Lâu Lan Giai Nhân

Chương 1



Lâu lan giai nhân_

Xuân phong qua đi , hoa rụng rực rỡ. ở ngoài thành vùng sông nước Giang Nam có một vũng hồ nhỏ bích lục. Ven hồ hoa cỏ sum suê, trồng rất nhiều cây hoa đào Lý liễu rủ xanh biếc.

Ở lâu Hoa Xuân Thủy, Phụ Chúc là thanh lâu nổi danh nhất Giang Nam nơi ở của nàng danh kỹ xinh đẹp Mục Hồng Tiêu. Chỉ có sau khi trải qua cuộc chọn lựa nghiêm khắc sau khi giao ra một lượng lớn ngân lượng mới có thể nhìn thấy sắc nghệ song toàn Giang Nam danh kỹ trong truyền thuyết.

Hôm nay có một tên nam tử từ đường xa mà đến, sau khi ném cho tú bà một đống ngân lượng, thật vất vả mới cho phép Mục Hồng Tiêu để cho nam tử kia nghe nàng khảy một bản.

‘Xuân Thủy lâu’ bên bờ chòi nghỉ mát một đài tượng gỗ được điêu khắc tinh tế, rèm sa mỏng, xuân phong lay động tựa như cảnh trí trong ảo mộng. Trong lương đình trên giường thêu mềm mại có mấy lư hương bày biện đẹp mắt cùng một cây tỳ bà.

Nam nhân ngồi ở trong lương đình uống rượu, rất có kiên nhẫn đợi.

Mùi thơm thoang thoảng, một hồi lâu sa mỏng phía sau có động tĩnh, mỹ nhân đã đến. Một đôi tay tinh tế trắng noãn vén sa mỏng phía sau ôm lấy tỳ bà rất nhỏ ngồi xuống. Nhẹ nhành gảy thử dây cung ba lượng thanh âm điệu khúc hữu tình. Sa mỏng lung lay hiện lên một cô gái dung mạo cực kỳ mỹ lệ.

Nam nhân than nhẹ một tiếng, không nghĩ tới Mục Hồng Tiêu lại mỹ lệ đến thế .Hắn dung mạo tuấn lãng bên trong còn có mấy phần tà khí, trong tay cầm cái chén giơ lên, con mắt thoáng qua nhìn Mục Hồng Tiêu gảy nhẹ đàn tỳ bà, đôi mắt thâm thúy thủy chung không thể rời đi dung mạo tuyệt sắc của cô gái này .

Hắn trang phục quần áo rõ ràng cùng dung mạo bất đồng, da áo cừu trên thân hình cùng hắn trời sanh ngạo nghễbộ dáng hết sức tương xứng, vừa nhìn cũng biết chính là nhân vật tôn quý. Chỉ là cặp mắt đen kia âm hiểm lạnh lùng sẽ làm cho người khác không dám nghênh thị.

“Quả nhiên là mỹ nhân, khó trách thanh danh có thể lan xa đến vậy, làm cho người ta bàn tán xôn xao .Mấy tháng này, truyền thuyết ở mọi nơi đều nói Giang Nam Xuân Thủy lâu Mục Hồng Tiêu mỹ lệ thanh thúy có thể gặp mặt một lần, nghe được một khúc cũng đã là phúc phận khó được.”Hắn mỉm cười, nheo mắt lại nhìn mỹ nữ thần thái có chút đạm mạc. Mỹ nữ như vậy dĩ nhiên là đáng giá để hắn từ xa lặn lội mà đến.

Mục Hồng Tiêu thần thái không có thay đổi, nghe nhiều như vậy ca ngợi đã quen. Nàng tấu ra một khúc đêm trăng sông hoa đôi tay mãnh khảnh so dây.(đánh đàn)

Hắn nghe âm khúc tuyệt hay, chìm đắm trong tiếng đàn của mỹ nhân, cảm giác tùy đầu ngón tay mềm yếu từng giọt từng giọt lan tràn ra. Nhưng lúc này hắn mày rậm nhăn lại, âm thầm vận khí kháng cự, mới phát hiện cái loại âm thanh mềm yếu mất hồn này đã từ từ truyềnđến tai làm hắn chết lặng, ăn mòn thần trí hắn.

“Đáng chết!”Hắn gầm nhẹ một tiếng biết tình huống không đúng. Rượu không có vấn đề, lư hương cũng không có vấn đề, có vấn đề chính là Mục Hồng Tiêu.

Một thủ khúc đã tấu xong.đôi tay ở tỳ bà vẽ một đường, dây cung thanh vừa vang lên giống như là tuyên cáo hắn sắp gặp tai vạ.

“Không nên giãy dụa, đây là mềm gân tán ta giấu ở giữa ngón tay, theo lúc khảy đàn mà tỏa ra. Ngươi đã hút vào rất nhiềuhôm nay nội lực hoàn toàn biến mất, đại khái so sánh với đứa bé còn không bằng.”Mục Hồng Tiêu để xuống tỳ bà chậm rãi đứng lên, phật mở sa mỏng đi tới trước mặt nam nhân, trên khuôn mặt mỹ lệ như cũ không lộ vẻ gì.

“Mỹ nhân, bắt giữ ta là chuẩn bị lén hưởng thụ sao?”Khóe miệng hắn nhẹ nhàng nhếch lên, ngay cả khi gặp phải biến cố cũng là tĩnh táo như thường, trên khuôn mặt tà mị vẫn là vẻ cười.

Mục Hồng Tiêu nhíu đôi mi thanh tú, chưa từng nghe qua người nào dám can đảm nói với nàng ra lời thô lỗ như vậy. Người nam nhân này quả thật là chủ nhân trong tà giáo nếu là không bắt giữ hắn, Trung Nguyên không biết có bao nhiêu người bị hại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.