Lão Công Thao Nhẹ Nhàng Thôi

Chương 29: Kết thúc



Thất Nguyệt năm sau chính là ngày dự tính Kiều Tâm sẽ sinh, trước một tháng đó Cố Thành An rất nhanh đã đem Kiều Tâm bức điên. Nhất là lúc Kiều Tâm xuống giường, chỉ một chút hắn liền đem người xách trở về.

Làm Kiều Tâm ôm bụng của chính mình ngồi một chỗ, hận không thể lập tức liền sinh.

Khoảng cách dự tính ngày sinh chỉ còn ba ngày, Kiều Tâm ngồi trên sô pha, cảm giác bộ ngực trướng trướng, có chút khó chịu.

Đem đồ ăn vặt trong tay đặt ở một bên, nâng tay xoa nhẹ một chút.

Lúc mang thai thể chất liền chuyển biến, hơn nữa ngày càng trướng.

Cố Thành An lái xe trở về, vừa bước vào cửa liền thấy Kiều Tâm ngồi kia tự chơi bộ ngực mình, nhướn mày đi lên phía trước, thò tay chiếm lấy, xoa nắn ngực cậu.

So với trước đó mềm hơn một chút, thế nhưng cũng không lớn, giống như con gái chưa phát dục vậy.

"Một mình ở nhà nhàm chán như vậy sao? Tại sao lại tự mình chơi đùa?"

Kiều Tâm hiện tại đối với lời đùa giỡn của Cố Thành An cũng không để ý, hướng ra sau dựa vào ghế sô pha, "Vậy anh giúp em nhu nhu, có chút trướng, hơn nữa cũng có chút đau, anh nói xem có phải là~~~?"

"Trướng sữa?"

"Ân"

Kiều Tâm thét lớn một tiếng, để Cố Thành An xoa cho mình.

Bỗng nhiên động tác liền chuyển biến, Cố Thành An không biết từ lúc nào đã dùng miệng thay tay, trực tiếp ngậm lấy đầu vú Kiều Tâm mà lộng.

Kiều Tâm cũng không ngăn cản, hiện tại dục vọng trong thân thể ngày càng mạnh, huống chi muốn sinh.

Sau khi sinh một tháng chỉ sợ sẽ không sinh hoạt được, lúc này làm càn một chút cũng không sao cả.

Cố Thành An dùng răng và đầu lưỡi liếm láp đầu vú hồng nhạt, trong khoảng thời gian này đầu vú to lên không ít, nếu không mặc nhiều  áo, chỉ mặc một áo thì có thể nhìn thấy bộ dáng đầu vú rõ ràng.

Khẽ cắn đầu vú, Cố Thành An có ý xấu mút vào, hấp một lát bỗng nhiên trong miệng có điểm ngọt ngọt.

Một cỗ hương vị sữa.

Thật sự là trướng sữa.

Kiều Tâm vốn mơ mơ màng màng cũng phải trừng lớn mắt không thể tin được nhìn Cố Thành An, vừa rồi trước ngực có một loại cảm giác, như là.....

Như là có cái gì đó bị hút đi.

"Không thể nào..."

"Đến thời điểm nên đi hỏi bác sĩ một chút, khả năng chỉ là trong khoảng thời gian này, thế nhưng như vậy cũng tốt, đến thời điểm con có thể uống sữa, không cần ăn sữa bột."

"Cố Thành An em có cảm giác anh thật sự khốn kiếp a."

"..... Tiểu tâm can, em cũng không thể trách anh, chẳng lẽ em nhẫn tâm?"

"Em nhẫn tâm? Nếu anh không đành lòng thì cho con ăn đi."

Cố Thành An cúi đầu lại hấp một ngụm, sau đó hôn trụ miệng Kiều Tâm, đem sữa trong miệng truyền sang cho cậu, hai người miệng lưỡi giao nhau quấn lấy nhau.

Sữa tươi màu trắng từ khóe miệng trượt xuống.

Tay Cố Thành An thò xuống dưới, trực tiếp dừng tại hoa tâm của Kiều Tâm, khều hai phiến hoa thần, nhịn không được đưa ngón tay vào bên trong dò xét.

Kiều Tâm hừ nhẹ một tiếng, cả người run lên.

"Anh đừng, không được...."

"Như thế nào không được? Anh xem phía dưới của em thật sự rất cao hứng." Tay Cố Thành An bên trong hoa huyệt nhợt nhạt đưa đẩy, lại còn lăn qua lộn lại giảo lộng.

Loại chuyện này, Kiều Tâm một khi đã tiến vào trạng thái si mê thì không có biện pháp cự tuyệt, chỉ có thể chịu đựng rên rỉ, nhận ý xấu của Cố Thành An.

Thời điểm hai người đang hôn nhau, Kiều Tâm bỗng nhiên đau bụng.

Đẩy Cố Thành An một chút, "Không, không được... Em giống như, giống như muốn sinh....."

Ngón tay cắm trong hoa huyệt Kiều Tâm dọa Cố Thành An nhảy dựng lên, ngón tay hoàn toàn chìm vào, để trong hoa tâm Kiều Tâm. Thân thể Kiều Tâm mẫn cảm sao có thể chịu được loại kính thích này, bên trong hoa huyệt liền trào ra một cỗ nước dâm dịch.

"Ân a~"

"Tiểu tâm can, em đây là muốn sinh hay vẫn muốn bị làm?"

"Ngô! Không, không phải, là muốn sinh thật, bụng em đau quá.....!"

Cố Thành An vội vàng đem tay rút ra, tùy tiện lấy giấy đem hoa huyệt đã ướt rối tung rối mù của Kiều Tâm lau sạch, thuận tiện đem đầu vú còn dính chút sữa liếm sạch.

"Em đừng lo lắng, chúng ta sẽ đi bệnh viện, anh sẽ gọi điện cho Lý thúc thúc."

"Ân... Anh mau lên, em đau."

Kiều Tâm nhắm mắt nằm ở bên cạnh, đau đến tận tâm can.

Khi đến bệnh viện, Kiều Tâm liền bị đẩy vào phòng sinh, Cố Thành An ngồi xổm bên ngoài.

Thật sự muốn sinh? (=_=)

Ngàn vạn lần không thể có chuyện, hai người đều phải bình an đi ra.

Ở bên ngoài đợi cả một buổi tối, có thể nghe được âm thanh trong phòng sinh khiến Cố Thành An rất lo lắng, hận không thể thay Kiều Tâm gánh vác nỗi khổ này.

Đi tới đi lui ở bên ngoài, mãi cho đến hừng đông, thời điểm sáu giờ sáng, trong phòng sinh rốt cuộc cũng xuất hiện tiếng khóc của trẻ con. (đẻ lâu vậy @@)

Cố Thành An cả kinh, chạy vọt đến trước cửa.

Hộ sĩ ôm đứa nhỏ đi ra nhìn thấy Cố Thành An, đối với hắn cười cười, "Là con gái."

"Kiều Tâm thế nào rồi?"

Cố Thành An nhìn con một chút liền khẩn cấp hỏi, "Không có việc gì đi?"

"Ngủ, anh có thể vào phòng bệnh với cậu ấy, bất quá đứa nhỏ này?"

Cố Thành An rốt cuộc cũng yên tâm, nhìn nhìn đứa nhỏ Kiều Tâm vì hắn mà sinh, "Chờ em ấy tỉnh lại thì đặt tên, cô đem đứa nhỏ qua phòng giữ ấm bên kia đi."

"Được"

Hộ sĩ thật không hiểu, vì sao Cố Thành An đối với đứa nhỏ một chút cũng không để bụng.

Quả nhiên không thể hiểu lắm những người trên thế giới này.

Vào phòng bệnh với Kiều Tâm, Cố Thành An gọi điện thoại đến công ty an bài một chút công việc, còn mình sẽ ở một bên canh giữ chờ đến khi Kiều Tâm tỉnh lại, kết quả chính mình ngủ lúc nào cũng không biết.

Thời điểm Kiều Tâm tỉnh lại thì thấy Cố Thành An tựa bên giường mình ngủ, cười đưa tay xoa đỉnh đầu hắn một chút.

Sau đó......

Cậu hơi nâng người lên nhìn bụng mình, nguyên bản cái bụng cao ngất đã bằng phẳng như lúc ban đầu, trong lòng vui vẻ ~~~

Rốt cuộc cũng không phải trốn tránh người khác nữa!

Nếu trốn tránh nữa, cậu sẽ điên mất!

Cố Thành An mở mắt phát hiện Kiều Tâm đã tỉnh, nắm tay cậu, "Tâm can rốt cuộc em cũng tỉnh, nếu em mà không tỉnh lại, anh sẽ bị em hù chết!"

"Con đâu?"

"Phòng giữ ấm bên kia, để anh bảo hộ sĩ ôm lại đây."

"Ân"

Hiện tại rối rắm duy nhất của Kiều Tâm cũng không còn, dù sao đứa nhỏ cũng đã sinh, có bảo bảo mềm mềm ỷ lại cậu, cảm giác cũng không tệ.

Cố Thành An thấy thế biết Kiều Tâm rất thích đứa nhỏ này, đi ra ngoài bảo hộ sĩ ôm con vào, sau đó ngồi bên giường.

"Em xem có phải rất xinh đẹp hay không?"

"..... Hiện tại nhìn ra được cái rắm, đúng, tên con là gì?"

"Em đặt đi"

"Em nghĩ đã, vậy gọi..... Cố Miên được không?"

"Ân"

Kiều Tâm nghe vậy kì quái nhìn Cố Thành An, đã thấy ánh mắt Cố Thành An ôn nhu, khóe miệng tràn đầy tiếu ý, trong lòng liền trở nên ấm áp.

Hai người chống tầm mắt lại, Cố Thành An kiềm chế kích động trong lòng, cúi đầu nhẹ nhàng ngậm môi Kiều Tâm, nỉ non nói, "Cảm ơn em, Kiều Tâm."

Một câu khiến Kiều Tâm cố gắng không đỏ mắt, khẽ nhếch khóe miệng đáp lại nụ hôn triền miên này.

Thời gian gần một năm, hiện tại.... Hết thảy mọi thứ đều hoàn mỹ.

Một nhà ba người còn rất lâu dài.

-----------------------

HẾT

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.