Lão Công Đích Thị Phúc Hắc Đại Nhân (Chồng Tôi Rõ Là Lão Quái Thai)

Chương 1: Tiết tử



Khang Duật và tôi chẳng những là chung lớp từ những năm cấp 2, mà còn ngồi cùng bàn. Hai đứa được xem như cặp đôi truyền thuyết yêu sớm nhất lớp. Bên nhau 9 năm, cuối cùng, vào 14 tháng 2 năm 2004, Khang Duật cũng đã cầu hôn tôi.

Vì Khang Duật không phải là người Thượng Hải, trong khi mẹ tôi lại là một phụ nữ trung niên Thượng Hải điển hình, đối với quê quán gốc gác lại cực kì coi trọng, bởi vậy, nhất quyết phản đối quan hệ hai đứa.

Phải làm gì đây? Bụng chửa vượt mặt rồi tính sau? Bỏ trốn? Quên đi, tôi không đời nào làm chuyện ngốc nghếch như vậy, chỉ có thể kiên trì thuyết phục, hi vọng rồi có ngày mẹ sẽ cho phép mà thôi.

Với chuyện này, dù Khang Duật chả nói hay tỏ thái độ gì, nhưng tôi biết anh vẫn có sĩ diện của đàn ông.

Lúc đó, Khang Duật chỉ là một phi công thực tập làm ở công ty hàng không LTU nổi tiếng toàn cầu của Đức; đối với phi công có quốc tịch Trung Quốc mà nói, luôn yêu cầu đặc biệt nghiêm khắc. Nói cách khác, không có gì đảm bảo anh chắc chắn sẽ được lên chính thức.

Vì thế, dù cho anh có thề rằng nhất định sẽ làm cho tôi hạnh phúc bao nhiêu đi chăng nữa, mẹ tôi vẫn chả xem ra gì.

Có lẽ Khang Duật muốn chứng minh anh sẽ thực hiện tất cả những lời hứa của mình, cũng có lẽ vì anh là một gã sĩ diện quá cao, một năm sau, vào 14 tháng 2 năm 2005, anh mua chiếc nhẫn kim cương một ca-ra, cầu hôn tôi lần thứ hai.

Khi nhìn thấy chiếc nhẫn này, đầu óc tôi hoàn toàn đờ đẫn.

Lại còn là nhẫn của Cartier nữa chứ! (một hiệu trang sức nổi tiếng của Pháp)

“Bao… bao nhiêu tiền?” – Tôi không dám nghĩ tiếp, nhìn thấy ánh sáng của viên kim cương chói lóa muốn mù cả mắt.

“Ở Thượng Hải toàn mấy cái bình thường nên anh đã nhờ một đàn anh trong công ty trực tiếp mua ở Thụy Sĩ, 17 vạn. ” (≈ 560tr VNĐ ≈ 27,000$)

“Cái gì!!” – tôi hoảng mình đứng phắt dậy, quơ ngã cả đồ uống trên bàn.

Phản ứng của tôi khiến cho Khang Duật cau mày – “Em không thích?”

Tôi lắc đầu liên hồi, lúc này không dám nói không thích. Nhưng mà… nhưng mà….

“Tiền ở đâu vậy anh?” – Bây giờ Khang Duật chỉ đang trong giai đoạn thực tập, tuy tiền lương cũng khá cao, nhưng định để dành mua nhà, lại còn sinh hoạt phí, làm cách nào mà có thể xoay được tới 17 vạn.

“Đi vay.”

“Cái gì nữa!!!” – Tôi thét lên chói tai.

“Em bình tĩnh đã.”

“Anh có bị ngốc không vậy!! Đi vay tiền để mua nhẫn, lại còn mua cái mắc thế này. Có phải anh bị máy bay đâm vào đầu rồi không??”

“…”

“Trả lại, mau mang trả rồi lấy tiền về cho em. Mau lên!! Ngay lập tức!!” – Tôi nắm cổ áo Khang Duật đến nỗi lộ ra cả áo thun bên trong, hét như điên.

“Anh lo được mà.”

“Điêu, tiền đâu ra mà trả? Anh bán thân kiếm tiền hả?” – Nói vậy chứ phải công nhận rằng, Khang Duật vốn đẹp trai, rất có tố chất làm trai bao.

Có vẻ Khang Duật cũng không nghe nổi, mặt tối sầm, trong hung dữ hết sức – “Em chỉ cần nói muốn – hay – không!”

Nếu dùng cách so sánh bình thường của tôi là giống chó Ngao phát điên.

“Em biết là anh muốn được mẹ xem trọng hơn, nhưng tại sao lại cứ nhất thiết là dùng cách này?”

“Muốn-hay-không?” – Chó Ngao Khang Duật bắt đầu nhe nanh.

“…”

Giằng co với nhau cũng phải ba phút đồng hồ, cuối cùng tôi cũng đồng ý nhận chiếc nhẫn. Tôi biết, tuy rằng của cải vật chất chả nói lên được bao nhiêu, nhưng với mẹ tôi, thì đây lại cách tốt nhất.

Nói là vậy, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy lăn tăn.

“Cái nhẫn này, không biết là có thể mua được bao nhiêu con chó đây ta…” – Từ nhỏ tôi đã là đứa cực kì yêu chó.

“…”

“Có thể mua được chó Ngao lận đó!”

Gân xanh gân đỏ của Khang Duật bắt đầu nổi chằng chịt.

Tôi vẫn không để ý, mãi nhìn vào chiếc nhẫn lấp lánh trên tay, cứ tiếp tục lẩm bẩm – “Nếu mà không mua chó Ngao Tạng(1) thì chừng này cũng có thể mua được tám con chó kéo xe trượt tuyết Alaska lận.”

Khang Duật trầm giọng, nhẹ nhàng vang lên – “Vậy em là muốn có chó, hay muốn anh!!”

Tại đang mải tính toán xem 17 vạn thì có thể mua được bao nhiêu con chó, tôi nhất thời theo phản xạ, buột miệng – “Chó.”

Khang Duật lập tức nổi điên, đập bàn cái rầm.

Tôi giật mình hoảng sợ, biết là do mình đã nói sai. Nhưng mà lời đã thốt ra, Khang Duật giận đến nỗi đầu muốn bốc khói.

“Không đúng, không đúng. Cho em giải thích… Ấy, anh đừng đi!!”

Khang Duật vừa mở cửa bỏ đi, không lâu sau đã nhanh chóng quay lại, dù sao thì nơi này vẫn là phòng ngủ tại công ti của anh mà.

Tôi vừa định mở miệng thì Khang Duật đã cướp lời – “Em về đi, về rồi thì chép phạt ‘anh quan trọng hơn chó’ 100 lần thì mới hòng anh tha cho.”

“…”

“Nếu không thì, anh sẽ đi bắt cóc con Lassie rồi đánh đập nó, còn muốn hành hạ nó trước mặt của em nữa.”

Lassie là con chó Berger Đức(2) tôi nuôi suốt 11 năm nay, tôi thương nó lắm.

“…” – Thật dã man! Gì vậy chứ, đúng là ‘bốc thuốc đúng bệnh’.

Nhưng dù sao thì, nhờ cái nhẫn ngang ngửa với một con chó Ngao hoặc tám con chó kéo này, đã làm mẹ tôi có cái nhìn khác được một chút về Khang Duật.

Ngày 14 tháng 2 năm 2006, hai đứa đã bên nhau được 11 năm, cũng là ngày thứ hai Khang Duật lên làm phi công chính thức. Tôi và anh, chính thức trở thành vợ chồng.

Một tuần sau, hôn lễ được định tổ chức vào tháng 11. Nghe nói, vì năm nay là năm có hai ngày lập xuân(3), năm tốt hiếm thấy cho việc kết hôn trong vòng 10 năm tới.

Tôi sinh năm con chó, rất thích chó, năm nay là năm Tuất.

Năm Tuất, tôi cầm tinh con chó, muốn được gả về nhà chồng.

Nhưng mà…

Từ đó tới giờ, trong đầu chỉ thôi thúc một ý nghĩ, muốn đem chiếc nhẫn này ra tiệm cầm đồ, lấy tiền đi mua chó.

Chỉ là…

Tôi càng sợ rằng Khang Duật sẽ hành hạ Lassie.

Vì thế, cứ mỗi lần nhìn thấy cái nhẫn này, tôi chỉ có thể tự ám thị.

Đây là một con chó Ngao. Đây là tám con chó kéo xe trượt tuyết Alaska.

Đây là một con chó Ngao. Đây là tám con chó kéo xe trượt tuyết Alaska.

Đây là một con chó Ngao. Đây là tám con chó kéo xe trượt tuyết Alaska.

Đây là một con chó Ngao. Đây là tám con chó kéo xe trượt tuyết Alaska.

Trời ơi… tôi chỉ còn biết tự trách sao mình quen lão này rồi âm thầm khóc hận mà thôi.

_____ (1) Chó Ngao Tạng: Chó Ngao Tạng có những đặc tính như lì lợm, đặc biệt là chỉ trung thành với một chủ nhân duy nhất. Một con chó Ngao Tạng được tuyển chọn kĩ lưỡng, từ 2-6 tháng tuổi thì được bán với giá 50-200 triệu VND, con trưởng thành là khoảng 680 triệu. Con trong ảnh là có giá 1,6 triệu USD.

(2) Chó Berger Đức: Chó chăn cừu Đức, hay còn gọi là Bẹc-giê Đức. Chó chăn cừu Đức thuộc nhóm chó chăn gia súc, ban đầu được gây giống để chăn cừu. Do có sức lực, thông minh, trung thành và có khả năng tuân thủ mệnh lệnh trong huấn luyện, chúng thường được dùng trong lực lượng cảnh sát và quân sự.

(6) Hai ngày lập xuân – QT nguyên văn là ‘song đầu xuân’:

Trong năm 2006 này, chu kì mặt trăng kéo dài tới 385 ngày, có 13 tháng với một tháng nhuận giữa tháng 7 và 8; có hai ngày lập xuân vào mùng 4 tháng 2 năm 2006 và ngày 4 tháng 2 năm 2007. Hiện tượng này chỉ xuất hiện 12 lần trong suốt 2300 năm. Hầu hết những người cao tuổi đều tin rằng một năm có hai ngày lập xuân lại có một tháng nhuận là thời gian vàng ngọc để lập gia đình. Vì thế, năm 2006, Bính Tuất được xem là năm rất tốt cho cưới xin.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.