Lâu Chủ Vô Tình

Chương 6: Ai người tiếc thương?



Lãnh Phi Nhan bí mật vào hoàng cung, Mộ Dung Viêm cho gọi, nàng không dám kháng lệnh.

Vị hoàng đế trên ngai vàng vẫn lạnh lùng như xưa. Tả Thương Lang khoanh tay đứng dưới chỗ hắn ngồi. Bồng chốc, Lãnh Phi Nhan cảm giác như trỏ’ lại những tháng năm tuổi thơ vật lộn tranh giành sự sống. Khom gối quỳ xuống, đối với hắn, nàng có sự kính sợ xuất phát từ bản năng.

Nhiệm vụ chính lần này là ám sát thủ lĩnh của một gia tộc lớn ở Mạc Bắc. Nàng biết nếu thất thủ, rất có thể sẽ gây ra chiến tranh, vì thế không dám cẩu thả, một mình cưỡi ngựa đến sa mạc xa xôi.

Những vất vả gian nan trên đường, nàng cũng không nhớ rõ. Dù có nhớ cũng biết kể cho ai nghe đây?

Nàng trở về cũng phải hai tháng sau. Lúc giao chiếc đầu lâu đã biến sắc cho Tả Thương Lang, vai nàng còn đang rỉ máu. Tả Thương Lang im lặng giúp nàng băng bó vết thương, thuốc trị thương trong cung là tốt nhất. Lãnh Phi Nhan nhìn cánh tay lại có thêm vài vết thương của nàng ấy, cất tiếng hỏi: “Tỷ có đau không?”

Nét ửng đỏ trên mặt Tả Thương Lang vẫn chưa phai. Lãnh Phi Nhan biết, lớp ửng đỏ đó chẳng qua chỉ để che đậy cho màu trắng tang thương ẩn giấu bên trong mà thôi. Tả Thương Lang cười, cẩn thận ra hiệu hắn còn ở bên trong, đừng nói nữa.

Lãnh Phi Nhan dè dặt nhìn qua, chỉ thấy bức rèm trân châu trong phòng đã buông xuống.

vết thương được băng bó kỹ càng, Tả Thương Lang đứng dậy thu dọn đầu người, nhưng trước khi đi nhỏ giọng nói: “Phi Nhan, cẩn thận… hắn bảo muội cẩn thận, hắn trông thấy tương lai của muội.”

Lãnh Phi Nhan gật đầu không quan tâm lắm, rời khỏi cung điện nguy nga tráng lệ này.

* * *

Về tới Yến lâu, vừa tắm rửa xong thì Lục Nguyệt chau mày tiến vào, vừa hầu hạ nàng mặc áo, vừa ấp úng: “Lâu chủ, Tàng Kiếm sơn trang tới báo… có người để lại thư này cho lâu chủ..”

Lãnh Phi Nhan giơ tay, hình như động đến miệng vết thương trên vai, nàng hơi nhíu mày nhận lấy. Mới nhìn lướt qua, sắc mặt đã thay đổi. Nếu để Lục Nguyệt hình dung, có lẽ hắn sẽ nói… mắt nàng đầy sát khí!

Lãnh Phi Nhan mặc thêm áo khoác, gần như không nghỉ ngơi chút nào. Có người bắt Tàng Ca, hẹn gặp nàng ở rừng Thanh Trúc. Tờ giấy vô tội kia bị xé thành nghìn mảnh. Lãnh Phi Nhan nắm chặt Hàm Quang kiếm trong tay áo, ánh sáng đỏ lóe lên từ tay áo trắng trông kỳ dị vô cùng.

Lục Nguyệt lặng lẽ theo sau nàng. Trong rừng yên ắng như tờ, không thấy cả tiếng chim kêu.

Lãnh Phi Nhan im lặng nhìn quanh, Lục Nguyệt chần chừ nói: “Lâu chủ, cẩn thận bị lừa.” Lãnh Phi Nhan đưa tay ngăn hắn lại, vẻ lo lắng hiện rõ trong mắt. Mấy năm nay Yến lâu giết người vô số, đâu đâu cũng là kẻ thù, nếu có người thừa cơ làm điều bất lợi đối với Tàng Ca, chỉ e lành ít dữ nhiều. Rõ ràng hiểu đạo lý “hẹn trong rừng nhất quyết không gặp”, nhưng nàng vẫn quyết đi sâu vào trong.

vết đất ở đây rất mới, Lãnh Phi Nhan nhìn thấy liền biến sắc, phi thân tóm lấy Lục Nguyệt kêu mau lùi lại, vừa bay ra đã nhìn thấy Tàng Ca.

Màu áo lam nhạt mờ ảo trong màu xanh cây rừng. Lãnh Phi Nhan thấy lòng chợt lạnh, bay qua ôm lấy chàng. Một tiếng nổ vang trời, cát bụi mù mịt, đất đá nát tan, thuốc nổrơi đầy.

Khói bụi đã tan, trên mặt Lãnh Phi Nhan là sự phẫn nộ chưa từng thấy. Tàng Ca không dám tin, chân khí bảo vệ cơ thể nàng ngay cả thuốc nổ cũng không phá được.

Lãnh Phi Nhan bay qua một bên. Đáng thương cho Hàm Quang kiếm, thần binh một đời, bây giờ lại bị dùng để bới đất. Lục Nguyệt dần hiện ra từ trong lớp đất cát, máu tươi thấm đầy.

Lãnh Phi Nhan đặt tay tại huyệt Linh Đài của hắn, truyền nội lực vào. Lục Nguyệt từ từ mở mắt, trên gương mặt trẻ tuổi không có chút bi thương hấp hối, hắn cố gắng nói rõ ràng: “Lâu chủ… đây không phải ngoài ý muốn. Tàng Ca hắn… hắn..

Lãnh Phi Nhan dồn nội lực lên mức chạ… thuộc hạ vẫn..

Lãnh Phi Nhan nắm chặt tay hắn, mãi đến khi người hắn dần trở nên lạnh ngắt. Thanh Hàm Quang sáng lạnh, trên người nàng tràn ngập sát khí khiến người ta không dám nhìn thẳng vào. Nàng vẫn đang cười, nhưng nụ cười ấy giống như ma quỷ đến từ địa ngục, biến thành nụ cười lạnh lùng sẵn sàng hủy diệt tất cả.

Vết thương trên vai nàng bị rách, máu thấm đẫm trên nền áo trắng. Một đám người xông ra từ trong tối, ngoại trừ một nhóm võ lâm nhân sĩ, kẻ cầm đầu lại là Thất Dạ.

Lãnh Phi Nhan từ từ đứng dậy, Hàm Quang như chóp, trong tay nàng lóe sáng vạn dặm. Nàng phủi sắc tím bụi đất dính trên người, đó là máu của Lục Nguyệt. Lần đầu tiên, ma nữ lừng lẫy giang hồ im lặng đến mức đáng sợ như thế.

“Thất Dạ, ngươi không phải đối thủ của ta, về đi!” Ngữ khí nhẹ nhàng bâng quơ nói lên sự thật. Nói Thất Dạ không sợ hãi là giả, dù đã chuẩn bị rất lâu, nhưng hắn vẫn như chuột sợ mèo, sự kính sợ đối với người này từ lâu đã ăn sâu vào hắn.

Thế nhưng… đã quyết sống chết, còn có đường quay lại sao? Hắn nắm thanh kiếm trong tay, xung quanh có một số ma đầu tà đạo, cũng có những kẻ tự xưng là hóa thâncủa chính nghĩa trong võ lâm.

Lãnh Phi Nhan từ từ ngẩng đầu, khuôn mặt dần hiện ra sau mái tóc. Nàng lạnh giọng nói: “Dương Côn, thu kiếm của ngươi về, ta coi như chưa có chuyện gì xảy ra!”

Thất Dạ biến sắc: “Ngươi… ngươi biết..

Ảnh mắt Lãnh Phi Nhan xuyên thẳng vào hắn, khiến hắn cảm thấy không còn đường lui: “Mười sáu năm trước ngươi giết cả nhà ta, ta nhẫn nhục chịu đựng bao nhiêu năm nay chính là chờ ngày này!”

Dường như có tiếng thở dài, mọi người chỉ nghe thấy một giọng nói: “Như ngươi mong muốn!”

Ảnh sáng đỏ lóe lên, Thất Dạ đưa kiếm cản mới phát hiện hành động của mình hôm nay thật nực cười. Nếu nói về võ công, hắn cảm thấy giữa hắn và nàng chỉ có bốn chữ để hình dung… không sao sánh kịp!

Thì ra nỗ lực trong mười sáu năm qua, cuối cùng chỉ là một trò hề. Khóe môi hắn hiện lên chút cười chua xót, máu từ lồng ngực tuôn ra như suối. Trước khi cạn máu, hắn bỗng hỏi: “Lãnh Phi Nhan, rõ ràng ngươi biết ta là con Dương Duẫn, sao còn dốc lòng dạy dỗ ta mười sáu năm?”

Lãnh Phi Nhan có chút tiếc hận: “Ta cũng tưởng có một ngày ngươi sẽ đánh bại ta, đáng tiếc ngươi quá nóng vội… Tại sao những người trẻ tuổi như ngươi đều muốn chọn một cái chết nhanh như vậy?”

Thất Dạ đứng không còn vững, hắn từ từ quỳ trên đất, cười khổ, giọng nhỏ như không: “Vì ta sợ đợi nữa sẽ xuống tay không được..Nói xong liếc nhìn Tàng Ca một cái, vẻ mặt đố kị vô cùng, sau đó ngửa mặt cười, cười tự giễu rất thê lương, vừa cười vừa vung kiếm.

Một kiếm đầu rơi, tiếng cười chấm dứt.

* * *

Đó là một trận thảm sát. Trong rừng, trong mắt, đều là một màu máu đỏ. Người cầm Hàm Quang kiếm kia như ác ma đến từ địa ngục, sĩ khí không còn, có người bắt đầu chạy trốn, nhưng sao có thể thoát đây.

Kiếm đỏ vung đến đâu, sự sống tàn đến đấy.

Thậm chí có người không chống trả, vứt kiếm kêu gào trong tuyệt vọng.

Tàng Ca căn bản không thể tới gần nàng. Khi khu rừng khôi phục lại sự yên tĩnh vốn có, nàng quay người lại nhìn chàng, màu máu tanh ngọt không biết của ai quanh quẩn trên thân.

Nàng từ từ đi đến trước mặt Tàng Ca, hung tợn như tu la ác quỷ. vẻ thản nhiên không màng sống chết kia khiếnTàng Ca không nhịn được hơi lui bước.

“Đùa vui lắm phải không?” Nàng đang cười, nụ cười giấu những mũi dao sắc nhọn khiến người ta rợn tóc gáy, sự rét lạnh theo mồi lồ chân lông thoát ra ngoài. Nàng đột ngột ra tay, nhưng chỉ dùng chuôi Hàm Quang kiếm quất mạnh vào mặt chàng. Tàng Ca cảm thấy trước mắt lóe sáng, tai ù ù, miệng ngòn ngọt, máu theo khóe môi chảy

Nụ cười của nàng trở nên kỳ dị, nhưng không còn dịu dàng: “Trở về chúng ta từ từ chơi, ta chơi cùng ngươi đến khi chết già mới thôi!”

Tàng Ca chỉ thấy ngực thắt lại, mắt hoa lên, đã ra ngoài bìa rừng. Thần Phù đang ngoan ngoãn đợi nàng, tiếng nổ to như vậy mà nó dường như không bị ảnh hưởng chút nào.

Lãnh Phi Nhan phi người lên yên, vắt ngang Tàng Ca trên lưng ngựa, thúc ngựa chạy như bay. Đường đi gập ghềnh, tốc độ của Thần Phù ngựa thường sao so được, nằm ngang lưng ngựa, Tàng Ca cảm thấy ruột gan như đảo điên.

Ẩm Thiên Hành bước ra từ chồ khuất. May mà… Hắn vỗ ngực nghĩ, may mà mình không xuất hiện. Trong Yến lâu, tất cả mọi người đều cảm nhận được sát khí của lâu chủ. Lãnh Phi Nhan xách Tàng Ca từ trên lưng Thần Phù ném thật mạnh xuống mặt đất lạnh băng của Tuyết Ngục. Tàng Ca cảm thấy có một luồng khí lạnh xông vào phổi, không chịu được ho lên.

Truy Điện – người phụ trách bức cung tra tấn cúi đầu đứng một bên, hắn quả thực không muốn gặp phải tai bay vạ gió. Lúc này lâu chủ đang nổi cơn thịnh nộ, ai mở miệng sẽ biến thành người xui xẻo.

Lãnh Phi Nhan tiện tay rút chiếc roi da treo ngoài cửa ngục, dùng hết sức quật thật mạnh. Có thể thoải mái sử dụng loại ám khí như Phi Yến khấu, đủ để tưởng tượng được đôi tay của nàng mạnh thế nào.

Tàng Ca cảm thấy người mình như muốn vỡ tung. Trước kia chỉ nghe giang hồ đồn đại Lãnh Phi Nhan hung tàn, bây giờ mới biết những lời này không chỉ là đồn thổi, vết roi quật đau rát, nóng ran, cuối cùng trở nên tê dại. Lãnh Phi Nhan nhấc bình rượu cai ngục đặt bên cạnh lên, mở nắp ra, dội xuống đầu Tàng Ca.

Máu hòa cùng rượu chảy khắp người, Tàng Ca cố chịu đựng, không cho mình rên rỉ. Lãnh Phi Nhan thấy chàng vẫn ngạo mạn, nguôi giận không thông, giơ chân đạp vào ngực chàng, mãi đến khi máu trong miệng, trong mũichàng trào ra mới thôi. Truy Điện vốn kinh nghiệm tra tấn phong phú, thấy sắp xảy ra án mạng mới bước lên ngăn Lãnh Phi Nhan lại: “Lâu chủ bớt giận, hắn chết là chuyện nhỏ, đừng để mình bị thương.”

Lãnh Phi Nhan tức tối đi ra ngoài, lại quay người nói: “Tàng đại hiệp, Phi Nhan biết các hạ chính khí lẫm liệt, coi nhẹ cái chết, nhưng đây chỉ là khởi đầu, Phi Nhan sẽ dốc sức giúp Tàng đại hiệp chơi đến cùng.”

Truy Điện thấy Lãnh Phi Nhan đi mất mới cúi người kiểm tra thương thế của Tàng Ca, đã có vài chỗ ăn vào tận xương. Tàng Ca giữ quần áo không chịu buông. Hắn không hổ là kinh nghiệm tra tấn trường kỳ, lập tức nói thẳng: “Tàng đại hiệp, có lẽ ngươi còn chưa biết tính khí của lâu chủ. Người chưa nguôi giận, nếu ngươi chết, e là người của Tàng Kiếm sơn trang cũng được mời đến đây.”

Môi Tàng Ca đã cắn đến bật máu, nhưng chàng lại từ từ buông tay. Truy Điện bôi thuốc cho chàng. Không phải vì hắn tốt bụng mà vì hắn từng chứng kiến Lãnh Phi Nhan nổi điên.

Thật ra Lãnh Phi Nhan cũng không còn sức để tiếp tục trút giận. Vội vã trở về từ Mạc Bắc, vào cung xong về thẳng Yến lâu, mấy tháng cách xa, muốn sớm được nhìn thấy chàng, nào ngờ… Cuộc chiến trong rừng Thanh Trúc đã khiến nàng tổn hao sức lực nghiêm trọng, vết thương trên vai tái phát, đau đến nhói tim.

Nàng nằm trên giường, vô cùng mệt mỏi nhưng không sao ngủ được. Lúc thì mơ thấy lần đầu gặp Lục Nguyệt khi hắn mới gần năm tuổi, lúc thì thấy ánh mắt kiên cường trên gương mặt non nớt của Thất Dạ, lúc thì mơ thấy những tháng ngày sống chung mười sáu năm qua, lúc thì mơ thấy thiếu niên máu me đầm đìa trong rừng…

Sao Lãnh Phi Nhan lại không hiểu những lời mà hắn chưa nói hết. Mười sáu năm nay, nàng đối xử với chúng như con mình, nhưng cuối cùng… cuối cùng vẫn chết, chết trong tay nàng.

Nàng có cơ hội cứu Lục Nguyệt, nếu nàng bỏ mặc Tàng Ca. Nhưng lúc ấy trong đầu nàng hoàn toàn không nghĩ vậy. Nghĩ đến con người cao ngạo kia, lửa giận trong lòng Lãnh Phi Nhan lại bùng lên. Đợi chơi đủ rồi giết, nàng nghĩ, cuối cùng cảm tình này cũng nên chấm dứt đi thôi.

Lớn lên trong chém giết, đặt quyền lợi lên hàng đầu, đã rất lâu Lãnh Phi Nhan không dùng thời gian dài như vậy để hạ quyết tâm trừ khử một người.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.