh Lâm Dật Phi, con dao găm lóe lên hàn quang, hung ác đâm vào dưới sườn Lâm Dật Phi.

Lúc này mới biết động tác của người này rất nhanh, ra tay tàn nhẫn quyết đoán. Hắn thấy Lâm Dật Phi liền một lúc giết hai người thì biết rằng trong tình hình hiện giờ, nếu Lâm Dật Phi không chết thì gã sẽ là người chết, xin tha chết chỉ là cái màn thôi. Gã muốn Lâm Dật Phi xem nhẹ gã, hơi sơ sẩy một chút, nói không chừng có thể đưa Lâm Dật Phi đến báo tin ở chỗ Diêm Vương.

Con dao găm vừa mới được đưa tới cạnh Lâm Dật Phi, gã chỉ cảm thấy trên tay nhẹ đi, con dao đã rời khỏi tay, trước mắt gã hoa lên một cái, ánh đèn bên đường đã chiếu lên người gã. Ánh đèn ngày thường rất nhu hòa nhưng bỗng nhiên gã thấy hơi chói mắt, muốn đưa tay che ánh sáng lại thấy ngực lạnh một cái, có gì đó tí tách chảy xuống.

Toàn thân đột nhiên bị rút hết sức lực, lúc này gã mới phát hiện ra không biết từ lúc nào con dao găm trong tay mình đã bị đưa tới tận ngực, rạch ra một đoạn, cái thứ đang tí tách chảy xuống chính là máu tươi, đang chảy xuống không ngừng theo mũi dao.

Gã vất vả xoay người lại, biết mình đã cách cái chết không xa. Gã biết bộ phận bị dao đâm vào là áo ba lỗ nhưng bị xuyên từ ngực vào. Khi giết người gã cũng thích nhất bộ phận này bởi vì gã biết đây là vị trí trí mạng.

Nhưng gã không cảm thấy đau đớn, cũng không thấy sợ hãi. Gã đã giết rất nhiều người, cũng biết sớm hay muộn cũng có một ngày mình chết trong tay người khác nhưng nằm mơ gã cũng không ngờ rằng ngày này lại đến nhanh như vậy. Lúc này gã lại rất bình tĩnh, chỉ muốn quay đầu lại nhìn xem rốt cuộc người giết mình là ai.

Lâm Dật Phi đứng ở đằng sau không mảy may động đậy. Hắn biết người này chắc chắn sẽ chết nhưng không cảm thấy thương hại một chút nào. Loại người này đáng chết, cuối cùng hắn cũng hạ đòn sát thủ giống như đối phó với Đầu Báo. Hắn biết người nào thì nhất định phải giết, hắn cũng biết rằng nếu chỉ đánh ngất hoặc bắt lại thì tội của bọn chúng cũng không phải là tử tội. Điều này khiến cho hắn hoài nghi hình phạt pháp luật ở thời đại này có phải là nhẹ quá không.

Nói nhân tính và nhân quyền với súc sinh không phải là quá châm chọc sao?

Đúng lúc đó hắn hơi ngạc nhiên bởi vì ánh mắt của người kia nhìn hắn vô cùng ngạc nhiên, giống như là quen hắn vậy, vẻ mặt khó tin nói:

– Tiểu…là…là… mày?

Ánh mắt cậu thiếu niên lóe lên, bước lên phía trước. Người kia ngoẹo cổ một cái, người mềm nhũn ngã xuống bên cạnh. Cậu thiếu niên dừng lại, bất đắc dĩ lắc đầu, hắn biết bây giờ cho dù có Hoa Đà tái thế phỏng chừng cũng bất lực. Hắn không thở dài vì cái chết của người này mà do không hiều tại sao gã lại quen biết Lâm Dật Phi.

Hắn nhìn ba người này có vẻ dễ dàng nhưng biết chắc chắn là du côn bình thường không thể so được. Nhưng chính vì như vậy mới khiến hắn không hiểu được, Lâm Dật Phi chẳng qua chỉ là một sinh viên, làm sao quen biết với bọn chúng được chứ? Nhưng cái thắc mắc này đã bị đứt theo cái chết của ba người này rồi.

Bách Lý Băng chạy đến bên cạnh hắn:

– Dật Phi, anh giết người à?

Đáng ngạc nhiên là lần này Bách Lý Băng không run rẩy nhưng giọng nói lại hơi run. Buổi sáng cô đã nhìn thấy người chết nhưng không nhìn thấy Lâm Dật Phi giết Đầu Báo. Nhưng bây giờ thì cô đã nhìn thấy Lâm Dật Phi giết người thật.

Tuy cô cũng cho rằng mấy người này đáng chết, những người ức hiếp con gái đều không phải là người tốt nhưng cô biết mấy người này nếu chiếu theo luật thì cũng không phải là tội chết. Nói như vậy thì nhẹ nhất Lâm Dật Phi cũng là phòng vệ, lúc này cô không kịp sợ hãi, ý nghĩ đầu tiên không phải là báo cảnh sát mà là cầu cứu bố mình.

– Em làm gì đấy?

Lâm Dật Phi bắt lấy cổ tay của cô.

– Gọi điện thoại cho bố em!

Tay của Bách Lý Băng dừng giữa không trung, nhìn Lâm Dật Phi:

– Bố em mà không ra mặt thì anh cũng không đi học nổi đại học nữa đâu.

Cô biết hiệu suất và thái độ làm việc của cảnh sát ở đây, có thể nói là rất tốt. Nếu như không có ai ra mặt thì Lâm Dật Phi không cần nói đến đi học, có khả năng bị giam trong Cục ít nhất là một năm rưỡi.

Lâm Dật Phi lắc đầu, gỡ di động trên tay cô xuống:

– Bố em có thể giải quyết được chuyện này nhưng không phải là sự lựa chọn tốt nhất.

Bách Lý Hùng chẳng qua chỉ là một nhà kinh doanh, ông ấy có thể ra mặt bảo lãnh cho Lâm Dật Phi nhưng hậu họa thì khôn lường.

– Vậy chúng ta cứ thế bỏ đi à?

Bách Lý Băng thấy Lâm Dật Phi không đồng ý, hiểu nhầm là hắn cũng sợ, lại không muốn liên lụy đến mình:

– Dật Phi, anh yên tâm đi, em sẽ ở bên anh mãi mãi. Em sẽ không nói chuyện này với bất cứ ai.

Cô quay đầu nhìn cô gái kia, không ngờ cũng không thấy cô ta đâu, không nhịn nổi kinh ngạc nói:

– Cô gái kia đâu rồi?

– Đi rồi.

Lâm Dật Phi thản nhiên nói nhưng trong lòng lại có chút bi ai. Vì dân trừ hại nhưng lại phải nơm nớp lo sợ, nhân chứng bị hại thì cứ thế bỏ đi. Chẳng lẽ đây chính là xã hội hiện nay? Hắn đương nhiên là biết cô gái kia đã nhân lúc Bách Lý Băng chạy đến đây mà lén chạy ra đầu hẻm kia, nhưng hắn cũng không ngăn cản.

– Sao cô ta có thể như vậy chứ?

Bách Lý Băng không kìm được mắng:

– Một đôi cẩu nam nữ, chúng ta cứu bọn họ mà không cảm ơn được một câu, bây giờ còn chạy nhanh hơn cả thỏ, sớm biết như vậy…Dật Phi, rốt cuộc anh định làm thế nào? Hay là chúng ta trốn đi, không có ai biết đâu.

Lâm Dật Phi lắc đầu:

– Có một người có thể giải quyết chuyện này tốt nhất.

Hắn bấm di động, hạ giọng nói hai câu:

– Vậy được, cứ như vậy đi.

Rồi hắn cúp máy, kéo mấy người chết ra đầu hẻm, thì thào nói:

– Chỉ mong là trước khi cảnh sát đến đừng có con ma nào xui xẻo đến chỗ này.

– Anh báo cảnh sát à?

Bách Lý Băng lo lắng hỏi:

– Như vậy sao được, anh không biết là những người đó bây giờ không bắt người xấu đâu, nếu như không bắt được người xấu, cũng không tìm được nhân chứng thì chắc chắn anh sẽ bị xui xẻo.

Lâm Dật Phi vỗ vỗ đầu vai cô, an ủi:

– Em yên tâm đi, không sao đâu. Anh có bạn là chuyên gia xử lý mấy chuyện này.

Bách Lý Băng bán tín bán nghi nhìn hắn, khẽ nức nở, gục vào vai Lâm Dật Phi:

– Nếu như ngày mai anh có chuyện gì thì nhất định phải báo với em đầu tiên đấy.

Lâm Dật Phi gật đầu, thở dài trong lòng.

Bách Lý Băng trải qua ngày hôm sau trong tâm trạng thấp thỏm lo âu, vài lần không nhịn được định gọi điện cho bố nhưng vẫn nhịn được. Cô mơ thấy Lâm Dật Phi bị một đám cảnh sát xông vào nhà trọ đưa đi mặc dù cô biết rằng hiệu suất làm việc của cảnh sát chắc chắn là không cao như vậy.

Buổi sáng cô ngủ dậy nhìn hơi tiều tụy, sắc mặt u ám hỏi Tiểu Lệ mấy câu, ngờ vực không thôi. Nhưng Bách Lý Băng vẫn tươi cười, bấm số gọi cho Lâm Dật Phi. Cũng may là nghe nói hắn vẫn bình yên vô sự thì tâm trạng cô mới tốt hơn một chút nhưng vẫn cảm thấy không yên lòng. Cô gần như là mua hết báo sáng của thành phố Giang Nguyên về xem có đăng chuyện của tối qua không nhưng chỉ thấy mấy tin tức cũ rích, không có gì mới cả.

Bách Lý Băng trải qua một buổi sáng trong tâm trạng hoảng hốt, buổi trưa lại gọi điện cho Lâm Dật Phi, biết hắn không sao rồi nhưng vẫn không nhịn được mà đến nhà trọ của hắn, không ngờ thấy ba người đang ngồi đánh bài, không khỏi tức giận nhưng lại không chịu rời đi, đứng ở cửa nhìn ba người bọn họ đánh.

Mọi người đều nói đỏ tình đen bạc nhưng Lâm Dật Phi lại đỏ cả bạc cả tình, đến trước trận đấu buổi chiều với khoa Ngoại Ngữ thì hắn gần như đã thắng hết của Đại Ngưu. Lại thêm A Thủy khiêu khích, đổ thêm dầu vào lửa, khiến Đại Ngưu thẹn quá hóa giận, tráo loạn bài lên rồi phẩy tay áo bỏ đi, đương nhiên tất cả số tiền đặt cược cũng không đếm được.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.