Lãng Tử Tại Đô Thị

Chương 94-1: Mạch hồng (1)



Chậu rửa mặt được không?

Cô gái cuống quít đưa chậu tới.

Lâm Dật Phi gật gật đầu, giơ tay nhận lấy. Chỉ bắt mạch một lát, mày buông lỏng, đột nhiên cánh tay vung lên. Ông cụ vốn nằm tư thế thẳng, đột nhiên xoay người ngồi dậy. Tuy nhiên hai mắt vẫn nhắm nghiền, hôn mê bất tỉnh.

– Cậu làm gì vậy?

Chị Lưu quá sợ hãi hỏi.

Không đợi chị ta nói dứt lời, Lâm Dật Phi đã một chưởng đánh vào ngực ông cụ. Ông cụ dường như hừ một tiếng, há miệng ra, một ngụm đờm bắn ra như mũi tên. Lâm Dật Phi giơ tay dùng ống nhổ hứng lấy, lật tay vỗ vào ngực ông cụ. Ông cụ mở mắt ra, lại nôn ra mấy ngụm đờm.

– Ngạt chết tôi rồi.

Ông cụ yếu ớt nói một tiếng, ngỡ ngàng nhìn lên Lâm Dật Phi trước mắt, nói:

– Vị này chính là?

– Ông nội, ông tỉnh rồi?

Thiếu nữ vui mừng kêu một tiếng, chạy tới. Vũ Hi cũng chạy đến bên ông nội, vui mừng phe phẩy cánh tay ông nội:

– Ông nội, ông nội.

Bác sĩ Khổng vừa kinh ngạc vừa mắc cỡ, không biết Lâm Dật Phi này là đánh bậy đánh bạ, hay là thật sự có bản lãnh gì. Chẳng lẽ ông cụ này chỉ có một ngụm đờm làm ngạt, mới dẫn tới hôn mê? Lâm Dật Phi này làm thế nào mà đoán ra được, một chưởng kia của hắn là liệu pháp gì?

– Ông nội, là vị bác sĩ này đã cứu ông. Cô gái mắt tràn đầy cảm kích, nhìn Lâm Dật Phi nói:

– Bác sĩ Lâm, cảm ơn anh. Khổng… A, bác sĩ Khổng đâu?

Chị Lưu nhìn cửa toa xe, thấp giọng nói:

– Ông ấy đi rồi.

Hoá ra bác sĩ Khổng tự thấy xấu hổi. Nhân lúc ánh mắt của mọi người đều bị Lâm Dật Phi thu hút, đã sớm giữ yên lặng chạy ra ngoài.

– Ông nội, ông nghe được cháu nói không?

Ông cụ yếu ớt lên tiếng, Lâm Dật Phi thấp giọng nói:

– Cụ ấy mới tỉnh lại, cần nghỉ ngơi.

Giơ tay đỡ ông cụ nằm xuống, kéo chăn đắp lên cho ông cụ. Ông cụ từ từ nhắm mắt lại, ngủ thật say.

– Hiện tại tạm thời không cần lo lắng, giấc ngủ đối với ông ấy mới có lợi.

Lâm Dật Phi quay đầu lại nhìn cô gái đứng ở bên.

– Vậy cám ơn anh rồi.

Cô gái nhìn ông nội trên giường bệnh, nghe Lâm Dật Phi nói hai chữ tạm thời, nhíu nhíu mày, nói:

– Không biết sao lại thế này. Tôi cảm thấy sức khỏe của ông nội gần đây càng ngày càng kém. Vốn mấy năm trước,…

Liếc mắt nhìn trên ông nội giường bệnh một cái,

– Bác sĩ Lâm, anh không ngại cùng tôi đi ra ngoài nói chuyện chứ?

Nhìn thấy Lâm Dật Phi gật gật đầu, quay đầu nói với chị Lưu:

– Chị Lưu, làm phiền bảo bác sĩ Lý hỗ trợ chăm sóc một chút, tôi đi một lát sẽ trở lại. Còn các hành khách khác phiền chị nói một tiếng.

– Cô yên tâm.

Chị Lưu vui vẻ đáp:

– Tôi đã nói hết với bọn họ rồi, bọn họ đều rất thông tình đạt lý, sẽ duy trì tuyệt đối an tĩnh. Phương cô nương, cô không cần lo lắng, lão gia xem ra không có gì trở ngại nữa rồi. Chỉ cần tới Tiềm Sơn, mọi chuyện đều dễ xử lý.

Cô gái gật gật đầu, và cùng Lâm Dật Phi đi đến lối nhỏ của to axe, nói:

– Hôm nay phải đa tạ anh rồi, bác sĩ Lâm.

Cô gái mày hơi giương, nhìn chằm chằm Lâm Dật Phi nói:

– Anh vừa rồi nói hai chữ tạm thời là có ý gì? Chẳng lẽ bệnh của ông nội tôi vẫn còn có biến đổi sao?

– Sinh li tử biệt, đời người ai cuối cùng cũng phải chết.

Một câu của Lâm Dật Phi khiến cô gái sắc mặt vốn hồng nhuận biến thành tái nhợt.

– Bệnh của ông cụ chắc cũng đã lâu rồi phải không?

– Làm sao anh biết?

Cô gái cắn chặt môi, sau một lúc lâu mới nói.

Lâm Dật Phi nhìn trong khoang tàu, ông cụ vẫn đang ngủ say, đột nhiên nói:

– Xin thứ cho tôi nói thẳng, sách thuốc có nói, tuổi càng cao thì sức khỏe càng yếu đi.

Nhìn thấy vẻ mặt mờ mịt của cô gái, hắn kiên nhẫn giải thích nói:

– Nói cách khác một người có phát bệnh hay không thời gian cũng có quan hệ rất lớn.

– Vậy thì sao?

Cô gái tuy hiểu hắn nói gì, nhưng không hiểu ý của hắn.

– Năm nay nếu là năm Nhâm Ngọ, vậy thì năm trước là năm Canh Thần.

Lâm Dật Phi bấm đầu ngón tay tính tính, đột nhiên ngắt lời nói:

– Năm Canh Thần là năm Kim vận thái quá, vậy thì mùa hè năm trước ông cụ hẳn là đã phát bệnh một lần rồi, hơn nữa rất nghiêm trọng!

Đoạn phía trước cô gái còn thấy buồn cười, nhìn bộ dạng bấm ngón tay như giả thần giả thánh, nhưng khi nghe đến câu sau thì không khỏi giật mình, hỏi:

– Anh… sao anh biết?

Nhìn vẻ mặt của Lâm Dật Phi lại giống như gặp quỷ, khi ông nội cô phát bệnh rất ít người biết, lúc đó đang ở thủ đô, điều kiện trị liệu khẳng định là tốt hơn trên tòa hỏa rất nhiều, sau khi gia đình tận tình cứu chữa, mới vãn hồi lại một mạng.

Lâm Dật Phi cũng không có một chút đắc ý, chỉ thở dài một tiếng:

– Tôi chỉ suy đoán từ mạch tượng (www.yhoccotruyen.org – Diễn Đàn Y Học Cổ Truyền) của ông cụ thôi. Vốn ông cụ được cứu sống sau một lần trọng bệnh vào năm ngoái đã thuộc may mắn. Năm ngoái là năm Canh Thần Kim vận thái quá, năm kia là năm Tân Tị biến thành Thủy vận bất cập, ông cụ nếu có thể gặp được danh y, đồng thời từ nhân thân dưỡng tính, hai năm này vẫn không có tổn hại lớn lắm, chỉ tiếc rằng.

Hắn chậm rãi lắc đầu:

– Hiện giờ đã muộn rồi.

Vốn những gì hắn nói giống như lời nói vô căn cứ, cái gì mà Kim vận thái quá, Thủy vận bất cập, đều giống như cách nói mê tín. Cô gái nói thế nào thì cũng là một sinh viên, tuy cũng không tự cho là khoe khoang, nhưng cũng có hai chữ khoa học trong đầu. Chỉ là từ khi bác sĩ Khổng khám bệnh cho ông nội mà phải bó tay không biện pháp, Lâm Dật Phi lại dễ dàng giải cứu được điểm này, khiến cho cô gái cảm thấy cậu thiếu niên tuyệt đối không phải là người mà bác sĩ bình thường có thể so sánh:

– Vậy ý của anh là?

Cô gái trong lòng lo sợ bất an, nhìn Lâm Dật Phi một chốc, sợ từ trong miệng hắn nói ra những lời như đại nạn ập đến.

Lâm Dật Phi thản nhiên nói:

– Can giả, bãi cực chi bản, hồn chi cư dã (*), mà với độ tuổi của ông cụ bây giờ, thực sự là không nên uống quá nhiều rượu, gan bị tổn thương sẽ ảnh hưởng đến cơ thể. Điểm này các vị là người nhà nên cố gắng khuyên nhủ.

(*)Gan là gốc của trừ bỏ sự mệt nhọc, là nơi hồn cư ngụ.

Cô gái sửng sốt:

– Nhưng ông nội không nghe. Ngày nào ông cũng muốn uống, lẽ nào điều này cũng có liên quan?

Lâm Dật Phi khẽ gật đầu:

– Đúng vậy, hơn nữa căn cứ vào mạch tượng, mạch tượng của ông ấy bây giờ là mạch Hồng. Đây vốn là mạch tượng vào mùa hạ mới xuất hiện, nhưng bây giờ thời kỳ dương khí yếu, loại mạch tượng này của ông ấy đối với thể chất của ông ấy mà nói đã là đại hung. Nếu không can thiệp, mùa hè năm sau, phỏng chừng…

Nói tới đây, Lâm Dật Phi trở nên trầm mặc, chỉ có điều từ khẩu khí, nét mặt của hắn mà nói, cô gái đều nhìn ra được điều đó tuyệt đối không phải là đại cát gì cả.

– Bác sĩ Lâm, tôi có chút không rõ, có thể phiền anh nói chi tiết hơn được không.

Giọng điệu của cô gái trở nên lo lắng.

Tuy rằng đã cố gắng nói một cách thông tục dễ hiểu nhất, nhưng đối phương vẫn không hiểu, điều này làm cho Lâm Dật Phi có chút thở dài. Hắn suy nghĩ một lúc sau, cuối cùng cũng nói:

– Thời đại này của các vị, ừm, ý tôi là thời đại này có thứ gọi là đèn pin.

Hắn dùng từ rất cổ quái, cô gái tâm tình kích động, nhưng cũng không phát hiện ra, chỉ gật đầu:

– Vậy thì sao?

– Đèn pin sáng lãnh địa là bởi vì bên trong nó có pin.

Lâm Dật Phi chỉnh sửa lại ý nghĩ một chút.

Anh không phải đang nói chuyện vô nghĩa đấy chứ, cô gái thầm nói một câu, nhưng chỉ đành nói:

– Anh nói không sai.

Cô lại không biết rằng khi Lâm Dật Phi nói một cách kinh điển ngắn gọn cô nghe không hiểu, nên hắn chỉ đanh dùng lời vô nghĩa để giải thích.

– Cơ thể con người kỳ thực cũng có thể so sánh với đèn pin.

Lâm Dật Phi chậm rãi nói:

– Nếu hết pin thì đèn pin không thể sáng được nữa, đương nhiên cô cũng có thể dùng tiết kiệm, khi phát sáng cũng có thể kéo dài một chút. Giống như cơ thể con người đến khi nên kiềm chế dương khí lại không chịu kiềm chế vậy, nó sẽ làm giảm tuổi thị sử dụng của pin. Bây giờ dương khí của ông cụ hẳn là thời kỳ kiềm chế nhưng lại biểu hiện là mạch Hồng, đây là mạch không đúng thời kỳ. Bây giờ là mùa thu, có nhân tố trời đất trói buộc mạch khí còn có thể, nếu đến mùa hè sang năm, lúc đó mất đi sự trói buộc của nhân tố trời đất, hơn phân nửa như nước lũ tràn ra, không thể vãn hồi.

Nhìn sắc mặt cô gái một cái, Lâm Dật Phi thấp giọng nói:

– Đương nhiên đây chỉ là một so sánh, hi vọng cô có thể hiểu được.

Kỳ thật hắn muốn nói là thông cảm, không có ai là bất tử, cũng không có người thầy thuốc nào có thể chữa khỏi trăm bệnh.

Cô gái lúc này mới hơi hiểu ra:

– Vậy phải làm sao?

Lâm Dật Phi thiếu chút nữa té xỉu, thầm nghĩ tôi giải thích nửa ngày, mà chẳng khác gì như chưa nói. Nhưng hắn hiểu được tâm tình của người nhà bệnh nhân, chỉ đành an ủi:

– Ông cụ tuổi gần thất tuần, cho dù, cái đó cũng không coi là… hừm, tôi có thể kê cho ông cụ đơn thuốc điều trị, nếu thật sự uống thuốc đúng giờ, nói không chừng có thể qua được năm sau.

Hắn không phải thần tiên, sớm cũng đã nhìn ra ông cụ đã gần đất xa trời, nếu không lúc đầu cũng sẽ không nói ra câu dược y không chết người.

– Bao nhiêu tiền?

Cô gái theo thói quen móc túi tiền ra. Đối với cô mà nói, có thể chữa được bệnh cho ông nội, bao nhiêu tiền cô cũng không tiếc.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.