Lâu Đài Hạnh Phúc

Chương 6



Colin họp với Richards và Morgan trong nhiều giờ liền. Alesandra ăn tối một mình trong phòng ăn. Nàng vẫn ở dưới lầu, miễn là nàng có thể điều khiển bản thân không ngủ thiếp đi, hy vọng Colin sẽ nói chuyện với mình. Nàng muốn cảm ơn vì chàng đã quan tâm cho tương lai của nàng nhiều đến vậy và hỏi thăm chàng vài điều về Bá tước Oakmount.

Đến nửa đêm thì nàng từ bỏ sự cố gắng và đi ngủ. Valena gõ cửa phòng Alesandra khoảng mười lăm phút sau đó.

“Thưa công chúa, người sẽ ra ngoài vào sáng mai. Người phải sẵn sàng để đi lúc mười giờ.”

Alesandra leo lên giường và kéo tấm chăn lên người. “Colin có nói chúng ta sẽ đi đâu không?”

Người hầu gái gật đầu. “Đến nhà ngài Richards, số mười hai đường Bowers.”

Alesandra mỉm cười. “Anh ấy cho chị địa chỉ à?”

“Vâng, thưa công chúa. Ngài ấy rất tỉ mỉ trong việc đưa ra những chỉ dẫn. Ngài ấy muốn tôi báo với công chúa rằng ngài ấy không muốn phải chờ đợi”, cô ấy nói tiếp với cái nhăn mặt như cố nhớ ra điều gì đó. “Còn một điều nữa mà ngài ấy muốn tôi... ồ, vâng, giờ thì tôi nhớ rồi. Cuộc hẹn gặp chiều mai với Công tước và Nữ Công tước Williamshire đã bị hủy bỏ.”

“Colin có nói cho chị biết tại sao nó bị hủy bỏ không?”

“Không, thưa công chúa, ngài ấy không nói.”

Valena ngáp lớn thật ấn tượng và lập tức cầu xin sự thứ lỗi của chủ nhân. “Tôi rất mệt mỏi đêm nay”, cô ấy thầm thì.

“Dĩ nhiên là chị mệt mỏi rồi”, Alesandra nói. “Cũng khá muộn rồi và chị đã làm quá nhiều việc trong ngày hôm nay, Valena. Đi ngủ đi. Chúc chị ngủ ngon”, nàng gọi với theo khi người hầu vội vã bước ra ngưỡng cửa.

Alesandra ngủ thiếp đi vài phút sau. Nàng bị kiệt sức sau cả tuần dài chăm sóc Colin, nên ngủ suốt đêm.

Nàng tỉnh giấc sau tám giờ sáng một chút và nhanh chóng chuẩn bị. Nàng mặc chiếc đầm dạo phố màu hồng nhạt. Colin sẽ chấp thuận chiếc đầm này vì phần cổ áo được cắt may nghiêm túc và rất kín đáo.

Alesandra xuống dưới lầu trước hai mươi phút so với lịch khởi hành. Colin không có ở đó cho đến khi kim đồng hồ nhích qua mười giờ một vài phút. Ngay khi phát hiện ra chàng đang xuống cầu thang, nàng gọi to. “Chúng ta muộn mát rồi, Colin. Nhanh lên.”

“Kế hoạch thay đổi, Alesandra”, Colin nháy mắt khi đi qua nàng vào phòng ăn.

Nàng rượt theo sau chàng. “Thay đổi điều gì cơ?”

“Cuộc họp đã bị hủy.”

“Cuộc họp với ngài Richards hay cuộc họp chiều nay? Valena nói...” Colin kéo ghế và ra hiệu cho nàng ngồi xuống bàn ăn. “Cả hai cuộc họp đều bị hủy”, chàng trả lời.

“Người có muốn dùng một tách sô cô la hay trà nóng không, thưa công chúa?” Flannaghan hỏi lớn từ lối vào. “Trà nhé, cảm ơn anh. Colin, làm sao chàng biết các cuộc họp bị hủy? Ta đã ngồi đợi trong phòng khách và không có người đưa tin nào đến cửa nhà cả.”

Colin không trả lời. Chàng ngồi xuống, cầm tờ báo lên và bắt đầu đọc. Flannaghan xuất hiện ở bên cạnh ông chủ với đĩa bánh quy và đặt ở phía trước mặt Colin.

Alesandra vừa cáu vừa bối rối. “Chính xác thì tại sao ngài Richards muốn họp? Cả hai chúng ta đã nói chuyện với ông ấy tối qua rồi.”

“Ăn điểm tâm đi, Alesandra.”

“Chàng sẽ không giải thích, đúng không?”

“Phải.

“Colin, đó là điều thiếu lịch sự thô lỗ đầu tiên trong buổi sáng.”

Chàng hạ thấp tờ báo để toét miệng cười. Nàng nhận ra ngay sau đó là lời tuyên bố của mình thật dại dột. “Ý ta là ngài luôn luôn bất lịch sự một cách thô lỗ.”

Chàng biến mất phía sau tờ báo. Nàng gõ nhịp những ngón tay trên mặt bàn. Rồi Raymond đi vào phòng ăn. Ngay lập tức Alesandra ra hiệu anh ấy đến cạnh mình. “Có người đưa tin nào...”

Colin ngắt lời nàng. “Alesandra, nàng đang thách thức ta sao?”

“Không”, nàng trả lời. “Ta chỉ cố tìm hiểu. Chàng sẽ thôi trốn sau tờ báo đó chứ?”

“Nàng luôn có tâm trạng cáu bẳn như vậy vào buổi sáng à?”

Alesandra từ bỏ nỗ lực đối thoại đàng hoàng với người đàn ông đó. Nàng ăn một nửa cái bánh quy rồi cáo lỗi rời khỏi bàn. Raymond nhìn nàng đầy cảm thông khi nàng lướt qua chỗ anh.

Alesandra trở lên lầu và làm việc với đống thư từ của mình suốt thời gian còn lại của buổi sáng. Nàng viết một lá thư dài cho Mẹ bề trên, kể cho bà biết tất cả mọi chuyện trong hành trình đến nước Anh của mình. Nàng miêu tả người giám hộ và gia đình của ông ấy, và sử dụng kín ba trang giấy chỉ để giải thích làm sao nàng chấm dứt việc sống cùng với Colin. Khi nàng đang niêm phong bì thư thì Stefan gõ cửa. “Người nên xuống dưới lầu bây giờ, thưa công chúa Alesandra.”

“Chúng ta có khách ư, Stefan?” Người cận vệ lắc đầu, “Chúng ta sẽ ra ngoài. Người cần mang theo áo choàng. Hôm nay trời nổi gió”.

“Chúng ta đi đâu?”

“Đến cuộc họp, thưa công chúa.”

“Họp, không họp, rồi lại họp”, nàng làu bàu.

“Xin thứ lỗi, thưa công chúa?”

Alesandra đóng nắp lọ mực, sắp xếp lại mọi thứ trên bàn rồi đứng lên. “Ta chỉ than vãn với chính mình”, nàng thú nhận với nụ cười mỉm. “Cuộc họp này là với cha Colin hay ngài Richards?”

“Tôi không chắc”, Stefan nói. “Nhưng Colin đang chờ trong phòng đón khách và ngài ấy có vẻ nôn nóng khởi hành.”

Alesandra hứa với người cận vệ là nàng sẽ xuống ngay. Stefan cúi đầu chào và sau đó rời khỏi phòng. Nàng chải tóc thật nhanh, rồi đến tủ quần áo để lấy áo choàng. Đến ngưỡng của, nàng chợt nhớ ra cái danh sách của mình. Nếu họ sắp đến dinh thự của Công tước Williamshire thì nàng chắc chắn sẽ cần tờ giấy ghi chú ấy, nàng quyết định vậy, để nàng có thể xem xét những cái tên cùng với người giám hộ và vợ ông ấy. Nàng vội quay lại bàn lấy danh sách và nhét nó vào túi áo choàng.

Colin đang chờ ở phòng đón khách. Nàng dừng lại tại đầu cầu thang để khoác áo choàng lên.

“Colin? Chúng ta sắp tới gặp cha chàng hay ngài Richards?”

Chàng không trả lời. Nàng bước nhanh xuống bậc thang và lặp lại câu hỏi.

“Chúng ta sẽ đi gặp Richards”, chàng giải thích.

“Tại sao ông ấy muốn gặp lại chúng ta sớm như vậy? Ông ấy vừa ở đây tối qua”, nàng nhắc.

“Ông ấy có lý do của mình.”

Valena đang đứng với Stefan và Raymond gần lối vào phòng khách. Cô ấy vội vã tiến về phía trước để giúp đỡ chủ nhân của mình mặc áo choàng.

Colin nhanh chân hơn Valena.

Chàng choàng áo quanh vai Alesandra, nắm lấy tay nàng và đi ra ngoài, kéo nàng theo sau. Nàng gần như phải chạy để theo kịp những sải chân dài của chàng.

Raymond và Stefan đi theo phía sau. Họ trèo lên ngồi cạnh người đánh xe. Colin và Alesandra ngồi đối diện nhau bên trong xe.

Chàng khóa cửa, sau đó dựa lưng vào nệm và mỉm cười.

“Tại sao nàng chau mày?”

“Tại sao chàng hành động đặc biệt bất thường?”

“Ta không thích bất ngờ.”

“Chàng thấy không? Đó là câu trả lời đặc biệt bất thường.”

Colin duỗi thẳng đôi chân dài. Nàng điều chỉnh lại chiếc váy và ngồi sát vào góc xe cho chàng không gian rộng hơn.

“Chàng có biết ngài Richards muốn nói gì với chúng ta không?”

“Chúng ta không đi gặp ông ấy.”

“Nhưng chàng đã nói...”

“Ta nói dối.”

Hơi thở hổn hển làm chàng mỉm cười. “Chàng nói dối ta?”

Nàng trông có vẻ hoài nghi. Chàng từ từ gật đầu. “Phải, ta nói dối nàng.”

“Tại sao?”

Sự oán trách làm chàng muốn cười.

Nàng đã thích thú như vậy khi chọc tức người khác. Và, Chúa ơi, nàng đang bị chọc tức. Má đỏ bừng, và nếu vai nàng thẳng hơn nữa, chàng nghĩ, thì xương sống nàng chắc sẽ gãy sụp.

“Ta sẽ giải thích sau”, chàng bảo. “Không chau mày nữa, nhóc con ngỗ nghịch. Một ngày đẹp trời như hôm nay thì không nên khó chịu.”

Cuối cùng thì nàng cũng nhận thấy Colin phấn khởi đến mức nào. “Tại sao chàng vui vẻ thế?”

Cái nhún vai là câu trả lời. Nàng thở dài đánh sượt một cái. Người đàn ông này đang cố tình làm nàng rối tung lên, nàng quả quyết. “Chính xác thì chúng ta đang đi đâu, Colin?”

“Đến một cuộc họp gia đình để quyết định phải làm gì...”

Nàng kểt thúc lời giải thích giúp chàng. “Với ta?”

Chàng gật đầu. Alesandra hạ thấp ánh nhìn xuống lòng mình, nhưng không kịp trước khi Colin thấy biểu hiện của nàng. Nàng biểu hiện trông như thể mọi hy vọng đều tiêu tan. Nàng đang cảm thấy đau, chàng biết, nhưng chàng không rõ mình đã nói gì khiến nàng phản ứng như vậy. Giọng chàng cộc cằn hỏi, “Bây giờ nàng làm sao thế?”.

“Không có gì.”

“Đừng nói dối ta.”

“Chàng đã nói dối ta.”

“Ta nói ta sẽ giải thích sau”, chàng đáp lại. Chàng cố không phát cáu trong giọng nói khi hỏi lại, “Bây giờ giải thích cho ta biết sao nàng có vẻ sẵn sàng khóc vậy?”.

“Ta sẽ giải thích sau.”

Colin nghiêng người tới trước.

Chàng chộp lấy cằm nàng, buộc nàng nhìn thẳng vào mình. “Đừng sử dụng những lời của ta để thách thức ta”, chàng ra lệnh.

Nàng đẩy tay chàng ra. “Rất tốt”, nàng tuyên bố. “Ta chỉ hơi khó chịu khi nhận ra tại sao chàng quá vui vẻ.”

“Có lý do, quỷ tha ma bắt.”

Cỗ xe dừng lại trước dinh thự của Công tước Williamshire. Colin mở chốt cửa nhưng vẫn giữ ánh mắt vào công chúa. “Được không?”, chàng đề nghị.

Nàng chỉnh lại áo choàng. “Nó cực kỳ hợp lý với ta”, nàng gật đầu trả lời.

Raymond mở cửa và chìa tay ra để đỡ Alesandra. Nàng bước ra ngoài ngay, sau đó nhíu mày nhìn Colin. “Chàng vui vì cuối cùng có thể tống khứ ta đi.”

Chàng vừa định mở miệng để tranh cãi thì nàng giơ tay lên cho một hòa ước ngầm giữ im lặng. “Ngài không cần lo lắng, thưa ngài. Ta kết thúc sự khó chịu ngay đây. Bây giờ chúng ta sẽ vào trong chứ?”

Nàng cố tỏ vẻ trang nghiêm. Colin không để nàng làm thế. Chàng bắt đầu phá ra cười. Nàng quay lưng, hối hả lên những bậc thang.

Raymond và Stefan đi hai bên Alesandra.

“Trông nàng vẫn khó chịu, nhóc con ngỗ nghịch.”

Người quản gia mở cửa đúng lúc nàng xoay người để nói cho Colin nghe những gì mình nghĩ về sự nhận xét thô lỗ đó. “Nếu ngài còn gọi là ta ‘nhóc con ngỗ nghịch’ lần nữa, ta thề sẽ làm điều gì đó không đàng hoàng nhất. Ta không khó chịu”, nàng thêm vào với giọng chế giễu. “Ta chỉ nghĩ ngài và ta đã trở thành bạn bè. Là vậy đấy. Ngài trở nên giống như một người anh họ của ta và ta...”

Colin cúi xuống cho đến khi mặt chàng chỉ cách mặt nàng vài centimet. “Ta không phải anh họ của nàng”, chàng nạt.

Caine, anh trai của Colin, tiếp quản nhiệm vụ của người quản gia và đứng ở ngưỡng cửa, chờ ai đó nhận ra mình. Anh chỉ có thể thấy phía sau của công chúa Alesandra. Nàng là một cô gái bé nhỏ, anh đánh giá, rất dũng cảm. Colin cao hơn nàng nhiều và đang trừng mắt nhìn nàng một cách dễ sợ nhất nhưng nàng không hề co rúm mình lại. Nàng dường như không bị đe dọa chút nào.

“Mọi người tin chúng ta là anh em họ”, nàng gắt.

“Ta mặc kệ những gì người khác nghĩ.”

Nàng hít thật sâu. “Cuộc trò chuyện này thật lố bịch. Nếu ngài không muốn liên quan gì với ta, thế thì tốt thôi.”

“Ta không có họ hàng với nàng.”

“Ngài không cần gào lên, Colin.”

“Nàng đang làm ta phát điên, Alesandra.”

“Buổi chiều tốt lành.”

Caine gần như gào lên chào đón vì chỉ như vậy họ mới để ý đến anh. Alesandra giật bắn mình vì bị cắt ngang, nàng níu lấy Colin.

Nàng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, đẩy cơ thể ra khỏi vòng tay Colin và quay vào. Nàng cố ra vẻ bình thản và trang trọng. Người đàn ông cực kỳ đẹp trai đang đứng trên ngưỡng cửa là anh trai của Colin. Nụ cười của họ gần như y hệt nhau. Mái tóc của Caine nhạt màu hơn trong bóng mát, tuy nhiên, mắt anh ấy có màu hoàn toàn khác. Chúng màu xám, và theo nàng ước lượng thì chúng không hấp dẫn hơn đôi mắt thiên về màu xanh lá hơn màu nâu lục nhạt của Colin.

Alesandra định khẽ nhún đầu gối chúi chào nhưng Colin không để nàng làm vậy. Chàng túm lấy tay nàng và đẩy nàng vào trong.

Nàng nhéo chàng để chàng buông tay. Một cuộc chiến kéo co diễn ra khi Colin cố cởi áo khoác cho Alesandra còn nàng thì cứ đập vào tay chàng buộc chàng thả ra để mình có thể rút giấy ghi chú từ trong túi áo. Caine đứng đằng sau em trai mình. Đôi tay chắp lại sau lưng và đang cố gắng đến mức tuyệt vọng để không bật cười. Rất lâu rồi anh không thấy em trai mình trong tình cảnh huyên náo thế này.

Cuối cùng Alesandra cũng kéo được mảnh giấy ghi chú ra. “Bây giờ ngài có thể lấy áo choàng của ta, cảm ơn ngài.”

Colin trợn tròn mắt hướng lên trời. Chàng hất chiếc áo choàng về phía Caine. Anh trai chàng bắt lấy trong không trung ngay khi Colin phát hiện ra mảnh giấy ghi chú đang được giữ chặt trong tay Alesandra. “Tại sao nàng đem theo thứ này?”

“Ta sắp cần đến nó”, nàng giải thích. “Ta chỉ không hiểu sự ác cảm của chàng với danh sách này, Colin. Sự thù địch là cực kỳ vô lý.”

Nàng hướng sự chú ý sang Caine. “Ngài sẽ phải tha thứ cho sự thô lỗ của em trai mình. Anh ấy đang bị bệnh.”

Caine mỉm cười. Colin lắc đầu.

“Nàng không cần xin thứ lỗi cho ta”, chàng tuyên bố. “Caine, đây là người phụ nữ mà được anh gọi là Bệnh Dịch. Alesandra, gặp anh trai ta nào.” Nàng cố nhún gối chào và Colin lại phá hỏng nó. Nàng vừa khẽ nghiêng người để nâng gấu váy lên thì Colin túm lấy bàn tay nàng và bắt đầu kéo nàng vào phòng khách.

“Vợ anh đâu, Caine?” Colin gọi lớn qua vai.

“Ở trên lầu với mẹ”, Caine trả lời. Alesandra đang kéo mạnh tay khỏi tay Colin, cố thoát ra. “Sao ngài không chỉ cho ta ghế nào để ngồi và đi đi. Rõ ràng là ngài nhanh chóng muốn tống khứ ta đi cơ mà.”

“Nàng thích ghế nào hơn?”

Rốt cuộc chàng cũng buông tay.

Nàng lùi lại một bước và lập tức va phải Caine. Nàng quay lại, xin anh ấy tha lỗi cho sự vụng về đó và hỏi Công tước đang ở đâu. Nàng thật sự muốn nói chuyện với ông ấy càng sớm càng tốt.

Vì trông Alesandra có vẻ rất nghiêm trọng và lo lắng nên Caine không dám cười. Anh tự bảo với bản thân công chúa Alesandra quả là một tạo vật xinh đẹp làm sao. Mắt nàng lấp lánh một màu xanh biển kỳ lạ và những nốt tàn nhang trên sống mũi nàng gợi cho anh nhớ đến cô vợ của mình, Jade. Anh thấy rõ, nàng thật sự vô cùng xinh đẹp.

“Jenkins đã lên lầu thông báo với cha ta là nàng đang ở đây, công chúa Alesandra. Tại sao nàng không thử thư giãn một chút trong khi đợi ông ấy?”

Nàng nghĩ đó là ý tưởng rất tốt. Caine rõ ràng đã thừa hưởng tất cả cách xử sự đúng mực trong gia đình. Anh ấy rất biết quan tâm và lịch sự. Đó là một sự khác nhau dễ thương so với người em trai.

Colin đứng gần lò sưởi ngắm nhìn nàng. Nàng phớt lờ chàng. Nàng không chú ý đến bề ngoài ngôi nhà, nhưng có thể hình dung nó tuyệt vời không kém gì nội thất trong nhà. Phòng khách này ít nhất cũng lớn gấp bốn lần phòng khách của nhà Colin. Có ba trường kỷ đặt theo hình bán nguyệt quanh lò sưởi ốp đá cẩm thạch màu ngà voi. Nó là một căn phòng đẹp chát đầy những vật quý mà Công tước Williamshire đã sưu tầm từ khắp nơi trên thế giới. Ánh mắt nàng quét khắp phòng một lượt, rồi dừng lại trên vật thể tỏa sáng ở giữa mặt lò sưởi. Nàng thở hắt ra vui mừng. Phiên bản ngôi nhà thời thơ ấu ở ngay đấy, có kích cỡ bằng một chai rượu nhỏ và được làm chính xác đến từng chi tiết giống tòa lâu đài thật.

Niềm vui sướng trên khuôn mặt Alesandra lấy đi hơi thở của Colin. “Alesandra?”, chàng gọi khẽ, thắc mắc không biết điều gì đã làm cho nàng có phản ứng như thế.

Nàng quay qua mỉm cười, rồi bước nhanh tới lò sưởi. Bàn tay nàng run run khi đưa ra và khẽ chạm vào một tháp canh bằng vàng. “Đây là mô hình của nhà ta, Colin. Nó được gọi là Stone Haven. Ta đã sống ở đó cùng cha mẹ.”

“Ta nghĩ cha nàng đã từ bỏ vương quốc khi ông ấy kết hôn với mẹ nàng.”

Nàng gật đầu. “Đúng, ông ấy đã làm vậy. Cha ta đã mua Stone Haven trước khi kết hôn với mẹ ta. Tướng quân sẽ không bao giờ đụng được đến nó, không bao giờ. Nó nằm ở Áo và ông ta sẽ không có bất kỳ quyền hạn nào ở đó, cho dù ông ta có thể tiếp quản ngai vàng. Lâu đài sẽ tiếp tục được an toàn.”

“Bây giờ ai sở hữu nó?” Caine hỏi. Nàng không trả lời và anh cho rằng nàng không nghe thấy câu hỏi. Anh cũng bị hấp dẫn bởi tòa lâu đài y hệt như Colin. Hai anh em đứng cạnh Alesandra, cùng nhìn chằm chằm vào phiên bản thu nhỏ đó. “Các chi tiết rất ấn tượng”, Caine nhận xét. “Cha ta tặng nó cho cha ngài làm quà”, nàng giải thích. “Cha ta đã dùng một mánh nho nhỏ đầy thiện ý, dĩ nhiên và ta đã tìm kiếm nó khi ở điền trang của cha ngài nhưng không thấy. Ta nghĩ chắc nó đã bị thất lạc. Thật vui khi lại thấy nó được đặt ở một nơi danh dự này.”

Colin định hỏi nàng mánh khóe mà nàng vừa nói có ý gì thì họ bị cắt ngang.

“Dĩ nhiên đó là một nơi danh dự”, Công tước Williamshire nói lớn từ lối vào. “Cha con là bạn của ta, Alesandra.”

Nàng quay người khi nghe giọng của người giám hộ và nàng mỉm cười chào đón ông. Công tước Williamshire có dáng vẻ đường bệ với mái tóc hoa râm và đôi mắt xám sậm màu. Những người con trai đã thừa hưởng vẻ đẹp của ông, và dĩ nhiên là cả chiều cao đáng nể nữa. “Buổi chiều tốt lành, cha.” Colin kêu lớn.

Công tước đáp lại lời chào và đi vào phòng khách. Ông dừng lại giữa phòng và dang rộng đôi tay chào đón Alesandra.

Nàng không do dự. Nàng chạy ào đến và thả mình vào vòng tay ông. Ông ôm nàng thật chặt và hôn lên đỉnh đầu nàng.

Colin và Caine ném cho nhau ánh mắt không thể tin được. Cả hai kinh ngạc bởi sự yêu mến của cha họ dành cho người được bảo hộ.

Những người đàn ông lớn tuổi thường rất kín đáo, nhưng cha họ lại xử sự như thể Alesandra là đứa con gái bị thất lạc từ lâu của ông.

“Colin đối xử với con tốt chứ?”

“Vâng, chú Henry.”

“Chú Henry?” Caine và Colin gào lên lặp lại cùng lúc.

Alesandra buông tay, hướng ánh nhìn về phía Colin. “Chú Henry không bận tâm đến việc có quan hệ họ hàng với ta.”

“Nhưng cha ta không có họ hàng với nàng”, Colin ương ngạnh nhắc nhở nàng.

Công tước mỉm cười. “Ta đã yêu cầu cô bé gọi ta là ‘chú’”, ông giải thích. “Bây giờ Alesandra là một phần của gia đình chúng ta, con trai.”

Rồi ông hướng về phía nàng. “Ngồi xuống nào và chúng ta sẽ thảo luận về vấn đề hôn nhân kinh tế này.” Nàng nhanh chóng làm theo yêu cầu của ông. Nàng phát hiện ra giấy ghi chú đang nằm trên sàn và lập tức nhặt nó lên. Colin đợi nàng đã yên vị chính giữa chiếc trường kỷ thêu nổi rồi bước đến gần và ngồi xuống cạnh nàng.

Thân hình đồ sộ thúc nàng vào trong góc ghế. Alesandra đẩy nhẹ bắp đùi cứng cáp của chàng ra xa để nàng có thể kéo váy đang nằm dưới chân chàng cho ngay ngắn. “Còn một số ghế trống”, nàng thì thầm để chú Henry sẽ không nghe thấy nàng bình phẩm con trai của ông. “Ngồi chỗ nào khác đi, anh họ.”

“Nếu nàng gọi ta là anh họ thêm một lần nữa, ta thề ta sẽ bóp cổ nàng”, Colin gầm gừ đe dọa nho nhỏ. “Và đừng vặn vẹo người nữa.”

“Con đang làm chật chỗ ngồi của con bé đấy, con trai. Ngồi xích ra.”

Colin không thèm nhúc nhích. Công tước nhíu mày rồi ngồi xuống cạnh Caine trên trường kỷ lớn hơn đối diện với Alesandra.

“Hai đứa sống cùng nhau thế nào?”, ông hỏi thăm.

“Colin đã bệnh cả tuần”, Alesandra tuyên bố. “Con sẽ dọn về với chú hôm nay, được không chú Henry?”

“Không.” Colin đột ngột lên tiếng phản đối cộc lốc.

Công tước nhíu mày với con trai như bảo đừng xen vào rồi lại hướng về Alesandra. “Con muốn chuyển đến đây à?”, ông hỏi.

“Con nghĩ Colin muốn con chuyển đi”, nàng trả lời. Nét bối rối hiển hiện rõ ràng trên khuôn mặt. “Để mắt trông chừng con dường như là một đòi hỏi quá mức. Hôm nay anh ấy rất cáu kỉnh với con. Con tin nguyên nhân chính là sự nóng lòng.”

Colin lại trợn mắt ngước lên trời. Nhóc con ngỗ nghịch. “Trở lại chủ đề chính đi”, chàng lầm bầm.

Ông phớt lờ lời đề nghị và hỏi Alesandra. “Colin nóng lòng ư?”

“Vâng, thưa chú”, nàng trả lời. Nàng đặt hai tay vào lòng trước khi tiếp tục, “Anh ấy nóng lòng tống khứ con đi. Vì thế chú có thể hiểu sự bối rối của con chứ? Cách đây vài phút, anh ấy sẵn sàng quăng con xuống ghế này và bỏ đi, và bây giờ anh ấy đang nói với chú là con nên ở cùng anh ấy”.

“Đó là một sự mâu thuẫn”, Caine đốc vào.

Colin ngả người ra trước. Chàng chống khuỷu tay lên đầu gối và chăm chăm nhìn cha mình. “Con nghĩ chẳng hay ho gì nếu để cô ấy chuyển đi bất cứ đâu lúc này. Đã có sự cố bên ngoài nhà hát”, chàng gật đầu thêm vào.

Alesandra ngắt lời bằng cách thúc nhẹ vào hông chàng. Chàng quay sang nhìn.

“Ngài không cần đề cập đến điều đó”, nàng thì thào. “Ngài chỉ làm chú ấy lo lắng thôi.”

“Ông ấy cần lo lắng”, Colin gầm gừ. “Nếu chịu trách nhiệm cho sự an toàn của nàng, ông ấy cần biết mình phải chống lại cái gì.”

Colin không cho nàng thời gian tranh cãi với mình nữa, vội quay lại với ngài Công tước. Chàng nhanh chóng giải thích chuyện đã xảy ra, bổ sung một vài điều mà chàng thu thập từ cuộc nói chuyện với ngài Richards, và kết thúc bằng ý kiến rằng các mối đe dọa sẽ không dừng lại cho đến khi Alesandra kết hôn.

“Hãy chờ đến khi tướng quân thắng hoặc thua trong việc chiếm hữu ngai vàng”, Caine đế thêm.

“Chết tiệt, có thể mất cả năm”, Colin giận dữ phán đoán.

“Có lẽ”, anh trai chàng đồng ý. Caine nói tiếp, “Con nghĩ Colin đúng đấy, Alesandra nên tiếp tục ở cùng cậu ấy. Cậu ấy có nhiều kinh nghiệm hơn chúng ta trong những vấn đề này và sẽ giảm bớt nguy hiểm cho cha mẹ.”

“Vô lý”, Công tước phản đối. “Ta biết cách bảo vệ gia đình. Ta có thể xử lý mọi nguy hiểm. Tuy nhiên, những chuyện đàm tiếu là điều chúng ta cần để ý. Giờ ta và mẹ con đã thống nhất, Alesandra sẽ dọn về đây với chúng ta. Không thể chấp nhận người đàn ông độc thân và người phụ nữ chưa chồng sống cùng nhau dưới một mái nhà.”

“Đó là chuyện của tuần trước”, Caine nhắc nhở cha mình.

Colin đầy hoài nghi. Chàng không biết nói gì với niềm tin ngây thơ của cha mình, nên hướng ánh mắt về phía Caine như muốn anh ấy giúp tranh cãi chống lại quan điểm việc Alesandra phải chuyển chỗ ở và thấy Caine cũng có vẻ hoài nghi y chang chàng.

“Con có nghe bất kỳ điều đàm tiếu nào không?”, ngài Công tước hỏi Caine, ông nhíu mày vì lo lắng.

Caine lắc đầu. Colin cố giữ sự kiên nhẫn của mình. “Cha, chuyện đàm tiếu không phải là vấn đề quan trọng ở đây”, chàng buột miệng nói. “Cha không thể đánh đồng nguy hiểm mà cha sẽ đặt cả nhà vào tình thế đó với những lời nói ngồi lê đôi mách. Dĩ nhiên mọi người đang bàn tán. Alesandra và con không quan tâm.”

“Ta không cho phép con cãi lại quyết định của ta”, Công tước nhấn mạnh. “Con đang xúc phạm ta nếu tin rằng ta không thể trông nom người được ta bảo trợ. Ta đã chăm lo cho vợ và sáu đứa con trong suốt quãng đời đã qua mà không có một vấn đề nào cả và không có ý định dừng lại lúc này.”

“Nhưng không ai muốn bắt cóc mẹ hay...” Caine bắt đầu.

“Đủ rồi”, cha anh ra lệnh. “Không nói chuyện này nữa.” Giọng ông nhẹ nhàng khi tiếp tục, “Mẹ con nói đúng, Alesandra cần kết hôn càng sớm càng tốt. Nó sẽ chấm dứt mọi chuyện vô lý này”.

Colin nhìn Caine. “Cô ấy có cái danh sách chết tiệt đó.”

“Ta đã đưa danh sách cho cô bé, con trai.”

Colin không biết nói gì nữa.

“Danh sách gì?” Caine thắc mắc.

“Có phải giải thích cho Caine không?”, nàng thì thầm. Đôi má chuyển sang màu hồng ngượng nghịu. “Anh ấy đã kết hôn.”

“Ta biết anh ấy đã kết hôn”, Colin trả lời với nụ cười rộng đến tận mang tai.

Caine vờ như không nghe thấy phản đối của Alesandra. “Danh sách gì?”, anh hỏi lại em trai mình.

“Đàn ông”, Colin trả lời. “Cô ấy và cha đã lập một danh sách những người đàn ông thích hợp để kết hôn.” Caine chẳng tỏ phản ứng gì với lời giải thích đó. Anh có thể nhận thấy Alesandra cảm thấy không thoải mái với đề tài họ đang thảo luận. Anh quyết định cố gắng làm cho nàng dễ chịu hơn. “Nghe được đấy”, anh tuyên bố.

“Được á? Nó thật điên rồ”, Colin kêu lên.

Caine không thể ngăn tiếng cười của mình.

“Chẳng có gì thú vị cả”, Colin cáu tiết.

“Phải”, Caine đồng ý. “Nó không thú vị.”

“Nó cực kỳ nghiêm túc, thưa ngài”, Alesandra xen vào.

Caine khẽ vươn nhẹ vai thẳng dậy. “Như vậy mục đích của cuộc họp này là chọn chồng trong danh sách? Tôi có nói thẳng quá không?”

“Đúng vậy”, Alesandra trả lời. “Ta muốn gặp gỡ những ứng viên này từ tuần trước, nhưng Colin bị bệnh và ta đã săn sóc anh ấy cho đến khi khỏe lại.”

“Nàng chăm sóc cậu ấy?” Caine hỏi với một nụ cười.

Nàng gật đầu. “Cả ngày lẫn đêm”, nàng nói. “Anh ấy cần ta.”

Colin bực tức. “Ta không cần nàng.”

Alesandra phản đối sự cộc cằn trong giọng nói của Colin. Nàng dựa lưng vào trường kỷ. “Chàng là người rất đáng ghét”, nàng thầm thì.

Colin lờ đi nhận xét đó. Chàng gật đầu với Caine. “Điều đó nhắc em”, chàng nói. “Em muốn cảm ơn anh. Những cuốn sổ cái đã không được ghi chép trong năm qua.”

“Sổ cái nào?”

“Sổ cái của hãng tàu”, Colin giải thích. “Em cảm ơn sự giúp đỡ của anh.”

Caine lắc đầu. Alesandra đẩy nhẹ Colin để thu hút sự chú ý. “Chúng ta có thể quay lại chủ đề đang nói không? Ta muốn có được quyết định càng sớm càng tốt.”

“Anh không đụng vào sổ sách của em”, Caine ngạc nhiên.

“Vậy thì ai...?” Không ai nói gì trong cả phút dài đằng đặc. Alesandra chú tâm đến việc làm thẳng nếp váy của mình. Colin từ từ hướng tia nhìn vào nàng. “Nàng có thuê Dreyson hay ai đó làm việc với sổ sách của ta không?”

“Dĩ nhiên không rồi. sổ sách phải được giữ kín. Ta không cho phép người ngoài nhìn thấy chúng. Hơn nữa, không có ai được cho vào nhà khi chàng đang bệnh.”

“Vậy thì đồ chết tiệt nào đã làm công việc đó hả?”

“Ta làm.”

Chàng lắc đầu. Nàng gật đầu.

“Đừng đùa với ta, Alesandra. Ta không có hứng để đùa đâu.”

“Ta không đùa. Ta đã làm việc đó. Ta cũng đã ghi chép lại sổ nhật ký và điền số liệu vào.”

“Ai giúp nàng?”

Nàng thấy mình bị sỉ nhục cao độ bởi câu hỏi đó. “Không ai giúp ta hết. Ta rất giỏi với những con số. Chàng có thể viết thư cho Mẹ bề trên nếu không tin ta. Ta đã làm một bộ sổ sách thứ hai để ngân hàng có thể cho bà ấy... Ôi, đáng lẽ ta không nên đề cập đến chuyện này. Mẹ bề trên gọi đó là tội lỗi nhưng ta thì không nghĩ như vậy đâu. Nó cũng không phải ăn cắp. Ta chỉ thay đổi các con số để bà có thể được ngân hàng cho vay.”

Colin kinh ngạc tột độ. Nàng đoán chàng thấy sự thú tội mới hổ thẹn làm sao. Nàng không thanh minh nữa và hít sâu. “Sổ sách của chàng, việc chuyển những con số và tổng hợp các cột số liệu không đòi hỏi việc đào tạo đặc biệt. Nó không khó, chỉ chán ngắt thôi.”

“Và các tỷ lệ?” Colin hỏi, chàng vẫn không chắc mình có thể tin điều đó. Nàng nhún vai. “Bất kỳ ai với một nửa đầu óc cũng có thể tính toán tỷ lệ phần trăm.”

Chàng lắc đầu. “Nhưng nàng là phụ nữ...”

Chàng sắp thêm vào điều mình không thể tưởng tượng là nàng được đào tạo công việc sổ sách ấy ở đâu nhưng nàng không để chàng kết thúc.

“Ta biết là sẽ như vậy mà”, nàng hét lên. “Chỉ vì ta là phụ nữ nên ngài mới cho rằng ta không thể nào hiểu được bất cứ thứ gì ngoài thời trang mới nhất, có đúng không? Tốt thôi, thưa ngài, ngài đang bất ngờ. Ta không phải con ngốc về thời trang.”

Colin chưa từng thấy nàng bị chọc giận. Đôi mắt bùng lên trong ngọn lửa xanh. Chàng nghĩ mình có thể sẽ bóp cổ nàng. Nhưng trước tiên chàng sẽ hôn nàng, chàng quyết định thế Caine đưa tay giải cứu nàng. “Và Mẹ bề trên nhận được tiền vay của bà ấy không, Alesandra?”

“Có, bà ấy đã nhận được”, Alesandra trả lời, giọng có vẻ hãnh diện. “Mẹ bề trên không biết chủ ngân hàng xem xét bộ chứng từ thứ hai, dĩ nhiên là vậy, nếu không lời thề của bà sẽ buộc bà phải thú nhận. Tất cả các nữ tu tuân theo luật rất nghiêm ngặt. Bà đã không phát hiện ra cho đến khi nó quá muộn. Bà đã dùng số tiền đó cho nhà nguyện mới. Vậy là mọi việc kết thúc hoàn toàn tốt đẹp.”

Colin khịt mũi. “Ta cá là bà ấy rất tiếc khi nhìn nàng ra đi”, chàng nói lạnh nhạt.

“Hãy quay về lý do tại sao chúng ta ở đây nhé?” Caine đề nghị. Anh đứng lên và đi đến chỗ Alesandra. “Vui lòng cho ta xem danh sách đó?”

“Vâng, dĩ nhiên rồi.”

Caine lấy tờ giấy ghi chú và quay lại ghế. “Nó chưa được hoàn thành”, Alesandra giải thích. “Bây giờ có mười cái tên trên danh sách, nhưng nếu ngài muốn thêm một hoặc hai cái tên khác, xin vui lòng đưa vào.”

“Ta nghĩ chúng ta nên tiếp tục và bắt đầu mà không có Gweneth”, người giám hộ lên tiếng. “Caine, đọc từng cái tên và chúng ta sẽ thảo luận về người đó.”

Caine mở tờ giấy, lướt qua nội dung rồi ném cho em trai mình một cái nhìn khó tả.

“Bắt đầu thôi, con trai”, cha anh yêu cầu.

“Cái tên đầu tiên trong danh sách là Colin”, Caine công bố, vẫn giữ cái nhìn chằm chằm vào em trai mình. “Vâng, nhưng ta đã rút tên anh ấy ra rồi. Ngài có thấy đường gạch ngang trên tên anh ấy không? Vui lòng tiếp tục với cái tên ta không gạch bỏ.”

“Khoan đã”, Caine nói. “Tôi muốn biết tại sao tên cậu ấy bị đánh dấu. Nàng đưa tên cậu vào vào danh sách hay cha tôi đề nghị vậy?”

“Ta đề nghị đấy”, cha anh trả lời. “Cô bé thậm chí chưa gặp Colin khi chúng ta soạn danh sách. Ta tin đó là sự kết hợp ổn thỏa nhưng giờ ta có thể thấy điều đó sẽ không có kết thúc tốt đẹp. Chúng chẳng hề thích nhau.” Caine nghĩ ngược lại. Những tia lửa xẹt qua xẹt lại giữa Alesandra và Colin sắp bắt đầu bùng cháy, và mỗi người đều tuyệt vọng cố không thừa nhận lý do thật sự đằng sau tâm trạng thất vọng của họ.

“Làm sao cha lại kết luận là bọn họ không thích hợp?” Caine hỏi.

“Chỉ cần nhìn chúng với nhau thôi, con trai. Ai cũng có thể thấy. Alesandra cực kỳ không thoải mái và Colin chưa thôi cau mày từ lúc nó ngồi xuống. Rõ ràng là chúng không thể hòa hợp với nhau được. Và đó, con thấy không, đó là điều quan trọng nhất cho một cuộc hôn nhân vững chắc.”

“Chúng ta có thể tiếp tục không, Caine?” Colin đề nghị.

“Colin, chàng lại cáu kỉnh hả?” Alesandra hỏi.

Chàng không trả lời. Nàng nói với Caine. “Anh ấy đang bệnh”, nàng nhắc nhở anh trai chàng, như xin lỗi anh ấy về tâm trạng cáu bẳn của Colin.

“Nó nằm trong chủ đề chúng ta thảo luận”, ông xen vào với cái nhìn bực bội ném vào Colin.

“Nếu Colin đồng ý kết hôn, Alesandra, nàng có đồng ý không?” Caine thật sự muốn biết.

“Anh ấy đã từ chối”, Alesandra giải thích. “Và anh ấy sẽ không được chấp nhận nữa.”

“Tại sao?” Caine hỏi.

“Anh có thể để sau không?” Colin yêu cầu.

Caine làm lơ lời phản kháng của em trai mình. Nhưng Alesandra thì không. Nàng khẽ nhíu mày suy nghĩ khi trả lời Caine. Nàng không muốn làm Caine rối trí nhưng cũng không muốn phải giải thích dài dòng. “Anh ấy không được chấp nhận vì anh ấy sẽ không đụng đến tài sản của ta.”

“Quỷ tha ma bắt, đúng, ta sẽ không động đến chúng.”

“Vậy đó, giờ ngài hiểu chưa?”

Dĩ nhiên là Caine chẳng thể hiểu cái quái gì đang xảy ra. Nhưng vẻ mặt của Colin cho biết anh không nên đẩy chuyện này đi xa hơn nữa. Colin trông có vẻ sẵn sàng để bóp cổ ai đó và Caine không muốn trở thành nạn nhân của em trai một chút nào. “Không có cách nào tốt hơn để xử lý tình huống này sao?” Caine hỏi. “Alesandra nên được phép dành chút thời gian để cô bé...”

“Nhưng chúng ta không có thời gian”, cha anh trả lời thay.

“Ta cảm ơn vì sự quan tâm của ngài, Caine”, Alesandra nói.

“Tiếp tục, con trai. Đọc tên thứ hai trên danh sách.”

Caine chịu thua. Tên thứ hai cũng đã bị gạch ngang. Caine chuyển sang tên thứ ba. “Horton”, anh ấy đọc lên. “Bá tước của Wheaton.”

“Cha đã gặp cậu ta một lần. Cậu ta có vẻ rất tử tế.”

Caine vừa định gật đầu đồng ý thì Colin lắc đầu. “Có điều gì với cậu ta sao, Colin?”, anh trai chàng hỏi.

“Hắn là kẻ nghiện rượu. Hắn sẽ không tử tế.”

“Cậu ta nghiện rượu ư?”, ngài Công tước thốt lên kinh ngạc. “Ta chưa bao giờ biết điều đó. Gạch bỏ tên cậu ta, Caine”, ông nói tiếp vẻ giận dữ, “Ta sẽ không để con bé kết hôn với kẻ nghiện rượu”.

“Cảm ơn chú, Henry.”

Colin có thể cảm thấy mình chuẩn bị bùng nổ. Chàng phải cố gắng hết sức để giữ bình tĩnh. Thực ra, chàng không hiểu tại sao mình lại quá xúc động như vậy. Chàng đã quyết định không kết hôn với Alesandra, nhưng khốn kiếp thật, ý nghĩ về bất cứ một người nào khác chạm vào nàng khiến chàng không thể ngồi yên.

Như thể đó là điều hiển nhiên nhất trên thế giới để làm, Colin dựa lưng vào nệm và choàng tay quanh vai Alesandra. Nàng nhích lại gần chàng theo bản năng. Chàng có thể cảm thấy sự run rẩy, biết là nàng cũng ghét phải vượt qua thử thách này nhiều như mình vậy.

Caine nói đúng. Phải có cách nào tốt hơn.

Caine kéo sự chú ý của Colin trở lại khi cái tên kế tiếp vang lên. “Kingsford, Bá tước của Lockwood.”

“Gweneth đã đề cử Kingsford”, Công tước tuyên bố. “Bà ấy ấn tượng với con người lịch sự ấy.”

Colin lắc đầu. “Hắn có thể rất là lịch sự, nhưng hắn cũng nổi danh với những thú vui dâm đãng.”

“Ôi Chúa lòng lành”, Công tước thì thào. “Thú vui dâm đãng, con nói vậy phải không? Bỏ cậu ta ra, Caine.”

“Vâng, thưa cha.” Caine đồng ý. Anh đọc tên tiếp theo. “Williams, Hầu tước của Coringham.”

“Ta đề cử cậu ấy”, ông hăng hái giải thích. “Cậu ấy là một anh chàng tốt. Ta biết gia đình cậu ấy nhiều năm rồi. Dòng dõi xuất thân tốt, Harry cũng vậy.”

Caine đang gặp khó khăn để duy trì vẻ mặt nghiêm túc của mình. Colin lại vừa mới lắc đầu.

“Harry quan hệ lăng nhăng lắm”, Colin khẳng định.

“Ta chưa bao giờ biết điều đó”, ông lẩm bẩm. “Gweneth và ta cần ra ngoài thường xuyên hơn mới được. Ta sẽ nhận ra những điều này nếu chúng ta sống hòa mình nhiều hơn với xã hội. Được rồi, vậy thì cậu ta sẽ không được chọn. Chúng ta không để con bé kết hôn với một kẻ sẵn sàng ngoại tình trong tương lai.” Caine nhìn chằm chằm vào Colin khi anh đọc tên kế tiếp trên danh sách. “Johnson, Bá tước của Wentzhill.” Tước hiệu đầy đủ của người đàn ông có tên Johnson chưa kịp thoát hết ra khỏi miệng anh trước khi Colin bắt đầu lắc đầu.

Và việc đó cứ tiếp diễn. Colin luôn tìm ra điều gì đó không tốt của mỗi người đàn ông được đề cập đến.

Vào lúc Caine kết thúc cái tên cuối cùng trong danh sách, Công tước Williamshire đã ngồi lún trong góc ghế, tay đặt lên trán, trông như vừa thua trận. Caine cực kỳ thích thú. Em trai anh đang gặp khó khăn trong việc nghĩ ra thói xấu của người cuối cùng trong danh sách, Morgan Atkins, Bá tước của Oakmount, và Caine háo hức được nghe những gì Colin sẽ nói về anh chàng này.

“Ta đã gặp Morgan”, Alesandra công bố. “Anh ấy đến nhà của Colin để thảo luận vấn đề kinh doanh. Anh ấy có vẻ rất dễ thương.”

Giọng của Alesandra thiếu sự thuyết phục. Nàng thật sự khó khăn để che giấu nỗi buồn hiện tại và ghét những gì đang diễn ra. Nàng có cảm giác không kiểm soát được tương lai và số phận của mình. Thật khủng khiếp, bỗng dưng nàng thấy mình y như một trường hợp cần lòng từ thiện của mọi người.

“Tôi không thể cho nàng ý kiến về Morgan”, Caine nhận xét. “Tôi chưa bao giờ gặp anh ta.”

“Ta đã gặp cậu ta, và nghĩ là khá thích Morgan. Có lẽ chúng ta có thể mời cậu ta về nhà... Vì Chúa, tại sao con lại lắc đầu hả, Colin?”

“Ừ, em trai”, Caine láu táu xen ngang. “Có chuyện gì với Morgan vậy?”

Colin thở dài. Chàng đang gặp khó khăn để tìm bất cứ điều gì không tốt với người này. Caine không giúp chàng tập trung. Anh ấy bắt đầu cười.

“Chẳng có gì thú vị cả”, Colin cáu kỉnh.

“Không, thú vị chứ”, Caine phủ nhận. “Giờ chúng ta xem thế nào”, anh dài giọng. “Cho đến nay chúng ta đã loại bỏ chín ứng cử viên tiềm năng vì chứng nghiện rượu, nhỏ mọn, háu ăn, ghen tuông, trụy lạc, tham lam, dục vọng, vân vân, và anh thật sự muốn nghe lý do em tìm thấy Morgan không phù hợp. Anh tin em đã sử dụng hết bảy trọng tội rồi, Colin.”

“Anh có ý gì, Caine?” Colin yêu cầu. “Em không thích bất kỳ ai trong số họ.”

“Quỷ tha ma bắt, em không thích. Em đang nghĩ về hạnh phúc của Alesandra. Cô ấy là một công chúa. Và cô ấy xứng đáng có những gì tốt nhất.”

Lời bình luận cuối cùng đã cho Caine mọi thứ anh cần biết. Bây giờ anh hiểu tại sao Colin lâm vào tâm trạng đáng ghét như vậy. Hiển nhiên Caine nhận ra em trai muốn Alesandra, nhưng trong tâm trí Colin thì cậu ấy cho rằng cậu ấy chưa xứng đáng với Alesandra. Ồ, vâng, là vậy đó, Caine khẳng định chắc chắn. Colin là con trai thứ và vì vậy sẽ không được thừa kế đất đai hay tước hiệu. Nỗi ám ảnh xây dựng một đế chế là một phần của mục tiêu cậu ấy cố đạt được để khẳng định bản thân. Caine thấy tự hào về người em trai độc lập và mạnh mẽ của mình, nhưng khốn kiếp, sự kiêu hãnh sẽ khiến cậu ấy để vuột mất Alesandra.

Trừ phi cậu ấy bị cột chặt vào hôn nhân, dĩ nhiên.

“Nhưng Morgan thì sao?”, cha Colin hỏi lại. “Có chuyện gì với cậu ta?”

“Không có gì”, Colin gắt.

Công tước bắt đầu mỉm cười thì Colin đế thêm vào, “Nếu Alesandra không bận tâm đến những đứa con có đôi chân vòng kiềng”.

“Hãy vì lòng nhân từ của...”, ông ngồi lút xuống nệm ghế trong thất bại.

“Morgan có chân vòng kiềng?” Caine hỏi Alesandra. Anh cảm thấy hoàn toàn tự hào về bản thân mình vì có thể đặt câu hỏi mà không cười.

“Ta thú thật là ta không để ý đến chân anh ấy, nhưng nếu Colin nói Morgan có chân vòng kiềng, thì chắc chắn là vậy. Ta sẽ phải có con sao?”

“Ừ”, Colin xác nhận.

“Không được. Ta không muốn con ta có đôi chân vòng kiềng.”

Nàng hướng ánh mắt vào Colin. “Có phải là một căn bệnh đau đớn không?”, nàng thì thào bên tai chàng. “Phải”, Colin nói dối.

Cuộc thảo luận tiếp tục thêm một giờ nữa. Caine và cha anh đều quăng ra một đống tên của những người chồng tiềm năng và dĩ nhiên là Colin vẫn có thể tiếp tục tìm ra điểm xấu của từng người trong số đó.

Caine cực kỳ thích thú với công việc này. Anh kéo cái đôn ra, duỗi thẳng chân lên đó để ngồi thoải mái hơn. Colin càng lúc càng trở nên kích động hơn. Chàng không khoác vai Alesandra nữa, chồm tới trước, khuỷu tay chống lên đầu gối trong khi đợi Công tước nghĩ thêm những ứng viên khác.

Cuộc nói chuyện tiếp tục dài bao lâu thì Alesandra càng khó chịu bấy nhiêu. Nàng đang trốn sau cái mặt nạ yên bình nhưng đôi tay lại xoắn vào nhau trong lòng.

Đến lúc nàng nghĩ mình không thể nghe thêm được cái tên nào nữa, thì Colin tựa người ra sau và phủ một bàn tay lên đôi tay đang siết chặt của nàng.

Nàng không muốn sự an ủi đó nhưng vẫn bám vào tay chàng.

“Alesandra, nàng muốn làm gì?” Caine hỏi nàng.

Nàng quá bối rối đến mức không thể nói thật với anh ấy, thừa nhận rằng nàng ước nàng có thể cưới một người đàn ông mà nàng yêu hơn bất cứ thứ gì. Nàng muốn có cuộc hôn nhân giống cha mẹ nàng đã có, nhưng điều đó không khả thi.

“Ta nghĩ ta muốn trở thành nữ tu, nhưng Mẹ bề trên không cho phép.” Có nước trong mắt nàng và vì lý do đó không ai cười cả.

“Tại sao bà ấy không cho phép?” Caine hỏi.

“Ta không phải là tín đồ Công giáo”, Alesandra giải thích. “Đó là một yêu cầu quan trọng.”

Caine mỉm cười. Anh không thể không cười. “Nàng sẽ không hạnh phúc khi là một nữ tu đâu”, anh đoán Bây giờ nàng cũng đâu có hạnh phúc, nàng thầm nghĩ, nhưng nàng tin sẽ rất bất lịch sự khi nói đến điều đó.

“Alesandra, sao con không đi tìm Gweneth”, người giám hộ đề nghị. “Con chưa gặp Jade, đúng không? Đi gặp cô ấy và tự giới thiệu với cô vợ xinh đẹp của Caine đi nào.”

Nàng hành động như thể vừa được ban lệnh ân xá. Khuôn mặt vụt trở nên nhẹ nhõm và tất cả mọi người đều nhận thấy.

Alesandra đứng lên trước khi biết mình chưa bỏ tay ra khỏi Colin. Nàng nhanh chóng kéo ra, rồi rời khỏi phòng.

Ba người đàn ông đứng lên cho đến khi nàng mất hút, sau đó ngồi xuống. Colin kéo chiếc ghế đôn ra, gác chân lên, và ngả người ra.

“Việc này quả là khó khăn với cô ấy”, chàng làu bàu.

“Ừ”, ông đồng ý. “Cha muốn có thêm thời gian cho con bé điều chỉnh hoàn cảnh nhưng không có, Colin.”

Caine quyết định thay đổi đề tài.

“Con tò mò, cha. Làm thế nào mà cha gặp được cha của Alesandra?”

“Tại buổi vũ hội hằng năm của Ashford. Nathaniel và ta trở thành bạn bè ngay lập tức. Ông ấy là một người đàn ông thật sự.”

“Và vì vậy cha phải chịu trách nhiệm về con gái ông ấy”, Colin nhận xét.

Vẻ mặt của ngài Công tước thay đổi đáng kể. Giờ trông ông sầu não kinh khủng. “Không, các con nghĩ sai rồi. Có vài điều các con cần biết và cha nghĩ bây giờ là thời điểm thích hợp để cha thú nhận tội lỗi của mình.

Sớm muộn gì thì các con cũng sẽ phát hiện ra chuyện đó.”

Sự nghiêm trọng trong giọng của ông như bảo cả hai anh em rằng chuyện này cực kỳ quan trọng. Họ hoàn toàn tập trung và chờ ông giải thích.

Vài phút dài trôi qua trước khi ông bắt đầu câu chuyện. “Cha gặp rắc rối ngay sau khi mẹ con qua đời, Caine. Lúc đó ta chưa gặp Gweneth và ta bắt đầu say xỉn, thật ra mà nói thì đã khá nặng.”

“Cha á? Nhưng cha không bao giờ say xỉn?” Colin cãi lại.

“Cha không say xỉn bây giờ thôi. Ta đã đặt cược. Những món nợ chồng chất và cha ngu ngốc tin rằng sẽ thắng lại đủ để giành lại những gì đã mất.

Colin và Caine ngạc nhiên đến mức không thể nói điều gì. Họ nhìn chằm chằm vào cha họ như thể ông bỗng nhiên trở thành người xa lạ.

“Thật khó khăn để thú nhận những gì ta đã làm. Không người cha nào thích phô bày tội lỗi trước mặt những đứa con trai của mình.”

“Quá khứ qua rồi”, Colin bảo với ông. “Để nó đi đi.”

Ông lắc đầu. “Tất cả không đơn giản như vậy. Cha muốn các con hiểu. Cha gần như bị hủy hoại, con biết đó và sẽ không có ngày hôm nay nếu không có cha của Alesandra. Mọi thứ cha được thừa kế và làm việc vất vả để gây dựng đã thành vật thế chấp cho các khoản vay. Đúng vậy, cha đã phá hỏng tất cả.”

“Chuyện gì xảy ra sau đó?” Caine lên tiếng khi cha anh không tiếp tục. “Nathaniel đến cứu cha. Trong một phút, cha đang ở câu lạc bộ White[1] và kế đến cha nhận ra mình đang ở nhà. Người ta nói cha bất tỉnh tại bàn vì uống quá nhiều. Khi mở mắt, Nathaniel đang đứng giám sát cha, và, Chúa ơi, ông ấy rất tức giận. Cha gào thét bằng tất cả sức lực rằng cha chỉ muốn ở một mình. Tuy nhiên, ông ấy không đồng ý. Và ông ấy đe dọa cha.”

[1] Câu lạc bộ chỉ dành riêng cho các quý ông ở Anh, thành lập từ năm 1693 tại số 4 đường Chesterfield, đến năm 1778 thì rời đến số 37 - 38 đường St. James và vẫn còn tồn tại cho đến nay.

“Ông ấy đe dọa gì vậy?” Caine hỏi. Anh rất bất ngờ bởi lời thú tội của cha mình, anh ngả người về phía trước và siết chặt tay vào nhau chờ đợi.

“Ông ấy nói với cha rằng con đang ở dưới lầu. Con còn quá nhỏ và dễ bị ảnh hưởng. Nathaniel dọa sẽ đưa con lên để con có thể nhìn thấy cha đã trở thành cái gì. Không cần phải nói, sự đe dọa làm cha tỉnh hẳn. Cha thà chết còn hơn là để cho con thấy cha trong một tình trạng nhục nhã như vậy.”

Không ai nói gì trong vài phút. Caine không có bất cứ ký ức nào về chuyện cha anh say xỉn hằng ngày. “Lúc đó con bao nhiêu tuổi?” Caine hỏi.

“Gần năm tuổi.”

“Nếu còn quá nhỏ, con sẽ không thể nhớ dù có thấy cha say xỉn đi nữa.”

“Nathaniel biết cha yêu con đến thế nào. Ôi, ông ấy thật sáng suốt. Đó là những giờ khắc đen tối nhất cuộc đời và cũng là bước ngoặt sang trang mới của cha.”

“Các món nợ được giải quyết như thế nào?” Colin mở miệng.

Công tước mỉm cười. Sao mà Colin lại không hỏi câu hỏi như vậy được.

Người con trai nhỏ của ông là người thực tế nhất trong gia đình, cũng là người nguyên tắc nhất.

“Nathaniel đến gặp tất cả những người cho vay. Ông ấy mua lại giấy nợ. Chưa đầy một ngày, cha hoàn toàn không còn nợ nần. Ông ấy cố đưa cho cha những giấy nợ đó nhưng cha từ chối thiện ý của ông ấy. Cha cũng không để cho ông ấy xé chúng. Cha muốn ông ấy giữ chúng cho đến khi cha có thể hoàn trả cho ông ấy các món nợ. Thậm chí cha nhấn mạnh ông ấy phải nhận cả tiền lãi.”

“Và số nợ đã được hoàn trả?” Caine hỏi.

“Không, nó chưa được trả. Nathaniel đưa vợ ông ấy trở lại Stone Haven. Ông ấy cho cha kho báu xinh đẹp đó trước khi rời khỏi đây”, cha anh hướng mắt về phía tòa lâu đài ở trên mặt lò sưởi. “Xem nào, ông ấy còn tặng cha một món quà sau những gì đã làm cho cha. Chúng ta vẫn giữ liên lạc qua thư từ, dĩ nhiên, và lần đến Anh kế tiếp, họ mang theo Alesandra. Cha cố trả một nửa các khoản nợ nhưng ông ấy không nhận. Cha vụng về quá. Bởi vì ông ấy đã hành động rất tôn trọng cha nên cha không thể hỏi ông ấy những giấy nợ ở đâu. Ông ấy qua đời vào mùa đông sau đó. Chúa ơi, cha vẫn tiếc thương ông ấy. Ông ấy là người bạn yêu quý nhất của ta.”

Cả hai người con trai đều đồng ý. Nathaniel đã là một người bạn tốt. “Giờ ai giữ giấy nợ?” Caine hỏi.

“Đó là tình thế khó xử, con trai. Cha không biết.”

“Cha có hỏi Alesandra không?” Colin muốn biết.

“Không”, ông trả lời. “Cha nghi ngờ việc con bé biết bất cứ điều gì về vụ giao dịch. Là người giám hộ, cha có quyền biết một số tài khoản của con bé. Dreyson, người đại diện của con bé thì quản lý các khoản đầu tư, nhưng cha cũng tin ông ấy không biết gì về các tờ giấy nợ.”

“Cha có thể trả hết tất cả nợ nếu giấy nợ được tìm thấy bây giờ không?” Caine tiếp tục.

“Không thể trả tất cả cùng lúc. Nhưng giờ tình hình tài chính của cha rất ổn. Nếu giấy nợ được tìm thấy, cha có thể trả dần. Cha cũng không muốn ai trong các con thấy mình lo lắng. Nathaniel là người ngăn nắp, cẩn thận, ông ấy cất giấy nợ vào nơi an toàn. Cha chỉ thắc mắc không biết chúng ở đâu.”

“Con cũng thắc mắc”, Caine tán thành.

“Có hai mục đích của việc cha thú tội. Một là cha muốn các con biết cha của Alesandra là người thế nào và hiểu rõ món nợ cha nợ ông ấy. Thứ hai là cha muốn các con hiểu cảm giác của cha về cô con gái của ông ấy. Con bé chỉ còn một mình trên thế giới này và bổn phận của cha là bảo vệ con bé khỏi sự nguy hại.”

“Đó cũng là bổn phận của bọn con”, Caine khẳng định.

Colin gật đầu đồng ý. Ba người đàn ông lại chìm vào im lặng, mỗi người đuổi theo những suy nghĩ của riêng mình.

Colin cố xem xét tất cả các khía cạnh phát sinh.

Chàng chẳng có gì cho nàng. Chàng chỉ có một đế chế của riêng mình để xây dựng, và chết tiệt, nó không đơn giản là một căn phòng hay thời gian cho một người vợ.

Nàng sẽ làm cho chàng phát điên. Nhưng nợ cần được trả, và cả ba người đàn ông đang ngồi nơi đây bị ràng buộc bằng danh dự trong việc chăm sóc công chúa Alesandra.

Công tước đã quá già để đảm nhận nhiệm vụ bảo vệ nàng. Ông cũng không có kinh nghiệm đối phó với bọn thối tha. Colin thầm chặc lưỡi.

Và sau đó là Caine. Anh trai chàng đang bận quản lý các điền trang của mình. Anh ấy cũng đã kết hôn và phải chăm sóc gia đình nhỏ của riêng mình.

Chỉ còn lại một người con trai.

Colin ngước lên và nhận thấy cả cha lẫn anh trai chàng đang nhìn chằm chằm vào chàng. Chàng thở hắt ra. Họ đã biết ngay từ đầu, dĩ nhiên, và đều chỉ chờ chàng đi đến kết luận cuối cùng giống họ.

“Khỉ thật, con sẽ phải kết hôn với cô ấy, đúng không?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.