Lãnh Hoàng Phế Hậu

Chương 43: Dạ tiệc VS Tiêu Mặc VS Hạc Minh



.

Toàn trường đều yên tĩnh.

Hạc Minh nhìn sắc mặt trắng bệch của Hạ Lan Phiêu, ôm tay của nàng nắm thật chặt. Hoa Mộ Dung nhẹ nhàng thở dài, nói tiếp: “Nếu chỉ là độc Túy Hà Y, ta có thể giải được. Chỉ là, trong máu ngươi ngoài độc này, còn có một loại độc không biết tên. Độc kia bị một loại dược vật áp chế, tạm thời không có phát tác, nhưng ở lâu trong máu, sớm muộn gì độc cũng phát tác…. Hạ Lan, ruốt cuộc ngươi đã đắc tội người nào? Làm sao lại xuống tay độc như vậy?”

“Vậy sao…. Xem ra cha ta và trượng phu (phu quân) đối với ta không tệ…. Ha ha….”

Trên mặt Hạ Lan Phiêu là nụ cười nhàn nhạt, nhưng vết thương trong lòng lại một lần nữa bị chạm đến, máu tươi chảy ròng ròng.

Hoa Mộ Dung nhìn hai mắt tuyệt vọng lại cố làm ra vẻ trấn định, có chút an ủi nói: “Ngươi không cần gấp gáp. Bởi vì, trong máu ngươi có hai loại độc hỗn hợp, tạo thành loại kỳ độc mới (độc kỳ lạ), ta cũng không thể đảm bảo nhất định có thể giải hết độc. Ta trước sẽ giúp ngươi nghiên cứu chế tạo thuốc giải Túy Hà Y, nhưng có thể hay không không thể nói được. Nếu như có thể mà nói, hay là tìm người hạ độc, chỉ cần có thể biết cách điều chế thuốc độc, tất cả đều dễ dàng.”

“Độc trên người Hạ Lan, ngay cả Mộ Dung cũng khó giải sao?” Hạc Minh có chút ngoài ý muốn: “Ta cho là y thuật của ngươi là đệ nhất thiên hạ.”

“Núi cao còn có núi cao hơn, đối với y thuật ta cũng chỉ là biết da lông (biết sơ sơ) mà thôi. Hạc Minh, ta sẽ cố hết sức, nhưng kết quả ta không thể đảm bảo.”

“Tốt. Hạ Lan, ngươi phải tin tưởng Mộ Dung, hắn nhưng là y sư (thầy thuốc, bác sĩ) đứng thứ 3 thế giới này. Hắn nhất định sẽ giải độc cho ngươi.”

Nhìn sự dịu dàng chăm sóc khó có được của Hạc Minh, Hạ Lan Phiêu khó khăn cười một tiếng. Nàng biết rõ hai người này không có bất kỳ lí do gì giúp đỡ nàng, có thể cố gắng hết sức, đã là hứa hẹn lớn nhất. Dù sao sớm muộn gì cũng phải chết, không bằng trước khi chết, trải qua cuộc sống mình mong muốn. Tự do tự tại, một cuộc sống không có âm mưu….

“Hạ Lan, ngươi làm sao vậy?” Hoa Mộ Dung đồng tình vỗ bả vai nàng: “Không cần khổ sở, phải tin tưởng ta, Vừa rồi, ta chỉ là nói với ngươi tình huống xấu nhất thôi. Độc của ngươi, không phải không có thuốc nào cứu được. Cho nên, cứ vui vẻ đi.”

“Cảm ơn ngươi, Mộ Dung. Mặc kệ kết quả ra sao, cảm ơn các ngươi. Có thể trước khi chết quen biết các ngươi, là phúc của ta.”

Hạ Lan Phiêu nói xong, nhẹ nhàng kéo tay Hoa Mộ Dung cùng Hạc Minh, vẻ mặt chân thành cảm kích. Hoa Mộ Dung chỉ cảm thấy có một dòng nước ấm chảy vào nội tâm, ruốt cuộc cũng hiểu tại sao Hạc Minh lại dẫn nữ nhân này tới cầu xin hắn. Nữ nhân như vậy, có một đôi mắt tinh khiết nhất thế giới, mà đây là đôi mắt hiếm thấy nhất trong hoàng thất….

“Thời gian không còn sớm, các khách nhân đều đang đợi gặp. Đi dạ tiệc thôi.”

Dưới sự hướng dẫn của Hoa Mộ Dung, Hạ Lan Phiêu cùng Hạc Minh tham gia dạ tiệc của Tề quốc. Hôm nay, những người được mời đều là trọng thần của Tề quốc, quân chủ của ngoại quốc, toàn bộ yến hội sôi nổi mà ấm áp. Khác với sự câu nệ của Đại Chu, yến hội hoàn toàn khác biệt, dạ tiệc của Tề quốc chọn ở bên hồ, dùng cơm xong khách mời có thể đi dạo bên hồ, thưởng thức cảnh đêm. Lúc dạ tiệc tiến hành được một nửa, thì tất cả mọi người tốp năm tốp ba, thân thiết xã giao.

Yêu nghiệt Hạc Minh thanh quý cùng Hoa Mộ Dung xinh đẹp không kiềm chế được đều được các khách nữ nhìn chăm chú. Nhưng mà so về lạnh nhạt, Hoa Mộ Dung còn có chút trẻ con mà nói, đám Công chúa cùng các nữ nhân khác càng thêm chú ý Hạc Minh.

Hạ Lan Phiêu đứng ở bên cạnh Hạc Minh, nhìn vẻ mặt tự nhiên của Hạc Minh, cử chỉ ưu nhã cùng mọi người xã giao, lại phát hiện một mặt cao quý tự nhiên của người nam nhân này. Nàng không biết, Quốc sư cao quý trước mặt người khác, cùng Hạc Minh thỉnh thoảng vô sỉ, đến cùng đâu mới thực sự là hắn? Có lẽ, là cả hai….

Hạ Lan Phiêu nhàm chán nhìn Hạc Minh dạo chơi trong bụi hoa, ngáp một cái thật dài. Nàng thấy Hạc Minh không chú ý đến nàng, liền tự nhiên đi đến lương đình (đình nghỉ mát) bên hồ, ăn điểm tâm trên bàn, ngắm ánh trăng trong hồ. Đúng lúc này, một nam nhân tuấn tú đứng trước mặt nàng, mỉm cười nói: “Vị cô nương này, không biết tại hạ* có may mắn cùng ngài ngắm trăng không?”

(*): tại hạ = kẻ hèn (dùng trong lời nói khiêm tốn).

Bắt chuyện? Chẳng lẽ đây là bắt chuyện trong truyền thuyết? Ruốt cuộc cũng có người bắt chuyện với ta sao?

Trong nội tâm Hạ Lan Phiêu vui vẻ, cố làm ra vẻ ngượng ngùng gật đầu một cái. Nam nhân vui vẻ đứng cạnh nàng, tiếp tục mở rộng thế công: “Cô nương cũng là người trong hoàng thất Tề quốc sao?”

“Coi như là vậy….” Ta là người của Hạc Minh, Hạc Minh là người bên cạnh Hoa Mộ Dung, cho nên coi như là người Tề quốc thôi…. “Chỉ là, ta không phải là người có thân phận cao quý gì, chỉ là tỳ nữ thôi.”

“Không giống!” Nam nhân thật tâm khen tặng: “Cô nương dung mạo xinh đẹp, khí chất cao quý, vừa nhìn không phải là người làm nô tỳ. Ta nhìn mặt mày của cô nương, về sau tiền đồ nhất định là không giới hạn.”

Thật sao? Trai đẹp nói chuyện thật dễ nghe, ha ha….

Hạ Lan Phiêu cùng nam nhân nói chuyện vui vẻ, cảm thấy tôi nay đúng là một buổi tối đẹp. Nam nhân vui mừng, đưa tay muốn nắm tay Hạ Lan Phiêu, lại đột nhiên kêu khẽ một tiếng, đau đớn che tay. Tay của hắn không biết bị cái gì đâm bị thương rồi, mà Hạ Lan Phiêu cũng đột nhiên thấy một bóng đen đứng trước mặt nàng. Khuôn mặt này, bóng dáng kia, đúng là người làm tổn thương nàng vô số lần, là cơn ác mộng nàng không thể quên.

Là hắn! Vì sao hắn lại tới đây? Là đổi ý, đến bắt ta trở về sao? Ta không muốn!

Bởi vì quá mức sợ hãi, Hạ Lan Phiêu theo bản năng liền vứt bỏ nam nhân đang bị thương kia, vượt qua lớp lớp người, núp sau lưng Hạc Minh đang đứng nói chuyện thật vui với các mỹ nữ. Hạc Minh có chút ngoài ý muốn nhìn Hạ Lan Phiêu đột nhiên thân mật, mỉm cười nói: “Tiểu Hạ Lan làm sao vậy? Nhớ ta sao?”

“Đúng, đúng vậy! Hạc Minh đại nhân, không bằng chúng ta trở về đi….”

Hạ Lan Phiêu đứng sau lưng Hạc Minh, tận lực cuộn lấy thân thể, kéo ống tay áo của Hạc Minh khổ sở khẩn cầu. Hạc Minh ngẩn ra, lại nhìn thấy một người đã lâu không gặp đang đi về phía mình. Tiêu Mặc nhìn Hạ Lan Phiêu núp sau lưng Hạc Minh, khẽ mỉm cười: “Người anh em trốn ta trốn thật nhanh….”

Không cần học lời nói của ta có được hay không?! Lời như vậy nói ra từ miệng Tiêu Mặc, thật sự rất kỳ quái…. Còn nữa, lần này chết chắc….

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.