Lãnh Hoàng Phế Hậu

Chương 48: Thả ngươi rời đi. Ruốt cuộc cùng Hạc Minh đại nhân KISS!



.

Hạ Lan Phiêu cảm thấy Hạc Minh có chuyện gạt mình.

Từ lúc hắn trở về, hắn liền ở trong phòng đọc sách, mà không phải dính nàng như kẹo mè xửng, sai nàng là cái này cái kia. Nhìn Hạc Minh an tĩnh khác thường lqđ, thậm chí chăm chú đọc sách, Hạ Lan Phiêu chỉ cảm thấy cả người nổi da gà. Nàng cố ý lắc lư trước mặt Hạc Minh, nhưng Hạc Minh chỉ nhìn sách vở, không liếc nhìn nàng một cái.

“Hạc Minh, ngươi làm sao vậy?” Hạ Lan Phiêu ngượng ngập nhìn hắn: “Xảy ra chuyện gì sao?”

“Không có.”

Cũng may, vẫn là giọng điệu biến thái! Xem ra, Hạc Minh không có bệnh.

Hạ Lan Phiêu thở phào nhẹ nhõm, sau đó ngồi lên ghế tiếp tục cắn hạt dưa. Ánh mắt của Hạc Minh lướt qua sách vở, dừng lại trên người nàng, chính mình cũng không biết mình đến cùng muốn làm gì. Cuối cùng, hắn bực bội hất sách vở, nói với Hạ Lan Phiêu: “Tiểu Hạ Lan, hôm nay làm cái gì?”

“Ta làm việc! Ta thật sự làm việc! Ta có nghỉ một chút, nhưng ta thật chăm chỉ!”

Hạ Lan Phiêu cho rằng Hạc Minh biết hôm nay mình lười biếng, vội vàng thề son sắt đảm bảo. Phản ứng của nàng thật quá thú vị, làm cho Hạc Minh nhịn không được trêu chọc.

“E hèm….” Hạc Minh hừ một tiếng uy hiếp.

“Được rồi.” Hạ Lan Phiêu vẻ mặt đau khổ nhìn chủ nhân của mình: “Cái đó, Minh Châu tỷ tỷ, bọn họ không chịu cho ta làm việc, ta liền trộm lười biếng. Hạc Minh đại nhân, rất nhanh ta có thể lấy tiền lương, có thể trả bạc nợ cho ngươi rồi.”

Về sau ngươi cũng không thể ỷ vào thân phận chủ nợ áp bức ta, biến thái đáng chết! (*bĩu môi* ca mà thèm để ý)

“Bạc?” Hạc Minh giật mình lqđ, suy nghĩ hồi lâu mới nghĩ ra: “Ha ha, thì ra là nói chuyện kia. Tiểu Hạ Lan thật khách khí.”

“Thiếu nợ trả tiền, thiên kinh địa nghĩa! (thiên kinh địa nghĩa: đạo lý hiển nhiên.)

“Tiểu Hạ Lan trả hết nợ xong muốn làm gì đây? Là muốn rời đi Hỏa Liên cũng sao?”

“Ngươi sẽ thả ta đi sao?” Hạ Lan Phiêu cõi lòng đầy mong chờ nhìn Hạc Minh.

“Xem tâm trạng.”

Ta biết ngay sẽ là đáp án này! Tên nói chuyện không chịu trách nhiệm!

Hạ Lan Phiêu hít sâu một hơi, cố hết sức khắc chế xúc động đánh hắn một trận, mà Hạc Minh lqdddd hứng thú nhìn nàng: “Nếu như ta thả ngươi đi, ngươi sẽ làm cái gì chứ?”

Làm cài gì? Thật giống như cái gì ta cũng không biết làm…. Ta quả thật chưa từng nghĩ qua, nếu thật có thể thoát khỏi, ta sẽ làm cái gì. (>_

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.