Lâu Lan Giai Nhân

Chương 13



Lâu lan giai nhân_C2.4

“Ngươi…”Mặt của nàng trở nên đỏ hồng, cơ hồ nghĩ đưa tay đi đánh hắn, trong khoảng thời gian ngắn cũng đã quên lời của Cừu kha. Hắn lại đột nhiên mà hôn nàng như vậy vô luận nàng kháng nghị thế nào hắn vẫn là nắm chặc lấy cơ hội mà đùa giỡn nàng.

Nam nhân như vậy thức sự quá nguy hiểm, ngay cả bị trói ở trên tường còn có thể nguy hại nữ nhân. Khó có thể tưởng tượng nếu hắn có được tự do sẽ đối với nàng làm ra chuyện gì.

“Ta muốn biết đã xảy ra chuyện gì Băng Nhi, nói mau.”Khuôn mặt tuấn tà trước mặt cười nhạt, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt lóe ra tia nhìn không cho nàng cự tuyệt hắn.

“Không có chuyện gì phiền lòng.”Nàng cố gắng nhắc lại, nhưng nhớ lại sắc mặt ác độc của Cừu kha. Trầm Khoan sắp động thủ, mà Hàn Chấn Dạ cùng Tụ Hiền trang đại địch, nàng không lâu sau trong tay sẽ phải cầm kiếm mà xuyên qua lồng ngực của hắn. Đến lúc đó đôi mắt đen kia sẽ không còn sự tin tưởng nữa thay vào đó nó sẽ hoàn toànbiến thành cừu hận.

“Ngươi không nói như vậy để cho ta tự suy nha .Nàng là đau lòng khi ta bị trói ở nơi này trên tường, không thể mà theo nàng, hay là lo lắng ta một khi được thả sẽ chạy đi xa, từ đó không được thấy ta nữa?”Hắn vẫn là chứa đựng ý cười, cúi đầu nhìn thần thái không tự nhiên lắm Băng Nhi. Biết nàng không chịu nói lời nói thật, không thể làm gì khác hơn là tùy ý suy đoán đùa .”Tốt Băng Nhi, là cái dạng này sao?”

Nàng nhặt thìa bị rơi xuống lên, để trong nước thanh tẩy , sau đó lấy khăn tay tùy thân lau sạch.”Ta không có nghĩ tới những thứ kia.”Nàng lẳng lặng phủ nhận, có thể trở về tránh tầm mắt của hắn. Hắn đối với nàng càngtốt, càngôn nhu, nàng đau đớn trong lòng lại càng thêm bén nhọn.

“Băng Nhi, ngươi đừng sợ.”Hắn nhẹ nhàng cười một tiếng, lần nữa lộ vẻ mặt sức quyến rũ không người nào có thể kháng cự này.”Có ân báo ân, có cừu oán báo oán là nguyên tắc của ta … tuyệt đối sẽ không để nàng thất vọng.”

Hắn sớm lấy quyết định sau khi kết thúc chuyện này muốn dẫn Băng Nhi cùng rời đi, bất kể là hướng Thiết Ưng trao đổi hay là đoạt lấy tóm lại hắn chắc là không biết để cho Băng Nhi rời đi.

Mặc dù mình chưa sáng tỏ trong lòng đối với tiểu nha hoàn xinh đẹp này hứng thúrốt cuộc là cái gì, chỉ là đơn thuần chỉ là muốn giữ nàng ở bên người, một năm ,nửa năm hoặc là càng lâu hơn nữa. Hắn nghĩ chỉ cần qua chút ít thời gian nữa là hắn có thể làm rõ những thứ cảm xúc không rõ ràng kia.

Nghe thấy hắn lập lời thề động tác của nàng trở nên cứng ngắc, hồi lâu chỉ có thể giống như tượng đá, hoàn toàn yên lặng bất động. Rồi sau đó khi nàng có thể cử động ,thân thể mãnh khảnh bắt đầu không tự chủ được mà run rẩy.

“Ta sợ nhất nghe ngươi nói những lời này.”Nàng lẩm bẩm tự nói, hai tay thật chặt vòng ôm quanh thân mình như muốn khắc chế trận run rẩy kia của bản thân .

Có ân báo ân, có cừu oán báo oán. Khi nàng đích thân thi hành nhiệm vụ mà Trầm Khoan đã giao phó hắn có thể hay không vô cùng mà hận nàng, cho dù chết đi, cũng sẽ hóa thành quỷ tới lấy mạng nàng ?

“Băng Nhi đừng sợ, cõi đời này ta không nghĩ nhất chính là thương tổn ngươi…”Ngữ khí của hắn vẫn lộ ra bộ dạng vô cùng mị hoặc, cực kỳ hận giờ phút này thời điểm vẫn chưa tới để thoát khỏi những khóa sắt trên người này, hắn nghĩ chỉ muốn ôm chặc lấy nàng, ôm lấy khuôn mặt mỹ lệ của nàng, lấy nụ hôn một lần lại một lần mà vuốt ve lên ở giữa đôi mi thanh tú như liễu của nàng.

Băng Nhi ngẩng đầu nhìn của hắn, trong ánh mắt đầy rẫy lo lắng. Hai tay của nàng ôm ấp lấy thân thể, giống như là nghĩ muốn cho mình một chút ấm áp. Đứng ở ngoài ba thước nhìn hắn, lòng của nàng bị tội ác hành hạ đến mềm mại suy yếu, cơ hồ nghĩmuốn gục vào trong lồng ngực hắn.

Trong nháy mắt nàng không cách nào nghĩ đến việc gì nữa, việc Trầm Khoan đã ra lệnh, việc nàng đến bên hắn bỏ rơi hơn bảy mươi tánh mạng kia nàng đều không thể nhớ tới. Nàng bây giờ chẳng qua là chuyên chú mà nhìn hắn giống như trên đời này tất cả nữ nhân biết rõ mình không nên yêu nam nhân kia nhưng là vô lực kháng cự.(hix hix tội quá đi )

Hàn Chấn Dạ cũng nhận thấy được nàng đang biến chuyển, đôi mắt trong suốt kia mang phần sợ hãi cùng rung chuyển .Hắn cảm thấy rung động cùng tức giận, không biết là vì sao nàng toát ra vẻ mặt như vậy?”Băng Nhi tới đây, cho ta xem rõ ràng ngươi một chút.”Thanh âm trầm thấp quanh quẩn ở trong địa lao, ôn nhu hấp dẫn nhất.

Nàng giống như là bị thôi miên, đi về phía trước một bước lại một bước.

Thời gian cứ thế trôi qua .Đêm càng khuya, Trầm Khoan chỉ sợ đã muốn tiến hành âm mưu kinh thiên động địa, nàng còn có bao nhiêu thời gian có thể trốn tránh thực tế đây?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.