Lãng Tử Tại Đô Thị

Chương 92-1: Chúng sinh muôn màu (1)



Lời âu yếm giữa người yêu với nhau chỉ ngại quá ít, quá ngắn, nghe hoài không chán. Tuy nhiên nghe thấy, lỗ tai của người khác chỉ cảm thấy khó chịu phát buồn nôn. Thính lực của Lâm Dật Phi lại cực kỳ tốt. Lúc này cũng có chút hâm mộ khả năng nghe của Bách Lý Băng. Cách dùng chủ yếu mặc dù là nghe một chút ngoại ngữ, lúc không có chuyện gì làm còn có thể ngăn chặn chút tạp âm.

Một hàng mười chỗ ngồi, chỗ hắn ngồi người hơi ít chút, và còn là chỗ gần cửa sổ. Lòng cảm kích Đại Ngưu cuộc đời này cuối cùng cũng làm được chuyện tốt, nghĩ trở về có nên cảm ơn cậu ta hay không. Không biết nên mời cậu ta ăn bữa thịt lợn tái lăn, hay là bát mỳ Bản Đao đây.

Ngồi bên cạnh là một cụ bà tuổi đã cao, dọc đường không ngừng ho, khiến Lâm Dật Phi gần như cho rằng bà ta sẽ ho cả phổi ra ngoài. Có lòng tốt hỏi thăm vài câu, vốn định xem giúp bà ta. Thật không ngờ mấy năm nay người tốt khó làm. Ánh mắt bà ta nhìn Lâm Dật Phi giống như con gà mái đang ấp trứng trong tổ vậy. Lâm Dật Phi bị ánh mắt này nhìn cho phát hoảng, liền lặng lẽ rút quân.

Không khí trong xe tương đối vẩn đục, chỉ số ô nhiễm vượt chỉ tiêu nghiêm trọng. Chỉ số tạp âm của mấy gã thanh niên ngồi bên cạnh không biết là học sinh, hay là thanh niên lêu lổng vượt quá mức cho phép. Cãi lộn, kêu la ồn ào, náo động không ngừng. Hai cô gái ngồi bên cạnh trang điểm nồng đậm và ăn mặc diêm dúa không biết là cô gái, hay là phụ nữ, đang ỏn ẻn tức giận. Thỉnh thoảng lại rộ lên mấy tiếng thét chói tai, khiến người ta nghĩ lầm như cô ta đang bị cưỡng gian vậy. Cô ta lại cười đắc ý, đặt mông ngồi ở bên cạnh bạn đồng hành, bất chấp trong xe nóng bức thế nào, vẫn ôm ấp nhau.

Một người trong số đó, phấn trên mặt ước chừng dày nửa tấc, chồng chất cao gần bằng mũi. Điều này khiến cho toàn bộ khuôn mặt của cô ta thoạt nhìn trắng bệch giống như bài mạt chược vậy. Nếu buổi tối lên miếu Thành Hoàng dâng hương, phỏng chừng sẽ bị người ta cho là thần Bạch Vô Thường.

Buổi tối khi cô này nhàm chán, phát hiện bên cạnh vẫn còn có chàng đẹp trai, không khỏi mở cờ trong bụng. Đôi mắt quyến rũ giống như nước sông Tiền Đường, từng lớp từng lớp sóng. Lâm Dật Phi lại ngồi ở đó như đập lớn của sông Tiền Đường, sừng sững bất động.

Điều này cũng có thể xem như ‘Không sợ không biết được hàng, chỉ sợ hàng so sánh với hàng’. So sánh với đống bên cạnh kia mà nói, Lâm Dật Phi đột nhiên phát hiện đôi tình nhân đối diện cũng coi như đáng yêu thú vị. Nhưng thật không ngờ ánh mắt dừng lại không đến một giây, liền di chuyển ánh mắt ra ngoài cửa sổ.

Chàng trai kia thoạt nhìn yên lặng không nói gì, giờ phút này một bàn tay đã thò vào dưới váy bạn gái. Cô gái trên mặt ửng hồng, hai mắt khép hờ, cũng không nhìn bạn trai. Ngược lại nhìn Lâm Dật Phi, cố gắng áp chế yết hầu hết sức không phát ra rên rỉ. Một bộ mặt đầy trứng cá trong một khắc này trái lại cũng có sự phong tình vô hạn.

Lâm Dật Phi cuối cùng hiểu được vì sao chàng trai kia xương gầy như que củi. Dinh dưỡng không đủ thật ra chỉ là thứ yếu thôi, mỗi ngày không biết tiết chế mới là nguyên nhân căn bản. Suốt cả một buổi tối Lâm Dật Phi vô cùng nhàm chán, đành phải nhìn cảnh đêm tối như mực ở bên ngoài cửa sổ. Nhưng dù sao cũng tốt hơn nhiều so với nhìn đôi nam nữ đang thân mật ở đối diện.

Thỉnh thoảng đèn đường chợt lóe lên, giống như khi phi ngưạ nhìn thấy đuốc hành quân vậy. Ngọn đèn của đô thị phương xa lóng lánh, càng giống như lửa trại hừng hực của đại bản doanh. Lâm Dật Phi giờ khắc này đột nhiên lại xuất thần, như có điều suy nghĩ!

Ồn ào náo động cuối cùng lúc hai giờ rạng sáng cũng đã yên tĩnh. Đôi tình nhân đối diện cuối cùng cũng cảm thấy mệt mỏi, cụ bà bên cạnh dường như đã ho mệt rồi, yên tĩnh trở lại. Lâm Dật Phi bắt đầu nhắm mắt chợp mắt, qua một đêm khó khăn nhất từ trước tới nay.

Thật vất vả nhịn đến sáng sớm, xe lửa một tiếng ngân dài đánh thức mọi người đang mơ màng ngủ say. Đối diện lại bắt đầu sờ sờ thừng thừng, cụ bà bên cạnh đúng giờ ho khan như đồng hồ báo thức, nhưng cũng không thể đánh gãy ngẫu hứng biểu diễn của đôi nam nữ đối diện. Lâm Dật Phi lúc này mới hơi hiểu được, cụ bà này ho khan dường như không phải bệnh, mà là một kiểu nhắc nhở.

Đám ngồi ở bên cạnh ngừng đánh bài, bắt đầu bàn luận sôi nổi. Vấn đề bàn luận là hình dạng của núi Thiên Trụ sắp đến có phải cao giống như cột chống trời hay không. Kế tiếp là một trận cười, rước lấy ánh mắt chán ghét của những người trong toa. Tuy nhiên ánh mắt cũng quay về ánh mắt, mọi người chỉ là biểu đạt thích hợp một chút sự chán ghét khinh miệt thôi, còn chuyện ra mặt răn dạy thì không có ai biết làm cả.

Mấy người đã từng đi những chỗ khác kia liền khoe khoang một chút. Nói các bạn những bao đất này, núi Lão Hoàng, Thái Sơn, Võ Di sơn, núi Tỉnh Cương đều đã từng đến, núi Thiên Trụ có cái gì hay để xem. Nếu không phải bởi vì ở đó có vẻ đẹp mê li, tôi mới không đến đâu. Một cô gái cười ỏn ẻn, tô son môi đỏ tươi giống như uống máu tươi. Một cái hôn nóng bỏng qua đi, lưu lại dấu răng như quỷ nhập tràng sau khi cắn người, trên mặt còn dính chút lòng đỏ trứng ngày hôm qua ăn, tự nhiên lại chọc cho mọi người một trận cười.

Trong toa xe giờ khắc này lại biến thành như cái chợ rau, năng lượng tích lũy cả đêm lúc này mới có thể phóng thích. Làn sóng công kích tạo thành khiến Lâm Dật Phi đành phải mở cửa sổ ra. Không khí trong lành của buổi sáng sớm đập vào mặt, Lâm Dật Phi giờ khắc này cảm thấy cuộc sống thật đẹp. Ánh mặt trời cũng rạng rỡ hơn nhiều so với ngày thường.

Thời điểm xe lửa vẫn chưa khởi động thì không cảm thấy gì, nhưng khi xe lửa vừa khởi động gia tốc, từng trận gió mát từ cấp một biến thành cấp năm, suýt nữa thổi tản đôi đối diện. Cô gái có mụn trứng cá trừng mắt nhìn Lâm Dật Phi, “Mở lớn như vậy làm gì, muốn thổi chết người ta à.”

Chàng trai lập tức đứng lên, khí vận đan điền yên lặng thả cái rắm, cũng không vang dội. Lúc này lại ra sức kéo cửa kính xe xuống, lạnh lùng liếc mắt nhìn Lâm Dật Phi một cái, rõ ràng muốn ở thế thượng phong áp đảo Lâm Dật Phi.

Trong xe lập tức tràn ngập khí sun-fua đi-ô-xít, cũng chính là mùi trứng thối dân gian hay nói. Người ngồi trong toa đều nhảy dựng lên,

– Ai *** thả rắm, thối quá!

Mấy cái tay đều quạt ra quạt vào dồn dập, dường như giống phách không chưởng phá núi của cao thủ Võ Lâm vậy, có thể hữu hiệu đẩy không khí dời đi. Chàng trai buồn bực không nói nên lời, mắt nhìn lên trần toa xe, cứ như ở trên đó có tiên nữ đang khiêu vũ vậy.

Cụ bà liên tục ho khan, không ngờ chủ động chào hỏi với Lâm Dật Phi, nói:

– Cậu sinh viên này, phiền cậu mở cửa sổ ra một chút, khó chịu quá!

Lâm Dật Phi vừa mới đụng tay vào tay cầm cửa sổ, cô gái đối diện thét một tiếng chói tai:

– Không thể mở, cậu không biết có gió sao?

Cụ bà vì lợi ích của bản thân, không yếu thế rùm beng lên với cô gái kia:

– Cậu kia đánh rắm, muốn thối chết người ta sao?

Cô gái mụn trứng ca có chút kích động, nhìn thoáng qua xung quanh. Mọi người không hề quan tâm người nào đánh rắm, trái lại có hứng thú xem diễn kịch, hy vọng mượn cớ này để qua đi thời gian nhàm chán trên xe. Can đảm chỉ một ngón tay, thiếu chút nữa đâm chọc lên mũi cụ bà:

– Bà bị bệnh lao, ho khan cả buổi tối, còn không biết có lây bệnh hay không đây. Cháu không nói bà, trái lại bà lại còn nói.

Hai người trong phút chốc giương cung bạt kiếm, đánh võ mồm, đánh tới tổ tông tám đời. Đối phương bên kia đánh không đến thân thích, hết thảy thăm hỏi một lần. Từ ngữ thăm hỏi không phải là muốn phát sinh vượt quá quan hệ hữu nghị với thân thích của đối phương. Chỉ chốc lát muốn kéo lũng chiến tuyến. Một bên hướng Lâm Dật Phi cầu khẩn nói, cậu học sinh này, mau mở cửa sổ ra, bằng không tôi sẽ khó chịu đến chết đấy. Một bên thì kêu lên, không thể mở, tôi sợ gió, gặp gió sẽ bị hen suyễn, chết người cậu phải chịu trách nhiệm.

Lâm Dật Phi đối phó trăm vạn đại quân. Khi cao thủ tuyệt đỉnh vẫn chưa khó xử như vậy, tuy rằng trong lòng hận không thể đóng kín cửa sổ bức chết một người, mở cửa sổ thổi chết một người. Nhưng cách làm này thật sự làm nhục thân phận của cao thủ. Huống chi đóng lâu như vậy, cụ bà chẳng những không có bị khó chịu chết, ngược lại tinh thần càng thêm dồi dào, ngay cả ho khan cũng đã quên rồi. Ngược lại cô gái kia cái thời khắc ấy lỗ mũi giống như ngựa già sắp chết, nhấp nha nhấp nháy, vô cùng phẫn nộ.

Không có cách nào khác Lâm Dật Phi đành phải mở cửa sổ bằng một khe hở nhỏ giữa hai ngón tay. Lúc này mới dừng lại được trận mâu thuẫn nội bộ nhân dân này. Chỉ là chiêu này khiến cho hai bên không hài lòng. Cụ bà hiển nhiên bất mãn lập trường của Lâm Dật Phi, cô gái có mụn trứng cá đương nhiên lại càng cho là hắn coi rẻ mình, dùng sức bấm bạn trai bên cạnh một cái, ra hiệu cậu ta ra mặt.

Chàng trai gầy gò lúc này không ngờ không có giúp cô đóng cửa sổ lại, nhìn Lâm Dật Phi một hồi lâu, mới thấp giọng nói vài câu với bạn gái. Cô gái thấp giọng, cười dâm đãng mấy tiếng, hai người lại quên hết tất cả chuyện vừa rồi, dính lại với nhau.

Lâm Dật Phi đứng lên, muốn sang chỗ yên tĩnh một chút, nhưng không chú ý tới một bé trai hoạt bát chạy từ phía sau tới. Bộ dạng năm tuổi, trong tay đang cầm một cốc mì ăn liền đã pha xong, chạy về phía toa nhà ăn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.