Lãnh Hoàng Phế Hậu

Chương 55: Dấu ấn của Tiêu Mặc



.

Ngón tay lạnh như băng của Tiêu Mặc khẽ lướt qua bờ môi của Hạ Lan Phiêu, trong mắt tràn đầy ác liệt. Hạ Lan Phiêu nhìn đôi mắt đen tối không thấy đáy của Tiêu Mặc, chỉ cảm thấy thân thể cứng nhắc, muốn động mà không thể nhúc nhích được. Thật lớn sợ hãi, lập tức vây quanh nàng. Nàng đoán không ra Tiêu Mặc muốn làm cái gì, nhưng nàng biết rõ, Tiêu Mặc thật sự tức giận.

“Ta….”

Môi của nàng bị bịt kín rồi. Tiêu Mặc ôm nàng, dùng sức hôn môi của nàng, ở trên môi nàng lưu lại dấu ấn thuộc về mình. Nụ hôn của hắn, phô thiên cái địa (ý là liên tục ùn ùn kéo đến á), làm cho đầu óc Hạ Lan Phiêu trống rỗng, quên mất hô hấp. Nàng chỉ ngơ ngác ngồi đó, mặc cho đầu lưỡi của vị ác ma tà mị trước mắt tùy ý lqđ khuấy đảo trong miệng nàng, ở trên cổ nàng lưu lại những vết máu ứ đọng. Một loại tê dại giống như điện giật nháy mắt lan tỏa khắp cơ thể, thân thể của nàng cũng không nghe lời mà mềm yếu.

Cảm giác hôn môi bây giờ hoàn toàn khác so với quá khứ, bây giờ Tiêu Mặc, cuồng vọng mà kích tình, không có dịu dàng, chỉ có tham muốn giữ lấy. Tay của hắn ôm chặt eo Hạ Lan Phiêu, dùng sức làm cho thân thể của nàng dán sát lại mình, dường như muốn hòa tan nàng vào trong cơ thể mình. Hạ Lan Phiêu gần như trầm luân trong sự cường thế của Tiêu Mặc, hôn sâu xuống dưới, khi nụ hôn nóng rực của Tiêu Mặc dừng ở ngực của nàng, cả người nàng run lên, tỉnh táo lại.

“Không…. Không…. Muốn….” Hạ Lan Phiêu khó khăn nói.

“Đúng là không muốn hay sao?” Tiêu Mặc thổi khí nóng bên tai nàng, mỉm cười nói.

“Không muốn! Sắc lang!”

Hạ Lan Phiêu xấu hổ liều mạng kéo quần áo che cơ thể mình, mặt đã hồng như trứng gà nấu chín (chắc là lòng đỏ trứng gà á). ACUP chưa phát dục hoàn toàn của nàng ở trong gió làm trò cười cho mọi người, gần ngực có một trái dâu tây hồng rực. Nàng hung ác trợn mắt nhìn Tiêu Mặc một cái, không nói một lời lqđ cài nút áo, nhưng là tay đang run rẩy, làm thế nào cũng cài không được. Tiêu Mặc dịu dàng giúp nàng cài nút áo, bàn tay xuyên qua mái tóc đen của nàng, nghiêm túc nói: “Ngươi là của Trẫm, bất kỳ lúc nào, bất kỳ nơi đâu cũng không thể để nam nhân khác chạm vào. Nếu có lần sau, Trẫm sẽ giết chết ngươi.”

…………

“Dạ, Hoàng Thượng.”

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạ Lan Phiêu rõ ràng nghẹn khuất lại giận mà không dám nói, tâm tình của Tiêu Mặc đột nhiên tốt hơn nhiều. Hắn ôm nữ nhi của Hạ Lan gia, cùng nàng bàn bạc thật tốt kế hoạch diệt trừ Hạ Lan gia, mà mọi thứ hắn ẩn nhẫn bao năm qua sẽ kết thúc sau ba ngày nữa. Khẩn trương, đương nhiên là khẩn trương, nhưng hơn hết là khát máu cùng hưng phấn. Tưởng tượng mặt mũi tái nhợt của Thái hậu, khuôn mặt nóng nảy của Hạ Lan Thụy, hắn đột nhiên có chút không thể chờ đợi.

“Ha ha….”

Trong gió, Tiêu Mặc đang mỉm cười. Có lẽ là cảm nhận được sát ý cùng sự khác thường của hắn, người trong ngực hắn sợ hãi ngẩng đầu lên, lại nhanh chóng cúi xuống. Thật là một, tiểu quỷ nhát gan….

Không nhìn ra, nàng nhỏ yếu thế kia, lúc phản bội cũng là không chút do dự. Là vì hắn căn bản không phải là llqqdd phụ thân của ngươi, hay là vì sinh tồn, ngươi có thể không từ bất cứ thủ đoạn nào? Ở phương diện này, chúng ta thật giống nhau….

Vì sống sót, bất luận kẻ nào cũng có thể hi sinh, bất luận kẻ nào cũng có thể bán đứng. Ta lưu lại dấu hôn trên ngực ngươi, mà lúc nào ta mới có thể nhìn thấu lòng ngươi đây, Hạ Lan Phiêu? Còn tối nay thôi. Bởi vì, ta xem sau này, ngươi không còn giá trị tồn tại nữa….

Vì vậy, Hạ Lan Phiêu liền cùng bệ hạ Tiêu Mặc tôn quý ngồi trên nóc nhà hóng gió cả đêm, ngắm sao, giống như một cảnh hay có trong tiểu thuyết ngôn tình, thật là lãng mạn.

Lãng mạn cái rắm!

Tại sao Tiêu Mặc vẫn khỏe mạnh, mà ta lại bị cảm? Chẳng lẽ đây chính là vấn đề nhân phẩm trong truyền thuyết, chẳng lẽ gió cũng bắt nạt kẻ yếu? Hắt xì!

Hạ Lan Phiêu sụt sịt mũi, chỉ cảm thấy đầu váng mắt hoa, đầu óc cũng hỗn loạn. Có lẽ là sợ bị nàng lây bệnh cảm mạo, ngay đêm đó Tiêu Mặc liền đưa nàng về Phượng Minh cung. Cảm cũng không phải là bệnh nghiêm trọng gì, nàng vốn muốn chính mình tự sinh tự diệt, không chịu uống thuốc, nhưng không nghĩ tới sau khi Tiêu Mặc bãi triều liền chạy đến. Sau khi người kia biết nàng không chịu uống thuốc, dịu dàng lqd tỏa ra sát khí với nàng, giả mù sa mưa đút thuốc cho nàng, còn dặn Tử Vi chăm sóc nàng thật tốt, làm cho toàn bộ cung nữ cảm động không thôi. Chỉ có Hạ Lan Phiêu vừa khổ sở uống vào loại thuốc khó nuốt, vừa dùng ánh mắt giết chết hắn.

“Há mồm.”

“Nuốt.”

Tiêu Mặc bình tĩnh ra lệnh, mà Hạ Lan Phiêu dưới sự ‘chỉ đạo’ của hắn khổ sở uống thuốc. Cung nữ, thái giám đứng xung quanh đều dùng ánh mắt hâm mộ nhìn Hạ Lan Phiêu, Tử Vi càng thêm kích động lệ nóng doanh tròng. Nhưng trong lòng Hạ Lan Phiêu yên lặng chảy nước mắt khuất nhục, nén giận uống loại nước thuốc nàng ghét nhất.

Phiền chết rồi! Tiêu Mặc ngươi không có việc gì làm giả bộ làm người tốt cái gì? Ta bị bệnh còn không phải là ngươi làm hại? Nếu không phải ba ngày sau ngươi muốn cùng ta tính kế cha ta, ngươi sợ ta bệnh không thể thực hiện tốt kế hoạch, ngươi sẽ để ý lqd sống chết của ta sao? Van cầu ngươi, đừng giả bộ dịu dàng nữa…. Còn có, thuốc này thật khó uống! Nếu không phải sợ ngươi dùng miệng đút cho ta như đút độc dược, ta nhất định hất đổ nó….

“Hoàng hậu, há mồm.”

“À?”

Hạ Lan Phiêu cuối cùng cũng nuốt xuống ngụm thuốc đắng chát cuối cùng, trong đầu đã bị giày vò đến trống rỗng, theo thói quen há to miệng. Trong miệng của nàng, đột nhiên có nhiều hơn một quả mơ ngọt, vị đắng chát cũng biến mất không thấy nữa. Nàng có chút hoang mang nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Tiêu Mặc, lẩm bẩm nói: “Cái này….”

“Không thích ăn sao?”

“Không phải…. Cám ơn ngươi.”

“Không cần khách khí.”

Ở bên trong Phượng Minh cung, Hoàng hậu cùng Hoàng Thượng vui vẻ cười, cảnh tượng hòa thuận mà ấm áp. Tiêu Mặc cười là vân đạm phong khinh (nhẹ nhàng), Hạ Lan Phiêu cười là tâm sự nặng nề. Nàng không biết tại sao Tiêu Mặc lại đối xử tốt với lqđ nàng như vậy, có lẽ là để mình có thể dốc hết sức diệt trừ Hạ Lan Thụy mà thôi. Nhưng hắn có biết hay không, làm như vậy, ta sẽ nghĩ lung tung….

Ngoài cửa, bước chân của Thục phi dừng lại. Nàng vốn nghĩ đến làm nhục kẻ bị đưa đi Kim quốc, lại không biết xấu hổ trở về nước, nhưng không nghĩ đến lại thấy một màn không muốn thấy này. Nàng nhìn thấy Hạ Lan Phiêu khẩn trương cùng phòng bị, thấy được dường như Tiêu Mặc…. Dịu dàng. Nàng biết, nam nhân giống như Tiêu Mặc, dù là lợi dụng nữ nhân, cũng là làm cho nữ nhân đó cam tâm tình nguyện vì hắn mà chết. Nhưng, hắn chưa bao giờ dịu dàng đút thuốc cho ai như vậy, chưa bao giờ chăm chú nhìn người nào như vậy, chưa bao giờ. Nhưng người kia…. Tại sao cố tình lại là Hạ Lan Phiêu không có chỗ nào bằng nàng? (đây là người cuộc thì tối, người ngoài cuộc thì sáng =.=)

Mà một cuộc kinh biến, ruốt cuộc đang ở trước mắt rồi….

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.