Lãnh Hoàng Phế Hậu

Chương 146



“Phốc!”

Nghe Hạ Lan Phiêu nói, mặt Tiêu Mặc nhăn nhó, cố giả bộ chấn định, nhưng định lực của Lý Trưởng vẫn là kém một chút. “Tái ông mất ngựa (phúc họa khôn lường), làm sao biết không phải là phúc? Có thể làm nữ nhi của Tiêu…. Tiêu công tử, cũng coi là phúc khí của muội muội.”

Nghe Hạ Lan Phiêu mở to mắt nói lời bịa đặt với Tuyết Nha, Lý Trưởng cảm thấy sau lưng mình đã bị mồ hôi làm dính ướt. Hắn không biết tại sao Hạ Lan Phiêu lại có lá gan dám trêu chọc Hoàng Thượng, nói nàng là nữ nhi của Hoàng Thượng thì cũng thôi đi, lại còn làm liên lụy đến hắn, nói cha của Hoàng Thượng là một thái giám? Hắn thật sự không muốn chết….

Khác với sự sợ hãi của Lý Trưởng, Tiêu Mặc vẫn tự nhiên uống rượu, vẻ mặt bình tĩnh, nhưng tay cầm ly rượu của hắn có chút run rẩy. Hắn mỉm cười nhìn Hạ Lan Phiêu, không mở miệng phản bác, mà Hạ Lan Phiêu bị sự dịu dàng kinh khủng của hắn làm cho tóc gáy dựng đứng. Nàng càng bịa đặt càng không hợp thói thường, nhưng Tiêu Mặc chỉ lẳng lặng nhìn nàng biểu diễn, giống như tất cả mọi chuyện xảy ra đều không có lien quan đến hắn.

“Không biết trong nhà Hạ Lan muội muội…. Còn người nào nữa?” Cuối cùng Tuyết Nha cũng xấu hổ hỏi đến trọng điểm.

Nàng len lén liếc mắt nhìn Tiêu Mặc, phát hiện càng nhìn càng thấy hắn anh tuấn. Mặc dù công tử này đã có nhi nữ (con gái ruột), nhưng làm tiểu thiếp cho một nam nhân anh tuấn lại nhiều tiền như vậy nàng vẫn nguyện ý.

“Nhà ta còn có Đại nương, Nhị nương, Tam nương, Tứ nương…. Tỷ tỷ, nhà ta thật khổ mà! Gia gia già rồi không thể kiếm sống, phụ than cũng mặc kệ, chỉ có thể để cho mấy nữ nhân thêu thùa dien~đàn,le/quy.ddoonn duy trì cuộc sống. Mà hắn, lại còn phá sản đến mức lãng phí tiền bạc đi du lịch!” Hạ Lan Phiêu nói xong, ngón tay thon dài chỉ vào Tiêu Mặc: “Bọn họ có thể ở thượng phòng, ta chỉ có thể ở phòng của hạ nhân, còn phải tự mình quét dọn vệ sinh để trả tiền phòng, ô ô ô…. Chúng ta nghèo đến mức chỉ có thể ăn rau cải đậu hũ, hắn còn đốt tiền uống rượu!”

“Tại sao có thể như vậy?”

Nhìn bộ dạng cả người bẩn thỉu của Hạ Lan Phiêu, ánh mắt Tuyết Nha nhìn Tiêu Mặc lạnh lẽo đi rất nhiều. Nàng có chút đau lòng cầm khăn lụa lau vết bẩn trên mặt Hạ Lan Phiêu, dùng sức trừng mắt người nam nhân không biết xấu hổ dựa vào mồ hôi nước mắt của nữ nhi để uống rượu, vô cùng thương yêu Hạ Lan Phiêu.

Tiêu Mặc không nói một lời nắm chặt ly rượu, cảm thấy ánh mắt của những nữ nhân xung quanh nhìn hắn cũng rất quỷ dị, ly rượu cũng sắp bị hắn bóp vỡ. Thật khó khăn Hạ Lan Phiêu mới có cơ hội trở mình, tiếp tục đắc ý hủy hoại thanh danh của Tiêu Mặc: “Cha cho Đại lão gia làm nam sủng kiếm tiền còn chưa tính, tiền chúng ta khổ cực kiếm được cũng bị hắn mang đi mua rượu uống, mua vàng khảm trên quần áo rồi! Phụ than nói phải ăn mặc giống người giàu có, ra ngoài mới câu được phú bà, mới có tiền tiêu! Tỷ tỷ, ta nói với ngươi nhiều như vậy, lát nữa nhất định sẽ bị phụ thân đánh, tỷ tỷ cứu ta!”

Hạ Lan Phiêu cũng không hiểu tại sao mình bỗng không sợ Tiêu Mặc nữa. Chuyện Tiêu Mặc làm trên người nàng làm cho nàng hiểu rõ, bất luận là nàng nịnh nọt lấy long hay là nói lời ác ý, cũng không ảnh hưởng một chút nào đến quyết định của nam nhân tỉnh táo này. Nàng chỉ biết, nàng đã chịu đựng Tiêu Mặc nhiều lắm rồi, nếu không phát tiết ra, nàng sẽ kìm nén nhiều quá mà chết mất. Mà Tiêu Mặc, đã không còn thứ gì có thể uy hiếp nàng rồi.

Tử Vi chết, Hạ Lan gia sụp đổ, độc trên người ta chỉ có tỷ tỷ mới có thể giải, bây giờ ngươi là cái gì? Ta đã biết tung tích của tỷ tỷ, chỉ cần tỷ muội đoàn tụ là có thể giải độc, sau đó tìm Vân Kính đại sư lấy được nửa khối Thủy Lưu Ly, lại trộm nửa khối ngươi đang giữ, ta liền có thể về nhà rồi! Hơn nữa…. Ta biết rõ ngươi sẽ không giết ta. Ta làm ra nhiều chuyện dieenddanfleequysddoon người bình thường không thể chịu được, ngươi lại một mực nhịn xuống, nhất định là muốn dựa vào ta để tìm được Thủy Lưu Ly. Nói cách khác, trước khi ta tìm được Thủy Lưu Ly, ngươi sẽ không động đến ta một chút nào. Nếu như vậy, tại sao ta phải nhịn ngươi chọc tức? Ở Hoàng cung ta không thể làm gì, nhưng bây giờ là ở ngoài cung! Ta mới không sợ ngươi đâu!

“Thật là quá đáng!” Tuyết Nha tức giận vỗ bàn: “Hạ Lan muội muội không cần đi theo người cha không có lương tâm kia, đi theo tỷ tỷ đến Thượng Quan gia làm nha hoàn còn tốt hơn, ngươi sẽ không phải lo ăn không đủ no mặc không đủ ấm!”

“Thượng Quan gia?”

“A…….”

Tuyết Nha tự hối hận đã lỡ miệng, những đồng bạn cũng thi nhau cho nàng ánh mắt khinh bỉ. Mặt nàng đỏ lên, từ trên đầu rút xuống một cây tram đưa cho Hạ Lan Phiêu, nói với nàng: “Về sau nếu thật sự gặp khó khăn có thể đến tìm tỷ tỷ, hiện tại tỷ tỷ có chuyện, đi trước đây. Hạ Lan muội muội, chỉ mong có thể gặp lại muội lần nữa.”

Cái gì? Đi nhanh như vậy? Ta nói nhiều như vậy chính là muốn ngươi mang ta đi, ngươi không nên bỏ rơi ta a a a a a a!

Hạ Lan Phiêu nhìn bóng lưng Tuyết Nha cùng đồng bạn nàng rời đi, theo bản năng đứng lên, lại bị Tiêu Mặc kéo vào trong ngực. Nàng vội vàng giãy giụa, mà Tiêu Mặc lại sờ đầu nàng, ý vị sâu xa cười: “Hạ Lan, có phải cha đối với ngươi rất không tốt hay không?”

Ngài đối với ta rất tốt…. Không cần tỏa khí lạnh với ta được không…. Ta sợ….

“Ha ha….”

“Cha biết trước kia mình làm sai rất nhiều chuyện. Như vậy đi, bây giờ chúng ta liền lên lầu, để ngươi và cha cùng ở một phòng, có được không?”

“Ta…. Ta vẫn muốn ở cùng gia gia….”

“Như vậy sao được?” Tiêu Mặc dịu dàng cười: “Gia gia đã lớn tuổi, sẽ không chăm sóc được cho ngươi, đương nhiên phải để phụ thân ‘tự mình’ chăm sóc ngươi rồi. Đi thôi ta sai lầm rồi, ta thật sự sai lầm rồi….

Tiêu Mặc ung dung ôm Hạ Lan Phiêu, dưới ánh mắt nhìn chằm chằm của mọi người ôm Hạ Lan Phiêu lên lầu. Những khách nhân kia vô cùng hài lòng với người ‘phụ thân’ đột nhiên giác ngộ này, cũng thật tâm vui mừng cho dưỡng nữ đáng yêu này. Mà Hạ Lan Phiêu ở trong căn phòng hoa lệ của Tiêu Mặc, nhìn người mỉm cười từng bước ép sát mình, trong lòng nàng thật muốn khóc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.