Lãnh Hoàng Phế Hậu

Chương 79: Bí mật



Nhìn Hạ Lan Thụy gắng gượng kiềm chế tức giận, nhìn Hạ Lan Thụy vì kích động mà phát run cả tay, Hạ Lan Phiêu sợ. Hạ Lan Thụy một phát đã nắm được bả vai của nàng, hung hăng bóp, nghiêm nghị hỏi: "Rốt cuộc ngươi là ai?"

"Ta. . . . . . Ta là Hạ Lan Phiêu!"

"Nói láo! Ngoại trừ vẻ ngoài, tính tình và sở thích của ngươi và Phiêu Nhi hoàn toàn không giống nhau, món điểm tâm ngọt kia Phiêu Nhi sẽ không động vào chứ đừng nói là ăn như ngươi! Rốt cuộc ngươi là ai?"

"Người không được phép thay đổi sở thích sao? Đột nhiên ta thích ăn đồ ngọt không được sao?" Hạ Lan Phiêu phản bác rụt rè: "Ngươi. . . . . . làm ta đau!"

"Điều đó không thể xảy ra." Hạ Lan Thụy âm lãnh cười: “Sau khi mẹ của Phiêu Nhi uống bát canh đậu xanh có thạch tín rồi thổ huyết mà chết trước mặt nàng, nàng bắt đầu không động vào bất kỳ thứ đồ ngọt. Ngươi, rốt cuộc là ai? Không nói nữa, lão phu không chừng có thể hiểu chuyện gì đang xảy ra."

. . . . . .

Xem ra, đúng là "Chi tiết quyết định tất cả" . Nghĩ đến Tử Vi sớm có hoài nghi đối với ta, chẳng qua từ trong tâm nàng không nghi ngờ thôi —— vẻ ngoài của ta và Hạ Lan Phiêu giống nhau, nhưng chúng ta rõ ràng là hai người khác nhau. Là ta không phải, đã giả thành nàng, rồi lại không muốn , vừa nghĩ ngụy trang thành nàng, rồi lại không muốn sống giống như cuộc sống của nàng trước kia mới tạo thành cục diện của ngày hôm nay. . Nếu hắn đã nghi ngờ, vậy liền nói mọi việc cho hắn biết là tốt rồi. Nhưng không biết hắn có thể tiếp nhận được sự thật này hay không?

“Đúng vậy, ta không phải là con gái của ngươi." Hạ Lan Phiêu không sợ hãi mà nhìn hắn: "Ta cũng tên là Hạ Lan Phiêu, không biết vì sao đến được nơi này, tiếp tục cuộc đời của nàng. Con gái của ngươi. . . . . . có lẽ đã trở thành một đám u hồn rồi. Là hồn phách của nàng gọi ta tới đây."

"Ngươi cho rằng lão phu sẽ tin ngươi ư? Sẽ tin thứ quái lực loạn thần mà ngươi nói đến ư?"

"Tin hay không tùy ngươi. Nếu như ta nói dối thì cung không thể làm giả được cái bớt này. Ít nhất cái này có thể chứng minh thân thể của ta là của con gái ngươi."

Hạ Lan Phiêu nói xong, đánh liều kéo váy xuống, bày ra cái bớt hình bươm bướm trên ngực trước mặt Hạ Lan Thụy. Hạ Lan Thụy nhìn thấy cái bớt, cả người giống như bị điện giật, kịch liệt run rẩy. Hắn run run vươn tay ra, muốn chạm thử, nhưng Hạ Lan Phiêu đã vội vàng kéo y phục lên.

"Nam nữ thụ thụ bất thân, cho dù nói ta là con gái của ngươi thì cũng không thể bị cha ruột sờ mó như vậy được. Tóm lại, đối với tình trạng bây giờ của ta rất là phức tạp. Nếu được ta rất muốn về nhà. . . . . . Con gái của ngươi không phải là bị ta giết, cũng không bị ai khác giết, ta cũng không biết tại sao lại đến thế giới này, thay nàng sống nữa. . . . . . Cho nên, người phản bội ngươi không phải là con gái người, mà chỉ là một người xa lạ thôi."

Hạ Lan Phiêu nói xong, lẳng lặng nhìn Hạ Lan Thụy, mà lực tay trên vai đột nhiên được nói lỏng. Hạ Lan Thụy lạng yên buông thõng tay, nhẹ nhàng lắc đầu: "Phiêu Nhi. . . . . . Mặc kệ ngươi nói là thật hay không, nhưng ta biết ngươi không phải là nàng. Ta. . . . . . nợ nàng. Sau khi Tố Tâm - mẹ của Phiêu Nhi uống thạch tín tự vẫn, lão phu không còn quan tâm dạy dỗ nàng nữa, mặc cho nàng bị cơ thiếp khi dễ, cho nên nàng nhất định rất hận lão phu. Lão phu vì ngồi vững ghế Thừa Tướng, dốc lòng bồi dưỡng Khinh Vũ, nhưng không ngờ tiên hoàng lại phong Phiêu Nhi làm hoàng hậu. Tuy là rất ngoài ý muốn, nhưng người được chọn làm hoàng hậu vẫn là nữ nhân nhà Hạ Lan là được rồi. Lão phu từ khi nhận được thánh chỉ bắt đầu chú ý tới đứa con gái không có gì nỏi bật đó của mình, dạy lễ nghi tài nghệ cho nàng, để nàng. . . . . . làm con mắt của lão phu ở bên cạnh Tiêu Mặc, để nàng giúp lão phu đoạt quyền. Nhưng nàng không đồng ý."

"Không đồng ý?"

"Phải, mặc dù không cự tuyệt, nhưng cũng không đồng ý. Nàng chỉ yên lặng nhìn lão phu, bắt đầu sống buông thả. Lão phu vô cùng tức giận, mạnh mẽ đánh nàng, nhưng nàng không khóc cũng không gào, đợi sau khi vết thương tốt lên lại tiếp tục ra ngoài lêu lổng, làm ô uế danh tiếng của mình. Lão phu biết nàng thích tiểu tử Tiêu Mặc kia, lão phu biết nàng làm như vậy để không phải làm hoàng hậu, cũng không phải phản bội tiểu tử kia. Nhưng nàng tại sao không suy nghĩ một chút, là ai cho nàng mạng sống? Nàng dám cả gan vì một người đàn ông mà phản bội lão phu? Cho nên, lão phu hạ độc nàng."

Hạ Lan Thụy nói đến đây, hả hê mà cười cười, nhìn Hạ Lan Phiêu mà lòng run lên không kìm được. Nàng kìm nén xúc động của bản thân không để mình kích động đánh hắn, hỏi: "Sau đó thì sao?"

"Sau đó. . . . . . ngươi phản bội lão phu." Ánh mắt Hạ Lan Thụy lạnh lẽo: "Phiêu Nhi không muốn lựa chọn, cho nên gọi ngươi đến lựa chọn đúng không? Đáp án của ngươi khiến lão phu thật thất vọng."

"Ha ha. . . . . . Mặc kệ nói thế nào, ta đã hoàn thành một điều kiện của ngươi rồi. Điều kiện thứ hai là gì?"

"Tới Lãnh Tuyền điện, cứu Liên phi ra. Chỉ cần ngươi cứu được nàng, lão phu sẽ đưa thuốc giải cho ngươi."

"Liên phi. . . . . . sủng phi của Tiên hoàng? Nàng không phải đã chết rồi sao?"

Hạ Lan Phiêu nhớ tới truyền thuyết ma quái của điện Lãnh Tuyền, nhớ lại tiếng hát quỷ dị kia, nhịp tim càng lúc càng nhanh. Hạ Lan Thụy cổ quái nhìn nàng, âm u nói: "Chết. . . . . . Man Ngọc sẽ không chết. Nàng mãi mãi trẻ như vậy, đẹp như vậy, năm tháng đều không lưu lại bất kỳ dấu ấn nào trên người nàng. Nàng không thuộc về hoàng cung, thứ nàng muốn là cuộc sống tự do. Nhưng tên khốn họ Tiêu kia đều vì dục vọng của bản thân, nhốt nàng lại, ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho hắn! Nếu không phải hắn đã chết từ lâu, ta đã phá nát hoàng cung, để cho hắn cũng được nếm thử một chút mùi vị bị giam cầm!"

Hạ Lan Thụy nói xong, hai mắt đỏ au như máu, trở nên điên dại. Hạ Lan Phiêu ngẩn ra, không thể tin hỏi: "Ngươi. . . . . . cũng vì nàng mới mưu phản? Vì nữ nhân ở điện Lãnh Tuyền kia? Ngươi yêu nàng?"

Hạ Lan Thụy ngây ngẩn cả người. Trước mắt của hắn, hiện ra dung nhan nghiêng nước nghiêng thành của một cô gái, khóe môi cũng lộ ra mỉm cười. Hắn nhắm mắt lại, nhớ lại giọng nói điệu cười của cô gái kia, nhỏ giọng nói: "Đúng vậy, ta yêu nàng. Cho dù trở thành loạn thần tặc tử, cho dù phải chịu tiếng xấu muôn đời, ta cũng phải cứu nàng ra. Ta yêu nàng."

Hạ Lan Phiêu nhìn Hạ Lan Thụy chìm đắm trong ký ức ngọt ngào, trong lòng có chút thổn thức. Nàng không ngờ một cuộc mưu phản như vậy lại là để hướng tới một tình yêu không cách nào có được, trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Nàng than nhẹ một tiếng, nói với hắn: "Được, ta đồng ý với ngươi. Ta nhất định sẽ cứu nàng ra khỏi cung. Hiện tại, nên cho ta thuốc giải đi."

"Ha ha." Hạ Lan Thụy mỉm cười: "Đi tìm tỷ tỷ của ngươi đi. Chỉ có nàng mới có thể giải độc cho ngươi."

"Bây giờ ngươi nói cho ta biết phương pháp giải độc, không sợ ta không đi cứu Liên phi sao?"

"Ngươi sẽ làm." Hạ Lan Thụy lắc đầu: "Thủy lưu ly ở trong tay nàng. Lão phu biết ngươi và Tiêu Mặc đều đang tìm nó, cho nên, sẽ không buông tha cơ hội này."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.