Lãng Tử Tại Đô Thị

Chương 86-2: Vụ án lớn (2)



Chương Long Châu gắp đồ ăn nóng, nhét đầy vào miệng, nuốt qua loa xuống:

– Tôi là người của Cục An ninh Quốc gia, nếu cậu muốn biết thì tất nhiên là đã biết rồi. Thực ra tôi khá là ngưỡng mộ cậu, tôi cảm thấy cậu là một người rất tự do tự tại. Chuyện hôm qua nếu đổi lại là tôi thì chắc chắn tôi sẽ không giết bọn chúng. Chỉ có điều muốn giết là một chuyện, có thể giết được hay không lại là chuyện khác, có thể giết được bọn chúng nhưng chỉ có thể đưa chúng ra công lý, chờ tòa xét xử lại càng là chuyện đành chịu.

Những lời này đương nhiên là anh ta tự nói trong lòng, cũng hơi bực bội nhưng không thể nói trước mặt Phó Cục trưởng Phương được. Bây giờ nói ra lại không sợ ai nghe thấy. Do anh ta nói hơi nhỏ nên cho dù Lâm Dật Phi ngồi đối diện cũng nghe một cách khó khăn chứ đừng nói đến những người ở bàn khác. Đây cũng là nguyên nhân anh ta tìm đến Lâm Dật Phi. Nhìn thấy Lâm Dật Phi gật đầu, Chương Long Châu buông đũa xuống, nhấp một hớp rượu.

– Thật ra vụ cướp ngân hàng này chỉ cần Phó Cục trưởng Phương ra mặt là đủ rồi. Tôi đến đây không phải là vì chuyện đó.

Lâm Dật Phi nhìn chén rượu trước mặt:

– Anh đã quen Ngô Vũ Thân từ lâu rồi à?

Chương Long Châu cũng không phủ nhận mà lại gật đầu thật mạnh:

– Hôm qua cậu ấy đã nói với tôi rồi, nói cậu rất thông minh, võ công cũng rất tốt, bảo chúng tôi nếu dùng được thì dùng. Không thể dùng được thì…

Khóe miệng anh ta mỉm cười, nhìn kĩ vẻ mặt của Lâm Dật Phi, phát hiện sắc mặt hắn vẫn như cũ, vẫn ăn như không có chuyện gì xảy ra, dường như những gì anh ta nói đều không để trong lòng. Chương Long Châu không khỏi thở dài, biết cái cậu Lâm Dật Phi trước mặt này dường như không phải là không để ý, Chương Long Châu biết hắn chắc chắn là người cẩn thận hơn so với nhiều người. Trong vụ án cướp ngân hàng, anh ta và Ngô Vũ Thân cùng Đội trưởng Long đã nghiên cứu lại, đều thấy biểu hiện của Lâm Dật Phi lúc đó quả thật là rợn hết cả người.

Hắn biết võ công thì không nói làm gì, bọn họ cũng biết trong xã hội có không ít người tài, chủ yếu là dựa vào mồm mép lanh lợi, những người bọn họ khiếm tốn thì hầu hết là không có tiếng tăm gì. Nhưng ngườivừa biết võ lại vừa có đầu óc như Lâm Dật Phi thì rất ít, nếu không làm sao có câu nói “ngu si tứ chi phát triển”

Lâm Dật Phi không những biết võ mà lại còn cực kì thông minh. Đương nhiên điều khiến bọn họ hoảng sợ không phải là võ công của hắn, cũng không phải đầu óc của hắn mà là sự bình tĩnh của hắn khi giết người.

Đầu Báo là do hắn giết, ba tên cướp trong con hẻm cũng là do hắn giết. Đương nhiên nếu như Lâm Dật Phi không nói ra mà cứ thế bỏ đi thì cũng chẳng có ai biết cả, cho dù là bác sĩ pháp y có kinh nghiệm nhiều năm khi nhìn đến tình trạng tử vong của ba tử thì cũng phải kêu là kì lạ, đặc biệt là cái người quần nhạt một nửa, cả người đều mềm nhũn như bùn, nếu như không biết được chân tướng thì chắc chắn còn tưởng là người ngoài hành tinh làm cho tên cướp này chết một cách hài hước đến vậy.

Đến hiện giờ Lâm Dật Phi đã giết bốn người nhưng đều là những loại đáng chết, điều này khiến cho Chương Long Châu không còn lời nào để nói. Giống như những gì anh ta nói, anh ta cũng muốn giết mấy kẻ rác rưởi đó nhưng thân phận của anh ta không cho phép. Anh ta thành thật mời Lâm Dật Phi một ly, phục hắn làm được chuyện anh ta muốn làm mà không làm được.

Lúc đầu Lâm Dật Phi gọi điện cho Ngô Vũ Thân nhưng Ngô Vũ Thân chỉ nói một câu, bảo hắn giải quyết cho tốt mấy việc sau đó. Ba người này tuy đáng chết nhưng cậu ta vẫn cảm thấy tiếc vì nếu như còn sống thì vẫn còn giá trị hơn là mấy cái xác chết.

– Không thể dùng thì làm sao?

Lâm Dật Phi ăn vài miếng, lại uống một chén rượu xong mới ngẩng đầu lên nhìn Chương Long Châu hỏi:

– Nhưng anh cũng đừng bảo với tôi là không dùng được thì giết đấy.

Chương Long Châu cười cười:

– Chỉ sợ là tôi không có khả năng đó, huống chi sợ rằng trên thế giới này những người như vậy thì quá ít. Ngô Vũ Thân nói, nếu như không thể dùng cậu thì làm bạn với cậu cũng không tệ. Tôi vốn có chút không tin nhưng hiện tại là tin 100% rồi.

Lâm Dật Phi cười nói:

– Khả năng đặc biệt của tôi chính là ăn uống chùa. Anh kết bạn với người như tôi thì nên cẩn thận túi tiền đấy. Đúng rồi, anh nói mấy người bọn chúng là chạy trốn đến hả?

Chương Long Châu gật gật đầu:

– Tôi vốn đảm nhiệm chức vụ trong thủ đô, một tháng trước ở phương Bắc có khai quật được một số đồ, giá trị rất lớn.

Anh ta vốn khâm phục võ công của Lâm Dật Phi nhưng vẫn đang muốn phân cao thấp với hắn trên bàn rượu. Đây là bệnh chung của hầu hết đàn ông. Chỗ này tôi không bằng anh nhưng tôi không tin là chỗ khác cũng không bằng anh. Nhưng đến khi nhìn thấy Lâm Dật Phi uống liền hai chén, lại rót đầy chén thứ ba thì anh ta không khỏi cười khổ, dẹp đi ý nghĩ của mình nhưng cũng uống cạn chén rượu.

Lâm Dật Phi ngẩn ra, không biết tại sao anh ta lại đột nhiên nói từ chuyện cổ vật nhưng chỉ nhấc chai rượu lên rót đầy chén anh ta. Chai rượu trắng thứ nhất sắp nhìn thấy cả đáy, Chương Long Châu mới mở chai thứ hai ra, nhưng Lâm Dật Phi cầm được chai rượu, nắp chai nảy lên, ngoan ngoãn rơi xuống bàn như làm ảo thuật vậy.

Lâm Dật Phi chậm rãi rót đầy chén của Chương Long Châu, chờ anh ta nói tiếp.

– Nhưng chỗ cổ vật đó mới khai quật được mấy ngày thì đã bị một đám người theo dõi.

Chương Long Châu cười khổ nhìn cái nắp chai trên mặt bàn, một lúc lâu sau nói:

– Bảo vệ có không ít nhưng không ngờ bọn cướp còn đông hơn. Ba người cậu giết hôm qua đã được nhận định là cũng có mặt tại vụ đó. Đây được coi là một vụ án lớn, lãnh đạo phía trên cho chúng tôi thời gian phá án nhưng chỉ có những người trong cuộc mới biết.

Lâm Dật Phi thở dài nói:

– Chẳng lẽ lần này anh đến Giang Nguyên là vì bọn chúng? Vậy không phải là tôi đã làm hỏng chuyện của anh đấy chứ?

Chương Long Châu sau khi gật đầu lại lắc đầu:

– Tôi cũng chỉ biết là bọn chúng đi xuống phía Nam, lần này gặp cậu quả thật là khéo. Cậu đã giúp tôi rồi, sao lại làm hỏng chuyện được. Tất nhiên nếu lúc đầu bắt sống bọn chúng thì không chừng có thể biết được một ít thông tin về tòng phạm của chúng. Nhưng việc đã xảy ra thì không ai quay lại được cả. Nhưng cậu hạ thủ quả thật là cũng mạnh, dập nát cả một cái xương sống, nếu cậu không thừa nhận thì tôi cũng không dám khẳng định là cậu đã giết chúng đâu.

Lâm Dật Phi cười cười, Chương Long Châu thẫn thờ tỉnh lại, nhận ra sơ hở trong lời nói của mình, vội vàng giải thích:

– Đương nhiên đây là khen cậu chứ không phải là mắng cậu.

Chương Long Châu lại nâng chén rượu lên nhưng chỉ uống nửa chén, cười khổ nói:

– Cậu có thể uống được bao nhiêu thì cứ uống, để tôi thanh toán hết cho. Tôi muốn giải thích rõ ràng mọi chuyện rồi mới có thể say.

Chương Long Châu nhìn ý cười trong mắt Lâm Dật Phi, thở dài nói:

– Cậu uống say bao giờ chưa?

– Đương nhiên là có.

Lâm Dật Phi mỉm cười:

– Tôi nhớ có một lần đã uống mấy chục cân rượu mạnh, say đến mức hôm sau tỉnh dậy tôi phải uống mấy cân rượu Thiệu Hưng mới tỉnh táo lại được.

– Mấy chục cân á?

Suýt nữa Chương Long Châu phun ra ngụm rượu trắng trong miệng, khó khăn nuốt xuống thì lại bị sặc. Mặc dù không tin nhưng ngẫm lại vẫn cười nói:

– Vậy nhờ cậu nhân lúc ví tôi vẫn còn tiền thì nói cho tôi biết mọi chuyện xảy ra hôm qua đi chứ nhỉ?

Lâm Dật Phi cười, gật gật đầu, kể lại từ đầu đến cuối mọi chuyện đêm đó. Hai mắt Chương Long Châu sáng lên, lại cảm thấy hơi kì lạ:

– Thật ra tôi thấy chuyện này hơi lạ, hồi trước có mười mất tên đến cướp đồ, tên nào cũng là kẻ liều mạng, đương nhiên bọn chúng cũng biết rằng nếu như bán mấy món đồ này thì cả đời này cũng không phải lo lắng gì cả.

– Vậy bọn chúng ra tay chưa vậy?

Lâm Dật Phi thoáng nghĩ một chút, hỏi.

– Chắc là vẫn chưa.

Chương Long Châu chậm rãi nói:

– Gần đây tin tức rất ít, món hàng này lại rất nóng, chắc cũng không có nhiều người có thể mua, phỏng chừng bọn chúng cũng không vui vẻ bán với giá quá thấp đâu.

– Nếu như bọn chúng vẫn chưa ra tay…

Lâm Dật Phi nhìn chén rượu:

– Trên người mấy tên kia không có hàng, có khả năng số hàng này không ở Giang Nguyên đâu. Hoặc cũng có lẽ không chỉ có ba tên này ở Giang Nguyên?

Chương Long Châu gật gật đầu:

– Những gì cậu nói cũng gần giống với những gì chúng tôi nghĩ. Tôi đã cho người đem ảnh của bọn chúng đến các khách sạn ở Giang Nguyên nghe ngóng nhưng không có động tĩnh gì.

Lâm Dật Phi cười cười:

– Có lẽ bọn chúng còn có chỗ khác để ở.

Hai mắt Chương Long Châu sáng lên, đứng lên nói:

– Cậu nói là…

Lâm Dật Phi lắc đầu:

– Đương nhiên đây chỉ là suy đoán của tôi thôi, nhưng nghe anh nói như vậy, tôi cũng thấy có chuyện rất lạ.

– Cậu nói đi.

Chương Long Châu chậm rãi ngồi xuống nhưng ánh mắt có ý tán thưởng.

– Anh nói là có rất ít tin tức nhưng nếu tôi là kẻ trộm thì tất nhiên tôi cũng sẽ tránh nơi đầu sóng ngọn gió.

Lâm Dật Phi chậm rãi nói:

– Chứ không cầm dao đi gây chuyện ở khắp nơi.

Đột nhiên Chương Long Châu hỏi:

– Cậu quen hai người bị hai kia à?

Ánh mắt Lâm Dật Phi lóe lên tia sắc bén, vừa định trả lời thì di động của Chương Long Châu kêu lên. Chương Long Châu mới nghe được hai câu sắc mặt đã thay đổi:

– Cái gì? Cậu nói là bọn chúng đến cướp thi thể?


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.