Lật Mở Thiên Thư

Quyển 1 - Chương 8-4: Hư hư thực thực



Quá trình phục ma của Lưu Vân hoàn toàn chỉ là màn diễn của anh, mục đích là tạo ra ảo giác cho Mễ Đâu khiến cô tin rằng con quái vật nhập vào người cô đã bị đuổi ra; còn cái đơn thuốc đông y kia là thuốc cảm, hạ hỏa, trừ phong và còn có tác dụng an thần nữa, các phòng khám đông y đều biết kê một đơn thuốc tương tự như thế chứ không có gì kỳ lạ cả. Chính Mễ Đâu nhìn thấy tận mắt một luồng sáng trắng bắn ra khỏi người mình rồi, cô sẽ tin rằng con ma ám trong người cô đã bị xua đuổi, cô sẽ rất yên tâm, sau đó uống thuốc thì bệnh thực tế sẽ nhẹ dần rồi bình phục. Lưu Vân còn nói: nếu trước đó Mễ Đâu không đi viện, thì các chuyện anh làm cũng sẽ không có mấy tác dụng, hiệu quả thật sự là nhờ bệnh viện đã truyền dung dịch điều trị cho cô, anh chỉ hỗ trợ thêm ở khâu cuối mà thôi.

Tôi và Lưu Vân lại trở lại bộ bàn ghế đá. Lưu Vân chỉ vào một ông già có bộ râu dài đang đứng ở chỗ không xa phía đối diện, nói: “Ông già kia khá nổi tiếng ở vùng quanh đây, người ta gọi ông là ‘thần toán[1]’, thực ra là một gã đại bịp. Ông ta luôn mang theo người một cuốn sách nhỏ, trong đó viết đủ thứ linh tinh bát nháo, những ai làm nghề bói toán đều biết rõ. Nhưng cuốn sách của ông ta toàn là chữ viết tay, viết chữ thảo rối tinh rối mù, những ai thật thà chủ quan, nhìn thấy sẽ tưởng là các nội dung gì đó rất cao siêu.”

[1] Giỏi bói toán như thần.

“Chắc anh Bạch đã biết mẩu chuyện vui này rồi: ngày xưa có ba anh về kinh đô dự thi, trước khi lên đường, họ tìm gặp một thầy ‘thần toán’ ở quanh vùng để hỏi xem cả ba có hy vọng thi đỗ không. Thầy bói nhìn cả ba anh, ông ta không nói gì hết, chỉ giơ một ngón tay lên rồi quay người bước đi. Không lâu sau đó, một trong ba anh đem lễ vật đến cảm tạ thầy bói tài ba ấy, vì trong ba người chỉ có mình anh thi đỗ, tức là rất đúng với điều tiên đoán của thầy. Về sau, vợ của thầy bói hỏi chồng rằng tại sao mình lại biết sẽ có một người thi đỗ? Thầy bói mỉm cười nói rằng, tôi đâu có thể biết một anh sẽ thi đỗ? Tôi giơ một ngón tay lên, một anh thi đỗ, thì ý của tôi sẽ là một người đỗ đạt, nếu cả ba cũng đỗ, thì ý của tôi sẽ là các anh cùng thi đỗ; nếu có hai anh thi đỗ, thì ý của tôi sẽ là có một anh thi trượt.”

Lưu Vân nhấp một hụm trà rồi nói tiếp: “Mẩu chuyện cười ấy đã khái quát về những gã thầy bói lừa đảo thời nay. Ví dụ, ông già kia phán cho khách hàng nghe rằng ‘năm nay bác sẽ không được thuận lợi’, anh Bạch nghĩ mà xem, có mấy ai sẽ gặp thuận lợi suốt một năm? Chúng ta chỉ cần hơi quan sát những người đi xem bói thì biết, thầy bói sẽ hỏi khách hàng “muốn xem về gì”, nếu khách nói muốn xem về nhân duyên, thì rất có thể đường tình duyên của khách bị trục trặc: hoặc không bén duyên với ai hoặc hôn nhân không ổn định… Sau đó thầy và khách trao đổi, thầy sẽ moi tin từ khách rồi phán ra đủ diều, khách sẽ cho rằng thầy phán rất chuẩn.”

Những điều này tôi đương nhiên đã nghe nói cả rồi, nhưng tôi vẫn gật đầu vì phép lịch sự, sau đó mỉm cười và hỏi Lưu Vân: “Còn anh Vân thì sao? Anh bói có chuẩn không?”

Lưu Vân lắc đầu: “Tôi tin rằng trên đời này chẳng có nổi vài người đã thật sự nghiên cứu sâu và nắm bắt được Dịch số. Có người khẳng định mình đã hiểu thấu đáo rồi, e rằng người ấy chẳng khác gì kẻ rồ dại. Nói hơi cường điệu một chút: thiên cơ không thể tiết lộ, nếu tiết lộ thì anh sẽ bị trời khiển trách!”

Tôi gật đầu thầm nghĩ, coi như mình đã hiểu rõ phục ma là chuyện gì rồi… thì Lưu Vân lại buông ra một câu: “Nhưng phục ma là chuyện có thật, anh có tin không?”

Tôi ngạc nhiên, im lặng, tôi mời anh hút thuốc và tỏ ý mời anh cứ nói tiếp. Tôi rút cái bút ghi âm ra và đặt lên bàn, rồi hỏi anh: “Anh không ngại gì chứ? Tôi chỉ vì tò mò. Lỡ tôi nghe không rõ nên muốn ghi âm để khi khác nghe lại.”

Lưu Vân xua tay tỏ ý không ngại gì. Anh châm thuốc, rồi nói: “Cái chuyện gọi là hàng ma phục quỷ đã lưu truyền từ rất sớm, rất khó có thể truy nguyên nó xuất hiện từ thời đại nào, ở địa phương nào. Bản thân tôi chưa từng đi sâu nghiên cứu, nhưng những chuyện thần thú phục ma trong họ Lưu nhà tôi thì tôi rất tin. Vì chính mắt tôi từng nhìn thấy.”

“Chính tiên sinh đã nhìn thấy những gì?” Tôi quá háo hức nên đổi luôn cách xưng hô với Lưu Vân. Tôi rất muốn biết anh đã nhìn thấy những sự việc như thế nào.

“Cứ từ từ đừng vội. Tôi hiếm khi gặp một người có thể chuyện trò. Anh nên biết, có rất ít người bằng lòng ngồi nói chuyện lâu với tôi. Chỉ có chú em họ Lưu Siêu là một, anh Bạch lúc này là hai. Bởi vì sau khi tôi biểu diễn trò bắt ma cho cô bạn của các anh thì có nhiều người cho rằng tôi là một gã đại bịp giang hồ… Anh Bạch có biết gì về thần chú không?”

Tôi lắc đầu, nói: “Gần như không hiểu gì. Tôi chỉ nhìn thấy trong phim ảnh họ lẩm bẩm ‘cấp cấp như luật lệnh… dĩ thiên phụ chi danh’[2] gì đó, họ lạm dụng nhiều quá đến nhàm chán.”

[2] “Mau mau nghe lệnh… ta đây với danh nghĩ của thiên phụ…”

Hồi học đại học, tôi từng viết cho ‘Hội nghiên cứu các hiện tượng kỳ dị’ của nhà trường một bài rất hài hước, trong đó có nêu vài điều mà tôi nhận thức được. Ví dụ, về thần chú, tôi cho rằng đều là chuyện người xưa khôn khéo kết hợp với hiện thực mà thôi. Vào thời đại mà nhân loại chưa phát minh ra chữ viết, một hôm trời mưa to gió lớn, sấm nổ ì ùng, có một người đứng dưới gốc cây trú mưa. Khi đó lại có một người khác cũng đang chạy lại để trú mưa, khi đang chạy, người ấy hắt xì hơi rất to, ngẫu nhiên trên trời có tia sét đánh xuống trúng ngay cái cây to, người đang trú mưa bị sét đánh chết. Người vừa hắt xì hơi chứng kiến chuyện đó bèn cho rằng: thì ra mình hắt xì hơi cũng có thể gọi sét giáng xuống! Và thế là từ đó lưu truyền rằng tiếng hắt xì hơi có thể biến thành thần chú để gọi sét!

Ngày nay, văn minh nhân loại đã bước vào thời đại khoa học kỹ thuật tiên tiến, người ta đem các câu gọi là thần chú thời cổ đại cộng với các thủ pháp nghệ thuật đưa vào trong sách báo phim ảnh nhằm tăng thêm cảm giác thần bí, nhưng mặt khác cũng nhằm nói với công chúng rằng thần chú lời nguyền này nọ là không có thật. Nếu người thời nay cũng gắn kết các tình tiết ngẫu nhiên như kiểu người thời cổ, thì rất có thể… ví dụ, một cô gái đang đứng ngoài phố gọi di động cho bạn trai nói: “Đáng ghét thật! Chết đi!” Đúng lúc đó, một chiếc xe hơi đang phóng nhanh và lao vào cây cột điện bên cạnh cô, thì cô ta sẽ cho rằng câu nói “đáng ghét thật, chết đi” của mình là thần chú có thể khiến cho xe hơi đâm vào cột điện!

Và tiếp đó là, có nhiều người muốn trả thù ai đó, sẽ bắt chước cách thức uốn éo của cô gái này mà nguyền rủa ‘kẻ thù’ rằng “đáng ghét thật, chết đi”.

Tất nhiên không thể coi những câu này là thần chú. Nếu có ai đó lên cơn tâm thần chỉ tay vào người đang phóng ô tô và nguyền rủa như thế mà lại xảy ra tai nạn giao thông, thì…

Nghe tôi diễn tả cách hiểu của mình là thế, Lưu Vân bật cười, nói: “Anh nghĩ như vậy cũng đúng, tuy rất buồn cười. Nhưng tôi phải nói với anh rằng thần chú là có thật, tuy nhiên cũng có một điểm giống như anh nói, tức là thần chú đều có tính chủ đích, tính chủ đích ở đây nói đến không phải là tính điều khiển.”

“Ví dụ điều anh vừa nói về điều khiển ô tô đâm cột điện, tức là có tính chủ đích nhưng đồng thời lại có tính điều khiển, thì không được; ‘thần chú’ này là một hành vi ngôn ngữ đưa ra sau khi phát sinh một sự việc nhất định, rồi anh lại làm cái việc đổi thay chính sự việc đó.”

“Cho nên, không thể có chuyện anh lập đàn cầu mưa trong bất kỳ thời tiết nào để bắt trời phải mưa xuống. Dù có mưa thật, thì cũng chẳng qua là vì anh đã nắm vững điều kiện thời tiết sẽ có mưa, hoặc anh nhờ ai đó biết quan sát thời tiết và cho anh biết chỉ vài hôm nữa sẽ có mưa…”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.