Lão Gia Có Hỉ

Chương 8



Năm ta bảy tuổi thì gặp được sư phó.

Ta tìm được hai con sói con trong một sơn động hẻo lánh, đoán rằng có lẽ cha mẹ bọn chúng đã bị người ta ăn mất, hai con sói con nhỏ xíu gầy teo như mèo trông vô cùng đáng thương tội nghiệp giương mắt nhìn ta, trốn trong góc phòng kêu ư ử khiến ta rơi cả nước mắt. Bọn chúng còn có thể ra vẻ đáng thương với ta, còn ta thì biết ra vẻ đáng thương cho ai xem? Nhưng sau đó ta vẫn không ăn thịt bọn chúng, chủ yếu là vì bọn chúng quá bé, chỉ lớn cỡ bằng bàn tay, một con đực và một con cái, chứ cũng không phải vì ta lương thiện gì, chủ yếu là muốn nuôi bọn chúng lớn hơn tí nữa…

Long đong trôi dạt thêm hai tháng nữa, ta đã đói bụng đến mức mất cả tính người, dắt theo hai con sói con nhỏ xíu gầy tong teo hú dài khi trăng lên hàng đêm, cuối cùng ta xem thật kỹ bí tịch nghĩa phụ lưu truyền lại, hạ quyết tâm ra ngoài một chuyến.

Ta phải sống trước đã, rồi sau đó mới có thể làm người tốt, làm người có ích cho quốc gia, cho dân chúng!

Đây là một trong những quyết định sai lầm lớn nhất trong đời ta, bởi vì đối tượng lần đầu tiên ta cướp chính là sư phó của ta sau này – Thẩm Trang, Thẩm Đông Ly.

Lúc đó sư phó được mười bảy tuổi, một mình lên kinh ứng thí, vô cùng bất hạnh bị ta cướp phải giữa rừng núi hoang vắng, trong tay ta gắt gao nắm chặt một con đao cùn sứt mẻ, lòng bàn tay toát mồ hôi, đôi mắt thẳng tắp nhìn chòng chọc vào gương mặt trắng nõn tuấn tú của hắn, trong lòng thầm nghĩ cả đời ta chưa từng gặp qua một người trông ngon lành như vậy, hú…hú —— không cẩn thận đã trót lỡ học tru theo sói …

Sau này theo sư phó kể lại, hôm đó tiết trời Tam cửu giá rét, ta thân hình nhỏ bé gầy yếu tong teo, mặc một bộ y phục mỏng manh rách rưới, hơn nữa lại còn bẩn đến nhìn không ra là màu gì, ánh mắt hung ác nhìn chòng chọc vào hắn, giống như hai con sói con đói đến cặp mắt xám ngắt đứng sau lưng ta, nhưng lúc ấy nhìn ta còn giống sói hơn là bọn chúng… (ta vốn chính thật là sói mà!)

Giao thức ăn ra đây! – Lúc đó ta đã nói như thế.

Hắn nghe ta nói thế, sự kinh ngạc trong mắt dần dần thay thế bằng vẻ nhu hòa, mang theo một tia thương xót chầm chậm đi về phía ta, trong đôi mắt hắn, từ đầu đến cuối không hề có chút sợ hãi nào – dù sao lúc đó hắn cũng chỉ cho rằng ta là một tiểu hài tử đói thảm mà thôi, căn bản không nghĩ rằng ta biết võ công. Nhưng hắn vẫn là một thư sinh kiên cường nhất mà ta đã từng gặp qua, thân thể nhìn qua rõ ràng yếu ớt như cành tơ liễu – chạm đến là ngã…

Hắn đi đến trước mặt ta, lúc đó trái lại là ta bị dọa, lui về phía sau một bước, ngã ngồi trên đất, hoảng sợ nhìn hắn, lắp ba lắp bắp nói: “Ngươi, ngươi đừng tới đây, ta sẽ giết ngươi thật đó!” —— lần đầu tiên đi cướp nên có chút ngượng tay, thật đáng chê cười …

Dù sao hắn cũng không coi lời hăm dọa của ta ra gì, chỉ thò tay vào bọc hành lý lấy ra một cái bánh bao còn hơi ấm, đặt vào lòng bàn tay của ta. Bánh bao vừa trắng vừa mềm lại vừa thơm, bàn tay nho nhỏ vừa bẩn vừa đen vừa gầy, ta giật mình ngẩn người trong chốc lát, đôi mắt lập tức trợn ngược, cầm bánh bao lên há mồm ra cắn lấy cắn để. Hắn ngồi trước mặt ta, lòng bàn tay ấm áp đặt trên đầu ta, khẽ vuốt nhẹ, ôn nhu nói: “Ăn chậm một chút, coi chừng mắc nghẹn.”

Lúc đó nước mắt của ta liền rơi xuống…

Phiêu bạt hai năm, trước giờ chưa có ai tốt với ta như hắn, lúc còn nghĩa phụ, bọn ta vào Nam ra Bắc đều bị người khác khinh thị. Ta thật không hiểu nổi, tại sao nghĩa phụ cứ muốn ta trở thành người tốt, rõ ràng không có ai đối tốt với bọn ta cả. Ta nghĩ, có lẽ là vì có một ngày có thể gặp được một người như vậy, đối xử tốt với mình mà không cần được báo đáp lại. Dù cả đời được gặp một người như thế thôi cũng đủ rồi. Sau đó đi theo sư phó, hắn làm quan đến nhất phẩm, ta được mặc sức ăn vô số sơn hào hải vị, nhưng không thể nào so sánh được với cái bánh bao mà ngày đó hắn cho ta.

Ta không ngừng dây dưa bám theo hắn, hắn mang ta vào thành, giúp ta tẩy rửa bùn đất, thay đổi y phục sạch sẽ, lần đầu tiên mái tóc bù xù như cỏ dại của ta được người khác cẩn thận chải chuốt, búi lên thành hai bím nhỏ. Sau đó, hắn dạy ta viết chữ đọc sách, dạy ta đánh đàn chơi cờ, tuy ta không học tốt một môn nào, không đem lại chút vinh quang thể diện nào cho hắn, thậm chí khi bọn cẩu tặc tự xưng là “nguyện làm tay sai môn hạ của Đông Ly” nhắc đến, không nể tình gì nói ta là tiểu đồ đệ bất tài nhất của Thẩm tướng gia (bọn chúng chỉ vì ghen tị mà thôi!), nhưng hắn cũng chưa hề nói nặng ta một câu nào. Ta được đằng chân lân đằng đầu, càng tỏ ra kiêu ngạo hơn, sau này nghĩ lại, lúc đó mình vì còn quá nhỏ tuổi, làm như thế chẳng qua chỉ là muốn chứng tỏ tầm quan trọng của mình trong lòng hắn mà thôi. Hắn không để bụng, chỉ mỉm cười ở cạnh bên mà nhìn, cứ ấm áp như gió xuân vậy.

Người đến cầu hôn hắn đông đến nỗi giành giật muốn phá cả cửa mà vào, lại bị ta đá ra ngoài đến vỡ cả ván cửa. Sư phó đã sớm đến tuổi thành hôn, nhưng lại thoái thác bảo là không có ý muốn cưới thê tử, người ta nói sư phó có vấn đề, đến ta cũng lo lắng là sư phó bị tên cẩu tặc Mặc Duy tự xưng là sư huynh của sư phó đã rủ rê lôi kéo sư phó đoạn tụ theo hắn, thế nên ta mới nhất thời kích động, vừa phẫn nộ vừa hoảng sợ, làm ra chuyện không bằng cầm thú như thế.

Thật ra ta vẫn luôn biết, tình cảm của mình đối với sư phó chưa hề thay đổi một chút nào. Từ lần đầu tiên nhìn thấy hắn, ta đã muốn ăn hắn, nhưng từ muốn đến ăn thật không ngờ lại kéo dài đến mười năm như vậy.

Tên cẩu tặc Mặc Duy có một câu nói ấy vậy mà lại đúng, hắn nói với sư phó: “Đông Ly, chỉ sợ là ngươi nuôi phải một con bạch nhãn lang rồi.”

Hắn nuôi ta lớn, cuối cùng lại bị ta táp ngược lại, hơn nữa lại còn cắn xong rồi bỏ chạy, một lần chạy là mấy năm. Nghiêm túc suy nghĩ lại, lúc đó là vì bọn ta còn quá trẻ, chưa từng trải, ta nhát gan thuần khiết (còn mặt mũi nào nói thế… ), hắn da mặt mỏng lại im lìm, hắn không nói, làm sao ta biết hắn nhiều năm nay thủ thân như ngọc như vậy là vì ta, đó giờ ta vốn luôn luôn không phải là người tự luyến…

Aizz, làm cũng đã làm rồi, ta chưa hề hối hận qua là đã ăn hắn hoặc là bị hắn ăn, chỉ hối hận là lúc đó chuẩn bị không chu đáo, lưu lại kỷ niệm không mấy tốt đẹp cho đối phương… Nhưng sư phó rốt cuộc vẫn là sư phó, hắn chưa hề ghét bỏ ta, các ngươi nói đi, một sư phó tốt như vậy, ta có thể không yêu hắn suốt cả đời hay sao? Không chỉ đời này, mà kiếp sau ta vẫn sẽ yêu hắn!

Lý Oánh Ngọc ta sẽ đời đời kiếp kiếp yêu vị sư phó mỹ nhân mỏng da dày thịt này!

“Sư phó, ta yêu chàng!” Ta kích động la lên một tiếng.

“Ngủ đi…”

“Ừm…”

————————————————————————

Sáng ngày mùng hai của Tết Nguyên Tiêu, ta uể oải buồn bực nằm trong Thẩm viên nhìn lên bầu trời.

Ngươi nói đi, nếu như có thể xơ múi chấm mút chút chút đỉnh, cho dù bắt ta ở lại Thẩm viên mấy tháng không được bước chân ra khỏi nhà nửa bước cũng được, nhưng khổ nỗi lại không được làm gì, chỉ nhìn cũng có thể no sao?

Sư phó bị ta nhìn lâu, trên mặt đỏ hồng khiến chính ta cũng phải ngại ngùng, kết quả là giờ nhìn chay thôi cũng không được nữa.

Ta đã tạo nghiệt gì a!

Không đúng, không phải ta tạo nghiệt, mà là tên Phương tiểu hầu gia kia tạo nghiệt!

Ta vẫy vẫy tay gọi một tên hạ nhân lại “Ngươi, kêu Liên nhi đến đây cho ta.”

Trong Lý phủ này từ trên xuống dưới đều là người của Đào Nhị, Liên nhi là tiểu nha đầu của ta, xin cho phép ta cười một chút, nàng ấy vốn chính là một trong những vị quản gia của Bạch Hồng sơn trang, nghe nói là một nữ ma đầu thủ đoạn độc ác nổi tiếng, hiện tại nàng chủ yếu phụ trách sinh hoạt thường ngày của ta, ta đối với chuyện này cũng không có nửa điểm hổ thẹn nào, bởi vì ta cảm thấy nàng thích ứng với vai trò mới này rất nhanh.

Không lâu sau, Liên nhi chậm rãi bước đến – trong phủ này không cho phép dùng võ công – đây là vì muốn chiếu cố đến tâm tình của người nửa tàn phế như ta mà nên.

“Có chuyện gì vậy lão gia a?” Liên nhi lên tiếng, giọng có chút bất mãn, giống như ta đã quấy rầy chuyện quan trọng gì đó của nàng.

“Tên Phương tiểu hầu gia kia thế nào rồi?” Ta hỏi.

Liên nhi nghi ngờ liếc mắt dò xét ta. “Ngươi hỏi chuyện này để làm gì?”

Ta ho khan một tiếng. “Chuyện này rất quan trọng, ta không thể nói với người thường được.”

Dĩ nhiên Liên nhi không chịu lép vế. “Ngươi có chuyện gì thì nói thẳng ra đi!”

Ta cười hắc hắc một tiếng. “Liên nhi, ta rất chán ghét cái tên này, ngươi đuổi hắn đi giùm ta đi!”

Liên nhi trợn trắng mắt liếc ta, trực tiếp bỏ đi, ta vội vàng giữ chặt nàng lại: “Đừng, đừng, đừng, ngươi đừng bỏ rơi ta a!”

“Lão gia, ta thật phải nói ngươi a, cô nương nhà người ta mười lăm mười sáu tuổi lấy chồng, mười bảy mười tám tuổi cũng đã có hài tử, còn ngài đã đến tuổi này rồi, như người bình thường cũng phải có ba, bốn đứa con rồi, ngươi có thể nào cư xử cho giống người ở độ tuổi làm mẫu thân có được không? Đừng có cả ngày nghĩ những chuyện vớ va vớ vẩn nữa!”

Cho nên ta nói a, Liên nhi thích ứng thật sự rất nhanh mà, nếu không sao có thể thoắt một cái từ một nữ ma đầu giết người không chớp mắt mà trở thành một mụ già thích lải nhải như thế này được.

Ta mặt ủ mày ê tiếp thu giáo huấn. Ta cũng muốn sinh mấy đứa đó chứ, nhưng khổ một cái là không ai chịu phối hợp a.

Năm ấy lúc ta tròn năm tuổi, chính là năm mất mùa, nghĩa phụ từ trần, một mình ta ôm cuốn võ lâm bảo điển vô cùng quý giá ngàn vàng không thể đổi được nổi tiếng trong võ lâm đến vùng Giang châu đào rễ cây mà ăn, thật ra lúc đó với công phu của ta, trộm cắp không phải là vấn đề về thực lực, mà là vấn đề về nhân phẩm, nghĩa phụ đã dạy là phải làm người tốt, hài cốt của nghĩa phụ còn chưa lạnh, ta cũng không dám dễ dàng vi phạm lời răn của người, đợi đến khi ta quyết tâm bước vào con đường trộm cắp, bọn cầm thú trong phạm vi ngàn dặm gần đây đã bị người khác tiên hạ thủ vi cường rồi…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.