Lão Gia Có Hỉ

Chương 70



Độc giả, thỉnh tự trọng! Đừng copy đăng tải lung tung khi chưa hỏi ý kiến chủ nhà! Lão Gia Có Hỉ Căn miếu đổ nát nằm ở chỗ thập phần hẻo lánh, địa điểm rất khó tìm, nếu không phải cố ý sẽ rất khó tìm ra. Ba người bọn ta ở lại căn miếu đổ nát, mỗi ngày Yến Ly đều ra ngoài dò la tin tức, đồng thời nghĩ cách truyền tin cho bọn Đào Thanh, mỗi lần đi thường là mất hết nửa ngày, không bao giờ hắn về tay không, ngoại trừ mang tin tức trở về, thường còn thuận tiện bắt về vài con cá làm chút món ăn thôn quê dân dã. Đường Tư phụ trách ở lại bảo vệ căn miếu đổ nát, phòng ngừa Bất Ngốc hòa thượng gây ra chuyện gì đó bất lợi đối với ta, thật ra cũng không cần phải làm như vậy, tuy là một đối tượng bị cưỡng ép, cướp bóc, nhưng Bất Ngốc hòa thượng rất có tinh thần giác ngộ, lão hợp tác với bọn ta vô cùng tích cực, chỉ một hai ngày mà lão và ta đã xây dựng, phát triển nên một cuộc cách mạng về tình hữu nghị vĩ đại, vượt qua cả khoảng cách tuổi tác.

Thừa dịp Đường Tư đi đốn củi gánh nước, ta và Bất Ngốc hòa thượng lén nướng gà rừng ăn.

“A di đà Phật, thiện tai, thiện tai.” Tay trái ta dựng thẳng đứng trước ngực, niệm một câu Phật hiệu, tay phải nắm chặt xiên thịt gà nướng. “Hòa thượng, ngươi niên kỷ một bó to, vậy mà đi giành ăn với tiểu cô nương như ta, ngươi không thấy quá đáng sao?”

“A di đà Phật, thiện tai, thiện tai.” Bất Ngốc hòa thượng không cam lòng tỏ ra yếu kém hơn, bắt lấy nửa còn lại của xiên gà nướng, ra sức giật lại. “Thứ nhất, nữ thí chủ cũng niên kỷ một bó to mà còn mang thai, lại tự xưng là tiểu cô nương, sao không thấy vô sỉ? Thứ hai, bần tăng đây là có lòng từ bi, không đành lòng thấy ngươi đang mang thai mà còn ăn cái loại thịt nướng dính đầy dầu mỡ, không hợp vệ sinh như thế này. Thứ ba, bần tăng đây phụng mệnh giám sát không cho ngươi ăn vụng, nếu để hai vị nam thí chủ kia biết ngươi lén ăn vụng sau lưng bọn hắn, chỉ sợ là từ nay về sau hai ta sẽ không sống yên đâu.”

Ta cười hắc hắc. “Ngươi không nói, ta không nói, chùi miệng sạch sẽ đi rồi thì ai mà biết? Một hòa thượng như ngươi mà đi giành ăn thịt với một nữ tử có thai như ta, thật là quá vô sỉ mà, Phật tổ biết được nhất định sẽ khóc cho coi!”

“A di đà Phật, ăn no bụng rồi mới có sức mà đi phổ độ chúng sinh, Phật để trong tim, rượu thịt để trong ruột. Nữ thí chủ, tối nay ngươi còn được ăn canh cá, gà hầm. Hay là giờ nhường gà nướng này cho hòa thượng ta đi!” Kéo lấy!

“Hòa thượng ngươi đã ăn thịt rồi lại còn khinh nhờn Phật tổ, ta phải thay mặt Phật tổ tiêu diệt ngươi!” Hét lớn lên một tiếng, ta dùng sức kéo lại, chỉ nghe hòa thượng ai ui một tiếng, sức lực không bằng ta nên xiên gà nướng tuột khỏi bàn tay. Ta còn chưa kịp đắc ý, con gà nướng đã quá đà bay ra đằng sau, ta hét thảm một tiếng, lập tức quay đầu nhìn lại, nhất thời đờ cả người ra – con gà không nghiêng không lệch rơi đúng vào trong lòng của Đường Tư. Đuôi lông mày của Đường Tư nhướng nhướng lên, chậm rãi ngẩng đầu nhìn ta, ta nhìn cái xiên rỗng không trong tay rồi quay đầu lại nhìn Bất Ngốc hòa thượng.

“A di đà Phật, nữ thí chủ, bần tăng đã khuyên ngươi nên để ý đến vấn đề ẩm thực, vậy mà ngươi không nghe…” Chẳng biết từ bao giờ, Bất Ngốc hòa thượng đã lau sạch sẽ miệng mồm, điệu bộ xa lánh thế tục, khép mi buông mắt vẻ mặt hiền từ “Ngã phật từ bi” …

Đường Tư hít một hơi thật sâu, ráng kềm lại sợi gân xanh đang đập thình thịch hai bên huyệt Thái Dương, “bình thản” nói: “Hai người các ngươi đến tư quá trước mặt Phật tổ đi!” Sau đó xoay người vác củi xuống bếp.

Bất Ngốc hòa thượng than thở. “Nữ thí chủ, bần tăng lại bị ngươi làm liên lụy rồi.”

Ta đờ đẫn nói: “Hòa thượng, ta tặng lại ngươi một câu – già mà không chết, chắc chắn sẽ rụng hết răng.”

Bất Ngốc hòa thượng cũng khẽ cười nói: “Nữ thí chủ đừng vội, tương lai ngươi cũng giống như bần tăng thôi.”

Ta phẫn nộ ngồi xuống tư quá trước bức tượng Phật tổ cụt tay ngoài đại điện, còn hòa thượng thì ngồi thì thào niệm niệm gì đó cạnh bên, đại khái chắc là kinh Phật, ta giật mình, hỏi lão: “Hòa thượng, ngươi đang đọc thổ ngữ Mân Việt à?”

Bất Ngốc hòa thượng ngừng lại, trả lời: “Không phải.”

“Hay là Phạn ngữ?”

“Cũng không phải.”

“Vậy rốt cuộc là tiếng gì?”

Bất Ngốc hòa thượng nghiêm túc suy nghĩ, rồi đáp: “Ta cũng không biết, chỉ thuận miệng niệm thôi…”

Khóe miệng ta co giật vài cái. “Không phải ngươi đang niệm kinh Phật sao?”

“Đại khái là vậy… Bần tăng đã quên gần hết kinh Phật rồi, nhưng niệm kinh, ngồi thiền, cạo đầu gì đó đều là bệnh hình thức, chỉ cần trong lòng có Phật, niệm cái gì cũng đều là kinh thôi.”

Ta than thở. “Hòa thượng a, ngươi đã vô sỉ đến một cảnh giới cao siêu không diễn tả nổi, ta hoàn toàn có thể hiểu được vì sao ngươi bị trục xuất ra khỏi Mật Tông.”

“A di đà Phật.” Bất Ngốc hòa thượng buồn bã đáp “Cuộc đời vốn ngắn ngủi, phức tạp như vậy để làm gì? Đạo Phật tồn tại tám giới cấm, vượt qua tám giới cấm của người trần này sẽ thành Phật, nhưng nếu chưa trải qua kiếp người trần trọn vẹn thì hướng Phật có ý nghĩa gì? Tụng kinh cả trăm năm cũng không lên được Niết bàn; ngồi thiền đến lúc viên tịch cũng không được xá lợi.” Bất Ngốc hòa thượng cúi đầu buông mắt nhắm hờ, khẽ thở dài “Dù gõ nát mõ cũng có thể độ kiếp sống thừa này hay sao…”

Ta giật mình nín lặng cả buổi, không biết nên đáp lại ra sao. Không ngờ một hòa thượng không giữ được thanh quy giới luật lại có nhiều lý do như vậy.

Ta cười hắc hắc, vỗ vai lão, an ủi: “Hòa thượng ngươi suy nghĩ quá nhiều rồi, nhân sinh đắc ý tu tẫn hoan, mạc sử mỹ nhân không đối sàng. Sắc tức thị không không tức sắc, nhĩ không không lai ngã sắc sắc… Khục khục, ý ta nói… Thôi, ta không giải thích đâu, ngươi tự hiểu đi.” Ta nhướng mày, cười bỡn cợt. (Tạm dịch: sống trên đời là phải hưởng thụ vui vẻ, đừng để mỹ nhân nằm giường không. Sắc là không, không là sắc, ngươi không không còn ta thì sắc sắc)

Lão liếc ta, cười ha hả: “Thật là người tính tình sảng khoái.” rồi lại lập tức nhỏ giọng nói tiếp “Không ngờ ngươi tuổi còn nhỏ mà đã lưu manh đến mức ngay cả bần tăng có thúc ngựa cũng không theo kịp.”

Ta trả lại lão một nụ cười bí hiểm. “Anh hùng không luận xuất xứ, lưu manh không luận tuổi tác. Nếu ta không phải thuộc hạng anh hùng lưu manh như thế này thì làm sao có thể bẻ được vô số cỏ thơm.”

“Vô số?” Bất Ngốc hòa thượng sửng sốt “Chẳng lẽ không chỉ có hai vị nam thí chủ này thôi sao?”

“Tất nhiên là không chỉ vậy.” Ta mỉm cười vừa khiêm nhường vừa hàm súc, bẻ ngón tay đếm “Trong nhà ta còn ba vị công tử khác, ai nấy đều là kinh tài tuyệt diễm, ôn nhu săn sóc, văn võ song toàn. Đại công tử nè, ôn văn nho nhã, ta bảo hắn nằm hắn cũng không dám ngồi, ôn nhu tựa thủy, khiến người ta như được tắm trong gió xuân. Nhị công tử nè, tuy tiền bạc trong nhà muốn mua cái ăn cái mặc gì cũng đều do hắn quản, nhưng hắn đối với ta đúng là nói gì nghe nấy, ta bảo mua gà nướng là mua gà nướng, nói mua hai con là mua liền hai con. Tam công tử ngươi đã gặp rồi, chính là người đang ở ngoài kia có gương mặt lúc nào cũng sa sầm, tuy tính tình có chút nhỏ mọn, nhưng cũng một lòng một dạ với lão gia ta, những nữ nhân khác cầu xin hắn nhìn hắn cũng không thèm nhìn tới, nhưng vì hắn khóc lóc ầm ĩ, cầu xin van vỉ quá đi, ta mềm lòng nên mới gật đầu. Tứ công tử là người thành thật, tốt bụng, làm việc rất hiệu quả, ngoại trừ ta ra, ai nói hắn cũng không nghe, kể cả Nhị công tử! Lão Ngũ chính là Yến tiểu ngũ, thích ôm đồm việc trong nhà, chăm sóc ta khá tỉ mỉ chu đáo, đánh hắn hắn không đánh lại, mắng hắn hắn không cãi lại, chỉ có điều khẩu vị của hắn tương đối nặng, thích ta ngược hắn… Aizz, không có cách nào, tuy hơi mệt nhưng vì là chủ của một gia đình, ta vẫn phải thỏa mãn hắn. Ngươi nói có phải không?”

Bất Ngốc hòa thượng lần tràng hạt, mỉm cười nói: “Bần tăng bình sinh lần đầu mới mắt thấy tai nghe. Tiểu bằng hữu, ngươi thật là…da trâu mà ngươi cũng thổi được đến mức tươi mát thoát tục như vậy.”

“Xì, không tin thì thôi!” Đôi tay ta tạo thành hình chữ thập, ngước mắt nhìn lên tượng Phật “Phật tổ tại thượng, nếu đệ tử nói có nửa câu nào là thật thì xin cứ phạt ta cả đời không được ăn gà nướng đi!”

Bất Ngốc hòa thượng thong thả nói: “Đừng tưởng là ngươi nói nhanh thì ta không nghe ra ngươi nói thiếu một chữ ‘không’ nha…”

Nương nó, hòa thượng này thật khó lừa mà.

“Nếu ngươi nói ngược lại thì còn tin được.” Bất Ngốc hòa thượng than thở “Vậy cuộc sống của ngươi cũng đau khổ quá rồi.”

Aizz… đau nhưng sướng a.

Sắp đến giờ ăn cơm tối, Yến Ly trở về, nếu hắn không về chắc một nhà ba người bọn ta đều chịu đói.

Ở lại nơi này hết nửa tháng, bên kia tin tức lục lục truyền tới, theo lời Yến Ly, hắn đã liên lạc được với Liên nhi. Trước đó, bởi vì thân phận của hắn bị bại lộ nên Bạch tộc điều tra nội bộ trong tộc một phen, Liên nhi trà trộn vào Bạch tộc chung với hắn cũng phải bỏ trốn, sở dĩ cả hai người bọn họ có thể liên lạc được với nhau là vì Liên nhi nhà ta có một kỹ năng vô cùng đặc biệt – nàng hiểu được tiếng chim, biết thuật Ngự điểu, mà trong ba môn bí thuật của Yến Ly cũng có một môn có khả năng khống chế hành vi động vật, thế là hai người bọn họ thông qua chim thú truyền đạt tin tức cho nhau, đây cũng là cách bọn họ truyền tin cho Đào Thanh trước đó.

Sau khi ngồi xuống, mặt Yến Ly sa sầm, bọn ta đợi cả buổi mới thấy hắn mở miệng. “Lương quốc dấy binh.”

“Cái gì?!” Ta cả kinh ngồi bật dậy.

“Tin mới nhất truyền về, Lương quốc đã phái ra một tốp nhỏ binh lính xâm phạm vùng biên giới chúng ta, xem ra, dường như bọn chúng đã quyết định thừa dịp Trần quốc sơ hở mà vào.”

Tin mới nhất từ miệng Yến Ly nói đúng ra là tin đã dăm ba ngày trước. Không lâu sau khi ba người bọn ta mắc kẹt lại trên đất Mân Việt quốc, tin Lưu Triệt băng hà cũng truyền đến đây. Hiện giờ, người có địa vị cao nhất Trần quốc là “Lý Oánh Ngọc”, trên danh nghĩa là ta, nhưng trên thực tế chỉ sợ là một hình nộm thế thân nào đó trong quân doanh ở Trần quốc. Thời điểm này không thể như rắn mất đầu, chuyện ta mang thai tướng sĩ trong quân doanh đã sớm biết được, xem như đây là lý do chính đáng để miễn tiếp khách, quyền tướng quân giao cho Đào Thanh và Bạch Phiền hai người về tình về lý cũng là chuyện đương nhiên, vì vậy chuyện sắp xếp hình nộm thế thân gì đó cũng chẳng hề khó chút nào, quan trọng là có thể ổn định lòng quân.

Lòng quân, sĩ khí, binh lực, hành quân đánh trận, ba yếu tố này thiếu một cái cũng không được. Đến giờ ta vẫn chưa nắm rõ tình hình thương vong của hai bên trong cuộc chiến ở Bạch Dương cốc, nhưng từ hành động của Lương quốc có thể suy ra, dường như tình hình hiện tại của Trần quốc không được tốt như ta đã tưởng.

“Bên Trần quốc truyền tin lại, bảo ba người bọn ta phải ở lại chỗ này, không được mạo hiểm phá vòng vây quay về. Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất.” Yến Ly nói.

Ta cau mày nghĩ một lúc, quay đầu hỏi Đường Tư: “Chàng thấy sao?”

“Yến Ly nói rất đúng.” Đường Tư phụ họa “Ba người bọn ta mục tiêu quá lớn, tình hình sức khỏe của nàng lại không ổn lắm, thời điểm này không thể mạo hiểm. Bên phía Trần quốc đã có Đông Ly và Nhị ca, còn có ‘Lý Oánh Ngọc’ giả, không đến mức nguy hiểm, nàng ở lại đây vẫn là tương đối an toàn hơn.”

Nói như vậy cũng không sai, nhưng không có bọn hắn bên người ta cứ cảm thấy thiếu thiếu sao đó. Mà trở về quả thật là quá mạo hiểm, cái miếu đổ nát này, thành thật mà nói, ta cũng thích sống ở một nơi yên tĩnh như vầy, đôi khi nghe hòa thượng huyên thuyên niệm kinh, quên đi hỗn loạn bên ngoài cũng được thanh thản trong chốc lát.

“Đã vậy, ta nghe lời các chàng, ở lại nơi đây.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.