Lãnh Hoàng Phế Hậu

Chương 39: Cho ăn cơm



Editor: kaylee – LQĐ.

Vút Vút!

Tất cả tỳ nữ trong phòng đều lập tức dùng ánh mắt vô cùng ghen tỵ nhìn Hạ Lan Phiêu….

Hạc Minh đột nhiên dùng ánh mắt thâm tình nhìn nàng.

“Làm gì vậy?”

“Khóe miệng có hạt cơm.”

…………

Hạ Lan Phiêu đỏ mặt, sờ đi sờ lại khóe miệng của mình, nhưng không sờ thấy bất kỳ cái gì. Hạc Minh ôm nàng vào trong ngực, ở trước mặt mọi người, vươn đầu lưỡi xinh đẹp, nhẹ nhàng liếm khóe môi nàng.

“Rất ngọt.”

Hạc Minh trở về chỗ cũ khẽ liếm môi mình, bộ dáng muốn bao nhiêu câu hồn liền có bấy nhiêu. Hạ Lan Phiêu ngây ngốc ngồi đó, cả người đều rơi vào trạng thái hóa đá. Lòng của nàng cũng sắp nhảy ra ngoài, tê dại trên mặt vẫn không có thối lui. Hạc Minh cầm quạt gõ nhẹ vào đầu nàng, trêu chọc: “Ngu ngốc? Ruốt cuộc cũng ngục ngã trước sức quyến rũ của ta?”

Hạc Minh đại nhân, ta không phải ngục ngã trước sức quyến rũ của ngươi mà là bị ngươi dọa cho choáng váng có được không…. Ngươi muốn biến ta thành kẻ địch của tất cả mọi người sao?

“Hạc Minh.”

“Hả?”

“Có thể không liếm ta được hay không? Thật là buồn nôn!”

“Tiểu Hạ Lan thật đáng yêu….”

Sau khi dùng xong bữa trưa, Hạc Minh lại đi ra ngoài làm việc, Hạ Lan Phiêu cũng nhanh chóng phải đối mặt với sắc mặt âm u của Minh Châu. Minh Châu nhìn nàng không nói gì, chỉ là ‘vù vù’ thả ra hơi lạnh, nụ cười trên mặt không phải là ‘lạnh nhạt cao quý’ mà là ‘lạnh lùng mà cất giấu sát khí’. Hạ Lan Phiêu giả vờ không chú ý đến, tự nhiên lau bình hoa, mà Minh Châu từ từ mở miệng: “Hạ Lan…. Ngươi và Đại nhân có quan hệ thế nào?”

“Ta nói chúng ta không có quan hệ ngươi có tin hay không?”

“Không biết.”

“Thực tế là, ta nợ tiền hắn.” Hạ Lan Phiêu buồn khổ nhìn Minh Châu: “Cho nên, ta phải cố gắng làm việc, nhanh chóng kiếm tiền trả nợ.”

“Bao nhiêu tiền?”

“Tám lượng bạc.”

…………

“Tám lượng bạc? Làm sao Đại nhân có thể để ý số tiền nhỏ như vậy? Một bàn thức ăn của Đại nhân cũng nhiều hơn tám lượng bạc. Ngươi đây là đang trêu đùa ta sao?”

“Đương nhiên ngoài quan hệ tiền bạc, bên ngoài còn có một chút quan hệ dây dưa nói không rõ…. Nhưng ta có thể khẳng định, ta không thích hắn, hắn cũng không ưa thích ta. Cho nên, ta sẽ không tranh giành người với các ngươi, yên tâm đi.”

“Thật?” Minh Châu nửa tin nửa ngờ: “Tại sao lại có người không thích Đại nhân….”

“Hạc Minh đại nhân lớn lên rất đẹp trai, nhưng hắn quá đẹp trai quá xuất sắc rồi, nhiều người thích như vậy, rất không có cảm giác an toàn! Giống như ta, một nha đầu bình thường, vẫn là trải qua cuộc sống bình thường là được rồi! Như ta đã nói, Minh Châu tỷ tỷ xinh đẹp như vậy, rất xứng đôi với Hạc Minh đại nhân….”

“Không được nói bậy!” Minh Châu mắc cỡ đỏ bừng mặt, nhưng là thật hưởng thụ: “Ta…. Ta không dám yêu cầu danh phận xa vời, chỉ cần Đại nhân có thể cho ta ở bên cạnh hắn là được rồi!”

Có lẽ do Hạ Lan Phiêu chém đinh chặt sắt (kiểu như khẳng định chắc chắn á) lập trường quan hệ, thái độ của nàng với Hạ Lan Phiêu hòa hoãn hơn rất nhiều, cũng nói với nàng rất nhiều chuyện liên quan đến Hạc Minh. Thì ra, Hạc Minh là thần tử được Quốc quân của Tề quốc coi trọng nhất, cũng là nam nhân được cả nước hoan nghênh nhất. Đáng tiếc Hoàng thất của Tề quốc không có Công chúa, nếu không, hắn nhất định sẽ trở thành phò mã. Ngoài Hoàng cung, Quốc sư đại nhân tôn quý cũng không có quan tâm đến việc ngoài Hỏa Liên cung, bởi vì chỉ cần nơi nào có hắn, đều dẫn tới *** động. Bất kể là thiếu nữ chưa lập gia đình hay là các phụ nhân đã sớm lập gia đình đều chuẩn bị các loại hoa tươi cùng trái cây đến tặng Hạc Minh, mà nữ nhân bị hấp dẫn bởi sắc đẹp của Hạc Minh hi vọng được làm tỳ nữ trong Hỏa Liên cung là nhiều không đếm xuể…. Nói tóm lại, Hạc Minh chính là Brad Pitt phiên bản cổ đại, già trẻ đều ăn sạch.

Có lầm hay không! Tuy rằng dáng dấp của Hạc Minh không tệ, nhưng chỉ bằng tính tình biến thái kia cũng có thể quyến rũ người hay sao? Cũng quá khoa trương rồi!

Nhìn vẻ mặt không thể tin của Hạ Lan Phiêu, Minh Châu có chút không vui. Nàng có chút tức giận cướp bình hoa trong tay Hạ Lan Phiêu, hừ lạnh một tiếng: “Cho nên, ngươi vẫn là quý trọng cơ hội mà các cô gái khác thiết tha mơ ước đi.! Nếu như ngươi nghiêm túc cố gắng mà nói, trở thành thị thiếp của Đại nhân là có chút hy vọng….”

“Ta đã nói rồi, ta không thích hắn…. Thôi.”

Hạ Lan Phiêu không muốn tranh luận bất cứ cái gì cùng Minh Châu, bắt đầu kiên nhẫn làm người nghe, câu được câu không nghe nàng kể công lao to lớn của Hạc Minh. Nàng nhẹ nhàng vuốt ve vết thương trên cánh tay, so với lúc ở Kim quốc, cuộc sống hôm nay tựa như ở thiên đường. Không có tra tấn, không có cung đấu, không có âm mưu, nhiều nhất chỉ là cùng đám mê trai tranh giành người tình mà thôi…. Nhưng mà, nơi này sẽ là nơi ở cuối cùng của ta sao?

Có lẽ, Hạc Minh giúp đỡ ta cũng không phải vì đồng tình ta. Hắn là Quốc sư của Tề quốc, có lẽ, mọi chuyện đều lo nghĩ cho tề quốc. Quốc quân Tề quốc biết thân phận ta sẽ thế nào? Giam lỏng, hay là trực tiếp giết ta lập uy?

Nếu như có thể, ta thật sự muốn rời xa tất cả tranh chấp, lẳng lặng sống ở một nơi không ai quen biết. Ở Tề quốc, ta đã thử như vậy, nhưng mà đã thất bại rồi. Mặc dù không nghĩ sẽ thừa nhận, nhưng ta thật không có năng lực sinh tồn ở thế giới này…. Có lẽ, ta nên làm gì đó chuẩn bị cho cuộc sống sau này. Ta cũng không tin một người hiện đại lại không thể lăn lộn ở cổ đại!

Hạ Lan Phiêu nhanh chóng tính toán kế hoạch phát tài ở trong lòng, khóe miệng dâng lên nụ cười vui vẻ. Nàng cười, làm cho Minh Châu ngừng kể, trong lòng cũng khẽ động. Mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng nha đầu này cười lên thật đẹp mắt…. Có lẽ, đây là nguyên nhân Đại nhân giữ nàng ở bên cạnh. Đợi khi trở về, ta cũng sẽ luyện tập nụ cười ngây thơ lại ngọt ngào này. Như vậy, Đại nhân có lẽ cũng sẽ thích ta.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.