Lâu Lan Giai Nhân

Chương 45



Lâu lan giai nhân_C6.4

Nàng không có quyền lựa chọn sao ?Hắn là chủ, nàng là nô, Hàn Chấn Dạ vô luận sẽ đối nàng làm những thứ gì, nàng chỉ có thể phục tùng.

Thấy Băng Nhi trong mắt hiện lên tia ẫn nhẫn, hắn lại không có mảy may khoái cảm chinh phục cùng vui sướng, cảm xúc căng thẳng trong lòng lại càng thêm mãnh liệt . Hắn tròng mắt đen buồn bã, cái nữ nô này lại có thể ảnh hưởng đến tâm tình của mình, mà điểm này ngoài ý muốn chọc giận tới hắn.

Hàn Chấn Dạ một tay nắm lấy dây cương, lấy roi thúc vào hông con Hồng Mã đến bên kiệu Thương Nguyệt , không có nhìn đối phương một cái, hoàn toàn đem người đó không coi vào đâu.

“Không để cho ta giết sạch bọn họ vậy ngươi tự mình giải quyết đi .”Hắn đơn giản nói, không có một chút khiêm tốn ngược lại có chút vương giả ngạo nghễ , quyền uy từ nhỏ đã làm cho người ta thần phục.

Khai báo xong, hắn ôm ấp lấy Băng Nhi, lấy roi quất tuấn mã, trong nháy mắt đã vọt ra khỏi thành Lâu Lan, hướng ngoài thành dong ruỗi mà đi, rất nhanh mất đi bóng dáng.

“Này! Họ Hàn kia, trở lại cho ta a, ngươi không thể đem ta ở…” Hoàng Phủ Giác trên kiệu chống đỡ đứng người dậy, vội vã muốn kêu la.

Vài đêm này hành hạ hắn đã chịu đủ rồi, hắn cũng không thể mãi “Vị quốc vong thân nữa ” Từ lúc chào đời tới nay, hắn lần đầu phát hiện mỹ nhân cũng là rất nguy hiểm. Hắn nhớ nhà cực độ, hoài niệm các cô nương dịu dàng ở Trung Nguyên, cơ hồ nghĩ tại ban đêm hướng về phía trăng sáng mà chảy nước mắt.

Thương Nguyệt lại lần nữa áp trở về bên trong kiệu ,cười cười dán lên lồng ngực rộng rãi của hắn.

” Giác đệ đệ , Dạ nhi bây giờ Vô Tâm không thèm nghe bất luận kẻ nào nói nữa đâu! Nhìn cái thần sắc kia, không chừng có chuyện bận rộn muốn đi rồi .”Nàng cười đến ngọt, đôi mắt tà mị kia lòe lòe sáng lên.”Đừng lo lắng a! Tỷ tỷ có thể chiếu cố ngươi, mặc kệ Dạ nhi bận rộn đến tột cùng là vì cái gì.”Nàng vung tay lên nút buộc trên kiệu , màn che một tầng một tầng bay xuống, che đậy đi tầm mắt của mọi người.

Nữ nô phát ra một tiếng kêu to, ý bảo cỗ kiệu trở về cung điện.

Bên trong kiệu, mơ hồ truyền đến tiếng cười duyên của Thương Nguyệt, cùng với tiếng bi ai của nam tử trẻ tuổi. Mọi người vẫn là cúi đầu, chẳng qua là toàn bộ đem ánh mắt trừng lên thật lớn, kinh ngạc Thương Nguyệt lại có thu nạp nam sủng.

Mà Nguy Tu Vương cùng đám thuộc hạ bị dẫn đi về phía phòng khách quý của Vương gia nghỉ ngơi.

Người đó ngồi ở trên lưng Lạc Đà màu trắng khóe miệng hiện lên vẻ cười châm chọc, đối với thái độ hành kính hoang đường của Thương Nguyệt rất là xem thường. Ban ngày bên trong lại cùng nam sủng tuấn mỹ …hoang đường . Không thèm để con dân trong thành đâng quan sát chú ý Thương Nguyệt không có nửa điểm thân là vương giả tự giác.

Một nữ nhân lãnh đạo quốc gia, có thể có bao nhiêu uy hiếp? Thương Nguyệt mặc dù là người mang dòng máu con vua, nhưng cuối cùng cũng chỉ là nữ nhân ngu xuẩn, quan trọng là … nam nhân bên cạnh Thương Nguyệt. Người nam nhân nằm ở mềm kiệu kia tự nhiên không phải là trọng điểm, hắn đốt nhiên hiểu nếu muốn để cho thế lực cường đại của Lâu Lan tan rả, đầu tiên nhất định phải đem người được Thương Nguyệt tín nhiệm nhất giết đi , nam nhân thống lĩnh tất cả binh lực Lâu Lan.

Đột nhiên tầm mắt hắn hướng đến phương xa, nhìn vào hướng con hồng mã đã biến mất kia, màu lam trong tròng mắt hiện lên sát ý.
☆☆☆

Ngoài thành Lâu Lan, có một rừng hồ đào trùng điệp đến mấy dặm , mùa mưa năm nay mới vừa kết thúc hồ đào trong rừng là một mảnh xanh ngắt.

Băng Nhi ngồi ở trên lưng ngựa lập tức tâm tư thấp thỏm lúc trước đã hơi bình tĩnh lại . Nàng ngẩng đầu lên, để cho gió thổi phật vào mái tóc đen, nhắm mắt lại hưởng thụ những tia ánh mặt trời. Trước khi biến cố phát sinh, nàng cũng là người cực kỳ yêu thích khoái cảm giục ngựa chạy như điên, làm con ngựa điên cuồng bôn ba khắp nơi lúc đó nàng có thể quên đi hết thảy bốn phía.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.