Lâu Đài Bay Của Pháp Sư Howl

Chương 11: Howl đi tới một xứ sở kỳ lạ để tìm một lá bùa



Cái quãng thinh không ấy rốt cuộc chỉ dày mỗi một inch. Phía bên kia, trong một buổi tối mưa phùn xám xịt, là một con đường xi măng dẫn đến cánh cổng một khu vườn. Howl và Michael đang chờ trước cổng. Phía sau cổng, một con đường bằng phẳng, hơi khuất nẻo với những dãy nhà hai bên đường. Sophie ngoái lại nhìn nơi mình vừa đi qua, hơi rùng mình vì mưa phùn và nhận thấy tòa lâu đài trở thành một ngôi nhà xây bằng gạch màu vàng với những cửa sổ lớn. Giống như mọi ngôi nhà khác, nó vuông vắn và mới, với cửa chính làm bằng kính gợn sóng. Có vẻ như không ai đi lại giữa những ngôi nhà. Có thể là vì mưa, nhưng Sophie có cảm giác thật ra đó là bởi nơi này ở đâu đó bên rìa thị trấn dẫu có khá nhiều nhà san sát.

- Khi nào thì bà hết hẳn tọc mạch hả - Howl gọi. Bộ cánh màu ghi và tía của anh ta vương những hạt mưa phùn lất phất. Anh ta lắc lắc một chùm chìa khóa lạ, hầu hết các chìa đều màu vàng, khớp với màu các ngôi nhà ở đây. Khi Sophie bước xuống đường, anh ta nói. - Chúng ta phải ăn mặc phù hợp với chỗ này.

Bộ cánh sang trọng của anh ta bỗng dưng nhòa đi tựa như mưa phùn xung quanh anh ta chợt biến thành một màn sương mù. Khi mọi vật rõ nét trở lại, bộ cánh vẫn nguyên màu ghi và tía nhưng hình dạng hoàn toàn khác hẳn. Hai ống tay áo dài lượt thượt đã biến mất, cả bộ cánh trở nên lụng thụng. Trông nó sờn rách và tồi tàn.

Áo khoác của Michael cũng trở thành một thứ được nhồi bông dài đến thắt lưng. Cậu ta nhấc bàn chân đi giày vải bạt lên và trố mắt nhìn vào cái thứ chật căng màu xanh lơ đang bó lấy cẳng mình.

- Cháu không thể nào gập nổi đầu gối nữa - cậu ta nói.

- Cậu sẽ quen thôi - Howl nói. - Sophie, đi nào.

Trước sự ngạc nhiên của Sophie, Howl dẫn mọi người đi theo con đường trong vườn tới ngôi nhà màu vàng. Trên lưng áo lụng thụng của anh ta in dòng chữ bí ẩn BÓNG BẦU DỤC XỨ WALES. Michael đi theo Howl, bước đi vẻ khệnh khạng vì cái thứ đang bó chặt lấy ống chân cậu ta.

Sophie nhìn xuống người mình và thấy hai ống chân còn khẳng khiu gấp đôi thò ra bên trên đôi giày đầy những u cục. Ngoài ra, trên người cô không có gì thay đổi nhiều.

Howl lấy chìa khóa mở cánh cửa kính gợn sóng. Một tấm bảng gỗ treo lủng lẳng bằng dây xích bên cạnh cánh cửa. Rivendell - Sophie đang đọc thì bị Howl đẩy vào một cái sảnh sáng sủa, ngăn nắp. Trong nhà hình như có người. Những tiếng nói rất to vọng ra từ sau cánh cửa gần nhất. Khi Howl mở cánh cửa đó ra Sophie nhận thấy chúng vọng ra từ những bức tranh sặc sỡ kỳ ảo đang tiến đến mặt trước một cái hộp to hình vuông.

- Howell! - một người đàn bà đang ngồi đan len kêu lên.

Cô ta đặt đồ đan xuống, trông có vẻ hơi khó chịu, nhưng trước khi cô ta kịp đứng dậy thì một cô bé đang chăm chú ngắm bức tranh kỳ ảo, hai tay chống cằm, đứng vụt dậy và lao tới Howl:

- Cậu Howell! - cô bé gào lên và nhảy phóc lên người anh ta, hai chân quặp chặt.

- Mari! - Howl oang oang đáp lại - Thế nào, cariad! Cháu vẫn ngoan ngoãn đấy chứ?

Rồi Howl và cô bé xổ ra một tràng tiếng nước ngoài, rất nhanh và rất to. Sophie nhận thấy hai người rất quý nhau. Cô băn khoăn không hiểu thứ ngôn ngữ đó là gì. Nghe giống như bài ca ngớ ngẩn về cái chảo của Calcifer, nhưng khó mà chắc được. Cắt ngang những câu chuyện rôm rả bằng tiếng nước ngoài đó, Howl cố gắng nói, cứ như thể anh ta có tài nói chuyện bằng tiếng bụng:

- Đây là Mari, cháu gái tôi, và Megan Parry, chị gái tôi. Megan, đây là Michael Fisher và Sophie ... ơ ...

- Hatter - Sophie nói.

Megan bắt tay hai người vẻ miễn cưỡng và phản đối. Cô ta già hơn Howl, nhưng rất giống em, cũng khuôn mặt dài góc cạnh như thế, nhưng mắt cô ta xanh lơ và đầy lo âu, tóc thì hơi thẫm.

- Yên nào, Mari! - cô ta nói bằng giọng cắt ngang cuộc trò chuyện bằng tiếng ngoại quốc. - Howell, cậu ở lại có lâu không?

- Chỉ ghé qua một lát thôi - Howl nói và đặt Mari xuống đất.

- Gareth chưa về - Megan nói đầy ngụ ý.

- Tiếc qua! Chúng em không ở lại được - Howl nói và mỉm một nụ cười ấm áp giả tạo. - Em chỉ nghĩ là em muốn giới thiệu chị với các bạn em ở đây thôi. Và em muốn hỏi chị một chuyện nghe có thể hơi ngớ ngẩn. Không hiểu mới đây Neil có đánh mất trang bài tập tiếng Anh nào không?

- Thật buồn cười vì cậu nói vậy! - Megan kêu lên. - Thứ Năm vừa rồi nó tìm cái trang ấy khắp nơi! Nó mới có cô giáo tiếng Anh mới, cô này rất nghiêm chứ không chỉ lo lắng về mặt chính tả đâu. Cô ta dùng sự tôn kính với Chúa để bắt chúng nó nộp bài tập đúng hạn. Như thế chẳng có hại gì cho cái thằng quỷ lười biếng ấy đâu! Vậy là suốt cả ngày thứ Năm nó tìm ngược tìm xuôi, và tất cả những gì nó tìm được chỉ là một mẩu giấy cũ rích rất buồn cười ...

- A - Howl nói. - Nó làm gì mẩu giấy ấy rồi?

- Chị bảo nó đưa mẩu giấy cho cô Angorian của nó - Megan nói. - May ra chứng tỏ được nó đã cố tìm rồi.

- Và nó có đưa không? - Howl hỏi.

- Chị không biết. Tốt hơn hết là hỏi Neil ấy. Nó đang ở trong phòng với cái máy của nó - Megan nói. - Nhưng cậu sẽ không moi được một lời nào có nghĩa lý từ nó đâu.

- Đi nào - Howl nói với Michael và Sophie khi cả hai đang trố mắt nhìn quanh căn phòng sáng màu nâu và cam. Howl cầm tay Mari, dẫn mọi người ra khỏi phòng và đi lên cầu thang. Cả ở đây cũng trải thảm, một tấm màu hồng và xanh lá cây. Mọi người đi theo Howl, không hề gây ra một tiếng động nào khi họ đi dọc hành lang màu hồng và xanh lá cây trên gác và bước vào một căn phòng trải thảm màu xanh lơ và vàng. Nhưng Sophie không chắc hai thằng bé đang cúi lom khom trên những chiếc hộp thần kỳ đặt trên chiếc bàn to cạnh cửa sổ sẽ ngẩng đầu lên, dù cho có cả một dàn kèn đồng quân đội thổi vang đi chăng nữa. Cái hộp thần kỳ chính có mặt trước bằng kính giống cái ở dưới nhà, nhưng dường như nó trưng bày các biểu đồ và chữ viết nhiều hơn là các bức tranh. Tất cả những cái hộp đó đều mọc trên những cuống dài mềm mại màu trắng dường như bắt rễ vào tương ở một phía của căn phòng.

- Neil! - Howl nói.

- Đừng chen ngang! - một trong hai thằng bé nói. - Cậu ta sẽ mất mạng mất.

Thấy đây là chuyện sống chết, Sophie và Michael vội lùi ra cửa. Nhưng Howl, hoàn toàn không hề lo sợ chuyện sẽ giết chết mất thằng cháu, đi thẳng đến bức tường và nhổ rễ kéo những chiếc hộp lên. Bức tranh trên cái hộp biến mất. Cả hai thằng bé đều thốt ra những từ mà Sophie nghĩ ngay cả Martha cũng không biết. Thằng bé thứ hai quay lại và hét to:

- Mari! Tao sẽ xử lý mày vì chuyện này!

- Lần này không phải em. Sao nào! - Mari hét trả lại.

Neil quay tiếp một vòng và chằm chằm nhìn Howl vẻ buộc tội.

- Khỏe không Neil? - Howl vui vẻ hỏi.

- Ông ta là ai thế? - thằng bé kia hỏi.

- Ông cậu không tốt của tao - Neil nói. Nó quắc mắt nhìn Howl. Nó ngăm đen, đôi lông mày rậm, và ánh mắt quắc nhìn mới thật ấn tượng.

- Cậu muốn gì? Cắm giả cháu đi.

- Thung lũng đón tiếp nồng nhiệt gớm! - Howl nói. - Cậu sẽ cắm nó lại sau khi đã hỏi xong cháu một chuyện và cháu trả lời cậu xong

Neil thở dài.

- Cậu Howl, cháu đang chơi dở một trò máy tính.

- Một trò mới à? - Howl hỏi.

Cả hai thằng bé có vẻ bất mãn:

- Không, đấy là quà Giáng sinh - Neil nói. - Cậu phải biết cái cách mọi người cứ tiếp tục lãng phí thời gian và tiền bạc cho những thứ vô bổ. Phải đến tận sinh nhật cháu mới được tặng trò mới.

- Vậy thì dễ ợt - Howl nói. - Cháu sẽ không bận tâm phải dừng một trò chơi cũ, và cậu sẽ hối lộ cháu một trò mới ...

- Thật ạ? - cả hai thằng bé háo hức nói, và Neil nói thêm - Cậu có thể làm một trò chưa ai có không ạ?

- Được, nhưng hãy nhìn cái này trước và nói cho cậu biết đó là cái gì - Howl nói và đưa tờ giấy xám bóng ra trước Neil.

Hai thằng bé nhìn tờ giấy:

- Đó là một bài thơ - Neil nói, nghe như cách mọi người hay nói "Đó là con chuột chết" vậy.

- Đó là bài thơ cô Angorian cho làm bài tập tuần trước. - Thằng bé kia nói. - Cháu nhớ từ 'phương gió' và 'có vây'. Nó nói về tàu ngầm.

Trong khi Sophie và Michael chớp mắt trước lý thuyết mới mẻ này và tự hỏi sao họ lại bỏ qua cho nó, Neil kêu lên:

- Ơ này, đó là bài tập cháu làm mất từ lâu rồi. Cậu tìm thấy nó ở đâu thế? Có phải hóa ra những dòng chữ buồn cười đó là của cậu không? Cô Angorian bảo là hay - may cho cháu - và cô ấy đem về rồi.

- Cám ơn cháu - Howl nói. - Nhà cô ấy ở đâu?

- Cái nhà bên trên cửa hiệu trà của bà Phillips ấy. Đường Cardiff. - Neil nói. - Bao giờ thì cậu cho cháu cuộn băng mới?

- Bao giờ cháu nhớ ra đoạn cuối bài thơ - Howl nói.

- Như thế không công bằng! - Neil nói. - Bây giờ cháu thậm chí không nhớ nổi cái đoạn đã được viết ra ấy nữa. Chỉ toàn nói về cảm xúc riêng thôi mà...! - Nó dừng lại khi Howl cười to và thọc tay vào cái túi rộng thùng thình, rồi đưa cho nó một cái gói dẹt dẹt.

- Cám ơn cậu! - Neil nồng nhiệt nói, rồi không rối rít thêm nữa, nó quay ngoắt đi để ào tới cái hộp thần kỳ, Howl trông lại cái cuống trắng vào tường, miệng cười toét rồi vẫy Michael và Sophie ra khỏi phòng. Hai thằng bé bắt đầu bận rộn với những động tác bí ẩn, Mari hơi rúm người lại, chăm chú nhìn với ngón tay cái ngậm trong miệng.

Howl vội vã đi ra cái cầu thang hồng và xanh lá cây, nhưng cả Michael lẫn Sophie đều vẫn quanh quẩn gần cửa phòng, thắc mắc không hiểu tất cả những chuyện này nghĩa là gì. Bên trong phòng, Neil đang đọc to: "Bạn đang ở trong một tòa lâu đài bị yểm bùa có bốn cửa. Mỗi cửa mở ra một hướng khác nhau. Theo Hướng Một lâu đài sẽ di chuyển đều đều và có thể gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào ..."

Sophie vừa thắc mắc vì câu nói nghe có vẻ rất quen vừa tập tễnh đi ra cầu thang. Cô thấy Michael đang đứng nửa chừng cầu thang, trông có vẻ bối rối. Howl đang đứng ở chân cầu thang, cãi cọ với chị.

- Chị nói thế nghĩa là thế nào, chị đã bán hết sách của em rồi à? - cô nghe tiếng Howl nói. - Em đang rất cần một trong những cuốn sách đó. Chúng đâu phải để cho chị bán.

- Đừng can thiệp mãi như thế - Megan trả lời bằng giọng trầm trầm, dữ tợn. - Bây giờ nghe đây. Từ trước tôi đã nói với cậu là tôi không phải cái kho giữ tài sản của cậu. Cậu là nỗi hổ thẹn cho tôi và Gareth, suốt ngày lang thang trong những thứ quần áo ấy thay vì mua một bộ cho ra hồn và trông tử tế lấy một lần, đánh bạn với lũ tiện dân, ăn không ngồi rồi, dắt chúng về cái nhà này! Cậu đang cố kéo thấp tôi xuống cho ngang bằng với cậu đấy hả? Cậu được ăn học tử tế, vậy mà thậm chí không chịu tìm lấy một công việc cho đứng đắn, chỉ lang thang khắp nơi, phí phạm bằng ấy thời gian học đại học, phí phạm bao nhiêu hi sinh của người khác, phí phạm tiền bạc của cậu ...

Megan chắc phải là đối thủ xứng đáng của bà Fairfax. Giọng cô ta cứ lải nhải mãi. Sophie bắt đầu hiểu vì sao Howl có thói quen lẩn tránh. Megan là loại người khiến người ta muốn chuồn ra khỏi cái cửa gần nhất. Nhưng không may, phía sau Howl là cái cầu thang, còn Sophie và Michael thì giam chân sau anh ta.

- ... không bao giờ làm lấy một công việc lương thiện, không bao giờ kiếm lấy một nghề cho tôi có thể tự hào, chỉ khiến cho tôi và Gareth phải xấu hổ, đến đây và làm cho Mari hư hỏng - Megan mạt sát không tiếc lời.

Sophie đẩy Michael sang bên và lộp cộp đi xuống nhà, oai vệ hết mức có thể.

- Howl, đi thôi - cô nói to. - Chúng ta thật sự phải đi thôi. Trong khi chúng ta đứng đây thì tiền vẫn chảy đi và lũ người hầu có lẽ đã bán cái đĩa vàng mất rồi. rất vui được gặp cô - Sophie nói với Megan khi xuống đến chân cầu thang. - nhưng chúng tôi phải chạy thôi. Howl là người vô cùng bận rộn.

Megan nuốt từng lời và trố mắt nhìn Sophie. Sophie oai vệ gật đầu với cô ta và đẩy Howl về phía cánh cửa kính gợn sóng, mặt Michael đỏ bừng lên. Sophie thấy điều đó vì Howl quay lại hỏi Megan:

- Cái xe cũ của em vẫn ở trong kho đấy chứ, hay chị cũng bán mất rồi?

- Cậu giữ bộ chìa khóa duy nhất mà - Megan nghiêm nghị nói.

Dường như đó là lời tạm biệt duy nhất. Cửa trước đóng sầm lại và Howl dẫn hai người đến một ngôi nhà trắng vuông vắn ở cuối con đường bằng phẳng màu đen. Howl không nói gì về Megan cả. Anh ta vừa nói vừa mở một cánh cửa rộng của nhà kho:

- Tôi đoán là cái cô giáo Anh văn dữ dằn đó có giữ một bản sao của cuốn sách ấy.

Sophie chỉ ước mình quên được đoạn tiếp theo. Họ ngồi trong một chiếc xe không ngựa kéo phóng đi với tốc độ kinh hồn, hôi hám, gầm gừ và rung bần bật khi lao vút xuống những con đường dốc nhất mà Sophie từng biết - những con đường dốc đến nỗi cô tự hỏi tại sao những ngôi nhà sắp hàng hai bên không trượt xuống thành một đống dưới chân dốc. Cô nhắm mắt bám chặt vào một vài miếng gì đó bị tước ra khỏi ghế ngồi, và chỉ mong tới nơi thật nhanh.

May thay, họ đã tới nơi. Họ đi đến một con đường bằng phẳng hơn với những ngôi nhà chen chúc hai bên, bên cạnh một khuôn cửa sổ rộng che rèm trắng có một tấm biển đề: TIỆM TRÀ ĐÓNG CỬA. Mặc dù có tấm biển đó nhưng khi Howl bấm cái nút cạnh cánh cửa nhỏ gần cửa sổ thì cô Angorian vẫn ra mở cửa.

Cả ba người trố mắt nhìn cô. Đối với một cô giáo dữ tợn thì cô Angorian trông trẻ một cách đáng kinh ngạc, mảnh dẻ và khá ưa nhìn. Mái tóc màu đen xanh rủ xuống khuôn mặt hình trái tim nâu nâu màu ô liu, và đôi mắt đen rất to. Điều duy nhất gợi lên sự ghê gớm ở cô là cái cách đôi mắt to đó nhìn người ta rất láu cá và trực diện, dường như muốn chụp mũ người ta vậy.

- Tôi đoán rằng anh có thể là Howell Jenkins - cô Angorian nói với Howl. Giọng cô trầm, du dương tuy hơi ngạc nhiên và rất chắc chắn.

Howl chùn lại một thoáng. Rồi anh ta mỉm cười. Và đó là, Sophie nghĩ, lời giã biệt với những giấc mơ hạnh phúc của Lettie và bà Fairfax. Vì cô Angorian chính xác là loại phụ nữ mà những kẻ như Howl có thể đem lòng yêu ngay tức khắc. Và không chỉ Howl. Michael cũng đang chằm chằm nhìn cô ta đầy ngưỡng mộ. Và dù rõ ràng tất cả các ngôi nhà xung quanh đều vắng tanh, Sophie vẫn chắc chắn trong những ngôi nhà ấy đầy người biết rõ cả Howl lẫn cô Angorian và đang thích thú quan sát họ để xem điều gì sẽ xảy ra. Cô cảm thấy rõ những đôi mắt vô hình đó. Chợ Chipping cũng hệt như vậy.

- Và cô hẳn là cô Angorian - Howl nói. - Tôi xin lỗi vì đã làm phiền cô, nhưng tuần trước tôi đã mắc một sai lầm ngớ ngẩn là cầm nhầm bài tập tiếng Anh của cháu tôi thay vì tờ giấy quan trọng mà tôi đem theo. Tôi đoán là Neil đã đưa tờ giấy đó cho cô để chứng tỏ là nó không lười nhác.

- Nó có đưa cho tôi - cô Angorian nói. - Tốt hơn hết mời anh vào nhà và lấy lại nó.

Sophie tin chắc những đôi mắt vô hình trong mọi ngôi nhà đều đang trố ra nhìn và những cái cổ vô hình đều nghển ra trong khi Howl, Michael và cô đi qua cửa nhà cô Angorian vào nhà rồi bước lên cầu thang dẫn tới phòng khách tí hon, giản dị.

Cô Angorian chu đáo nói với Sophie:

- Xin mời bà ngồi.

Sophie vẫn còn run vì cỗ xe không ngựa kéo. Cô mừng rỡ ngồi xuống một trong hai chiếc ghế. Không được êm ái lắm. Phòng của cô Angorian không được thiết kế để làm phòng làm việc nên không được thoải mái lắm. Nhiều thứ trong phòng có vẻ lạ lẫm nhưng Sophie thấy rõ các bức tường ngồn ngộn sách, những chồng giấy trên bàn và hàng tập tài liệu chồng đống dưới sàn nhà. Cô ngồi và quan sát Michael đang ngây thơ trố mắt nhìn và Howl thì bắt đầu mê hoặc.

- Làm thế nào cô biết được tôi là ai? - Howl thích thú hỏi.

- Dường như anh là chủ đề của nhiều lời bàn tán trong thị trấn này - cô Angorian nói và bận bịu lục tìm trong đống giấy tờ trên bàn.

- Và những kẻ bàn tán ấy đã nói gì với cô? - Howl hỏi. - Anh ta uể oải dựa vào một đầu bàn và cố tìm ánh mắt của cô Angorian.

- Ví dụ như anh biến mất rồi xuất hiện bất ngờ - cô Angorian nói.

- Và còn gì nữa? - Howl dõi theo những cử động của cô Angorian với ánh mắt mà Sophie biết rằng cơ hội duy nhất của Lettie là để cô Angorian cũng ngay tức khắc cũng đem lòng yêu Howl.

Nhưng cô Angorian không phải là loại phụ nữ đó:

- Và nhiều chuyện khác, trong đó có rất ít điều làm tăng uy tín cho anh - rồi cô nhìn thẳng vào Michael khiến mặt cậu ta đỏ bừng và nhìn sang Sophie với ánh mắt ngụ ý rằng những chuyện này không thích hợp để họ nghe. Cô đưa cho Howl một tờ giấy vàng vàng đã quăn mép:

- Đây rồi - cô nói, vẻ khắt khe. - Anh có biết nó là cái gì không?

- Dĩ nhiên - Howl đáp.

- Vậy thì hãy nói tôi biết - cô Angorian nói.

Howl cầm tờ giấy. Có một chút xô đẩy khi anh ta cố cầm lấy tay cô Angorian cùng tờ giấy. Cô Angorian đã thắng và đưa hai tay ra sau lưng. Howl mỉm cười vẻ đáng thương và đưa tờ giấy cho Michael:

- Cậu nói cho cô ấy biết đi - anh ta nói.

Gương mặt đỏ bừng của Michael sáng lên ngay khi nhìn thấy tờ giấy.

- Đó là lá bùa! - Ồ, cháu có thể làm được cái này - đó là bùa mở rộng, đúng không ạ?

- Tôi cũng nghĩ thế - cô Angorian nói đầy vẻ buộc tội. - Tôi rất muốn biết các anh làm gì với những thứ như thế này

- Cô Angorian - Howl nói - nếu cô đã nghe tất cả những lời bàn tán về tôi thì cô hẳn phải biết tôi đã viết luận văn tiến sĩ về bùa mê và thần chú. Cô nhìn tôi như thể cô nghi ngờ tôi thực hiện các phép thuật đen! Tôi cam đoan với cô rằng cả đời tôi chưa từng thực hiện một lá bùa nào.

Sophie không thể ngăn mình đừng cười mũi trước lời nói dối rành rành của anh ta.

- Tôi có thể đặt tay lên tim mình mà nói rằng lá bùa này chỉ dùng cho mục đích nghiên cứu - Howl nói thêm, khiến Sophie phải nhăn mặt. - Nó rất cổ và hiếm. Chính vì thế tôi mới cần lấy lại.

- Được, anh lấy lại đi - cô Angorian vội nói . - Trước khi anh đi, xin làm ơn trả lại trang bài tập về nhà cho tôi. Sao chép lại cũng tốn kém.

Howl rất sẵn lòng lấy tờ giấy màu xám ra và đưa nó xa khỏi tầm với.

- Bây giờ đến bài thơ này - anh ta nói. - Nó khiến tôi phiền lòng. Ngớ ngẩn, thật đấy! Nhưng tôi không thể nào nhớ ra phần cuối. Của Walter Raleigh, đúng không?

Cô Angorian nhìn anh ta vẻ coi thường.

- Dĩ nhiên là không. Đó là của John Donne và thực ra nó rất nổi tiếng. Tôi có cuốn thơ đó đây, nếu anh muốn gợi lại trí nhớ.

- Làm ơn - Howl nói và nhìn cách anh ta dõi theo cô Angorian trong khi cô đi tới bức tường đầy sách, Sophie nhận ra lí do thực sự vì sao Howl đến mảnh đất xa lạ này nơi gia đình anh ta dang sống.

Nhưng Howl không bỏ qua việc một mũi tên hạ được hai con chim.

- Cô Angorian - anh ta khẩn khoản nói và nhìn những đường nét của cô khi cô với tay lấy quyển sách, - tối nay cô có thể ưu ái đi ăn với tôi được không?

Cô Angorian quay lại với cuốn sách to trên tay, vẻ mặt nghiêm nghị hơn bao giờ hết.

- Tôi sẽ không đi - cô nói. - Anh Jenkins, tôi không biết anh đã nghe được những gì về tôi, nhưng hẳn anh đã nghe chuyện tôi vẫn còn tự coi rằng mình đã đính hôn với Ben Sullivan.

- Chưa bao giờ nghe nói về người đó - Howl nói.

- Chồng chưa cưới của tôi - cô Angorian nói. - Mấy năm trước anh ấy biến mất. Nào, anh có muốn tôi đọc bài thơ này cho anh nghe không?

- Đọc đi - Howl nói, hoàn toàn không chịu sửa đổi. - Cô có giọng nói rất dễ thương.

- Vậy thì tôi sẽ bắt đầu từ đoạn hai - cô Angirain nói - vì anh đã có đoạn một trong tay rồi.

Cô đọc rất hay, giọng cô không chỉ du dương mà còn khiến đoạn hai rất ăn nhịp với đoạn một dù Sophie nghĩ chúng hoàn toàn chẳng ăn nhập gì với nhau.

"Nếu ngươi được sinh ra dưới cái nhìn xa lạ,

Những thứ vô hình không nhìn thấy đươc,

Hãy đi mười ngàn ngày đêm

Cho đến khi tóc trắng bạc đầu.

Ngươi, khi nào trở lại, hãy nói cho ta hay

Mọi điều kỳ diệu lạ lùng đã xảy đến với ngươi,

Và hãy thề

Không ở đâu

Có người đàn bà thủy chung, và trong sạch.

Nếu ngươi ..."

Trông Howl trắng bệch đi một cách khủng khiếp. Sophie thấy mặt anh ta toát đẫm mồ hôi.

- Cám ơn cô - anh ta nói. - Dừng ở đấy thôi.Tôi sẽ không phiền cô về đoạn còn lại nữa. Trong đoạn cuối, ngay người đàn bà tốt cũng không đứng đắn, đúng không? Bây giờ tôi nhớ ra rồi. Tôi thật ngớ ngẩn. John Donne, dĩ nhiên là thế rồi.

Cô Angorian đặt quyển sách xuống và nhìn anh ta. Anh ta nặn ra một nụ cười.

- Giờ chúng tôi phải đi thôi. Chắc chắn là cô không đổi ý về bữa tối đấy chứ?

- Tôi sẽ không đổi ý - cô Angorian nói. Anh Jenkins, anh khỏe đấy chứ?

- Cực kì khỏe mạnh - Howl nói, rồi anh ta đẩy Michael và Sophie đi xuống cầu thang và chui vào cỗ xe không ngựa kéo hãi hùng. Những kẻ quan sát vô hình trong những ngôi nhà kia, nếu phán đoán từ tốc độ Howl nhét hai người vào xe và đánh xe đi, ắt phải nghĩ rằng cô Angorian đã đuổi họ đi bằng một lưỡi gươm cong.

- Có chuyện gì thế? - Michael hỏi khi cỗ xe lại ầm ầm ken két leo lên đồi và Sophie bám chặt lấy mấy miếng gì đó bị tước ra ở ghế để giữ mạng sống. Howl vờ như không nghe thấy. Michael đành chờ cho đến khi Howl cất xe vào nhà kho mới hỏi lại.

- Ồ, chẳng có gì sất - Howl thờ ơ nói và đi trước dẫn đường trở lại ngôi nhà màu vàng có tên Rivendell. - Mụ Phù thủy xứ Waste đã đuổi kịp ta với lời nguyền của mụ, có thế thôi. Sớm muộn gì chuyện này cũng phải xảy ra.. - Anh ta vó vẻ tính toán hay kết luận gì đó trong đầu khi mở cổng. - Mười ngàn - Sophie nghe thấy anh ta lẩm bẩm. - Như vậy sẽ kéo được đến ngày Hạ chí.

- Cái gì kéo được đến Hạ chí? - Sophie hỏi.

- Cái ngày tôi tròn mười ngàn ngày tuổi - Howl nói. - Và đó là - anh ta nói khi bước nhanh vào vườn nhà Rivendell - ngày mà tôi sẽ phải trở lại với mụ Phù thủy xứ Waste, bà Tọc Mạch ạ.

Sophie và Michael dừng lại trên đường, nhìn chằm chằm vào lưng Howl, trông thật bí ẩn với hàng chữ BÓNG BẦU DỤC XỨ WASTE.

- Nếu mình tiếp tục tránh xa các nàng tiên cá - họ nghe thấy tiếng anh ta lẩm bẩm - và đừng động đến rễ cây mandrake ...

Michael gọi to:

- Sophie và cháu có phải quay lại ngôi nhà ấy không?

Còn Sophie gọi:

- Mụ Phù thủy sẽ làm gì?

- Nghĩ đến là ta rùng mình - Howl nói. - Michael, cậu không cần phải quay lại đấy đâu.

Anh ta mở cánh cửa kính gợn sóng. Bên trong là căn phòng quen thuộc của lâu đài. Ngọn lửa ngái ngủ của Calcifer nhuộm xanh bốn bức tường trong ánh chiều chạng vạng. Howl phất ống tay áo dài lụng thụng ra sau và nhét thêm một khúc củi cho Calcifer.

- Mụ ấy đã đuổi kịp, anh bạn mặt xanh ạ - Howl nói

- Tôi biết - Calcifer nói. - Tôi cảm thấy thế.

---œ¯---

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.