Lãnh Hoàng Phế Hậu

Chương 31: Câu dẫn cùng phản quyến rũ!



Editor: kaylee – DĐLQĐ.

Hạ Lan Phiêu ác độc nghĩ đến cảnh Tiêu Mặc nản lòng lăn xuống người mình, ác độc nghĩ cảnh đến nàng vỗ bả vai Tiêu Mặc nói: “Người anh em không có việc gì ta còn trẻ, uống nhiều XX thận bảo một chút, hơn nữa chịu chút X ca nhất định sẽ tốt”, không khỏi cười khẽ một tiếng. Có thể do cảm giác say dần xuất hiện, nàng chỉ cảm thấy Tiêu Mặc ở trước mặt càng ngày càng mơ hồ, làm cho nàng gần như không nhìn rõ. So sánh với thân thể mềm yếu, đầu óc của nàng lại hưng phấn khác thường.

Đau đầu quá, thân thể thật mềm…. Mà ta thật vui mừng. Ngày mai, ta có thể rời đi, rời khỏi tên cẩu Hoàng đế này thoát khỏi số phận chết người này! Ta, không muốn cùng những người liên quan đến Hạ Lan Phiêu có bất kỳ dính líu gì! Bắt đầu từ ngày mai, ta chỉ là ta – Hạ Lan Phiêu!

Hạ Lan Phiêu nghĩ vậy, cười sờ lên mặt của Tiêu Mặc, chủ động hôn lên môi hắn. Đầu lưỡi của nàng tinh tế phác họa độ cong của khóe môi Tiêu Mặc, chui vào khoang miệng của hắn, ở giữa răng môi nhẹ nhàng vẽ vòng tròn. Nàng không biết, nụ hôn của nàng đã đốt lên hỏa diễm thiêu rụi tỉnh táo trong lòng nam nhân này, mà nàng vừa quyến rũ, vừa kiêu ngạo nhìn Tiêu Mặc: “Đến….”

Sau một giây, nàng liền bị Tiêu Mặc hung hăng đặt lên giường. Tiêu Mặc hung hăng hôn nàng, dùng hết sức lực toàn thân, mỗi bộ phận trên thân thể đều cảm thấy khát vọng nàng. Loại cảm giác này, là khao khát hắn chưa bao giờ có, xa lạ, đáng sợ.

Hắn vẫn không động vào nàng, là vì không muốn lưu lại hậu hoạn về sau, cũng vì…. Sợ mình sẽ lưu luyến thân thể của nàng. Nhưng mà, thật sự sẽ…. Lưu luyến sao? Hay là, sau khi lấy được sẽ giống như các nữ nhân khác, rất nhanh sẽ không có hứng thú, tùy tiện vứt ở một bên? Biết rõ nàng muốn đi, tại sao còn giữ nàng lại….

Mặc kệ như thế nào, hắn đã không thể quản nhiều như vậy. Tổn thương nàng cũng vậy, hậu hoạn vô cùng cũng vậy, hắn chỉ muốn lấy được nàng. Trước khi nàng rời đi, làm cho nàng, trở thành nữ nhân của hắn. Loại khát vọng này, thật sự mãnh liệt quá mức, ngay cả hắn cũng không ngờ được. Đã nghĩ…. Như vậy, liền làm thôi.

Cảm giác ấm áp, xúc cảm mềm mại, bá đạo chiếm đoạt, mùi vị quen thuộc trên người hắn bao quanh Hạ Lan Phiêu. Nàng trợn to hai mắt, nhìn khuôn mặt phóng đại của Tiêu Mặc, dường như cảm thấy máu dồn hết lên mặt, nhịp tim nhanh đến mức như muốn lao ra khỏi lồng ngực. Nàng cảm thấy một vật trơn trượt chui vào khoang miệng của mình, đầu óc “ông” một tiếng nổ tung. Nàng biết chuyện gì sắp xảy ra, mặc dù rất yên tâm với thân thể không thể giao hợp của Tiêu Mặc, nhưng lòng của nàng, vẫn rối loạn.

“Ôi…. Thật khó chịu…. Buông tay….”

Hạ Lan Phiêu đẩy lồng ngực rắn chắc của Tiêu Mặc theo bản năng, lại phát hiện thân thể của hắn hừng hực giống như mình. Cảm nhận được bàn tay nhỏ bé của Hạ Lan Phiêu sờ lên lồng ngực mình, lửa giận trong lòng Tiêu Mặc càng cháy rừng rực. Đầu lưỡi của hắn linh hoạt cướp đoạt bên trong khoang miệng của nàng, sự tê dại khác thường làm cho Hạ Lan Phiêu không tự chủ muốn tách rời. Nhưng mà, càng giãy dụa, lại càng cảm thấy áp bức. Từng giây từng phút trôi qua, thân thể của nàng đã dần xụi lơ, nhưng mà Tiêu Mặc hoàn toàn không có ý định dừng lại, mà là càng thăm dò thêm vào bên trong, cho đến khi nàng hoàn toàn xụi lơ trong ngực hắn, mặc hắn hấp thu.

Dịu dàng, thăm dò từng chút, lưỡi cùng lưỡi dây dưa không ngừng. Hai cánh tay nóng rực mà có lực của Tiêu Mặc ôm lấy vòng eo của nàng, nàng chỉ cảm thấy thân thể của mình giống như đang bốc cháy. Quần áo đã sớm bị Tiêu Mặc ném xuống đất, Tiêu Mặc ôm nàng thật chặt, làm cho thân thể của nàng càng phát ra lửa nóng. Một loại cảm giác nói không rõ là muốn cự tuyệt hay là muốn đòi lấy tràn ngập trong đại não của Hạ Lan Phiêu, lý trí của nàng nói nàng phải đẩy người đàn ông này ra, nhưng thân thể của nàng dường như không nghe sai khiến.

Đầu, càng ngày càng choáng váng. Tiêu Mặc tinh tế hôn lên phần cổ của nàng lưu lại dấu ấn màu đỏ, thẳng từ bờ vai của nàng dọc xuống. Môi hắn hôn đến mức, làm cho thân thể của Hạ Lan Phiêu nhẹ nhàng run rẩy. Nàng nhắm chặt hai mắt, không dám nhìn đôi mắt làm cho người ta hít thở không thông của Tiêu Mặc, cảm thấy ý thức của mình càng ngày càng mơ hồ. Mà nàng…. Ruốt cuộc ngủ mê man – ngủ thiếp đi ngay trong bầu không khí mập mờ như vậy.

“Trời…. Cư nhiên ngủ thiếp đi.”

Tiêu Mặc đau đầu nhìn cô gái nằm dưới thân mình vào thời khắc mấu chốt cư nhiên ngủ thiếp đi, có chút không thể tin vỗ nhẹ má nàng. Mặt của Hạ Lan Phiêu khẽ chuyển động theo bàn tay của Tiêu Mặc, hô hấp đều đặn, lông mi rũ xuống, biểu hiện nàng thật sự đã ngủ. Nàng yên tĩnh ngủ, không có giương nanh múa vuốt, cũng không có hờ hững đờ đẫn…. Cảm giác như vậy, thật tốt! Nhưng mà, nàng ngủ say là bởi vì rượu, hay là bởi vì… Túy Hà Y?

Tiêu Mặc kéo tay Hạ Lan Phiêu. Trên cổ tay của Hạ Lan Phiêu, mắt thường gần như không nhìn thấy hai vạch máu màu đỏ, giống như có người dùng móng tay nhẹ nhàng xẹt qua. Đúng là, đúng là độc Túy Hà Y phát tác sao…. Đã là lần thứ hai. Lại phát tác lần nữa, nàng sẽ chết…. Giống như bây giờ, an tĩnh như vậy, xinh đẹp như vậy… chết đi....

Tiêu Mặc nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt của Hạ Lan Phiêu, nhẹ nhàng hôn lên trán nàng, ôm chặt nàng, ngủ. Hôm nay, hắn thu hoạch rất nhiều, cho nên, tâm trạng hắn khá tốt.

Hắn biết được dân chúng Kim quốc đối với việc bị Đại Chu chiếm giữ cũng không có phản ứng quá lớn – tất nhiên, việc này cùng sự hung tàn của Diệp Văn, hắn nghiêm khắc kiểm soát quân đội và đền bù tổn thất chiến tranh cho dân chúng có chút quan hệ. Mà nàng… cuối cùng cũng khôi phục bộ dáng linh hoạt trước đó. Thật tốt!

Sẽ không quên, nàng nằm ngẩn ngơ trong căn phòng tối tăm ở Kim quốc, vừa bất lực vừa thê lương như vậy. Nàng mảnh khảnh, gầy yếu, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể chết đi. Cho nên, hắn muốn cùng nàng đi ra ngoài, để cho nàng thấy được không phải tất cả người Kim quốc đều có thể tổn thương nàng. Coi như là…. Quà tặng lúc chia tay.

Hạ Lan Phiêu, ta nói dối. Khi ngươi hỏi ta có một chút không đành lòng hay không, ta nói “Không có”, nhưng ta biết ta nói dối. Nhìn cả người ngươi đầy vết thương, nhìn ánh mắt đờ đẫn của ngươi, ta có chút không đành lòng. Nhưng chúng ta đều biết, coi như có quay ngược thời gian, ta cũng chỉ có thể quyết định như vậy. Ta không có nói cho ngươi biết, ngươi còn sống, ta thật sự vô cùng vui mừng…. Ngươi còn sống, thật tốt.

Ta thả ngươi rời đi. Gần hai tháng, mới có thể làm cho cả hai tỉnh táo, cẩn thận suy nghĩ bước tiếp theo nên làm cái gì đi. Nếu mà đến ngày phải giết ngươi, ta chắc chắn sẽ nhẫn tâm? Ta không biết…. Không bằng đến ngày đó rồi hãy nói, ôi….

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.