Lão Gia Có Hỉ

Chương 21



Ta là mãnh hổ dưới chân núi Thục sơn, ngươi hỏi ta mấy tuổi, xin thưa là chính ta cũng không nhớ nổi.

Ta chỉ nhớ được một năm kia ta và tiên quân cùng nhau hạ phàm, hoa đào trên Thiên đình nở thật sáng lạn. Tiên quân quay đầu nhìn lại chốn đào nguyên, lộ ra một nụ cười buồn, hắn sờ sờ đầu ta, nói: “Tiểu Hổ, ta thật không cam tâm.”

Tiên quân không cam tâm bị biếm xuống phàm trần, ta hiểu nỗi ủy khuất của hắn, liếm liếm lòng bàn tay hắn.

Ta theo tiên quân đến trần gian, chia tay nhau dưới chân núi Thục sơn cao vạn trượng.

Tiên quân nói: “Tiểu Hổ, ngươi hãy ở đây trông nom linh dược cho ta, sau một trăm tuổi, ta sẽ phái Ngự Phong đến lấy.”

Tiên quân vung tay áo lên, trên mặt đá trống rỗng hiện lên một nhánh cỏ ba lá, đó là Bất tử tiên đan của tiên quân – Trường Xuân quyết, Tam Bảo Luyện Kim thuật có thành công hay không đều nhờ cả vào nhánh cỏ ba lá này.

Tiên quân nói, nếu sau này gặp được một người mà trên gáy có ấn ký hoa đào, đó là hắn đã đầu thai chuyển thế. Tiên quân bảo ta hãy trông coi bảo vật giùm hắn, khi hắn đầu thai chuyển thế sẽ đến lấy. Ta phủ phục dưới đất vâng dạ.

Giao ước xong, tiên quân lập tức ra đi, phong hoa tuyệt đại hóa thành một bộ xương trắng, ta kềm không nổi sự đau lòng, rơi một giọt nước mắt.

Ta ở dưới chân núi Thục sơn trải qua hơn ba vạn lần mặt trời mọc, mặt trời lặn, trước giờ vẫn không đợi được một người sống nào đến gần. Thế nhưng ta vẫn tiếp tục chờ, bởi vì ta đã đáp ứng tiên quân, ta tin tưởng tiên quân sẽ không sai.

Mãi đến một ngày, rốt cuộc ta đã đợi được một người đến.

Mái tóc nàng dài đến eo, tay áo tung bay, chân lướt như bay – đây chắc chắn là Ngự Phong của ta đã đến!

Ta nghĩ đến lời dặn dò của tiên quân, tâm thần chấn động, trong chốc lát lệ nóng doanh tròng, oa oa một tiếng chạy về phía nàng, mặt nàng cũng tràn đầy kinh hỉ, mở hai tay ra đón ta – Tiên quân, ngươi còn nhớ tiểu Hổ sao?

Ta cảm động nhào vào trong ngực nàng, sau đó cảm thấy trên đầu đau nhức, sau đó… bất tỉnh nhân sự.

Đợi ta mở mắt lại, hồn phách của ta đã rời khỏi xác. Vị “Tiên quân chuyển thế” kia đang một tay xỉa răng, một tay cầm xương ống chân ta gõ gõ lên thi hài của tiên quân, miệng than thở: “Bảo tàng, bảo tàng, mau ra đây…”

Gõ nửa ngày mà vẫn không thấy gì, nàng thất vọng ném bộ hài cốt xuống, phủi mông bỏ đi.

Ta nghẹn không nói nổi nên lời, rốt cuộc mắng một tiếng: Ta khinh! Loại người gì vậy a!

Nàng nhất định không phải là tiên quân chuyển thế! Sao tiên quân có thể đầu thai thành loại người như vậy được chứ?

Thấy nàng nhẹ nhàng lướt đi xa, ta lẳng lặng quay đầu lại nhìn hài cốt của tiên quân đối diện với nhánh cỏ ba lá trên vách núi.

Bất tử kim đan, Trường Xuân quyết, Luyện Kim thuật…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.