Lãnh Hoàng Phế Hậu

Chương 181



Tiêu Mặc? Chẳng lẽ hôm nay ta quá mệt mỏi nên sinh ra ảo giác? Hiện tại hắn không phải nên cùng Lưu Ly khanh khanh ta ta, làm sao sẽ còn có thời gian rảnh rỗi tới đây đùa bỡn ta? Nhưng mà, cảm giác kia thật sự rất chân thật. . . . . .

Trong đêm tối yên tĩnh bên bờ biển, Hạ Lan Phiêu nằm ở trên bờ cát, cảm thụ thân thể Tiêu Mặc nửa đè ở trên thân thể của nàng, cảm thụ hương hoa sen nhàn nhạt quen thuộc trên người Tiêu Mặc, xuyên thấu qua áo cảm giác nhịp tim mạnh mẽ của Tiêu Mặc, chỉ cảm thấy trong đầu trống rỗng. Nếu là những cô gái khác, sẽ rất vui mừng.

Có lẽ là cảm thấy hơi thở phẫn nộ của Hạ Lan Phiêu, có lẽ là thấy nàng rơi lệ, Tiêu Mặc khó có khi giải thích hành động của mình. Hắn có chút buồn bực vuốt trán, thật không rõ tại sao suy nghĩ của cô gái này hoàn toàn khác với người khác.

Rõ ràng tất cả mọi người đều rất ưa thích ta hôn các nàng đó. . . . . .

"Ngươi ít tự kỷ đi!" Hạ Lan Phiêu chống nạnh, hung thần ác sát nhìn Tiêu Mặc: "Ngươi cho rằng ngươi là ai? Bàn về diện mạo, ngươi không đẹp mắt bằng Mộ Dung, bàn về tính tình, ngay cả một phần vạn của Tiêu Nhiên ngươi cũng không có! Không phải là làm Hoàng đế ư, ngươi có cái gì tốt mà đắc ý? Lưu Ly ngây thơ, chưa từng thấy nam nhân, mới có thể bị ngươi mê hoặc đến thần hồn điên đảo, bình thường nữ nhân có chút phẩm vị nhìn cũng sẽ không nhìn lâu ngươi một cái!"

"Nhưng mới vừa rồi hình như ngươi rất hưởng thụ." Tiêu Mặc mặt không đỏ hơi thở không gấp nói.

"Ngươi!"

Lần này, Hạ Lan Phiêu là thật tức giận. Nàng hung ác trợn mắt nhìn Tiêu Mặc một cái, quay đầu bước đi, lại bị Tiêu Mặc vòng eo ôm lấy từ phía sau. Rõ ràng có thể nghe thấy nhịp tim của Tiêu Mặc, mà hô hấp của hắn gần trong gang tấc. Môi của hắn ở bên tai Hạ Lan Phiêu có chút rung rung, trầm thấp nói: "Không nên nghĩ thoát đi."

"Ngươi dựa vào cái gì ra lệnh cho ta? Nơi này không phải Đại Chu, là Khuyển Nhung, là địa bàn của ta! Ngươi tin ta quát to một tiếng ‘phi lễ’ (vô lễ) sẽ làm toàn bộ người đều chạy đến nơi này, cắt ngươi thành tám khúc ném xuống biển cho cá ăn mất hay không?"

"Vậy ngươi kêu thôi."

"Phi. . . . . ."

Hạ Lan Phiêu mới vừa phát ra một âm tiết đơn giản, môi đã bị Tiêu Mặc ngăn lại. Đã rất nhiều ngày Tiêu Mặc không có thưởng thức ngọt ngào của nàng, chỉ nghĩ liền muốn thời gian dừng lại vào thời khắc này, không bao giờ buông tay nữa. Hắn nhẹ nhàng lau sạch nước mắt ở khóe mắt Hạ Lan Phiêu, đột nhiên khẽ thở dài: "Hạ Lan, dừng tay thôi."

Hạ Lan, dừng tay thôi. Xin ngươi. . . . . . Không cần lại dao động lòng của ta.

Mấy ngày nay, rốt cuộc ta cũng sắp xếp xong xuôi tất cả công việc, lấy được Thủy Lưu Ly là chúng ta có thể rời đi. Mặc dù Lưu Ly chưa nói cho ta biết nếu ta ở nơi này thành thân với nàng sẽ không thể rời đi, nhưng ta đã sớm từ trong miệng người khác biết được phong tục này. Nghĩ gạt ta ư, Lưu Ly? Ngươi vẫn còn quá non nớt.

Từ sau khi đến Ngư Đảo, Lưu Ly đã không có giá trị lợi dụng, cho nên ta bình tĩnh nhìn nàng vì ta ‘Hy sinh’ — đã sớm nghe nói nữ nhân lâm vào tình yêu là ngu nhất, xem ra quả là thế. Chỉ là, ta thật sự không có nghĩ tới là nàng thế nhưng lại ra tay cứu giúp.

Ta nhìn nàng bẻ gảy trâm cài tóc, nhìn nàng vì Lưu Ly cấp cứu, đột nhiên nghĩ tới nụ hôn thanh đạm bên hồ sen kia. Khi đó, bởi vì ta mất máu quá nhiều đã mất đi tri giác, mà nàng rõ ràng hận ta, nhưng vẫn là từng ngụm từng ngụm chuyển không khí vào miệng ta cứu mạng ta. . . . . . Cũng như vậy, mặc dù nàng ghét Lưu Ly nhưng vẫn là không đành lòng nhìn nàng ta chết đi sao? Thì ra là ta và Lưu Ly ở trong lòng nàng cũng đều giống nhau. . . . . .

Lưu Ly không có chết, khóc nói muốn cùng ta thành thân, ta lại cũng không muốn quá mức cự tuyệt. Vì vậy, ta ngầm cho phép nàng mỗi ngày đến thăm ta, mà nàng lại được voi đòi tiên, càng thêm dính người. Nàng luôn là lải nhải nói nhưng lời tâm tình không có chút ý nghĩa nào, luôn là nói với ta những chuyện hồi nhỏ của nàng mà ta không hề thấy hứng thú, mới đầu ta còn làm bộ dáng vẻ như nghiêm túc lắng nghe, sau lại lại phiền. Nàng thấy ta không kiên nhẫn, lại càng sợ hãi, nói lên bí mật lớn nhất của tộc Khuyển Nhung. Thì ra là trừ Thủy Lưu Ly còn có những thứ bảo vật khác. . . . . .

Mấy ngày nay, không có nàng ở bên cạnh ta, thật là có chút không quen. Ta nhìn nàng thật vui vẻ cùng người lui tới, thật vui vẻ học tập đánh cá, rám đen, lại càng đáng yêu. Ta phát hiện không biết bắt đầu từ lúc nào, nàng cũng dần dần rút đi ngây thơ, trưởng thành thành một thiếu nữ thanh lệ rồi. . . . . . Nhưng mà, chẳng lẽ nàng thật không có phát hiện những nam hài mang nàng ra biển bắt cá kia đều dùng một loại ánh mắt ghê tởm nhìn chằm chằm nàng cánh tay cùng đầu gối nàng sao? Vẫn là quần áo và trang sức Đại Chu thích hợp với nàng hơn.

Hôm nay, ta nhìn nàng xuống thuyền, ở trong trời chiều bước chậm ở trên bờ cát, giống như tinh linh đến từ trong biển. Gió biển thổi tóc dài của nàng tán loạn, chân của nàng ở trên bờ cát lưu lại từng dấu chân rõ ràng, mà cả người nàng đều đắm chìm trong màu đỏ nhạt dưới ánh mặt trời, ngay cả tóc đen cũng tản mát ra ánh sáng nhàn nhạt.

Nàng trở nên thật đẹp.

Không quần áo và trang sức phức tạp, không có đồ trang sức trân quý, nụ cười trên mặt nàng chính là trang phục đẹp nhất của nàng. Ta lẳng lặng nhìn con nàng tức giận đắp cát, tính trẻ con nằm ở trên bờ cát, rốt cuộc không nhịn được hôn nàng. Ừ, còn là hương vị ngọt ngào trong trí nhớ.

Nhưng mà, tại sao khi nàng nhìn thấy ta sẽ thu lại nụ cười nở rộ với tất cả mọi người? Tại sao đối với ta nàng luôn có bộ dáng một bộ vừa kinh vừa sợ? Mà nàng lại còn cắn ta? Sau đó, nàng khóc. . . . . .

Lau đi vệt nước mắt ở khóe mắt nàng, ta cảm thấy được lòng của ta từng chút từng chút trở nên mềm đi.

Như vậy thật không tốt, Tiêu Mặc. . . . . . Chẳng lẽ ngươi thật muốn cho một nữ tử không thể tự bảo vệ mình như vậy trở thành xương sườn mềm của ngươi, trở thành gánh nặng của ngươi? Mau động thủ đi, thừa dịp ngươi còn không có hoàn toàn trầm luân. . . . . .

Tiêu Mặc nghĩ vậy, nhẹ nhàng vuốt ve cái cổ mảnh khảnh của Hạ Lan Phiêu, cuối cùng ở trên cổ của nàng ấn xuống một cái hôn. Hắn biết, hắn vẫn là không muốn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.