Lãng Tử Tại Đô Thị

Chương 97: Biến thiên



Trong lúc đó ông mập kia đã ném mười bảy, mười tám chiếc vòng, đương nhiên thứ y nhắm chính là món đồ chơi đắt tiền – chiếc ô tô lớn ở cách xa một chút, nhưng hơn phân nửa là thất bại, có mấy lần thật không dễ dàng mới ném trúng, nhưng chiếc vòng lại nẩy lên một cách trớ trêu, rồi rơi xuống bên cạnh. Ông chủ ở bên cạnh thì không ngừng than thở:

– Ai chà, sắp được rồi, cố lên chút nữa thôi. Anh xem, món này sắp ném trúng rồi, ài, tiếc quá.

Ông béo sau khi ném ra mười mấy chiếc vòng như kẻ phát điên, mới phát hiện vốn liếng trên tay chỉ còn hai ba cái, sắc mặt có chút mất tự nhiên, lại cười lớn nói:

– Cái này có đáng gì chứ, chẳng phải vui chơi sao.

Lời tuy nói như vậy, nhưng vẫn thay đổi chiến lược. Y ngắm rất lâu, cái vòng tiếp theo là ném vào bao thuốc lá cách đó không xa.

Lâm Dật Phi vừa nhìn y ra tay, liền biết lần này vẫn trượt. Quả nhiên, chiếc vòng nhựa dựng thẳng bên ngoài, rồi lăn đi mấy vòng vượt ra khỏi vạch, chụp lên một hòn đá nhỏ.

Ông béo mặt xanh mét, nhìn cậu con trai một cái. Thấy con trai tội nghiệp, lại làm ra bộ hào phóng đưa mấy chiếc vòng cuối cùng cho con trai:

– Tiểu Minh, con đến thử xem sao.

Cậu bé nhảy nhót không ngừng, giơ tay nhận lấy chiếc vòng, ném vào món đồ chơi nhỏ cách chân mình không xa. Lâm Dật Phi nhìn Vũ Hi một cái, trong lòng thấy buồn cười. Cách nhìn của bọn trẻ không ngờ còn sáng suốt hơn cả người lớn, nhưng chỗ gần cũng không dễ dàng như thế. Chiếc vòng tuy đã đáp xuống bên cạnh món đồ chơi, nhưng lại nẩy lên theo thói quen. Lúc người khác thở dài, không biết ma xui quỷ khiến thế nào chiếc vòng liền chụp lên một món đồ chơi khác, là một con búp bê.

Ông chủ trong lòng lầm bầm:

– Nếu như có người gặp may mắn, nói không chừng là đám mây nào có mưa rồi.

Khuôn mặt cố nặn ra nụ cười:

– Chúc mừng, chúc mừng.

Rôi ông ta tiến lên nhặt con búp bê đưa vào tay cậu bé.

Cậu bé rất hứng chí, ném luôn chiếc vòng cuối cùng ra. Tuy nhiên may mắn không phải lúc nào cũng có, chiếc vòng đã rơi ra ngoài, nhưng cậu bé lại hết sức hài lòng, ôm con búp bê rời đi cùng cha mình, nhưng lại không biết rằng con búp bê trên tay là hàng chất lượng kém mà ông chủ nhập vào chỉ hết tám xu.

Lâm Dật Phi sờ sờ túi, móc ra ba đồng tiền xu, nhìn có chút không nỡ. Nhưng Vũ Hi lại rất nhanh tóm lấy, đưa cho ông chủ:

– Cho ba chiếc.

Ông chủ nhìn bọn họ một cái, ì ạch không muốn bước, nhưng vẫn đi tới. Ánh mắt khinh miệt không cần nói cũng biết, đưa cho Lâm Dật Phi ba chiếc vòng nhựa, đến một lời chúc may mắn cũng không thèm nói.

Lâm Dật Phi cười, nhìn Vũ Hi nói:

– Em muốn thứ nào?

– Con chó nhỏ kia kìa.

Vũ Hi giơ tay chỉ, lại đè giọng xuống nói:

– Anh nhẹ chút thôi, cái này cách rất gần, không cần ném, giơ cổ tay dài chút rồi thả, chắc tương đối đấy.

Lâm Dật Phi thật không ngờ nó tuổi nhỏ như vậy, nhưng chủ ý của nó nghĩ ra lại khả thi, không cảm thấy buồn cười. Xem ra một số phương diện nó còn thông minh hơn nhiều so với ông béo khi nãy. Hắn áng chừng phân lượng của chiếc vòng trong tay, sớm đã tính trước kỹ càng. Những thứ nằm trong phạm vi mười mét không thoát khỏi tay hắn.

Chủ ý của Vũ Hi tuy hay, nhưng Lâm Dật Phi chỉ sợ nếu ném như vậy, ông chủ sẽ đuổi mình ra ngoài. Hắn theo khuôn phép cũ ném chiếc vòng nhựa qua, vừa khéo chụp lên con chó đồ chơi. Vốn tính đàn hồi của chiếc vòng khá cao, khi rơi xuống đất sẽ lại nhảy lên, đây cũng là nguyên nhân khiến nhiều người ném không trúng. Nhưng chiếc vòng mà Lâm Dật Phi ném ra có chứa lực đạo bay vòng, chiếc vòng nhựa có muốn nhảy lên cũng khó. Loại thủ pháp này vốn là một số công phu cơ bản khi sử dụng ám khí, dùng ở đây chẳng khác gì đại tài tiểu dụng.

Chiếc vòng vững vàng rơi trên mặt đất, ôm món đồ ở chính giữa, đến cát bụi cũng không nổi lên một hạt.

– Anh à, anh lợi hại quá.

Vũ Hi nhảy dựng lên, vỗ tay hưng phấn nói.

Lâm Dật Phi khẽ mỉm cười:

– Vũ Hi, tiếp theo em muốn cái nào?

– Cái kia.

Vũ Hi giơ tay chỉ, vẫn là món đồ nhỏ. Lâm Dật Phi có chút cười khổ, thầm nghĩ cho dù chúng ta có ném trúng thì vẫn lỗ. Tuy nhiên nhìn thấy Vũ Hi hưng phấn như vậy, biết trong suy nghĩ của nó, giá trị của con búp bê này tuyệt đối không chỉ đáng một đồng tiền, hắn không đành lòng dập tắt niềm hưng phấn của thằng bé, giơ tay ném. Lại trúng rồi.

Ánh mắt mà Vũ Hi nhìn hắn chỉ có thể dùng từ sùng bái để hình dung:

– Còn một cái nữa, em thoải mái chọn đi.

Lâm Dật Phi lắc lắc chiếc vòng chụp trong tay:

– Anh chỉ còn dư một chiếc cuối cùng thôi đấy.

Vũ Hi đăm đăm tính toán, nhìn rất lâu nó liền chỉ vào một món đồ chơi chạy điện không nhỏ ở xa.

– Cái kia.

Lâm Dật Phi không nói một lời liền vung tay ra. Chiếc vòng lại chụp xuống món đồ chơi rồi nằm yên không nhúc nhích. Ông chủ trừng mắt, gần như té xỉu. Loại đồ chơi này hơn hai trăm tệ, xem như là món đắt nhất ở đây. Từ khi bày nó ra chưa có một ai ném trúng, bỏi vì đường kính của cái hộp bọc nó còn nhích hơn chiếc vòng một chút xíu, tuy nhiên nhìn không rõ lắm, nếu không cầm nó để so với chiếc vòng thì khó mà phát hiện ra, cho nên ông ta mới an tâm mà đặt nó ở chỗ hấp dẫn nhất để lừa gạt. Món đồ chơi này cũng giúp ông ta kiếm được không ít tiền, không ngờ hôm nay lại xúi quẩy như vậy.

Đi qua nhìn một chút, không sai, chiếc vòng ôm chặt bên trên nó, ông chủ như người câm ngậm bồ hòn, có khổ mà nói không ra lời. Tuy rằng trong lòng không tình nguyện, nhưng bên ngoài có bao nhiêu ánh mắt đang đổ xô vào, chỉ đành miễn cưỡng lấy chiếc vòng ra khỏi cái hộp, đưa món đồ chơi cho Vũ Hi.

Vũ Hi sung sướng ôm lấy nó, vẫn không quên cầm theo hai món khi nãy, mang theo ánh mắt hâm mộ của mọi người tung tăng chạy ra khỏi đám đông. Vừa ra khỏi nó liền chỉ tay về phía trước:

– Chị ở bên kia kìa, chị ơi, chị ơi, xem này, xem em cầm những gì này.

Phương Vũ Đồng nhìn nó cầm chiếc xe đồ chơi mô hình trong tay chạy tới, sắc mặt cau lại:

– Lại bắt anh bỏ tiền ra mua hả, thật không biết ngại là gì à. Dật Phi, bao nhiêu tiền thế? Để tôi trả anh.

Lâm Dật Phi cười:

– Ba đồng.

Phương Vũ Đồng có chút giật mình, hỏi một thôi một hồi mới biết rõ là chuyện gì, không khỏi liên tục nói Lâm Dật Phi rất may mắn, nhưng cũng không nghĩ gì nhiều. Bốn người ngồi nghỉ một lát, rồi đứng dậy đi về phía đỉnh núi.

Tuyến đường mà bọn họ đi lần này giống như những gì mà Phương Vũ Đồng giới thiệu trên xe. Khi chưa đến buổi trưa thì đã tới động Mã Tổ. Đến khe Thanh Long, mọi người đứng ở đó nhìn về phía đối diện, chỉ cảm thấy tầm nhìn rộng ra, mọi thứ sáng tỏ thông suốt.

Quần thể núi phía xa xa nhấp nhô, đan vào nhau, mây trắng lững lờ trôi, trông ngọn núi giống như đang sống vậy, lúc ẩn lúc hiện.

– Đỉnh núi đối diện kia là đỉnh Phi Lai.

Phương Vũ Đồng chỉ tay về phương xa, tâm tình cũng cảm thấy rất tốt, cười nhìn Lâm Dật Phi giới thiệu.

Lâm Dật Phi khẽ gật đầu, ánh mắt chỉ đang chậm rãi dừng lại trên đỉnh Phi Lai, thì đột nhiên không kìm lòng nổi mà nhìn qua, sắc mặt đại biến, nụ cười như đông cứng trên khuôn mặt.

Phương Vũ Đồng lơ đãng nhìn thấy sắc mặt của hắn, giật mình kinh hãi:

– Dật Phi, anh làm sao vậy, không khỏe à?

Thời gian ở cùng Lâm Dật Phi mới chỉ một ngày, nhưng trong mắt cô, hắn là một người con trai quá thành thục điềm đạm, thậm chí có thể nói là có chút tang thương.

Tang thương là gì, có lẽ chẳng qua chỉ là những trải nghiệm đã qua, một loại tiếp nhận bình thường, nhưng rốt cuộc cậu thiếu niên đã trải nghiệm điều gì, làm sao lại khiến cho người cảm thấy tang thương như vậy? Những thứ này Phương Vũ Đồng đều không hỏi, cô cảm thấy tuy Lâm Dật Phi đứng rất gần bọn họ, chắc chắn cũng là một người tốt, nhưng dường như lại cách rất xa, có một loại hương vị coi thường thiên hạ thương sinh. Hắn lại giống như một cái xác ngoài nặng nề, còn bên trong thì luôn che dấu điều gì đó. Cô rất hiếu kỳ, nhưng không có ý định tìm hiểu.

Cô cũng thấy Lâm Dật Phi rất bình tĩnh, lại có chút cảm giác hiu quạnh. Đó đều là những thứ mà tâm tư mẫn cảm của một cô gái cảm nhận được, nhưng người bình tĩnh như vậy sắc mặt đột nhiên thay đổi đến khó coi, điều này khiến cho cô khó tránh khỏi có chút kinh ngạc. Cô nhìn theo ánh mắt của Lâm Dật Phi, phương hướng đó là một mảnh trụi lủi, nham thạch màu nâu có chút xấu xí phủ kín vách núi đối diện, so sánh với cảnh non xanh nước biếc mà nói, nơi đó không chỉ chẳng có gì đáng xem, có thể nói là hết sức khó coi nữa.

– Không có gì.

Lâm Dật Phi lắc đầu, sắc mặt rất nhanh đã khôi phục lại bình thường, nhưng con sóng cuộn lên trong lòng hắn vẫn không chịu lắng xuống:

– Tôi chỉ cảm thấy, bên kia dường như có chút khác biệt so với những gì tôi nhìn thấy.

– Trước đây anh đã tới rồi à? Có gì khác?

Phương Vũ Đồng hiếu kỳ hỏi:

– Mấy năm nay tôi tới đây ba lần, bên kia vẫn trụi lúi như thế, dường như địa hình khá là nguy hiểm, cũng không có khoảng sản gì. Cho nên cho dù các nhà đầu tư khai thác phát triển bỏ tiền bỏ sức ở đó, đến nay nó vẫn hoang tàn như vậy.

Lâm Dật Phi cười khổ lắc đầu:

– Tôi vốn cho rằng nơi đó sẽ có một thác nước đổ thẳng xuống, bên dưới thác nước có một cái đầm nước xanh biếc, trong nước có thêm ít cá nữa thì ở đó sẽ rất tuyệt.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.