Lão Công Của Ta Thực Trẻ Tuổi

Chương 18



Tề Sóc tức chết rồi, hắn quả thực không dám tin rằng hắn đã dùng hết tâm tư, yêu nàng, đối đãi nàng, sủng ái nàng, kết quả là đổi lấy 1 câu lạnh lùng không luyến tiếc của nàng [chúng ta chia tay đi.]

Rốt cuộc là hắn làm sai cái gì chứ ? Rốt cuộc nàng muốn tra tấn hắn đến mức nào mới vừa lòng đây ? Hắn thật sự…thật sự sắp bị nữ nhân ngồi trước mặt đây làm cho tức chết a !

Chia tay ?

Lẽ nào nàng có thể dễ dàng nói ra 2 chữ này, hắn thật sự không hiểu nổi !

Vì sao ?

Dĩ nhiên đáp án là nàng không yêu hắn, nói như vậy là ngay từ đầu đều là hắn chủ động, mà nàng chỉ là người đón nhận, huống hồ nàng cũng chưa từng nói với hắn 3 chữ [Em yêu anh]…

Nàng không biết là chính mình có bao nhiêu keo kiệt, kết giao đã hơn 1 năm nhưng chưa từng nói câu [em yêu anh] với hắn ! Ngay cả như vậy, hắn cũng chưa bao giờ yêu cầu nàng nói yêu hắn, bởi vì hắn biết nàng không phải loại người thích đem việc yêu đương nói bên miệng, chỉ biết dùng sự quan tâm cùng thái độ của nàng mà thôi.

Nhưng chết tiệt, thế nhưng lý do hiện giờ nàng chia tay với hắn, nàng muốn hắn tức chết a !

Giơ ly rượu lên, hắn hung hăng uống cạn 1 hơi sau đó lại hướng bartender bảo muốn 1 ly nữa.

Cho tới bây giờ hắn chưa bao giờ thích rượu, cảm thấy nó ngoại trừ khi uống vào cảm thấy cay độc tận cuống họng thì không có hương vị khác, cũng không có tác dụng gì, chỉ có để lại di chứng là đầu đau như búa bổ mà thôi, trăm hại mà không hề có lợi gì, cho nên đối với việc uống rượu thì xin thứ lỗi cho kẻ bất tài này.

Nhưng hôm nay hắn hoàn toàn thay đổi, nhất túy giải ngàn sầu a, nguyên lai rượu lại có công dụng như vậy, ha ha ha !

« Soái ca (không biết nên để [Soái ca] hay chuyển sang [anh chàng đẹp trai] nhưng San thấy để Soái ca có vẻ hay hơn ^O^, dùng từ kia có vẻ đơn giản quá a >=

« Cút ngay ! » Hắn không quay đầu lại, lạnh lùng đáp trả.

Nữ nhân kia cả người cứng đờ, căm tức rụt tay lại, hừ mạnh 1 tiếng rời đi.

« Rót cho ta ly nữa. » Hắn lại 1 hơi uống sạch ly rượu trên tay, sau đó lại nói bartender cho hắn ly khác.

1 ly lại tiếp tục 1 ly nữa tiến vào, lại nghĩ tới trong lòng nàng đối với hắn phòng thủ kiên cố. Hắn rốt cuộc làm sao lấy nàng bây giờ ? Ai có thể nói cho hắn biết nha !

« Lão đại ? » Thanh âm ngoài ý muốn của cái người đã kết hôn – Tiểu Trần kia lại xuất hiện lúc nửa đêm ở quán bar này.

« Ta còn nghĩ mình hoa mắt nhìn lầm người, làm sao ngươi có thể ở chỗ này ? Không phải nói đại tẩu không được khỏe, ngươi không phải về nhà chăm sóc cho nàng sao ? » Tiểu Trần đi tới bên cạnh hắn hỏi, trên người còn đeo 1 ống đựng bản thiết kế, nguyên lai là hắn đến làm việc chứ không phải vui chơi.

« Đừng có nhắc đến nữ nhân kia với ta ! » Tề Sóc tức giận nói.

« Làm sao vậy ? » Xem tình huống tựa hồ có điểm không thích hợp, Tiểu Trần ngồi xuống bên cạnh quan tâm nhìn hắn hỏi « Ngươi cùng đại tẩu cãi nhau ? »

« Ta rốt cuộc là có điểm nào không tốt, ngươi nói cho ta biết ! » Tề Sóc đột nhiên níu lấy áo của hắn, bộ dạng say khướt gầm nhẹ.

« Không có nha, ngươi trẻ tuổi đầy hứa hẹn, có tiền lại có tài, tiền đồ sáng lạng, ai có thể so với ngươi được chứ ? » Tiểu Trần vội vội vàng vàng nhanh nhẩu nói, hy vọng áo của mình có thể 1 lần nữa được tự do a.

« Vậy vì sao nàng ấy không yêu ta ? » Tề Sóc buông áo Tiểu Trần ra, suy sụp buông thõng tay xuống.

« Nàng ? Ai ? Đại tẩu sao ? » Tiểu Trần ngạc nhiên tròn 2 mắt , lập tức lắc đầu thật mạnh « Ai cũng thấy được đại tẩu yêu ngươi nha, làm sao nàng có thể không yêu ngươi chứ ? Lão đại, không phải là ngươi uống rượu đó chứ ? »

« Thế tại sao nàng ấy lại muốn chia tay với ta ? »

« Chia tay ? » Tiểu Trần đột nhiên ngẩn ngơ, cả người đều bị dọa choáng váng « Lão đại, ngươi là đang nói thiệt hay nói chơi vậy ? »

« Rốt cuộc là ta làm sai cái gì ? Ta đối với nàng như thế còn chưa đủ hay sao ? Nấu cơm cho nàng ăn, đưa đón nàng đi làm, hỏi han ân cần với nàng, còn tặng nàng 1 văn phòng làm việc, giới thiệu rất nhiều người cho nàng, cả đời chỉ có người nịnh nọt muốn lấy lòng ta, đến khi nào thì thành ta phải hạ mình khép nép lấy lòng người khác a ? Cũng chỉ có nàng, ta hao tổn hết tâm tư đối xử với nàng, trả giá hết thảy, rốt cuộc vì lẽ gì mà nàng còn bất mãn, muốn ta phải làm như thế nào thì nàng mới cam tâm, ngươi nói cho ta biết đi ! »

« Lão đại, ngươi uống say rồi, ta đưa ngươi về nhà được không ? »

« Hảo, trở về cùng nàng chia tay ! » Cả người Tề Sóc lắc lư lắc lư đứng dậy.

Tiểu Trần ngẩn ngơ, vội vàng đỡ lấy hắn « Ừm, ta thấy ngươi xem ra hôm nay tạm thời ở nhà của ta thì tốt hơn. » Để tránh cho hắn sau khi về tới nhà chưa tỉnh rượu cũng ko có lý trí mà quyết định bậy bạ.

« Ta muốn về nhà chia tay với nàng, như ý nàng muốn. Ta muốn xem sau khi cùng ta chia tay, nàng có thể tốt hơn bây giờ hay không. Ta muốn nàng chủ động cầu xin ta tha thứ, cầu ta quay trở lại. Nàng nhất định sau khi cùng ta chia tay sẽ thất vọng, nàng nhất định sẽ như vậy ! »

« Hảo hảo hảo, nhất định là như vậy. » Tiểu Trần vội vàng trấn an. Thay hắn trả tiền sau đó cố hết sức đỡ lấy vị giám đốc cao to hơn mình thân người lắc qua lắc lại hướng về phía cửa đi tới.

Nhưng Tiểu Trần thật sự không đủ lực chở hắn về bằng xe của mình, hơi chút do dự, cuối cùng hắn liền quyết định đáp taxi về nhà, dù sao sau này vẫn có thể quay lại lấy xe sau vậy.

Thật là, đôi tình nhân này làm sao có thể có nhiều vấn đề như vậy a, không phải là đều sẽ kết hôn sao ?

Chia tay ? Theo suy nghĩ của hắn thì chuyện này căn bản sẽ không có khả năng phát sinh, lão đại yêu đại tẩu biết bao nhiêu chẳng lẽ hắn còn không rõ hay sao ? Quả thực cũng chỉ có thể hình dung 2 chữ [thê nô]. (haha…haha…TS là thê nô… :-D..chết cười mất…)

Lão đại mà cùng đại tẩu chia tay sao, đợi kiếp sau đi a !

Bốn phía đều im lặng như tờ, không có ai mở miệng lên tiếng, Quan Chi Yên nghĩ rằng mình nghe lầm.

Vừa rồi hắn nói cái gì ?

« Đêm nay ta sẽ chuyển ra ngoài ngay, những đồ đạc còn lại ta sẽ cố gắng chuyển đi trong thời gian sớm, cho nên chìa khóa nhà chờ ta chuyển hoàn toàn mọi thứ xong sẽ trả lại cho ngươi, được không ? » Tề Sóc mặt không thay đổi nhìn Chi Yên nói.

Nàng gật đầu, cho dù cơ bản nàng chẳng biết tại sao mình lại làm thế.

Chuyển ra ngoài ? Đêm nay hắn sẽ chuyển ra ngoài sao ? Nàng nghĩ đến……

Nàng nghĩ đến điều gì đây chứ ? Nghĩ rằng hắn sẽ không đồng ý chia tay; nghĩ rằng cho dù hắn có đồng ý đi chăng nữa cũng sẽ ở lại đây thêm 1 thời gian, bởi vì hắn còn phải có thời gian tìm chỗ ở mới; nghĩ rằng chính nàng còn có thể tiếp tục dựa vào hắn, cho dù 2 người có chia tay đi chăng nữa không phải sao ?

Được, chúng ta chia tay.

Nàng không hề nghe lầm, hắn vừa xác thực nói với nàng câu đó, sau 1 đêm không về hắn quay trở lại câu đầu tiên là đồng ý chia tay, không hề có ý quay lại, cũng không do dự, cứ giống như là đã nghĩ thông suốt rồi mới hạ quyết tâm như vậy, hắn mặc kệ nàng.

Không thể trách hắn, hay cũng không hẳn cảm thấy đau lòng muốn chết, bởi vì người chia tay trước là nàng.

Hắn cũng từng có nói, trừ phi là nàng chia tay trước nếu không tuyệt đối hắn sẽ không buông tay nàng ra. Hắn thực sự là làm như vậy, bởi vì người nói lời chia tay là nàng, buông tay trước cũng là nàng, nàng làm sao có thể trách tội hắn đây ?

« Có cần ta giúp ngươi thu dọn không ? » Nàng nhẹ giọng hỏi.

Tề Sóc quay đầu nhìn nàng, hai mắt giao nhau, lòng của nàng hơi co rút 1 chút, đau đến mức làm nàng không thể không tránh ánh mắt của hắn, để tránh làm hắn nhìn ra nàng đang rất đau lòng.

« Không cần, ta chỉ lấy mấy bộ quần áo thôi. » Hắn thản nhiên từ chối.

Nàng gật đầu, nghe thấy di động của hắn vang lên, ngẩn đầu nhìn, hắn đã đi vào phòng ngủ của bọn họ– không, từ nay về sau gian phòng ngủ kia sẽ không bao giờ có thể nói là của cả 2 nữa, bởi vì hắn sẽ chuyển ra ngoài.

Âm thanh valy rớt xuống, âm thanh mở khóa, còn có âm thanh quần áo từ trong tủ được lấy ra, âm thanh mở ngăn kéo, ngăn kéo phía trên cũng được kéo ra rồi, cuối cùng là âm thanh khóa kéo của valy và valy được kéo ra khỏi phòng.

Quan Chi Yên đứng yên tại chỗ không hề nhúc nhích nghe rõ tất cả những âm thanh đóng gói đồ đạc của hắn vừa rồi, cứ có 1 âm thanh vang lên thì lòng nàng mỗi lúc 1 thêm đau, chờ hắn kéo hành lý bước ra khỏi phòng, lòng của nàng đau đến chết lặng.

Hắn sẽ rời đi, vĩnh viễn rời bỏ nàng.

« Ta đi đây. » Hắn nói.

« Ừm. » Nàng mỉm cười, cảm giác giống như hắn chuẩn bị đi công tác, mà không phải là vĩnh viễn chuyển ra ngoài.

« Ngươi phải tự lo cho bản thân mình nhé ? » Hắn giống như có hơi lo lắng nói.

« Ừm. » Nàng gật đầu, tiếp tục mỉm cười.

« Trong tủ lạnh còn có chút sủi cảo, nhớ hâm lên rồi ăn. »

« Ừm. »

« Cho dù ngươi không thích nấu nướng, nhưng vì bất cứ tình huống nào, mặc kệ đồ ăn trong tủ lạnh hay muốn chuẩn bị thức ăn thì phải được nấu chín. »

« Ừm. »

« Nhớ bật đồng hồ báo thức. Tuy rằng hiện giờ ngươi đã là sếp nhưng dựa vào cá tính của ngươi hiện giờ sẽ càng đến muộn, sẽ phát sinh nhiều chuyện dễ luống cuống chân tay ngoài ý muốn. Điểm ấy ngươi phải sửa lại. »

« Ừm. »

« Buổi tối không cần phải tăng ca quá muộn. Thời điểm về nhà 1 mình phải chú ý cẩn thận nhìn trước sau có hay không bị người khác theo dõi. Về nhà phải khóa cửa cẩn thận. »

« Ừm. »

« Điện thoại của ta luôn mở 24/24, có việc gì đều có thể gọi cho ta. »

« Ừm. »

« Vậy… ta đi đây. »

« Ừm. » Nàng tiếp tục mỉm cười – cũng sắp cười không nổi rồi.

« Vậy hẹn gặp lại sau. » Tề Sóc nhìn sâu vào mắt nàng 1 cái, sau đó xoay người rời khỏi nhà.

1 tiếng phanh, cửa đã đóng.

« Ừm. » Nàng mỉm cười, thì thào trả lời, cố nén khóc cả nửa ngày trời, bây giờ rốt cuộc không thể nén được nữa, nước trào ra khỏi hốc mắt, nhanh chóng từng giọt từng giọt không ngừng chảy xuống từ đôi mắt nàng.

« Tốt… Tốt… Tốt… » Không, nàng tuyệt không tốt.

Nàng không muốn cùng hắn chia tay, không muốn hắn rời đi.

Nàng không cần ăn sủi cảo, không muốn tiến vào nhà bếp, bởi vì chỉ cần nghĩ đến mùi dầu mỡ là nàng cảm thấy buồn nôn rồi.

Nàng cũng không thích đồng hồ báo thức đột nhiên vang lên, bởi vì nàng sẽ bị dọa tỉnh giấc.

Nàng không có biện pháp thay đổi tính luống cuống chân tay, bởi vì non sông dễ đổi bản tính khó dời mà.

Nàng lại càng không nghĩ tới việc tăng ca quá muộn, nhưng công việc làm không xong mà lại không có người giúp nàng, hơn nữa bây giờ nàng lại còn mang thai, căn bản là không có biện pháp giàm bớt công việc a.

Hiện tại nàng cũng không thể liền gọi điện cho hắn, chẳng lẽ lại nói hắn không cần phải đi, nói cho hắn nàng không có biện pháp tự chăm sóc mình, muốn hắn trở về bên nàng giống như lúc trước sao, cùng nàng chăm sóc đứa trẻ trong bụng nàng sao ?

Không còn kịp nữa rồi, hắn đã muốn rời đi, chắc là trong lúc ở bên cạnh Đoàn tiểu thư mà quyết định như thế rồi.

Hắn đã không còn yêu nàng, nàng phải chấp nhận sự thật thôi.

Từ giờ trở đi nàng phải học cách tự chăm sóc cho bản thân mình thôi, nếu không thì trong tương lai làm sao có thể lo được cho đứa con trong bụng nàng đây ?

Đừng khóc, Quan Chi Yên. Kỳ thực sống độc thân cũng không phải là việc khó gì, dù sao hơn 1 năm trước, trước khi gặp hắn, không phải tự hắn mạnh bạo chuyển vào sống cùng nàng thì nàng cũng đã sống 1 mình cũng rất tốt hay sao ? Không có lý gì mà chuyện trước kia làm được thì hiện tại không làm được cả.

Kiên cường 1 chút, dũng cảm 1 chút, cho dù hắn đã đi rồi, ngươi cũng không phải chỉ có 1 người, bởi vì trong bụng ngươi còn có đứa nhỏ sao, chờ nó ngày 1 lớn lên, 10 tháng sau, căn phòng này sẽ không còn lạnh lẽ im ắng như giờ nữa.

« Không sao. » Giọng Chi Yên nghẹn ngào, thì thào tự nói với chính mình « 10 tháng sẽ trôi qua nhanh thôi. »

Thời gian chuyên tâm vào công việc rất đặc biệt a, nàng chỉ cần đem công việc đặt lên hàng đầu, chắc chắn 10 tháng sẽ trôi qua rất nhanh.

Lau đi những giọt nước mắt còn đọng trên mi, nàng đi vào phòng ngủ, cố ý mở tủ quần áo ra nhìn 1 khoảng không gian lớn đã không còn đầy đồ nữa, sau đó nhanh chóng thay đồ mặc nhà rồi quyết định vào phòng làm việc.

« Lão đại, ngươi thật sự quyết định làm như vậy sao ? » Nhìn Tề Sóc đem valy nhét vào cốp sau của xe, Tiểu Trần vẫn hoài nghi nhìn hắn hỏi.

« Chẳng lẽ ngươi đã hối hận vì đã cho ta mượn phòng nhà ngươi để ở sao ? » Tề Sóc nhìn hắn hỏi.

« Không phải. » Tiểu Trần nhanh chóng phủ định, sau đó quay đầu nhìn thoáng về phía tòa nhà phía sau lưng mình « Ngươi chuyển đi như vậy, để đại tẩu ở nhà 1 mình, chẳng lẽ không lo lắng gì sao ? »

« Nàng không phải tiểu hài tử. »

‘Nhưng không phải ngươi đã nói rằng nàng thường không tự chăm sóc cho bản thân mình được mà, tựa giống như tiểu hài tử hay sao ? »

« Cho nên ta nên chiếu cố đến nàng cả đời, cho dù sau khi ngoài miệng nàng nói muốn cùng ta chia tay ? »

« Vấn đề không phải ở chỗ đại tẩu nói muốn chia tay, mà cơ bản ở chỗ ngươi không yên lòng với nàng, không muốn chia tay với nàng không phải sao ? Một khi đã như vậy, ngươi cần gì phải giả bộ chia tay với nàng làm gì ? »

« Là chính nàng nói muốn chia tay, ta phải làm cho nàng cảm nhận sâu sắc việc nàng không có ta là không được. »

« Ngươi như vậy thật sự rất giống tiểu hài tử nha. » Tiểu Trần thốt ra 1 câu kết luận rất đúng trọng tâm.

Đột nhiên Tề Sóc trừng mắt liếc hắn 1 cái.

« Ok, ta ngậm miệng không nói gì nữa là được chứ gì ? » Tiểu Trần lập tức giơ tay đầu hàng « Cho nên việc chúng ta vất vả chuẩn bị cho hôn lễ không cần phải tiến hành nữa đúng không ? » Hắn hỏi.

« Vô nghĩa. » Tề Sóc lại trừng hắn liếc 1 cái.

« Nhưng hai người các ngươi không phải hiện tại đang ầm ỹ chia tay không phải sao, mà kế hoạch này cũng chỉ còn có 2 tuần mà thôi, đến lúc đó nếu 2 người giả thành thật hoặc không còn đồng thuận thì phải làm sao ? »

Tề Sóc nghe vậy phẫn hận trừng mắt nhìn tên kia, ánh mắt lạnh băng đủ giết người a.

« Ta chỉ nói là nếu thôi a, nếu… » Tiểu Trần vội vàng lên tiếng trấn an.

« Sẽ không có chuyện đó. » Hắn nói, ý tứ ở đây của hắn có nghĩa sẽ không phát sinh chuyện như vậy.

« Hảo, sẽ không có chuyện đó. » Tiểu Trần lập tức nhanh nhẩu gật đầu phụ họa.

« Đi thôi. » Tề Sóc ngồi vào xe đầu tiên « Trong 2 tuần tới này đành phải làm phiền ngươi rồi. »

« Không phiền, tuyệt đối không phiền hà gì. » Tiểu Trần lắc đầu nói, trong lòng thì hối hận không chịu nổi. Tại sao tối qua hắn lại đem lão đại về nhà chi không biết, sao không đưa đến khách sạn cho rồi ? Như thế tốt hơn, ước chừng sắp tới sẽ có thêm 1 người nữa, mà người này tâm trạng đang không tốt, làm thế nào hắn có thể thân mật cùng với vợ yêu đây, với tiểu bảo bối đây a ?

Tương lai 2 tuần thật gian nan nha.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.