Lãng Tử Tại Đô Thị

Chương 95-2: Núi xanh vẫn còn đó (2)



– Nơi này kỳ thật đã xem như là dư mạch của núi Thiên Trụ.

Phương Vũ Đồng phá tan sự im lặng trong xe:

– Núi Thiên Trụ phạm vi rất rộng, tổng cộng có bốn mươi hai ngọn núi, mười tám dãy núi, năm mươi ba động, mười mỏm núi đá, bảy quan ải, tám hồ và bốn mươi tám sơn trại… rất nhiều danh lam thắng cảnh và di tích cổ.

– Cô đều đi qua rồi à?

Lâm Dật Phi rất có hứng thú quay đầu lại.

Phương Vũ Đồng lắc đầu:

– Những nơi này muốn xem hết cũng phải mất mấy tháng. Tôi cũng chỉ là nghe qua mà thôi. Tôi cũng chỉ mới đi đến những nơi đã khai phá. Nếu anh có hứng thú, tôi có thể đi dạo cùng anh.

Lâm Dật Phi cười:

– Vậy những nơi cô đi rồi không ngại thì có thể giới thiệu cho tôi một chút được không.

– Tôi cũng không nhớ nhiều đến như thế.

Phương Vũ Đồng có chút ngượng ngùng nói:

– Lần trước tôi tới đây cũng là chuyện của mấy năm trước rồi, tuy nhiên ông nội tôi rất lưu luyến nơi này, mỗi mấy năm lại đến nơi này một lần. Trước đây là do cha tôi đi cùng ông, năm nay cha tôi không muốn đi, nên mới để tôi đưa ông đi một chuyến. Hừm, cha tôi là vì có việc, anh đừng nói với ông nội tôi là cha tôi không muốn đi nhé.

Cô gái giảo hoạt cười:

– Nếu không sau khi trở về, cha tôi sẽ bị mắng đấy.

Lâm Dật Phi cười:

– Tôi giống người nhiều chuyện vậy sao?

Phương Vũ Đồng quan sát hắn từ trên xuống dưới một lượt, lắc đầu:

– Tôi chỉ nói đùa thôi mà. Núi Thiên Trụ sườn phía nam hơi thoải, sườn phía bắc thì dốc đứng, bình thường khách du lịch đều lên núi từ sườn nam. Dật Phi, nhanh nhìn này, nhìn thấy dã trại ở giữa sườn núi không?

Lâm Dật Phi quay đầu nhìn lại, đột nhiên sửng sốt, thần sắc dường như có chút kích động, chỉ có điều mặt hướng ra bên ngoài xe nên Phương Vũ Đồng không phát hiện ra. Cô tiếp tục cao hứng giới thiệu:

– Ở đó có Càn Nguyên thiền tự miếu cổ thời nhà Lương, tháp Giác Tịch, đình đọc sách của Hoàng Đình Kiên, còn có khắc đá chữ viết và tượng Phật trên núi ở suối Thạch Ngưu, đến lúc đó tôi sẽ dẫn anh đi thăm. Đúng rồi, trên đó còn có Hán Vũ Đế bái nhạc đài. Nơi đó là nơi nhìn xuống thấy toàn cảnh núi Thiên Trụ.

– Vậy làm phiền cô rồi.

Lâm Dật Phi đã khôi phục lại sự bình tĩnh, chậm rãi nói.

– Không sao.

Phương Vũ Đồng lại nói:

– Tôi cũng muốn xem xem, nói là đi cùng anh, kỳ thực là muốn anh đi cùng tôi… Đương nhiên còn có ông nội tôi. Anh cũng biết, người già chân tay không tốt, ngộ nhỡ có chỗ nào không hay, thì còn có anh giúp đỡ.

Cô gái dường như cảm giác những lời mình vừa nói dễ khiến người ta hiểu nhầm, vẽ rắn thêm chân giải thích.

Lâm Dật Phi lại không chú ý đến:

– Tôi nhớ lên cao nữa hình như còn có động Mã Tổ, không biết bây giờ còn không.

– Đương nhiên vẫn còn.

Phương Vũ Đồng cười:

– Lên nữa còn có am Mã Tổ, phía đối diện chính là động Mã Tổ. Tuy nhiên am Mã Tổ thì còn có thể nhìn thấy, chứ động Mã Tổ đen như mực ấy, bên trong cũng không có gì cả. Lúc đó tôi chỉ nhìn từ bên ngoài vào, rất nhiều người còn lên đó chụp hình lưu niệm cơ.

Lâm Dật Phi thản nhiên nói:

– Đó vốn chỉ là nơi để tu thân dưỡng tính, quá xa hoa rồi, chi bằng đến khách sạn ở.

Phương Vũ Đồng gật đầu nói:

– Tuy nhiên tôi biết không nhiều về con người Mã Tổ này, chỉ nhớ hình như có một điển cố mài gạch thành kính là nói ông ấy.

Lâm Dật Phi gật gật đầu:

– Cô nói không sai, mài gạch không thể thành kính, ngồi thiền sao có thể thành Phật. Ngồi thiền ngồi thiền, chỉ cần trong tâm có Phật, ngồi thiền có gì không thể?

– Trông anh giống như một hòa thượng vậy, miệng nói toàn thiền cơ.

Phương Vũ Đồng ánh mắt tràn đầy ý cười:

– Nhưng sao nhìn anh thế nào cũng không thể trở thành hòa thượng được nhỉ.

– Vì sao?

Lâm Dật Phi không khỏi hỏi.

– Bởi vì anh dường như là một người tình cảm phong phú.

Phương Vũ Đồng trêu ghẹo nói:

– Hòa thượng không phải phải đoạn tuyệt thất tình lục dục sao?

Lâm Dật Phi bật cười, nhưng lại không nói gì.

– Từ động Mã Tổ đi lên khoảng mấy trăm mét đường dốc, là sẽ đến khe Thanh Long có độ cao so với mặt nước biển khoảng nghìn mét.

Phương Vũ Đồng khoe khoang hết những gì mà mình biết ra:

– Từ nơi này nhìn qua, thực sự khiến hai mắt phải tỏa sáng. Mọi người thường nói núi Thiên Trụ không đỉnh nào không kỳ lạ, không đá nào không quái dị, không động nào không xa ngút ngàn dặm, không suối nào không róc rách vang, câu nói đó thật có đạo lý.

– Đối diện với khe Thanh Long hẳn là đỉnh Phi Lai?

Lâm Dật Phi cố nén sự kích động trong lòng, chỉ là mình cảm thấy giọng điệu có chút quái dị.

Phương Vũ Đồng rõ ràng không lưu ý tới, cho dù có phát giác ra, cũng chỉ cho là hắn về lại chốn cũ, khó tránh khỏi có chút kích động:

– Không sai, đỉnh Phi Lai là đỉnh núi cao thứ hai của núi Thiên Trụ. Đó là một ngọn núi đá hoa cương gần như không hề có vết rạn, sừng sững, kỳ quái nhất là trên đỉnh núi có một phiến đá rất lớn bằng phẳng, đường kính khoảng hơn hai mươi mét, cao ba mét, như mang hình dáng thiên ngoại phi lai. Mọi người đều thấy kỳ quái, không biết rốt cuộc là nguyên nhân gì.

– Thiên ngoại phi lai?

Lâm Dật Phi đột nhiên cười rộ lên:

– Tại sao không có ai đoán là có người khiêng lên đó.

– Anh đừng làm tôi sợ.

Phương Vũ Đồng cũng cười theo:

– Tảng đá lớn như vậy, nếu như có người khiêng lên thì đó cũng là người ngoài hành tinh, tuyệt đối không phải người trái đất.

Cô không chú ý đến trong nụ cười của Lâm Dật Phi có chút giọng mỉa mai, vẫn tiếp tục nói:

– Tuy nhiên tảng đá kia ngoài lớn ra thì chẳng có gì đáng để nhìn. Ngược lại nhìn về quần thể núi xa xa có chim, hổ, sư tử, ếch, đi về phía tây khe Thanh Long có rất nhiều cổ tích, những khối đá trên đường đi mang lại cho người ta ấn tượng rất sâu sắc. Ví dụ như “Tiên Nhân đánh trống”, “Kim Kê vỗ cánh”, “đá ốc sên”, anh nhìn thấy nhất định sẽ rất thích.

Con gái đúng là con gái, toàn thích những thứ tinh tế đẹp mắt. Lâm Dật Phi từ sau khi nghe đến tên đỉnh Phi Lai, trong lòng không ngờ cũng có sự kích động hiếm thấy. Từ khi hắn đến cái thời đại này, ngoài việc bắt đầu có chút bất ngờ, tâm tình kích động ra, thì mọi việc vẫn được khống chế rất tốt, vậy mà vào lúc này trái tim vẫn kìm không nổi mà nhảy lên thình thình.

Nơi này chôn dấu ký ức của hắn, chôn dấu quá khứ của hắn. Thời gian tám trăm năm tuy đằng đẵng, dòng lịch sử của nhân loại chẳng qua chỉ coi như là hoa sóng. Rất nhiều chuyện xưa hùng hồn như từng đợt hoa sóng nơi biển lớn, tuy bao la hùng vĩ, nhưng cuối cùng vẫn tan thành bọt trắng.

– Dật Phi, mau nhìn.

Phương Vũ Đồng đột nhiên giơ tay chỉ ra bên ngoài xe:

– Mau nhìn kìa, đó chính là đỉnh núi chính của núi Thiên Trụ, anh đang nghĩ gì vậy?

Cô thấy Lâm Dật Phi đột nhiên trở nên trần mặc, không kìm nổi hỏi.

Lâm Dật Phi khẽ giật mình, ngẩng đầu nhìn theo hướng tay Phương Vũ Đồng chỉ, chỉ thấy một ngọn núi độc lập, giống như Ỷ Thiên trường kiếm đâm lên tận trời xanh, sừng sững giữa quần thể núi, trông rất cô độc!

– Tôi chỉ là đang nghĩ.

Lâm Dật Phi nhìn đỉnh núi nơi xa xa, ánh mắt chớp động:

– Núi xanh nếu có tình, phát hiện mây trắng biến hóa vô thường, khi tất cả mọi thứ bên cạnh mình rời đi, nó liệu có cô quạnh hay không?


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.