Lãnh Hoàng Phế Hậu

Chương 187



"Hạ Lan, ngươi hát mấy câu nữa cho ta nghe."

Đợi bọn hắn rốt cuộc đi tới gian phòng, Tiêu Mặc đặt Hạ Lan Phiêu lên giường. Hắn chỉ cảm thấy tâm chợt giật mình, vội vàng thám thính bí mật mình muốn biết từ nàng. Nhưng mà, Hạ Lan Phiêu chỉ là ‘hì hì’ cười một tiếng, một tay bắt được mặt của hắn.

"Mặt trời bầu trời theo, Hoa nhi đối với ta cười. . . . . ."

"Không phải bài hát này." Tiêu Mặc tốt tính nói, thuận tiện giữ tay của nàng ở trong lòng bàn tay.

Tay rất nhỏ, rất mềm. . . . . . Nắm như vậy, giống như nàng là thuộc về ta. . . . . .

"Vuốt tay của ngươi nha đi theo ta nha, ôm eo của ngươi nha gió tốt. *** nha, sờ sờ lưng của ngươi nha cùng ta ngủ nha. . . . . ."

Hạ Lan Phiêu cười hì hì nhìn Tiêu Mặc, dùng một cái tay khác sờ về phía khuôn mặt của hắn, thuận tay ở ngang hông hắn nắm một cái. Tiêu Mặc chỉ cảm thấy ngẩn ra, sau đó ngọn lửa cả người trong nháy mắt bị đốt.

Dù sao nàng cũng không chạy được, bí mật về sau cũng có thể biết. Hiện tại, vẫn là làm một chút "Chuyện nên làm" thôi. . . . . .

"Hạ Lan. . . . . ."

Tiêu Mặc nhìn Hạ Lan Phiêu thật sâu, trán dán lên trán Hạ Lan Phiêu, đôi môi cách nàng chỉ có 1 millimet. Hắn thở ra khí nóng ấy là chính là nóng rực, nóng đến mức có thể hòa tan Hạ Lan Phiêu.

"Hạ Lan, rốt cuộc ngươi muốn ta làm thế nào. . . . . . Chẳng lẽ ta không trầm luân ngươi mới cam tâm sao? Ngươi. . . . . . Ngươi sẽ luôn luôn ở lại bên cạnh ta sao?"

"Buông tay. . . . . . Ta nóng quá. . . . . ." Hạ Lan Phiêu vô ý thức than nhẹ.

"Trả lời ta."

Thân thể Tiêu Mặc truyền đến nhiệt độ nóng bỏng, mà hắn đã sắp bị dục vọng bành trướng của chính mình lắp đầy. Hắn ôm chặt Hạ Lan Phiêu, dùng sức như vậy, giống như khảm nàng vào thân thể. Như vậy, nàng liền sẽ không chạy khỏi. . . . . .

"Ngươi sẽ rời đi ta sao?" Tiêu Mặc hỏi.

"Đương nhiên sẽ!" Hạ Lan Phiêu cười hì hì nhìn hắn: "Ta cho ngươi biết nha, ngay cả thuốc mê ta đều chuẩn bị xong, tìm thời cơ thích hợp liền chạy đi. . . . . . Ta muốn du lịch thế giới, ta muốn về nhà!"

"Ngươi không có nhà. ‘Nhà’ của ngươi đã thành quốc thổ của Đại Chu, ngươi đã không còn đường có thể đi." Tiêu Mặc trầm tĩnh nhìn nàng.

Ta sẽ không để cho ngươi đi. Ngươi quyến luyến, ngươi hướng tới chỉ có thể một người là ta, bất luận là ai cũng không cách nào cướp ngươi từ bên cạnh ta đi. Cho dù thần chết cũng giống như vậy. . . . . .

"Ngươi biết cái gì?" Hạ Lan Phiêu xì mũi coi thường: "Nhà của ta mới không ở nơi không có ti vi không có điều hòa này! Chỉ cần ta có thể về nhà, ta liền vĩnh viễn sẽ không trở lại, ai cũng đừng nghĩ bắt ta đi, ha ha ha. . . . . ."

"Có thật không? Vậy ngươi nhẫn tâm từ bỏ ta sao?" Tiêu Mặc cười khẽ vuốt cánh môi đỏ thắm của nàng, trong mắt lại thoáng qua một tia sáng nguy hiểm.

Nếu quả như thật vẫn tồn tại một "Nhà" khác mà nói, liền hủy diệt “Nhà” của nàng, để cho nàng chân chính "Không nhà để về" là được. . . . . .

"Đại ca, ngươi nhiều nữ nhân như vậy làm sao sẽ để ý thiếu một người là ta?" Hạ Lan Phiêu nhìn Tiêu Mặc, trong miệng tỏa ra hương rượu thơm nhàn nhạt: "Ngươi à chính là biển rộng, ta à chính là tiểu Sa tử (hạt cát) trong đại dương. . . . . . Chỉ cần có người cần cần, tất cả mọi người có thể lấy ta đưa người, cũng có thể lấy ta làm trao đổi lợi thế! Ta thật sự là một tiểu Sa tử có giá trị nha ~"

"Về sau. . . . . . Sẽ không."

"Gạt người! Chỉ muốn những người này nguyện ý, tùy lúc tùy chỗ ta đều là vật bị hy sinh bị ném bỏ kia. . . . . . Rốt cuộc tất cả là tại sao? Thế nào ta lại bi thảm như vậy? Ta muốn về nhà. . . . . ."

Hạ Lan Phiêu nói xong, ở trong ngực Tiêu Mặc ô ô mà khóc lên. Nước mắt của nàng ấy là chính là nóng bỏng, nóng đến làm mềm mại trái tim của Tiêu Mặc. Hắn nhẹ nhàng vuốt ve tóc dài của Hạ Lan Phiêu, mà Hạ Lan Phiêu đột nhiên hung hăng nhìn hắn chằm chằm: "Không cho chạm vào ta! Đều muốn cưới nữ nhân khác, ngươi không có tư cách đụng ta !"

"Ngươi ghen?" Tiêu Mặc mỉm cười hỏi.

"Thúi lắm! Ăn dấm của người nào đều không ăn của ngươi!" Hạ Lan Phiêu giương nanh múa vuốt đi đánh Tiêu Mặc, lại bị hắn dễ dàng né tránh: "Ngươi nha, ít tự luyến đi!"

Mà ta thật sự rất khổ sở. . . . . . Tại sao hắn muốn cưới người khác? Tại sao hắn. . . . . . Không yêu ta. . . . . .

"Không cần cưới Lưu Ly, được không?" Hạ Lan Phiêu theo bản năng nói.

Ánh mắt của nàng sáng trong suốt, khóe mắt còn phun đầy nước mắt, thoạt nhìn liền giống như là một con Tiểu Miêu (mèo nhỏ) bị vứt bỏ. Nhìn Hạ Lan Phiêu rốt cuộc ra vẻ ghen tức, trong nội tâm Tiêu Mặc đột nhiên vui vẻ. Như vậy, đại biểu ngươi cũng là quan tâm ta sao, Hạ Lan?

. . . . . .

"Được."

. . . . . .

Có thể là do rượu phát tác, Hạ Lan Phiêu không hề chú ý tới Tiêu Mặc rốt cuộc nói cái gì, chỉ cảm thấy thân thể nóng khác thường. Nàng vừa khóc vừa giống như bạch tuộc ôm Tiêu Mặc, không ngừng hấp thu nhiệt độ lạnh như băng trên người hắn, lúc này cảm thấy nhiệt lượng cả người giảm đi một chút.

"Nóng quá, trên người ngươi thật là thoải mái. . . . . ."

"Vậy sao. . . . . . Vậy cho ngươi mượn sử dụng là được."

"Cám ơn. . . . . ."

Bàn tay Hạ Lan Phiêu mò vào trong vạt áo của Tiêu Mặc, tay hợp ở trên da thịt Tiêu Mặc, cảm thấy khô nóng toàn thân thư hoãn một chút. Tay của nàng vừa nhẹ nhàng vừa dịu dàng, từ từ trượt xuống dưới thân thể hắn, đến mức khiến người tỉnh táo tự chế trước sau như một như Tiêu Mặc đều có chút khó có thể tự giữ. Hắn hít sâu một hơi, nhìn Hạ Lan Phiêu đỏ bừng cả khuôn mặt giở trò với mình, mà khuôn mặt của nàng lại là một bộ hồn nhiên tự đắc.

"Nóng. . . . . . Không có ý nghĩa."

Khi tay Hạ Lan Phiêu theo lồng ngực Tiêu Mặc sờ tới bụng của Tiêu Mặc thì đột nhiên nhíu nhíu mày, thì ra là nàng không hề nghĩ tới đây lại có thể biết nóng như vậy. Nàng ngáp một cái, trề môi nói khẽ tiếp tục tiến quân về hơi lạnh ở lồng ngực, nhưng Tiêu Mặc đã nắm tay của nàng. Hắn dùng sức như vậy, chỉ cần nắm chặt như vậy, liền không có khả năng lại buông tay nữa.

Hắn cũng không nghĩ tới dục vọng của mình thế nhưng lại bị một cô gái nhỏ như vậy dễ dàng khơi lên.

Tối nay, hắn không còn là một Đế Vương cao cao tại thượng, chỉ là một bình người nam nhân thường nhất thôi.

"Ngươi nghĩ dẫn dụ ta sao, Hạ Lan? Hay là nói ngươi không để ý ta đối với ngươi làm những gì?" Giọng nói của Tiêu Mặc đã mang theo chút khàn khàn.

"Ngươi nghĩ làm cái gì?" Hạ Lan Phiêu mượn cảm giác say, không sợ hãi ở trên môi hắn vừa hôn vừa sờ, sau đó cười híp mắt nói: "Ai nha, ngươi cũng chớ giả bộ, rõ ràng sinh lý ngươi thiếu sót cái gì đều không làm được. . . . . ."

"Sinh lý. . . . . . Thiếu sót? Không làm được? Là ý tứ gì?"

"Ý là ngươi có nhiều hơn thái giám một bộ máy, nhưng trên bản chất là cùng một dạng. . . . . . Tiêu Mặc, ngươi không có việc gì lớn lên đẹp trai như vậy làm gì? Nhưng dáng dấp ngươi đẹp trai hơn nữa ngươi cũng không được, ha ha ha! Đám nữ nhân của ngươi đều là làm quả phụ, thật đáng thương nha thật đáng thương. . . . . ."

"Thì ra là ngươi. . . . . . Cảm thấy ta không được? A. . . . . ."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.