Lâu Đài Bay Của Pháp Sư Howl

Chương 4: Những chuyện lạ



Khi Sophie tỉnh dậy, ánh sáng của một ngày mới đang tràn ngập khắp người cô. Thoạt tiên, cô nhớ trong lâu đài không có cái cửa sổ nào nên cô nghĩ rằng mình đã ngủ thiếp đi khi đáng trang trí mũ và mơ thấy mình bỏ nhà ra đi. Đống lửa trước mặt đã tàn thành một đám than hồng và tro trắng, khiến cô tin chắc mình đã mơ thấy con quỷ lò sưởi. Nhưng những cử động đầu tiên cho cô biết không phải mọi chuyện đều là giấc mơ. Tiếng xương kêu răng rắc giòn giã khắp người.

_ "Ái chà!" Sophie kêu lên." Mình đau khắp mình mẩy!" Giọng cô kêu lên yếu ớt, khào khào. Cô đưa đôi tay xương xẩu lên sờ các nếp nhăn. Lúc đó, cô mới nhận thấy mình đã trong trạng thái choáng váng suốt cả ngày hôm qua. Cô thực sự vô cùng tức giận mụ Phù thủy xứ Waste vì đã khiến cô trở nên như vậy, một nỗi tức giận to lớn, sừng sững:

_ "Ưỡn ẹo đi vào cửa hiệu rồi biến người ta thành già khọm!" cô kêu lên." Ôi, có cái gì mà mình không dám làm với mụ ta kia chứ!"

Cơn tức giận khiến cô bật giậy với một loạt những tiếng cọt kẹt, rồi cô tập tễnh đi tới khuôn cửa sổ bất ngờ kia. Nó nằm bên trên chiếc bàn thợ. Trước nỗi kinh ngạc tột cùng của cô, khuôn cửa sổ nhìn xuống quang cảnh một thành phố cảng biển. Cô có thể trông thấy cả con phố dốc đứng, không có vỉa hè, hai bên là hai dãy nhà nhỏ tí trông có vẻ rất nghèo khổ, bên kia những mái nhà là những cột buồm dựng lên tua tủa. Sophie thấp thoáng thấy biển phía xa những cột buồm, từ bé đến giờ cô chưa từng được nhìn thấy biển.

_ "Ta đang ở đâu vậy?" Sophie hỏi chiếc đầu lâu trên bàn thợ. "Ta không hy vọng anh sẽ trả lời câu hỏi của ta đâu, anh bạn". Cô vội vã nói thêm và nhớ ra đây là lâu đài của một pháp sư, rồi quay lại nhìn căn phòng. Đó là một căn phòng rất nhỏ, với những thanh rầm đen bóng nặng nề trên trần. Dưới ánh sáng ban ngày trông căn phòng bẩn thỉu đến kinh ngạc. Những viên đá lát sàn dính đầy vết bẩn và nhờn mỡ, tro dồn thành đống bên trong thanh chắn lò sưởi, và mạng nhện lòng thòng bụi rủ xuống từ các thanh rầm. Chiếc đầu lâu cũng bị bụi phủ kín. Sophie lơ đãng phủi bụi khi đi tới để nhòm vào chiếc chậu rửa cạnh bàn thợ. Cô rùng mình trước đám nhớt hồng hồng xam xám trong chậu cùng thứ chất lỏng trắng phếu nhểu xuống từ chiếc bơm bên trên. Rõ ràng lão Howl chẳng thèm bận tâm tôi tớ của mình sống bẩn thỉu dơ dáy thế nào.

Phần còn lại của tòa lâu đài hẳn là nằm phía bên kia của một trong bốn cái cửa đen thấp xung quanh phòng. Sophie mở cánh cửa gần nhất, trên bức tường cuối phòng phía bên kia bàn thợ. Phía sau cánh cửa là một phòng tắm rộng. Về nhiều mặt, đó là một phòng tắm người ta thường chỉ có thể thấy trong các cung điện, với những thiết bị sang trọng như một toa lét, một vòi hoa sen, một bồn tắm rộng mênh mông với mấy cái chân cong cong và những chiếc gương gắn trên mọi bức tường. Nhưng trong phòng tắm thậm chí còn bẩn hơn cả căn phòng trước. Sophie nhăn mặt vì cái toa lét, ngần ngại trước màu của bồn tắm, co rúm trước đám rêu xanh mọc trên vòi sen, và thật dễ dàng tránh nhìn bộ dạng nhăn nhúm của mình trong gương vì mặt kính phủ lấm tấm những chấm và vệt của những chất không tên. Bản thân những chất không tên đó đầy nhóc trên một cái giá rất lớn bên trên bồn tắm. Chúng được đựng trong các hũ , hộp, ống, và trong hàng trăm túi giấy và gói nâu nâu rách rưới. Cái hũ to nhất có tên. Nó được gọi là BỘ KHÔ và được viết bằng những chữ cái vặn vẹo. Sophie không dám chắc có cần phải có chữ T ở đó hay không. Cô nhặt bừa một cái gói lên. Trên gói viết nguệch ngoạc chữ DA, cô vội đặt xuống. Một cái hũ khác có chữ MẮT, vẫn nét chữ nguệch ngoạc đó. Một cái ống thì ghi ĐỂ LAM THỐI RỮA.

"Có vẻ như cũng để làm việc" Sophie lẩm bẩm, rùng mình nhìn vào bồn rửa. Cô vặn cái núm xám xám có lẽ bằng đồng, nước chảy vào bồn và rửa trôi bớt những vật thối rữa. Sophie lấy nước rửa tay và mặt, không để chạm vào bồn, nhưng cô không đủ can đảm dùng BỘ KHÔ. Cô lấy vạt áo lau khô tay và mặt rồi đi tới cánh cửa đen thứ hai.

Cánh cửa này dãn lên một dãy cầu thang gỗ ọp ẹp. Sophie nghe thấy tiếng ai đó phía trên nên vội vã đóng cửa lại. Dù sao thì cái cầu thang đó có lẽ cũng chỉ dẫn lên một cái gác xép là cùng. Sophie tập tễnh đi tới cánh cửa thứ ba. Lúc này cô đã đi lại dễ dàng hẳn. Cô là một bà cụ khỏe mạnh như điều cô đã phát hiện ra từ hôm qua.

Cánh cửa thứ ba mở ra một cái sân sau hẹp bao quanh bởi mấy bức tường gạch cao. Trong sân có một đống củi lớn, và mấy đống các thứ lôm nhôm gồm những mẩu sắt, mấy cái bánh xe, mấy cái xô, lá kim loại, tất cả chất thành đống cao gần ngang bức tường bao. Sophie đóng nốt cánh cửa này lại, thoáng bối rối bởi khoảnh sân chẳng có vẻ gì là một phần của lâu đài. Chẳng có tòa lâu đài nào hiện ra phía sau bức tường gạch. Chỉ là khoảng không. Sophie chỉ có thể nghĩ rằng phần sân này vòng quanh cái góc mà bức tường vô hình đã chặn bước cô đêm qua.

Cô mở cánh cửa thứ tư và đó chỉ là một cái kho để chổi, bên trong có hai chiếc áo choàng nhung khá đẹp nhưng rất bụi bặm khoác trên hai cái chổi. Sophie đóng nốt cánh cửa này, khá chậm rãi. Chỉ còn lại cánh cửa trên bức tường có khuôn cửa sổ, và đêm qua cô đã cố leo vào lâu đài qua chính cánh cửa này. Cô tập tễnh đi tới và thận trọng mử cánh cửa đó ra.

Cô đứng đó một lúc, nhìn quang cảnh sườn đồi đang chuyển động chậm chạp, nhìn cánh đồng thạch nam lướt qua dưới khuôn cửa và cảm thấy gió lùa vào mái tóc lòa xòa, lắng nghe tiếng sầm sầm và ken két của những tảng đá đen to nghiến vào nhau trong khi tòa lâu đài chuyển động. Rồi cô đóng cửa và đi tới cửa sổ. Lại là cảnh thành phố cảng biển. Đó không phải là một bức tranh. Một người đàn bà đã mở cánh cửa đối diện và đang quét bụi ra đường. Phía sau căn nhà đó là một cánh buồm xám bằng vải bạt đang được kéo lên cột buồm trong những cú giật mạnh thình lình, làm xao động một đàn hải âu khiến chúng bay lượn vòng trên mặt biển lấp lánh.

_ "Ta không hiểu?" Sophie nói với cái đầu lâu. Rồi, khi thấy đống lửa gần như đã tắt hẳn, cô đi tới bỏ thêm hai khúc củi vào và gạt bớt tro đi.

Những lưỡi lửa xanh lá cây bò lan giữa hai khúc củi, nhỏ và cong queo rồi phụt lên thành khuôn mặt xanh lơ dài thườn thượt với mái tóc xanh lá cây cháy rực.

_"Xin chào!" con quỷ lò sưởi nói. "Đừng quên thỏa thuận giữa hai ta nhé."

Hóa ra chẳng có gì là mơ cả. Sophie thường không hay khóc, nhưng cô ngồi lặng trên ghế hồi lâu và chằm chằm nhìn con quỷ lò sưởi lờ mờ, trườn trượt, và không để ý đến những tiếng động khi Michael đến gần, mãi đến khi cô nhận ra cậu ta đang đứng cạnh mình, trông bối rối và hơi bực tức.

_ "Bà vẫn còn ở đây" cậu ta nói. "Có chuyện gì không?"

_ "Ta già rồi" cô sụt sịt.

Nhưng quả đúng như mụ Phù thủy từng nói và con quỷ lò sưởi đã đoán trước. Michael hồ hởi nói:

_ "Ồ, chúng ta rồi ai cũng thế cả thôi. Bà có muốn ăn chút điểm tâm không ạ?"

Sophie phát hiện ra quả thực mình là một bà lão rất tráng kiện. Cả ngày hôm qua cô chỉ ăn mỗi bánh mì pho - mát vào bữa trưa, cô đói cồn cào.

_ "Có!" cô nói và khi Michael đi tới chiếc chạn chìm trong tường, cô vọt tới và nhòm qua vai cậu ta để xem có gì ăn.

_ "Cháu e là chỉ có mỗi bánh mì và pho - mát thôi!" Michael nói, vẻ kém thân thiện.

_ "Nhưng có cả một giỏ trứng kia kìa!" Sophie nói."Và kia không phải là thịt ba chỉ xông khói à? Một thứ đồ uống gì nóng nóng thì sao? Ấm đun nước của cậu đâu?"

_ "Chẳng có cái nào cả" Michael nói. "Howl là người duy nhất có thể nấu nướng được".

_ "Ta nấu được!" Sophie nói. "Lấy cái chảo rán kia xuống, ta sẽ chỉ cho cậu."

Cô với tay lấy cái chảo lớn màu đen tren trên chạn, mặc kệ Michael đang ra sức ngăn cô lại.

_ "Bà không hiểu!" Michael nói." Đó là vì Calcifer, con quỷ lò sưởi. Trừ Howl ra, nó không chịu cúi đầu xuống cho bất cứ ai nấu nướng."

Sophie quay lại và nhìn con quỷ lò sưởi. Nó bập bùng đáp lại vẻ ranh mãnh.

_"Tôi không chịu để bị bóc lột đâu!" nó nói.

_ "Cậu định nói là cậu sẽ cam chịu đến đồ uống nóng cũng không có nếu Howl không ở đây ư?" Sophie nói với Michael.

Michael ngượng ngùng gật đầu.

_ "Vậy thì chính cậu mới là kẻ đang bị bóc lột!" Sophie nói. "Đưa cái chảo đây". Cô giật mạnh cái chảo khỏi những ngón tay đang cố giằng lại củaMichael, chi thịt ba chỉ xông khói vào và vục muôi gỗ vào giỏ trứng xúc một muôi đầy, rồi đem tất cả đi về phía lò sưởi.

_ "Nào, Cancifer!" cô nói: "Đừng có vớ vẩn nữa. Cúi đầu xuống."

_ "Cô không thể ép tôi!" con quỷ lò sưởi kêu lách tách.

_ "Ồ, ta có thể đấy!" Sophie lách tách đáp lại, với cái vẻ sắt đá vẫn thường khiến hai cô em gái phải dừng ngay cuộc cãi cọ. "Nếu mi không cúi xuống, ta sẽ dội nước lên mi. Hoặc ta sẽ cầm gắp củi lên và gắp hết củi của mi ra" cô nói thêm, khi lục cục quỳ xuống trước lò sưởi. Rồi cô thì thầm :"Hoặc ta sẽ lật lại bản giao kèo, hoặc nói cho Howl biết chuyện đó, ta có thể làm vậy, đúng không? "

_"Ồ, mẹ kiếp!" Calcifer giận dữ."Sao cậu lại để bà ta ở đây hả Michael?"

Con quỷ sưng sỉa cúi bộ mặt xanh lơ xuống cho đến khi chỉ còn thấy một vòng lửa xanh lá cây quăn queo nhảy múa trên khúc củi.

_ "Cám ơn!" Sophie nói và đặt mạnh chiếc chảo nặng trịch lên vòng lửa xanh không để Calcifer đột ngột nhô lên lần nữa.

_ "Cầu mong món thịt xông khói của cô cháy đen" Calcifer nói, ngọt nghẹt dưới cái chảo.

Sophie vứt từng miếng thịt xông khói vào cái chảo. Chảo rất nóng. Thịt cháy xèo xèo và cô phải lấy vạt áo quấn quanh tay mới giữ được cán chảo. Cửa mở, nhưng tiếng xèo xèo làm cô không để ý.

_ "Đừng có dại dột thế!" cô nói với Calcifer."Và ngồi yên để ta đập trứng."

_ "Ồ, xin chào, ông Howl" Michael nói vẻ bất lực.

Nghe thế, Sophie quay lại, hơi vội vã. Cô trố mắt nhìn. Anh chàng trẻ tuổi cao ngòng mặc bộ cánh tươi sáng màu xanh lơ và ánh bạc vừa bước vào đứng sựng lại khi dựng chiếc đàn ghi ta vào góc nhà. Anh ta vuốt mái tóc vàng hoe cho khỏi vướng đôi mắt xanh trong veo đầy tò mò và trố mắt nhìn lại Sophie. Khuôn mặt dài góc cạnh của anh ta có vẻ bối rối.

_ "Bà là quái ai vậy?" Howl nói."Tôi đã gặp bà ở đâu rồi nhỉ?"

_ "Ta là một người lạ hoàn toàn". Sophie nói dối trắc nịch. Rốt cuộc, Howl chỉ mới gặp cô một lần trước đó, và chỉ thoáng qua đủ để gọi cô là chuột xám nên đó cũng không hẳn là một lời nói dối. Lẽ ra phải tạ ơn ngôi sao chiếu mệnh đã run rủi cho cô may mắn thoát được lần ấy, cô cho là vậy, nhưng thực ra điều cô nghĩ đến lúc này là: "Trời ơi! Với chừng ấy sự ác độc mà Pháp sư Howl chỉ là một thằng ranh tuổi đôi mươi!" Khi người ta đã già thì quả là một sự khác biệt lớn, cô vừa nghĩ vừa lật miếng thịt rán trong chảo. Và cô thà chết còn hơn để thằng bé ăn mặc bảnh bao này biết cô chính là cô gái hắn đã thương hại trong Lễ hội Mùa Xuân. Trái tim và tâm hồn chẳng liên quan gì ở đây cả. Howl sẽ không biết cô là ai.

_"Bà ta nói tên bà ta là Sophie" Michael nói. "Bà ta đến đêm qua."

_ "Làm thế nào bà ta bắt Calcifer cúi xuống được?" Howl hỏi.

_ "Bà ta bắt nạt ta!" từ dưới cái chảo đang kêu xèo xèo, Calcifer nói bằng giọng nghèn nghẹt khổ sở.

_ "Không mấy người có thể làm được điều đó!" Howl tư lự nói. Anh ta dựng cây ghi ta vào góc nhà và đi tới lò sưởi. Mùi nước hoa dạ hương lẫn với mùi thịt rán khi anh ta đẩy mạnh Sophie sang bên: "Calcifer không thích bất kì ai ngoài tôi nấu nướng trên lửa của hắn đâu" anh ta nói, quỳ xuống và quấn vạt áo dài thượt quanh tay để giữ cái chảo: "Vui lòng đưa cho tôi hai lát thịt xông khói và sáu quả trứng nữa, và nói cho tôi biết bà đến đây làm gì?"

Sophie trố mắt nhìn đôi khuyên tai nạm đá quý màu xanh lơ lủng lẳng rủ xuống từ tai Howl và đưa anh ta từng quả trứng.

_ "Ta đến đây làm gì ư, anh bạn trẻ?" cô nói. Điều này thật hiển nhiên sau những gì cô nhìn thấy ở lâu đài. "Dĩ nhiên ta đến đây vì ta là người lau dọn nhà cửa mới cho anh."

_ "Chính là bà ư?" Howl nói, đập trứng bẳng một tay và vứt vỏ lên khúc củi.Calcifer có vẻ như sẽ ăn chúng với những tiếng làu bàu gáu gáu: "Ai bảo bà là người lau dọn mới?"

_"Chính ta!" Sophie nói, và cô nói thêm giọng đạo đức giả. "Anh bạn trẻ, dẫu ta không thể tẩy sạch anh khỏi sự độc ác của mình thì ta cũng có thể tẩy sạch những dơ dáy khỏi nơi này."

_ "Howl không độc ác!" Michael nói.

_ "Có, ta rất độc ác!" Howl phủ nhận." Michael, lúc này cậu chỉ tạm quên đi ta độc ác thế nào thôi." Anh ta hất hàm với Sophie. "Bà lão tốt bụng, nếu bà nóng lòng muốn mình có ích thì hãy tìm mấy bộ dao nĩa và dọn sạch bàn thợ đi."

Dưới gầm bàn có mấy chiếc ghế đẩu cao. Michael lôi chúng ra để ngồi và gạt mọi thứ trên bàn sang một bên để lấy chỗ đặt mấy bộ dao nĩa cậu ta vừa lấy từ trong ngăn kéo ra. Sophie tới giúp cậu. Cô không hy vọng Howl sẽ chào đón mình, dĩ nhiên là vậy, nhưng cho đến giờ anh ta thậm chí vẫn chưa đồng ý cho cô ở lại sau bữa sáng. Vì Michael có vẻ không cần giúp đỡ nên Sophie lê bước đến chỗ cây gậy và chậm chạp đặt nó nằm chềnh ềnh trong kho để chổi. Khi thấy điều đó dường như không khiến Howl chú ý, cô nói:

_ "Nếu muốn, anh có thể để ta làm thử một tháng."

Pháp sư Howl không nói gì ngoài "Đĩa, nào, Michael!" và đứng đó bưng cái chảo nghi ngút khói. Calcifer bật dậy với một tiếng rống sảng khoái và cháy bùng lên tận ống khói.

Sophie cố gắng thêm lần nữa để ép Howl:

_ "Nếu được dọn rửa ở đây trong tháng tới thì ta muốn biết phần còn lại của lâu đài nằm ở đâu" cô nói. "Ta chỉ tìm được mỗi phòng này và phòng tắm thôi."

Trước sự ngạc nhiện của cô, cả Michael lẫn Pháp sư đều cười rộ lên.

Mãi đến khi gần xong bữa sáng, Sophie mới hiểu điều gì khiến họ cười ầm lên. Howl không chỉ rất khó ép buộc. Dường như anh ta không thích phải trả lời bất cứ câu hỏi nào. Sophie bỏ ngang không hỏi anh ta thêm nữa mà thay vào đó quay sang hỏi Michael.

_ "Nói cho bà ta biết!" Howl nói. "Để bà ta thôi lảm nhảm đi."

_ "Lâu đài này chẳng còn phần nào khác cả!" Michael nói. "Ngoài những gì bà đã trông thấy và hai phòng ngủ trên gác."

_ "Cái gì?" Sophie kêu lên.

Howl và Michael lại phá lên cười.

_ "Howl và Calcifer đã sáng tạo ra tòa lâu đài này!" Michael nói. "Và calcifer giữ cho nó chuyển động. Bên trong lâu đài thật ra chỉ là ngôi nhà cũ của Howl ở Porthaven và đó là phần có thật duy nhất."

_"Nhưng Porthaven ở cách đây hàng dặm tít dưới phía biển!" Sophie nói. "Ta gọi thế là quá tệ Các anh có chủ tâm gì khi cứ để cái lâu đài đồ sộ và xấu xí này chạy quanh đồi và làm người dân ở Chợ Chipping sợ đến chết khiếp?"

Howl nhún vai:

_ "Một bà lão trực tính làm sao! Tôi đã đạt đến giai đoạn đó trong sự nghiệp của mình, khi mà tôi cần phải gây ấn tượng với mọi người bằng sức mạnh và sự độc ác của tôi. Tôi không thể để Đức Vua nghĩ tốt về tôi. Và năm ngoái tôi đã xúc phạm một kẻ nào đó rất có thế lực và tôi cần phải tránh xa họ."

Có vẻ như đó là một cách tránh mặt mọi người rất tức cười, nhưng Sophie ngờ rằng các Pháp sư có những chuẩn mực khác với người thường. Và chẳng bao lâu cô phát hiện tòa lâu đài có những điểm đặc biệt khác. Họ vừa ăn xong và Michael đang xếp chồng đĩa vào cái bồn rửa nhầy nhụa bên cạnh bàn thợ thì có tiếng gõ cửa to và rõ.

Calcifer sáng bừng lên:

_ "Mở cửa cho Kingsbury!"

Howl đang đi vào buồng tắm bèn quay lại và đi ra cửa. Trên cánh cửa có một núm gỗ hình vuông, nằm chìm trong lanh tô, trên mỗi mặt núm đều có một chấm sơn. Lúc đó, ở mặt núm quay xuống dưới có chấm xanh lá cây, nhưng Howl xoay vòng cái núm cho chấm đỏ quay xuống rồi mới mở cửa.

Một người đàn ông đeo bộ tóc giả cứng đơ màu trắng và đội một chiếc mũ lớn đang đứng chờ bên ngoài. Ông ta mặc bộ đồ màu đỏ thẫm, tía và vàng, tay giơ cây quyền trượng nhỏ thắt ruy băng trang hoàng chẳng khác gì cây nêu cho trẻ con trong Lễ hội Mùa Xuân. Ông ta cúi đầu. Mùi đinh hương và hoa cam bay vào phòng.

_ "Đức Vua tôn kính gửi lời khen ngợi tới ngài và trả ngài tiền cho hai ngàn đôi ủng bảy lí!" người đó nói.

Sophie thoáng thấy một cỗ xe ngựa phía sau ông ta đang đứng chờ trong một con phố với những ngôi nhà sang trọng khắc hình chạm sơn, những ngọn tháp, những mái nhà hình chóp và mái vòm phía xa, vẻ lộng lẫy mà trước đây cô không thể nào tưởng tượng nổi. Cô thấy tiếc vì người đó chỉ đứng ở cửa trong giây lát để đưa cho Howl một cái ví dài, óng mượt, kêu lanh canh, và cũng rất nhanh Howl xoay cái núm cho chấm xanh lại chỉ xuống và nhét cái ví dài vào túi. Sophie thấy mắt Michael nhìn theo chiếc ví với vẻ khẩn thiết và lo lắng.

Rồi Howl đi thẳng vào phòng tắm, gọi với ra:

_ "Calcifer, tôi cần nước nóng trong này."

Và biến mất trong đó một hồi lâu, rất lâu.

Sophie không nén nổi tò mò:

_ "Ai ở ngoài cửa đó thế?" cô hỏi Michael. "Ta muốn hỏi là ở đâu thế?"

_ "Cái cửa đó mở ra Kingsbury" Michael nói. "Nơi Đức Vua sống. Cháu nghĩ người đó là thư kí của quan Chưởng Ấn. Và" cậu ta lo lắng nói với Calcifer: "Cháu thực sự ước ông ta đã không đưa cho Howl toàn bộ số tiền đó."

_ "Liệu Howl có để ta ở lại đây không?"

_ "Nếu ông ấy đồng ý thì bà không bao giờ được ép buộc ông ấy. Ông ấy ghét bị ép buộc làm bất cứ điều gì."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.