Lãnh Hoàng Phế Hậu

Chương 5: Ngươi có thật là Hạ Lan Phiêu?



Tiêu Mặc yên lặng. Hạ Lan Phiêu lại ác độc thầm nghĩ.

Được rồi, chỉ có nàng là con ngốc thôi.Tại sao nàng cứu hắn đến cả câu cám ơn cũng chưa được nhận, ngược lại còn tự đẩy mình càng sa vào vũng bùn sâu hơn?

Hạ Lan Phiêu, đây là kết quả cho việc mày xen vào chuyện người khác. Tiêu Mặc hắn cũng đâu quan tâm đến sống chết của chính hắn, mày quan tâm làm cái gì? Mày đúng là quá ngu ngốc

Hạ Lan Phiêu rầu rĩ cầm thìa chứa nước thuốc đen như mực đút vào miệng Tiêu Mặc, trong lòng tràn đầy khoái cảm nghĩ ra trò đùa ác. Còn Tiêu Mặc, lại ngoan ngoãn uống thuốc. Nước thuốc tỏa ra ngoài không khí hơi nóng và thứ mùi khiến người ta tởm lợm, nhưng trên mặt Tiêu Mặc không có bất kỳ biểu tình nào.

“Ngươi… không thấy đắng sao?” Hạ Lan Phiêu cuối cùng cũng hỏi.

“Rất đắng.”

“Vậy mà ngươi còn uống nhanh thế!”

“Thuốc là để cứu mạng, không phải dùng để nhấm nháp. Nếu như vì đắng mà không uống, ta sẽ chết.”

Tiêu Mặc bình thản cười nhạt, gương mặt tái nhợt dưới ánh nến lúc sáng lúc tối. Dù cho bị thương, dù cho suy yếu cần người chăm sóc, nhưng sự kiêu ngạo và dửng dung của hắn vẫn không giảm bớt chút nào. Hạ Lan Phiêu ngây ra nhìn Tiêu Mặc, khẽ thở dài một tiếng, rốt cục nói: “Ta lấy cho ngươi chút mứt kẹo ăn cho đỡ đắng.”

“Không cần. Khi quen với vị ngọt rồi, sẽ không chịu được vị khổ vốn phải chấp nhận. Vậy nên, không cần.”

Tiêu Mặc bình tĩnh nói, cơn mệt mỏi bắt đầu gặm nhấm từ từ. Hắn tự lấy chăn ấm cho mình, yên lặng chìm vào giấc ngủ, nét mặt bình thản tựa như một đứa trẻ trong trắng thuần khiết. Hạ Lan Phiêu ngồi ở bên giường, ngắm nhìn tỉ mỉ khuôn mặt tuyệt mỹ của Tiêu Mặc, nhớ tới nụ hôn nhẹ thoáng qua bên cạnh đầm sen kia, mặt cũng đỏ lên. Có điều, nàng rõ hơn ai hết nam nhân này dưới bề ngoài cao quý lạnh nhạt có một tâm hồn tàn nhẫn biết chừng nào.

Tiêu Mặc… Lần đầu tiên gặp mặt, ngươi ban cho ta ba mươi roi, làm gãy tay phải ta, khiến ta nửa tháng không cách nào xuống giường; Lần thứ hai gặp mặt, ngươi cứ thế yếu ớt té xỉu trên mặt đất, cùng sắc sen ngợp trời hòa thành một khối. Ta cứu ngươi, nhưng ngươi lại cắn ta. Ta biết rõ, nét tươi vui trong đôi mắt ngươi tràn ngập giá buốt, ở trong lòng ngươi ta cũng chỉ là một nữ nhân hèn mạt có chút giá trị lợi dụng mà thôi. Ngươi không yêu ta, ta cũng không yêu ngươi, nhưng chúng ta vẫn phải ở chung một chỗ…

“Haiz, thật muốn rời đi.” Hạ Lan Phiêu thì thào: “Không cần biết đi đâu, miễn rời đi là được. Mình nhớ nhà…”

Khi Hạ Lan Phiêu mở mắt ra lần nữa, đã là giữa trưa ngày hôm sau. Nàng tạo hình chữ đại (大) nằm trên giường, ở trên giường lớn thư thái duỗi lưng một cái, lăn qua lăn lại giống như con mèo con, cuối cùng cũng hoàn thành trình tự nằm lì trên giường cần thiết mỗi ngày của bản thân. Nhưng ngay khi nàng rốt cục thỏa mãn nhô đầu ra khỏi chăn, chợt nhìn thấy một bóng hình quen thuộc đang ngồi ở trước bàn, dương dương tự đắc uống trà bích loa xuân mà nàng đã giấu kỹ.

Buổi trưa ấm áp, sắc xanh của trà cùng dung nhan tuyệt mỹ của nam nhân ấy tạo thành một bức tranh tuyệt đẹp. Hạ Lan Phiêu ngơ ngác nhìn, còn gã thì mỉm cười mở miệng nói với nàng: “Rốt cuộc ngươi là ai?”

“Hả?”

Hạ Lan Phiêu kinh ngạc nhìn Tiêu Mặc, trong lòng đột nhiên trào dâng một loại cảm giác sợ hãi khó tả. Tay chân nàng lạnh ngắt, rất muốn xuống giường ngay bây giờ, rất muốn bỏ chạy khỏi nam nhân tựa như ác ma bên người. Thế nhưng, Tiêu Mặc đi tới trước giường, siết chặt lấy tay nàng, làm cho nàng không thể nhúc nhích.

“Đau…”

Lực tay của Tiêu Mặc rất lớn, gần như bóp nát đầu khớp xương Hạ Lan Phiêu, đã để lại trên cổ tay mảnh khảnh của nàng vết bầm đỏ sậm. Hạ Lan Phiêu đau đến chảy cả nước mắt, liều lĩnh nhằm ngay cánh tay Tiêu Mặc mà há mồm cắn xuống. Răng của nàng như đang trả thù cắn lên cánh tay cường tráng của Tiêu Mặc, giữa môi và răng tràn đầy mùi máu tanh nhàn nhạt. Hạ Lan Phiêu căm phẫn nhìn Tiêu Mặc vẫn đang giữ vẻ thản nhiên, thật hận không thể quẳng hắn cho đám hủ nữ đem hắn đi xoay vần. Gian một vạn lần a một vạn lần. Thế nhưng, Tiêu Mặc không quan tâm đến vết thương trên cánh tay, vẫn nắm chặt cổ tay nàng, hỏi lại lần nữa: “Rốt cuộc ngươi là ai?”

“Ta là Hạ Lan Phiêu!”

“Ngươi nói dối”. Ngực Tiêu Mặc quấn băng, cánh tay chảy máu tươi, tiến từng bước về phía nàng, tựa như Tu La tuấn mỹ mà đầy sát ý.

“Ngươi… Ngươi muốn làm gì? Ta đã nói rồi, ta đúng là Hạ Lan Phiêu! Chỉ là, trên người ta có xảy ra chút chuyện, chút chuyện nho nhỏ… Này, ngươi đang làm cái gì? Á phi lễ!”

Tiêu Mặc không thèm để ý Hạ Lan Phiêu đang gào thét hoảng sợ, nhanh chóng xé quần áo của nàng xuống. Cơ thể trắng noãn của nàng thoáng cái đã phơi bày trong không khí, có chút lạnh lẽo mà run rẩy. Hạ Lan Phiêu theo bản năng che kín bộ ngực của mình, thế nhưng Tiêu Mặc đã nhanh hơn cô một tay xé luôn cái yếm hồng của cô, ánh mắt chăm chăm nhìn xoáy vào vết bớt hình con bướm trên ngực nàng, cười lạnh một tiếng: “Ngay đến cái này cũng có thể làm giả được?”

“Không phải giả! Ngươi… Ngươi muốn làm gì!”

Tiêu Mặc không để ý đến Hạ Lan Phiêu đang đau đớn vùng vẫy, một tay nắm lấy bộ ngực phẳng lì của nàng. Ngón tay hắn chậm rãi lướt qua vết bớt trên ngực Hạ Lan Phiêu, ngờ vực nhìn nàng: “Không phải… được vẽ ra?”

“Ngươi thật bệnh hoạn. Cút đi!”

Hạ Lan Phiêu liều lĩnh gào to với hắn, lệ đã rơi đầy mặt. Nàng run rẩy mặc quần áo lên người, nhưng do quá mức phẫn nộ và kinh hãi, chỉ choàng qua loa quần áo lên người. Vào lúc nàng đang run rẩy cả người mặc quần áo, Tiêu Mặc đột nhiên cầm đám quần áo thừa lên, giúp cô khoác lên người từng cái một. Hai đồng tử của hắn, cuối cùng cũng có thêm chút ít cảm xúc: “Ngươi thật sự là Hạ Lan Phiêu?”

Hạ Lan Phiêu không trả lời. Nàng lặng lẽ đứng dậy, lau khô vệt nước mắt trên mặt, trầm lặng đi về phía ngoài cửa. Tiêu Mặc yên lặng nhìn dáng vẻ bi phẫn gần chết của nàng, lạnh nhạt nói: “Ngươi là người đầu tiên có gan dám phản kháng Trẫm.”

“Ngươi cũng là người đầu tiên hành hung ta!”

Mẹ nó, cái thá gì! Không phải chỉ là một tên hoàng đế thối tha sao, nàng thật đúng là không thèm sợ hắn. Tên hoàng đế này lớn lên là cái dạng chó đội lốt người, sao có thể động một tý là cởi quần áo người ta? Nàng thật sự không nên cứu hắn. Tiêu Mặc, có gan ngươi giết ta đi. Ta trái lại rất muốn xem ngươi có cái lá gan này không.

Hạ Lan Phiêu căm hận nhìn Tiêu Mặc, vẻ mặt khiêu khích, thật hận không thể liều mạng với Tiêu Mặc đến ngươi chết ta sống. Hắn rất bực bội nhìn khuôn mặt Hạ Lan Phiêu dần dần trút bỏ sự tức giận, mỉm cười: “Phát tiết xong chưa? Ngươi có biết không, chỉ bằng hành động vừa rồi của ngươi đối với Trẫm, ngay lúc này Trẫm đã có thể giết ngươi.”

“Vậy thế ngươi giết đi —— nếu như ngươi không sợ cha ta mưu phản”.

“Nhưng là, ngoại trừ ngươi ra, nhà Hạ Lan vẫn còn một người con gái khác. Ngươi hành xử không đoan chính, còn dám cả gan tổn hại long thể Trẫm, nếu như Trẫm giết ngươi, bất kể là Thái hậu hay là Hạ Lan Thụy, cũng không có ai dám nói với Trẫm nửa câu không phải—— hoàng hậu có tin hay không?”

Tiêu Mặc bình tĩnh phân tích lợi hại cho Hạ Lan Phiêu biết, nghe hắn nói làm trên người nàng đã mồ hôi lạnh ròng ròng. Nhưng mà, dù thế nào nàng vẫn không muốn lộ vẻ nhát gan trước mặt gã nam nhân này, cố nén sợ hãi trong lòng, ưỡn thẳng ngực, nghĩ một đằng nói một nẻo mà nói: “Vậy ngươi giết ta là được rồi.”

“Được.”

Tiêu Mặc bình thản đáp lại, hắn rút đoản kiếm trong tay áo ra. Ánh sáng lạnh lẽo của đoản kiếm như kim châm vào mắt Hạ Lan Phiêu, nàng vô thức nhắm hai mắt lại, trốn tránh nỗi sợ hãi và đau đớn khi đối diện cái chết. Tiêu Mặc buồn cười nhìn nữ nhân trước mặt mình rõ ràng rất sợ hãi, nhưng lại bướng bỉnh không chịu cầu xin tha thứ, nhớ tới nụ hôn ngập tràn hương hoa sen của nàng, nhớ tới sự dịu dàng của nàng khi băng bó cho hắn, một tay hắn ôm nàng vào trong lòng. Tiêu Mặc nhẹ nhàng hôn lên bờ môi lạnh lẽo của Hạ Lan Phiêu, ở trên môi nàng dùng sức cắn một cái, Hạ Lan Phiêu bị đau suýt nữa sợ hãi kêu ra tiếng.

“Ngươi… Ngươi làm cái gì?”

Áiii, hoàng đế này thuộc giống chó sao? Sao lại suy bại đến cảnh giới cắn nhau rồi? ლ(¯ロ¯ლ)

“Vậy là, chúng ta huề nhau. Trẫm bỏ qua cho ngươi lần này, nhưng Trẫm tuyệt đối sẽ không cho ngươi có cơ hội xúc phạm Trẫm lần nữa. Nếu muốn sống, cẩn thận chọn cho bản thân lập trường nên có. Mấy ngày nữa Thái hậu sẽ hồi cung, ngươi phải hiểu thứ gì nên nói thứ gì không nên nói. Còn nữa, nếu như ngươi còn tiếp tục bén mảng đến gần Lãnh Tuyền điện, Trẫm tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi.”

Tiêu Mặc hôn môi Hạ Lan Phiêu, thật ấm áp, nhưng lời nói của hắn lại lạnh như băng vậy. Hắn khẽ liếm vết thương trên môi Hạ Lan Phiêu, bàn tay và cái cổ mảnh khảnh của nàng. Tiêu Mặc chỉ cần hơi dùng chút lực, Hạ Lan Phiêu đã có thể biến mất trước mắt hắn. Thế nhưng, hắn chẳng qua chỉ muốn thưởng thức biểu tình phong phú trên khuôn mặt Hạ Lan Phiêu, mỉm cười buông tay:

“Hoàng hậu nghỉ ngơi cho khỏe, Trẫm đi trước. Nếu hoàng hậu buồn chán, có thể gọi thêm Hạ Lan đại nhân vào cung, hưởng thụ niềm vui cha con đoàn tụ. Còn nữa, phần ngực của hoàng hậu quả thực quá phẳng, Trẫm sẽ ban cho hoàng hậu thêm một ít dược thiện tẩm bổ—— nếu hoàng hậu không có việc gì làm, nên chú tâm vào dung nhan của mình thì tốt hơn. Bằng không, Trẫm sẽ mất mặt.” ^:)^

*dược thiện: đồ ăn có tác dụng chưa bệnh, tẩm bổ, làm từ thuốc*

Tiêu Mặc nói xong, cực kỳ bình tĩnh đẩy cửa phòng ra, rời khỏi Phượng Minh cung. Tình trạng vết thương của hắn chỉ là mới xử lý sơ qua, mỗi một bước đi trên đường, đều giống như giẫm lên lưỡi dao, đau đớn như kim châm muối sát. Thế nhưng, hắn vẫn mỉm cười, lấy từ trong ngực ra mảnh lụa tơ tằm, khẽ lau chùi bàn tay và vết thương của mình, sau đó ném thẳng mảnh lụa xuống đất, giẫm qua nó, không hề liếc mắt nhìn nó một cái.

Người phụ nữ dơ bẩn nhà Hạ Lan… Ngươi, không có tư cách chạm vào thân thể Trẫm. Mặc dù không rõ tại sao ngươi lại muốn cứu Trẫm, nhưng Trẫm cũng sẽ không cảm kích ngươi. Ngươi là con gái Hạ Lan Thụy, cho nên ngươi phải chết… Tiêu Mặc lạnh lùng thầm nghĩ.

Phượng Minh cung.

Ha, đùa giỡn nàng sau đó ghét bỏ nàng dáng người không đẹp. Làm người không thể vô sỉ như vậy. Nếu như thời gian có thể quay ngược, nàng nhất định phải thừa lúc hắn hôn mê cầm con dao thủ tiêu hắn luôn, tránh để hắn còn sống mà gây họa cho nhân gian. Nàng thật muốn bóp chết hắn…

Hạ Lan Phiêu nghiến răng nghiến lợi nghĩ tới khuôn mặt đáng đánh đòn của Tiêu Mặc, trong lòng sớm đã thăm hỏi tổ tông mười tám đời nhà hắn một vạn lần. Phụ thân đang muốn mưu phản, hoàng đế muốn áp chế ông ta, mà nàng chẳng qua chỉ là một cái khế ước để hai bên tạm thời duy trì giai đoạn hòa bình, một vật thế chấp mà thôi. Vậy nên, hoàng đế sẽ không quan tâm nàng đẹp hay xấu, trung trinh hay hạ tiện…

Khó trách Hạ Lan Phiêu lại đi tìm nam sủng, nàng ấy cố ý cắm sừng lên đầu hoàng đế. Có lẽ, nàng ấy đã không thể chịu nổi cuộc sống trước sau đều là địch, bơ vơ không chỗ dựa như thế. Nhưng vì sao nàng vẫn cảm thấy nàng ấy đang tận lực chọc giận hoàng đế, tận lực muốn chết…

Hạ Lan Phiêu khe khẽ thở dài, nhìn bầu trời sáng trong ngoài cửa sổ, chỉ thấy trong lòng rối loạn, sợ hãi mà bất lực. Nàng lặng lẽ đi tới trước gương trang điểm, lấy ra lụa tơ tằm nhẹ nhàng lau chùi vết thương trên môi, đau như kim châm. Còn Tử Vi thì yên lặng đứng sau lưng nàng, vẻ mặt buồn bã, cũng không còn líu lo như ngày thường.

“Tử Vi, ngươi vào đây lúc nào?” Hạ Lan Phiêu mạnh mẽ nâng cao tinh thần, mỉm cười nhìn Tử Vi: “Sao sắc mặt lại khó coi như vậy?”

“Bởi vì, nô tỳ lo nương nương…”

“Lo ta làm sao?”

“Hoàng thượng đánh người thì phải.”



“Không có đâu.” Hạ Lan Phiêu cười vô cùng thoải mái: “Chẳng là đêm qua Chúng ta chỉ là hơi bị mãnh liệt thôi.”

“Nương nương, người việc gì phải vậy? Lão gia bức người hãm hại Hoàng thượng, Hoàng thượng bức người hãm hại lão gia, người không muốn giúp ai, chỉ đành đắc tội hai bên! Theo nô tỳ thấy, chi bằng theo lão gia…”

Tử Vi không có nói gì thêm nữa. Hạ Lan Phiêu âm thầm giật mình, chỉ thấy nha đầu có vẻ ngoài ngây thơ thanh thuần này trong lòng cũng có bí mật lớn lao. Nàng hít sâu một hơi, giả bộ thờ ơ nói:

“Nói cũng phải. Hoàng đế hận ta thấu xương, mà cha dù sao cũng là cha, sẽ không xuống tay tàn nhẫn với ta. Nếu như thật sự phải giúp một bên, ta sẽ đứng về phía cha. Tử Vi, ngươi thấy có đúng không?”

“Đương nhiên rồi! Nương nương cuối cùng cũng có thể nghĩ thông suốt, thật sự là quá tốt! Nương nương, nô tỳ thật tâm hy vọng người có thể bỏ xuống mọi thứ, người có thể hạnh phúc…”

Tử Vi chân thành nhìn Hạ Lan Phiêu, trong ánh mắt ngập tràn niềm vui và mong đợi sâu sắc. Hạ Lan Phiêu chỉ thấy gánh nặng trên vai trong chớp mắt lại nặng thêm rất nhiều, thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ, không hề nhắc lại. Tử Vi tỉ mỉ quan sát vẻ mặt của Hạ Lan Phiêu, có chút tự hào nói:

“Lão gia đã đánh bại quân xâm lược Trầm quốc rồi, hiện đang trên đường về nước, thái hậu không lâu sau đó cũng sẽ hồi cung. Vậy là, nương nương cuối cùng cũng không còn bơ vơ không chỗ dựa rồi.”

Thật sao? Chỉ sợ là một cơn ác mộng cùng phân tranh khác đang đến gần… Hạ Lan Phiêu mỉm cười.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.