Lãnh Hoàng Phế Hậu

Chương 33: Người tình của Quốc sư đại nhân



Editor: kaylee – LQĐ.

Mười ngày sau.

Trong một gian phòng lịch sự tao nhã của quán rượu, Hạ Lan Phiêu đang cố gắng nuốt xuống một ngụm thức ăn cuối cùng. Nàng biết rằng không lâu sau, nàng sẽ bị tiểu nhị ném ra khỏi quán, hoặc là bị giữ lại rửa chén bát…. Có lẽ, rửa chén bát vẫn tốt hơn, ít nhất là có công việc ổn định.

Sauk hi Hạ Lan Phiêu rời khỏi Kim quốc, nàng luôn suy nghĩ về tương lai. Đi nơi nào tốt nhỉ? Không thể nán lại Kim quốc, càng không thể trở về Chu quốc, Bắc quốc nghe nói đang đánh giặc…. Như vậy, chỉ có thể đi Tề quốc rồi.

Tề quốc nằm ở phía nam của Đại Chu, là đối thủ một mất một còn với Tiêu Mặc, cũng là nước duy nhất trên thế giới này có thể chống lại Tiêu Mặc. Quần áo và trang sức của Tề quốc, các loại kiến trúc đều vô cùng giống với Đại Chu, chẳng qua là càng thêm mở cửa, lớn mật. Ở Đại Chu, quần áo của nữ nhân không thể đệ lộ thân thể kể cả là một chút da thịt, nhưng ở Tề quốc khắp nơi đều là mỹ nữ mặc đều giống trang phục của Trung Quốc thời Đường lộ ngực lộ chân, rất là đẹp mắt. Nghe nói, quốc quân của Tề quốc là một tuyệt mỹ thiếu niên mười năm, mười sáu tuổi, được nói là phong hoa tuyệt đại (phong nhã tài hoa). Dĩ nhiên, Hạ Lan Phiêu lựa chọn đi Tề quốc chỉ là vì trốn tránh ma chưởng của Tiêu Mặc và Hạ Lan Thụy thôi, tuyệt đối không phải là vì vị Hoàng đế đẹp trai trong truyền thuyết kia, tuyệt đối không phải, tuyệt đối không phải….

Mọi thứ trong cuộc hành trình đến Tề quốc của Hạ Lan Phiêu đều tốt đẹp. Nàng tìm một quán rượu ở trọ, ăn các mán ăn mang đậm hương vị của Tề quốc, ngắm nhìn các mỹ nữ đủ loại phong thái trên đường cái Tề quốc. Dĩ nhiên, nếu lúc đi dạo phố nàng không bị mất túi tiền mà nói, thì mọi thứ càng tốt đẹp.

Tên trộm đáng chém vạn lần! Hắn… hắn… hắn làm sao nhẫn tâm trộm túi tiền của nàng đi? Trong đó thế nhưng là toàn bộ gia sản của nàng. Được rồi, ta thừa nhận là ta tham tiền, đi đâu đều phải mang theo bảo bối của nàng thỉnh thoảng ngắm nghía một chút, nhưng không phải thế này! Ta còn chưa trả tiền thuê phòng, bọn nhất định cho rằng ta cố ý ăn cơm chùa (ăn cơm không trả tiền đó ^_^)! Trời ơi, làm sao bây giờ…. Chỉ có thể lừa được lần nào tính lần đó….

Ở bàn bên cạnh, có mấy nam nhân trung niên ngồi, trên bàn bày đủ loại thức ăn, tốt hơn thịt kho tàu cùng bánh bao của Hạ Lan Phiêu rất nhiều. Ánh mắt của Hạ Lan Phiêu không tự chủ nghiêng mắt nhìn thức ăn trên mặt bàn của bọn họ, đúng lúc nghe được bọn họ đang nói cái gì đó.

“Đại ca, người nói chúng ta đi tìm Hỏa Liên cung nương tựa… vị Cung chủ kia có thể thu nhận chúng ta hay không? Chúng ta có thể chỉ làm việc, không cần tiền!”

“Đồ ngốc! Ngươi cho rằng Hỏa Liên cũng ai cũng có thể vào sao? Quốc sư đại nhân tuấn mỹ vô song ưu nhã cao quý, người muốn gặp mặt hắn có thể xếp hàng từ nơi này đến Hoàng cung, nơi nào đến lượt ngươi?”

“Nói cũng đúng. Chỉ là nếu có thể vào Hỏa Liên cũng mà nói, cho dù không mưu cầu quan chức, cũng có thể diễu võ dương oai ở kinh thành, ăn cơm cũng có thể không cần trả tiền….”

“Có chút tiền đồ được không?” Ruốt cuộc vị đại ca kia không nhịn được nữa: “Thì ra ngươi không phải là vì làm quan làm tể, àm là vì ăn cơm không phải trả tiền? Vậy không bằng ngươi làm đàn bà, đi theo đuổi Quốc sư đại nhân!”

“Cho dù làm đàn bà, còn có nhiều con quỷ nhỏ theo đuổi Quốc sư đại nhân như vậy, đâu đến lượt ta…. Ăn cơm, ăn cơm!”

Hạ Lan Phiêu ngơ ngác nghe bàn bên nói chuyện, trong đầu tràn đầy mấy chữ “theo đuổi Quốc sư đại nhân”, “ăn cơm không mất tiền”. Nàng sờ túi tiền trống không của mình, lại nhìn thức ăn phong phú trên các bàn khác, chỉ có thể nuôt nước miếng. Mà đúng lúc này, nàng bỗng nhiên nghe thấy một giọng nói vang lên phía sau mình.

“Thanh Hà cô nương?”

Gọi ai vậy? Tên nghe thật buồn nôn….

“Thanh Hà cô nương!”

Nhìn khuôn mặt phóng đại của chưởng quỹ, Hạ Lan Phiêu mới rõ ràng là đang gọi mình. Vì tránh những phiền toái không cần thiết, nàng dùng tên giả là “Lâm Thanh Hà”, lại ăn mặc bình thường, căn bản sẽ không có người có thể từ bề ngoài bình thường của nàng mà phát hiện ra khí chất cao quý ưu nhã bên trong. (người đọc: PIA chết cái người không biết xấu hổ! :v) Nàng nhìn khuôn mặt có chút dữ tợn của chưởng quỹ, lại nhìn nốt ruồi phú quý vô song trên quai hàm của bà mối, thản nhiên cười với hắn: “Chưởng quỹ ca ca….”

“Cô nương, hôm nay ngài nên trả tiền phòng còn nợ đi! Tiền phòng năm lượng tám tiền, hơn nữa tiền cơm hai lượng sáu tiền, ngài trả tám lượng là được!”

“Ha ha…. Đột nhiên ta cảm thấy hơi đau bụng….?”

“Ngài lại muốn viện cớ sao?”

“Ta không có viện cớ….”

“Vậy mau trả tiền….”

“Này, túi tiền của ta….”

“Ô, lại là một kẻ ăn cơm chùa.” Khuôn mặt của chưởng quỹ lập tức tràn đầy khinh thường: “Thật nhìn không ra, một cô nương lại không biết xấu hổ như vậy! Không trả tiền, liền bán ngươi vào kỹ viện, chính ngươi suy nghĩ mà xử lý.”

“Kỹ viện…. Ta rửa chén bát được không?”

“Bổn điếm người làm đều đầy đủ, ai mà thèm ngươi rửa bát đĩa? Nhìn tay chân ngươi vụng về như vậy cũng làm không được! Nếu không phải là ngươi nợ tiền, ai mà thèm bán ngươi làm kỹ nữ? Cũng không nhìn một chút gương mặt đó!”

Này này, ngươi không thể nói lời ác độc như vậy…. Nhưng mà, ta chỉ có thể để ngươi mắng, bởi vì ta thật không có tiền….

“Đi thôi.” Chưởng quỹ vừa nói vừa kéo tay Hạ Lan Phiêu.

“Đi đâu?”

“Còn có thể đi đâu? Bán ngươi đến thanh lâu.”

“Ngươi dựa vào cái gì bán ta?”

“Chỉ bằng ngươi nợ ta tiền! Nếu không phục, cùng ta đến nha môn phân rõ phải trái, ta ngược lại muốn hỏi xem tại sao thiên hạ này có người nợ tiền không trả?”

Chưởng quỹ nói xong, cố sức kéo Hạ Lan Phiêu ra cửa, mà Hạ Lan Phiêu chính là nắm chặt bàn không chịu buông tay.Toàn bộ quán rượu có rất nhiều người xem trò hay, nhưng không có ai anh hung cứu mỹ nhân. Bọn họ đều cười khanh khách nhìn một Lolita sắp bị bán vào thanh lâu, không một người nào có ý muốn ngăn cản.

Mẹ nó! Trong tiểu thuyết xuyên việt, không phải nếu nữ chính gặp tình cảnh như vậy thì đều có đứng ra làm anh hung cứu mỹ nhân, sảng khoái trả nợ giúp sao? Vì sao mọi người đều nhìn ta, nhưng lại không có ai chịu giúp đỡ? Chẳng lẽ không phải mỹ nữ sẽ không được đối xử như vậy sao? Thật quá đáng!

“Chưởng quỹ, xin thương xót….”

“Đi theo ta!”

“Không muốn….”

“Đi mau!”

“Ngươi dừng tay cho ta! Ta cho ngươi biết, ta chính là người tình của Quốc sư đại nhân – chính là người tình, quan hệ đặc biệt mập mờ đó, hiểu không? Hừ hừ, ngươi dám lấy tiền của ta? Không muốn sống nữa?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.