Lãng Tử Tại Đô Thị

Chương 98-1: Tri giả bất hoặc (1)



– Anh nghĩ đẹp nhỉ.

Phương Vũ Đồng không kìm nổi cười nói:

– Không phải bất kỳ nơi nào cũng là non xanh nước biếc, có chút đó làm nền mới hiện rõ nơi đây phong cảnh tuyệt đẹp.

Lâm Dật Phi nhẹ nhàng thở dài một tiếng, ánh mắt nhìn phương xa, nhưng có chút đau đầu. Nơi đó vốn phải là cửa vào thông với mê cung dưới lòng đất, bây giờ biến thành như vậy, mình phải làm sao đây, tìm một cái máy đào đất để đào lên sao?

Hơi hơi lắc đầu, biết phương pháp này không thể được. Cho dù mình bỏ tiền thuê người đến đào, tài chính không đủ là một mặt, không có sự phê chuẩn của chính quyền địa phương, thì điều đó tuyệt đối không thể thực hiện được. Mình vốn cho rằng có thể quỷ không biết thần không hay lấy được chút bảo bối đem đi bán kiếm tiền, làm chút chuyện hữu dụng, nhưng không ngờ người tính không bằng trời tính. Núi xanh còn đó, tuy nhiên một số nơi vẫn có những biến thiên, mà chết người nhất là cửa vào vốn có kia đã không còn nữa.

– Nơi đó quả thực là có một con thác.

Ông cụ Phương vẫn luôn trầm mặc, đột nhiên chen lời nói.

– Ông nội, nơi này trước kia thực sự từng có một con thác giống như Lâm Dật Phi nói sao ạ?

Phương Vũ Đồng có chút kỳ quái, lại có chút giật mình, nghe khẩu khí của Lâm Dật Phi, hắn trước kia dường như đã tới nơi này, chẳng lẽ những thứ này chẳng qua chỉ là ký ức hồi bé của hắn thôi ư.

Ông cụ Phương bấm bấm ngón tay, đột nhiên giơ năm đầu ngón tay ra:

– Khoảng thời gian có con thác đó, đến bây giờ cũng được ngần này năm rồi.

– Năm năm?

Phương Vũ Đồng kỳ quái hỏi:

– Vậy cũng không phải là lâu lắm.

– Năm năm? Sao lại chỉ có năm năm.

Ông cụ Phương lắc đầu:

– Chí ít cũng năm mươi năm rồi, không, không chỉ năm mươi năm đâu.

Ông cụ lại nghĩ một chút:

– Lúc đó ta mới mười ba tuổi, bây giờ đã bảy mươi chín rồi, nói như vậy thời gian cách lúc mà con thác kia biến mất cũng đã sáu mươi sáu năm rồi.

– Sáu mươi sáu năm?

Phương Vũ Đồng hoảng sợ, vậy hẳn là vào năm 1936. Cô nhìn Lâm Dật Phi một cái, nửa đùa nửa thật nói:

– Dật Phi sinh năm bao nhiêu?

Lâm Dật Phi cười khổ nói:

– Chắc tôi chênh lệch cô không nhiều lắm.

Phương Vũ Đồng mỉm cười:

– Nói như vậy anh cũng mới khoảng trên dưới hai mươi tuổi, vậy làm sao anh biết sáu mươi sáu năm trước ở đây có một con thác chứ?

Lâm Dật Phi vẫn chưa kịp chọn được từ thích hợp, ông cụ Phương đã cười rộ lên:

– Sao hả, bây giờ ta nói rồi, giờ cậu cũng mới biết trước đây ở đây có một con thác chứ?

Nhìn Phương Vũ Đồng gật gật đầu, ông vụ vuốt chòm râu trắng cười nói:

– Như vậy thì cậu hơn hai mươi tuổi, biết chuyện của năm mươi năm trước có những kỳ quái gì, điểm này thật không rõ.

Sắc mặt Phương Vũ Đồng trở nên đỏ hồng, nhưng trong lòng lại có một cảm giác cổ quái. Đạo lý này không phải cô không rõ, nhưng cô dường như cảm thấy từ khẩu khí của Lâm Dật Phi, hắn thực sự không phải chỉ đơn giản là nghe nói mà thôi. Đương nhiên ý nghĩ này rất quái dị, cô không có cách nào có thể đề cập nó trước mặt ông nội và Lâm Dật Phi.

– Cái thác đó sao lại không còn nữa ạ?

Lâm Dật Phi chậm rãi hỏi.

– Sao lại không còn nữa à?

Ông cụ Phương híp mắt liếc nhìn về nơi trụi lui lủi ở phương xa kia, thần sắc có chút hương vị nhớ lại:

– Nói ra thì dài lắm. Khi ta còn nhỏ thì sống ở gần đây, nơi đó đương nhiên chưa là khu du lịch gì, cây cối cũng nhiều hơn bây giờ nhiều, cây cao bóng cả, che kín mây trời. Có một số người trồng xong hoa màu, săn thú mệt cả một ngày, vô cùng hài lòng ngả lưng nằm ở đây nghỉ ngơi một giấc thoải mái.

Không chỉ ông cụ lộ ra thần sắc nhớ kỷ niệm xưa, mà ngay cả Phương Vũ Đồng cũng có chút xuất thần, lén nhìn Lâm Dật Phi một cái. Nhưng nhìn thấy hắn đang chằm chằm nhìn về phương xa, dường như đang rất chăm chú nghe ông cụ kể lại, nên cô cũng không để ý gì tới.

– Tuy khi đó ngày tháng vất vả rất nhiều.

Ông cụ Phương thấp giọng nói:

– Những thứ có ở đây chỉ là núi cao sừng sững, cây cối um tùm, mây trắng lượn trôi và dòng nước róc rách. Nhưng nếu cho ta thêm một lần lựa chọn, thì ta thà tình nguyện làm một cậu bé ngày ngày chạy tới chạy lui, vô lo vô nghĩ.

– Ông nội, bây giờ cháu cũng vô lo vô nghĩ.

Đừng thấy Phương Vũ Hi mới năm tuổi nhé, nó thế nhưng rất hiểu chuyện. Lúc này cậu bé đứng bên cạnh ông nội, kéo vạt áo của ông nhẹ giọng nói:

– Chả lẽ ông không vui à?

Ông cụ Phương âu yếm cười cúi thấp lưng xuống, ôm cháu vào lòng:

– Ông nội không có gì không vui cả, chỉ có điều người già rồi thì ngày tháng cũng không còn nhiều nữa, vì thế khó tránh khỏi nhớ lại những chuyện trước đây.

Phương Vũ Đồng trong lòng chấn động, nhìn Lâm Dật Phi một cái, nhưng lại nhìn thấy hắn cũng đang nhìn mình, hơi lắc đầu.

Ông cụ Phương nhìn như già lẩm cẩm, nhưng thực tế ông nhìn thấy rõ mọi thứ:

– Vũ Đồng, cháu đừng cho là Dật Phi nói, chớ trách cậu ấy. Thực ra ông đã sớm biết rồi, nếu trên tàu hỏa không phải do cậu ấy cứu ông, thì cái mạng già này của ông đã về với tổ tiên rồi. Hơn nữa, ông già rồi, nhưng không hồ đồ, rất nhiều chuyện ông vẫn biết. Cho dù bây giờ hai chân dừng lại, hơn bảy mươi tuổi tuy không tính là thọ, nhưng cũng không phải là chết sớm. Chẳng lẽ cháu còn muốn ông nội trở thành một con quái vật lão bất tử hay sao hả?

Sắc mặt Phương Vũ Đồng có chút tái nhợt:

– Ông nội, ông nói gì thế, cái gì mà chết chết, không cát lợi gì cả. Vũ Hi, mau xuống đi, ông nội leo núi cũng thấm mệt rồi, còn phải bế em nữa à.

Lâm Dật Phi lại cười nói:

– Tri giả bất hoặc, nhân giả bất ưu, dũng giả bất cụ (*). Kỳ thật con người cuối cùng ai rồi cũng phải chết, chỉ cần khi chết không oán không hối, như vậy đã trọn rồi.

(*)Có kiến thức thì không nghi ngờ, có lòng nhân thì không ưu tư, có dũng cảm thì không sợ hãi

Tinh thần ông cụ rung lên, nhìn Lâm Dật Phi nói:

– Nói hay lắm.

Cả người Phương Vũ Đồng cũng chấn động, có chút kinh ngạc nhìn Lâm Dật Phi. Những lời này thốt ra từ miệng hắn, không khỏi có chút cảm giác đứng nói suông không ngại đau thắt lưng (**), chỉ có điều khi hắn nói tuy bình thản, nhưng thần sắc lại mang theo một loại hào khí, nên làm cho người ta không cãi lại được.

(**)Câu này xuất phát từ một điển tích Tần Hiếu Công tiếp đãi Thương Ưởng (hay Vệ Ưởng) do sủng thần Cảnh Giám tiến cử. Tần Hiếu Công ngồi thẳng trên ghế trò chuyện say sưa cùng Thương Ưởng. Ban đầu hai người Thương Ưởng và Cảnh Giám cùng nhau ‘trường tọa’ tức quỳ ngồi trên gót chân trên một tấm nệm. Sau đó Thương Ưởng nói đến đoạn hào hứng liền đứng lên đi lại trong điện mà say sưa bàn luận từ sớm tới tối mịt không phát hiện ra. Cảnh Giám phải quỳ suốt từ sáng tới tối rất mỏi nên thường xuyên nháy mắt ra hiệu ngừng lại mà Thương Ưởng không để ý. Mãi tới canh hai Tần Hiếu Công mới cắt ngang và ban cho hai người dùng ngự thiện. Trong tiệc Thương Ưởng hỏi Cảnh Giám tại sao nháy mắt nhiều thế, Cảnh Giám mới nói dỗi một câu. « Tôi quỳ suốt cả ngày đến tê dại hai chân bủn rủn cả người mềm nhũn mệt mỏi. Ngài đứng nói chuyện thì đâu bị đau lưng.

– Tri giả bất hoặc, nhân giả bất ưu, dũng giả bất cụ.

Ông cụ Phương lầm bầm đọc:

– Nhưng thế giới này quả thực có quá nhiều chuyện chúng ta không thể biết, ví dụ như con thác này.

Ông giơ tay chỉ về phía vách đá hoang vu, bên trên không có một cọng cỏ:

– Ta nhớ khi còn nhỏ, thác nước đó rất lớn, nhất là vào mùa hạ, giống như một con rồng trắng gào thét lao xuống. Còn hồ sâu bên dưới thì lạnh như cắt da cắt thịt. Cho dù có biết bơi cũng không dám xuống đó. Ta đã xuống đó hai lần, nhưng chỉ đến một phút đã phải bò lên. Cái cảm giác đó, giống như cả người sắp bị đông cứng lại vậy.

Sắc mặt của Lâm Dật Phi không chút thay đổi, nhưng ánh mắt lại đảo quanh, biết ông cụ nói một chút cũng không sai.

– Lúc trước đó là một nơi rất tốt mà chúng ta thường xuyên đến nghỉ ngơi du ngoạn, tránh nắng.

Ông cụ PHương than thở:

– Nhưng thật đáng tiếc về sau không còn nữa, ta nhớ rất rõ năm đó ta mười ba tuổi.

– Làm sao lại đột nhiên biến mất ạ. Là bị hạn hay động đất ạ?

Phương Vũ Đồng tò mò hỏi. Kỳ thực là muốn để ông nội nghỉ ngơi một chút, hôm nay không cần đi tới các điểm khác nữa.

– Ông nhớ rõ thác nước đó biến mất khi nào, một mặt là vì có cảm tình rất sâu sắc với nó, mặt khác lại bởi vì năm đó cũng chính là năm ông cố của cháu qua đời.

Phương Vũ Đồng không cảm thấy gì cả, đối với ông cố cô không có ấn tượng gì, cũng rất ít khi nghe ông nội nhắc đến, chỉ biết rằng ông cố là một thợ săn. Còn Lâm Dật Phi thì thấy run sợ trong lòng. Nếu ông cụ Phương khi ấy mới chỉ mười ba tuổi, thì cha của ông ấy hẳn là khoảng trên dưới năm mươi, cũng có thể trẻ hơn một chút, như vậy e là không phải chết già.

– Năm đó ông cụ bao nhiêu tuổi ạ?

Lâm Dật Phi vẫn không nhịn nổi mà hỏi.

Ông cụ Phương liếc mắt nhìn Lâm Dật Phi, khẽ gật đầu, biết Lâm Dật Phi hỏi ngụ ý. Rất nhiều khi nói chuyện cùng với người thông minh là chuyện hạnh phúc, bởi vì thường thường bạn chỉ cần nói ra câu mở đầu, họ sẽ hiểu được ra rất nhiều chuyện.

– Kỳ thật đến bây giờ điều ta vẫn không dám tin, đó là khi đó cha ta rốt cuộc đã chết hay chưa.

Ông cụ không ngừng thút thít:

– Bởi vì chuẩn xác hơn mà nói, là cha ta không chết, mà là mất tích. Khi ông ấy mất tích mới hơn bốn mươi tuổi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.