Lãnh Đế Cuồng Thê

Chương 89: Tuyệt sẽ không dừng lại như thế!



Nạp Lan Nặc kinh ngạc nói: “Để cho chúng ta, về nhà?”

Nạp Lan Yên nhướng đuôi lông mày, tự tiếu phi tiếu (cười như không cười) nói: “Cho các ngươi trở về tìm đệ tử ưu tú, cũng không phải là cho các ngươi một đi không trở về đâu.”

Nay Nạp Lan gia rộng lớn chỉ còn lại vài người như vậy, nàng cũng không muốn lại mất đi một người nào.

Trong con ngươi trong suốt của Nạp Lan Song lóe ra ánh sáng kích động, tay cầm nhẫn trữ vật cũng run rẩy, hắn đã thật lâu thật lâu không có về qua nhà rồi.

Nạp Lan Vũ một bộ thanh sam (quần áo màu xanh) đạm mạc nhợt nhạt cười khẽ, hỏi: “Tam tỷ, khi nào thì chúng ta trở về?”

Nạp Lan Yên trầm ngâm một lúc, nói: “Qua vài ngày nữa đi, trước tiên các ngươi chuẩn bị một chút.” Trước khi bọn họ trở về nàng còn có tính toán khác.

Đúng lúc này, Nạp Lan Tịch vẫn trầm mặc đột nhiên đứng lên, cả người tản ra hơi thở lạnh lùng người lạ chớ gần: “Ta không quay về.”

Nạp Lan Yên sửng sốt: “Tiểu Tịch?”

Nạp Lan Tịch luôn luôn lãnh khốc trên mặt không được tự nhiên mang theo nồng đậm vẻ chán ghét, kiên định cự tuyệt nhìn Nạp Lan Yên: “Ta tuyệt không trở về nơi đó nữa!”

“Được.” Nạp Lan Yên không có hỏi nguyên nhân, trực tiếp đáp ứng.

Nạp Lan Tịch trầm mặc một cái chớp mắt, có chút áy náy đảo mắt qua một bên: “Thật có lỗi.”

“Xin lỗi cái gì đấy.” Nạp Lan Yên cong ngón giữa lên gõ cho hắn một cái thật mạnh, khóe miệng nhếch lên, “Tiểu tử, nếu nhiệm vụ tỷ cho đệ làm hoàn thành không được, ngày mai ta sẽ tự mình an bài huấn luyện của đệ, nhưng đừng có kêu mệt với ta đó.”

Nạp Lan Tịch ôm ót, đau đến nhe răng: “Tam tỷ, tỷ sử dụng bao nhiêu sức lực thế?”

Cái gõ này làm trước mắt hắn đều là sao rồi. (lee: bị choáng rầu ~~)

“Hưởng thụ hôm nay thật tốt đi, sáng mai bắt đầu chịu đựng huấn luyện của ta.” Nạp Lan Yên lộ ra một cái tươi cười có chút mê người, lại làm cho sau lưng mấy người đồng loạt lạnh toát, ba người Nạp Lan Song có chút đồng tình nhìn thoáng qua Nạp Lan Tịch, luôn cảm thấy ngày mai tiểu tử này sẽ bắt đầu bộ dáng thực thảm.

Nạp Lan Yên liếc liếc mắt nhìn Nạp Lan Song và Nạp Lan Nặc đang xem trò vui một cái: “Trước khi đi, các ngươi cũng giống hắn.”

Hai người lập tức lộ ra vẻ mặt đau khổ, nghĩ như thế nào đều cảm thấy huấn luyện Nạp Lan Yên an bài khẳng định là cực kỳ tàn ác.

Nhìn bộ dáng của hai người, Nạp Lan Yên nhướng mày nói: “Thân là đại ca nhị tỷ, cũng không thể ở trước mặt mấy tiểu nhân chúng ta còn không chống đỡ được ba chiêu đi?”

Như thế nào có khả năng!

Trong con ngươi Nạp Lan Song và Nạp Lan Nặc chợt lóe qua ánh sáng rồi biến mất, không phải là huấn luyện thôi à, còn có thể sợ hay sao?!

“Vậy cứ quyết định như thế đi, ngày mai giờ mão (*) ta ở phía sau đỉnh núi chờ các ngươi.” Nạp Lan Yên nhếch khóe miệng nở nụ cười, nhìn về phía Nạp Lan Vũ, “Tiểu Vũ, mấy ngày nay ta châm cứu cho đệ trước, dưỡng thân mình xương cốt cho tốt lại cùng bọn họ cùng nhau huấn luyện.”

(*) giờ mão: từ 5 giờ đến 7 giờ sáng.

Nạp Lan Vũ một bộ thanh sam đạm mạc khóe môi giơ lên tươi cười nhợt nhạt thản nhiên, trong suốt và nhu thuận: “Vâng.”

Nạp Lan Yên cầm lấy ly trà nhấp một ngụm, thấm giọng một cái: “Kế tiếp nói đến một chuyện khác, hiện tại Tây Uyển và Nam Uyển đều dọn ra ngoài đi, mấy ngày nay ta sẽ phái người một lần nữa sửa chữa lại, tính toán xây thêm vài toà nhà cửa, các ngươi chọn lựa vị trí yêu thích nói yêu cầu với nhân viên sửa chữa một chút.”

Chuyện này cũng không phải đột nhiên nghĩ ra, lúc trước nàng đi gấp, rất nhiều chuyện ở Nạp Lan gia cũng chưa kịp xử lý, vốn là tính sửa chữa toàn bộ chỗ ở lúc trước của Nạp Lan Lâm Hải và Nạp Lan Lâm Đào một lần nữa, hơn nữa hôm nay nhìn thấy tiểu thiên viện mà Nạp Lan Nặc ở, lại càng làm cho Nạp Lan Yên hạ quyết tâm mau chóng xử lý chuyện này.

“Hả?” Trong mắt Nạp Lan Song lộ ra nghi hoặc, “Chỗ ở của chúng ta cũng rất tốt rồi.”

“Với tư cách một hệ dòng chính của Nạp Lan gia ta, như thế nào đã tốt được?” Giọng nói của Nạp Lan Yên mang theo bất đắc dĩ, uống một hơi cạn sạch nước trong ly trà, “Phân chia các viện là để tương lai cho các đệ tự ưu tú đến bổn gia chọn lựa sử dụng, chỗ ở của các người sao có thể còn kém hơn bọn hắn?”

...... Một hệ dòng chính?

Ngắn ngủn bốn chữ, làm cho bốn người Nạp Lan Song đều giật mình.

Lúc trước ở Nạp Lan gia tộc mặc dù cuộc sống không tính là như đi trên miếng băng mỏng, nhưng bọn hắn vẫn cẩn thận mọi chuyện như cũ, tận lực tránh đi tất cả xung đột với các dòng chính, cho dù bị ủy khuất cũng chỉ có thể đánh rớt răng nanh nuốt vào trong.

Từ sau khi Nạp Lan Yên lấy thế sét đánh nhổ bỏ tận gốc huynh đệ hai người Nạp Lan Lâm Đào, cuộc sống của bọn họ xác thực tốt hơn rất nhiều, bất luận là tình cảnh hay là tài nguyên tu luyện, đều là những thứ trước đó bọn họ không dám nghĩ đến.

Mà hiện tại, thiếu nữ trước mắt nóivới bọn họ, bọn họ là một hệ dòng chính?

“Tiểu Yên......” Nạp Lan Nặc há miệng thở dốc, lại chỉ phun ra được hai chữ, giống như có thiên ngôn vạn ngữ (ngàn vạn từ ngữ) lại nói không thể nói ra một chút nào.

“Đều choáng váng?” Nạp Lan Yên nâng tay quơ quơ ở trước mặt bốn người, dựng thẳng lên ngón tay đeo Thương Long giới, nhướng mày đúng lý hợp tình nói, “Hiện tại ta là gia chủ Nạp Lan gia, các ngươi với tư cách là đại ca nhị tỷ tứ đệ ngũ đệ của Nạp Lan Yên ta, không phải một hệ dòng chính thì là cái gì?”

“Cho nên, về sau phải xuất ra khí khái thiếu gia tiểu thư Nạp Lan gia ta!” Nạp Lan Yên nói, “Phân gia tất nhiên có ít thiên chi kiêu tử, một đám trong xương đều rất kiêu ngạo, về sau còn phải hoàn toàn dựa vào các ngươi lần lượt thu thập, đến lúc đó cũng không cho phép làm mất mặt bổn gia chúng ta đó.”

“Khụ, tiểu Yên, như vậy không tốt lắm đâu?” Nạp Lan Song xoa xoa cái mũi có chút chua xót, “Đến lúc đó người phân gia đến đây, cũng là huynh đệ tỷ muội của chúng ta nha.”

“Đần.” Nạp Lan Nặc vỗ bả vai của Nạp Lan Song, tức giận nói, “Ý tứ của tiểu Yên là, trước khi những tiểu tử kia hoàn toàn chịu phục, cũng không thể để cho đám tiểu tử xem kia thường bổn gia.”

Nạp Lan Song mấp máy miệng: “Nhưng mà, nếu có cần mà nói, cần phải giúp đỡ cho nhau chứ?”

Nạp Lan Nặc không nói gì im lặng nhìn trời xanh: “Có nói ngươi không giúp à?”

Nạp Lan Song nhìn nàng: “Đúng vậy.”

Đúng cái lông ý!

Nạp Lan Nặc đã hoàn toàn không biết chính mình đang tranh luận cái gì với tên hiền lành chỉ có toàn cơ bắp này! (lee: chị Nặc là nói anh Song lương thiện không có đầu óc :D)

“Mấy năm nay sáu đại phân gia cùng bổn gia liên hệ càng ngày càng ít, hiện tại tình huống cụ thể ở phân gia chúng ta cũng không rõ ràng.” Nạp Lan Yên sắc mặt nghiêm túc, “Cho nên lần này ta mới muốn cho các ngươi tự mình trở về một chuyến, lấy thân phận bổn gia.”

“Đại ca, tình huống của bổn gia mấy năm này ngươi cũng không phải là không rõ ràng lắm, thậm chí đã mơ hồ có xu thế bị phân gia khác lực áp một đầu, theo ta được biết có hai cái phân gia đã liên tục 4 năm không có đưa lên bổn gia đệ bất luận báo cáo chuẩn bị nào, những tình huống này đối với Nạp Lan gia tộc hiện nay mà nói không thể nghi ngờ đều là bất lợi.”

Nạp Lan Yên dừng một chút, tiếp tục nói: “Cho nên đến lúc đó người phân gia tới nếu là trong lòng có không phục, chúng ta quyết không thể làm suy yếu khí thế của bổn gia!”

“Một đầu lang (con sói), có lẽ có thể cắn chết một đầu lộc (con hươu, nai), một con ngựa. Nhưng một đám lang, lại có thể quét ngang đàn thú, trở thành bá chủ trong rừng!”

Nạp Lan Yên nhìn về phía bốn người, mắt hồ dương lên, khí phách nghiêm nghị: “Nạp Lan gia tộc ta, tuyệt sẽ không dừng lại như thế!”

Bốn người Nạp Lan Song nhìn hồng y thiếu nữ khí phách chói mắt đến mức làm cho người ta không rời được tầm mắt trước mặt, nhiệt huyết trong cơ thể ức chế không được mà sôi trào!

Muốn đi theo nàng, muốn tận mắt thấy tương lai trong lời nói của nàng!

Một cái, quét ngang thiên hạ, trở thành bá chủ một phương trong tương lai!

Nếu là lời của nàng, bọn họ tin tưởng, nhất định sẽ nhìn đến ngày đó.

“Ha ha ha, tiểu Yên, về sau nhị tỷ đã có thể theo ngươi lăn lộn rồi!” Nạp Lan Nặc là người thứ hoàn hồn, thống khoái cười to vài tiếng, một tay nắm bả vai của Nạp Lan Yên, hào khí ngút trời, “Tự mình tham dự vào quá trình tạo ra một gia tộc cường đại, như thế nào có thể bỏ qua sự việc bậc này?”

“Tiểu Yên, ta, ta tuyệt không sẽ để cho người ta coi nhẹ gia tộc đấy! Bất luận kẻ nào đều không được!” Bao gồm phân gia! Nạp Lan Song nghiêm túc nâng lên hai tròng mắt trong suốt, gằn từng tiếng kiên định nói.

Nạp Lan Vũ cười nhưng không nói, nhưng trong con ngươi luôn luôn trong trẻo nhưng lạnh lùng bình tĩnh lại có nhiều hơn vài phần kích động và nhiệt huyết, không có bất kỳ một nam nhân tốt nào mà không nghĩ kiến công lập nghiệp, không nghĩ đứng ở đỉnh phong lật tay làm mây!

Hắn, cũng không ngoại lệ.

Khóe miệng của Nạp Lan Tịch kéo ra một độ cong, giữa mi tâm (chỗ giữa hai đầu lông mày) khí phách chợt lóe rồi biến mất: “Miễn cưỡng hợp ý ta.”

Nhìn bốn huynh đệ tỷ muội trước mặt, trong lòng Nạp Lan Yên một mảnh ấm áp, nàng tin tưởng, đợi một thời gian, bọn họ nhất định sẽ trở nên ưu tú hơn cường đại hơn!

“Đại ca, nhị tỷ, tiểu Tịch, ta châm cứu cho Tiểu Vũ, các ngươi cũng cùng nhau đến đây đi.” Ngẩng đầu nhìn sắc trời, Nạp Lan Yên dẫn đầu đứng dậy, nói với mấy người.

Ba người Nạp Lan Song tự nhiên không có ý kiến, năm người cùng nhau đi ra tiền thính, Nạp Lan Yên phân phó thị vệ canh giữ ở bên ngoài chuẩn bị bốn thùng nước tắm mang tới Tử Trúc các ở Đông Uyển.

“Muốn thùng nước tắm làm cái gì?” Nạp Lan Nặc nghi hoặc nhướng nhướng mày, rõ ràng bốn thùng nước tắm là chuẩn bị cho bốn bọn họ đi?

“Cho các ngươi dược dục (tắm thuốc). Nhất là đại ca, tuy rằng sau khi Linh căn thức tỉnh thân thể trở nên khá hơn không ít, nhưng có chút bệnh căn tử (bệnh cũ chưa khỏi hoàn toàn) còn phải chậm rãi điều dưỡng.” Nạp Lan Yên cười cười, lần này nàng từ Địa Tinh tộc trở về, vơ vét không ít dược liệu tốt, vừa vặn có thể điều phối một ít Linh Dịch cho bọn hắn làm dược dục, đỡ phải ngày mai bị nàng thao luyện không đứng dậy được.

Nạp Lan Nặc sờ sờ cái mũi, mặc dù có chút cảm động, nhưng vẫn là có cảm giác loại tươi cười của Tam muội nhà mình rất nguy hiểm . . . . . .

Sau khi đến Tử Trúc các, Nạp Lan Yên ném ra một đống dược liệu chỉ huy mấy người: “Đại ca, nhị tỷ, các ngươi phụ trách nghiền nát những thảo dược này, tiểu Tịch phụ trách nấu nước, tiểu Vũ, đệ đi bên kia nằm xuống, cởi quần áo ra.”

Một buổi chiều, sau khi Nạp Lan Yên đâu vào đấy vì Nạp Lan Vũ thi châm, lại vì bốn người điều phối tốt từng dược dục, đợi đến lúc hoàn thành hết mọi việc, đã là rang mây đầy trời.

Nạp Lan Yên ngáp một cái, rửa tay, nhìn bốn cửa phòng đóng chặt trước mặt cất giọng nói thật to rõ: “Thời gian dược dục là một canh giờ, tắm xong liền tự mình đi ra, ta về Vương phủ trước, ngày mai nhớ rõ giờ mão đến phía sau núi tập hợp.”

Cũng không đợi bốn người ngâm trong thùng gỗ đáp lời, Nạp Lan Yên phủi phủi ống tay áo, xoay người bước đi ra Tử Trúc các.

Chính là, ở vừa mới trong nháy mắt quay người, tươi cười một mực duy trì từ trưa đến giờ lập tức trút bỏ hết.

Sắc mặt tái nhợt, hai mắt ảm đạm.

Nhịn không được nghĩ đến thân đệ đệ (em trai ruột) nay không biết là ở nơi nào, gia gia nói hắn gọi tiểu Dục, Nạp Lan Dục.

Hắn ở Thánh Thành sống thế nào? Có thể có người khi dễ hắn hay không? Có thể biết, hắn còn có một tỷ tỷ hay không?

Nạp Lan Yên vỗ về vị trí trái tim của mình, nơi đó ‘bang bang’ nhảy lên, nhất mẫu đồng bào (cùng một mẹ sinh ra), long phượng song sinh, nàng không cách nào hình dung được loại cảm giác trong nội tâm khi biết còn có một đệ đệ tồn tại . . . . . .

Bất luận là gia gia hay là tứ thúc, làm thân nhân (người thân) bọn họ không thể nghi ngờ là yêu thương của nàng, nhưng phần thân tình này từ lúc bắt đầu, đều là thuộc về Ngũ tiểu thư .

Mà đệ đệ ở Thánh Thành xa xôi thì khác.

Thân nhân, thân nhân huyết mạch tương liên.

Là không có liên hệ với Ngũ tiểu thư, là thân đệ đệ của Nạp Lan Yên nàng.

“Tiểu Dục......”

Cúi đầu nỉ non ra tiếng, Nạp Lan Yên nắm thật chặt nắm đấm dưới ống tay áo, trong con ngươi một mảnh kiên quyết, nàng nhất định sẽ mau chóng bước trên Thánh Thành tìm được đệ đệ, quyết không để cho bất luận kẻ nào khi dễ hắn một chút nào!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.