Lâu Lan Giai Nhân

Chương 58



Lâu lan giai nhân_C8.5

Edit:Qu33njc3

“Đem thuốc uống vào. ” Hắn chăm chú nhìn nàng, vẻ mặt hắn rất đáng sợ, hai mắt đỏ bừng, cùng bộ dáng tĩnh táo thường ngày cách xa vạn dặm. Chén thuốc còn thừa rất nhiều, tay của hắn cũng bắt đầu run rất lợi hại.

Nàng khó chịu mà thở, khó khăn mở miệng.”Đáp ứng ta một chuyện, ta liền uống xong… Những thuốc kia…”Nàng nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm của hắn, quyết định lấy cái chết của mình bức bách hắn .

“Nói!”Hắn gầm nhẹ nói, nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng . Chỉ cần nàng nguyện ý uống xong chỗ thuốc này, hắn có thể đáp ứng nàng bất cứ chuyện gì, coi như là nàng muốn làm nữ vương Lâu Lan, hắn cũng có thể vì nàng điều binh phản bội, đem Thương Nguyệt kéo xuống vương tọa.

Ở trước giờ phút sinh tử này, hắn mới hiểu rõ ràng trên cõi đời này không có người nào quan trọng hơn nàng. Trong phút chốc này hắn mới hiểu được, đây chính là nguyên nhân hắn không cách nào giết chết nàng, hắn thật ra thì đã yêu tiểu nữ nhân đã từng ám sát hắn này rồi !
“Một mạng chống đỡ một mạng, ta đem mạng còn lại cho ngươi …”Nàng khó khăn nói, nhìn thẳng vào mắt của hắn.”Hàn Chấn Dạ, bỏ qua cho ta, bỏ qua cho thân nhân của ta… Từ đó về sau, chúng ta không bao giờ … thiếu cùng nữa…”Nàng đã dâng lên thân thể cho hắn, uống vào chỗ độc đó, điều này cũng là đủ rồi.

“Ta đáp ứng ngươi.”Hàn Chấn Dạ vội vàng nói, không có có tâm tư ngẫm nghĩ hàm nghĩa trong lời nói của nàng.

Băng Nhi thở ra một hơi, mềm yếu nhắm mắt lại, giống như là đã tiêu hao hết sức lực còn sót lại, thậm chí còn không có khí lực há mồm nuốt chén thuốc vào. Nàng cắn chặc hàm răng rốt cục buông ra, cánh môi cũng khẽ mở ra, hơi thở mong manh.

Hàn Chấn Dạ ngửa đầu đem thuốc trong chén gỗ uống một hơi cạn sạch, cúi đầu bao trùm lấy đôi môi của nàng, đem lượng thuốc từ trong miệng mình rót vào trong miệng của nàng, làm cho nàng đến một giọt nước cũng không thể lọt xuống mà uống hết, lấy hành động này tuyên bố đối với nàng chính là coi trọng. Hắn ôm nàng vào thật chặt, xác định nàng còn chưa chết. Chén thuốc đã nhanh chóng phát huy tác dụng, chân mày nàng bởi vì thống khổ nhíu chặt lúc này đã giãn ra, hơi thở từ từ trở nên vững vàng, lúc này mới thật sâu chìm vào giấc ngủ trong lồng ngực của hắn.

Cho đến khi xác định nàng đã bình yên vô sự, thần kinh căng thẳng của hắn lúc này mới có thể thư giãn, khí lực chống đỡ toàn thân đột nhiên biến mất, hắn run rẩy ngã ngồi dưới đất nhưng vẫn ôm chặc lấy nàng.

Vì bảo vệ tâm mạch của nàng, hắn hao tổn đi quá nhiều chân khí, một người hầu muốn tiến tới nhận lấy Băng Nhi đang hôn mê, hắn vẫn không chịu buông tay.

“Vẫn không chịu buông ra sao, muốn để cho Băng Nhi ở nơi đó nghỉ ngơi sao!”Thương Nguyệt ra mặt nói, ý bảo người hầu tiến lên ôm lấy Băng Nhi. Đôi nam nữ này cũng thiệt là, một cuộc tình say đắm lại biến thành chuyện tình kinh thiên động địa, lại còn muốn chết, nghe lời mới vừa nói của Băng Nhi , Thương Nguyệt đoán hai người này chỉ sợ còn không có tra tấn lẫn nhau nữa thôi .

Không nhanh đem chuyện của hai người bướng bỉnh này xử lý cho thỏa đáng, Lâu Lan khẳng định gà chó không yên. Thương Nguyệt hai hàng lông mày nhíu vào, trong đầu đã có chú ý.

“Cũng đã đem người nữ nô kia làm cho sống không bằng chết, ngươi lại muốn đem nàng cứu về, đã muốn tính toán xử lý thế nào đây?”Thương Nguyệt dò hỏi, một đôi mắt hạnh ngó chừng Hàn Chấn Dạ.

“Nàng là nữ nô của ta, chính ta sẽ có cách xử lý.”Hàn Chấn Dạ lạnh lùng trả lời, thân hình cao lớn đi ra ngoài, không có tâm trạng nào cùng Thương Nguyệt nói chuyện, đứng dậy đi qua nhìn Băng Nhi .

Vẫn chưa biết nàng uống phải độc tố gì, hắn sợ hãi nàng vẫn không thoát khỏi hiểm nguy. Trước mắt này hắn muốn bảo vệ ở bên cạnh nàng, đợi chờ nàng thanh tĩnh.

Giờ phút này trong đầu một mảnh hỗn loạn, hắn thậm chí không cách nào xác định, sau khi nàng thanh tĩnh lại sẽ nói gì với nàng. Hắn chẳng qua là biết rõ, đời này kiếp này, hắn sẽ không cho phép Băng Nhi rời bỏ hắn.

Nhìn bóng dáng Hàn Chấn Dạ đã đi xa, Thương Nguyệt như có điều suy nghĩ gì ,trên đôi môi đỏ mọng của hiện lên ý cười.”Đứa nhỏ này quá là không ngoan .”Nàng lẩm bẩm nói, nhu nhược vô lực dựa vào trong lồng ngực Hoàng Phủ Giác. Muốn chuyện này sáng tỏ vẫn nên hạ thuốc mới được.

Hoàng Phủ Giác cúi đầu nhìn thấy nụ cười của nàng, thân thể to lớn không nhịn được mà rùng mình. Cùng Thương Nguyệt chung đụng cũng đã lâu, hắn phát hiện nữ nhân này thật không đơn giản, lần trước nàng lộ ra nụ cười như thế, đã làm hắn mệt mỏi suốt cả đêm, sau ngay cả Thạch Mặc cũng nhìn ra hắn tiều tụy. Yên lặng mà nấu súp bổ để cho hắn uống…

“Ta không thích nụ cười của ngươi.”Hắn bất an nói, hoài nghi người nào lại vừa gặp phải tai ương.

Thương Nguyệt ngẩngđầu lên, vô tội mở trừng hai mắt.”Không thích nụ cười của ta? Giác đệ, vậy ngươi cũng là nói một chút, ngươi yêu thích chỗ nào của ta a?”Nàng cười đến kiều mỵ diễm lệ, một lần nữa lại đem Hoàng Phủ Giác đẩy mạnh nằm trên thảm, ra lệnh vũ nương tiếp tục ca múa, phảng phất tựa như không có chuyện gì vẫn tiếp tục hưởng lạc.

Không có ai phát hiện, bên trong mắt hạnh mỹ lệ của nàng, lóe ra quỷ dị quang mang.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.