Lấy Anh Rồi Đợi Anh Yêu Em

Chương 47




Có yêu

Xe đến dưới nhà, Tề Phàm thưởng thức bắt tay cầm hoa cô dâu, trong lòng thầm nghĩ tất cả có liên quan đến mình và Lạc Kì.

Bọn họ không có nghi thức, cũng không có tuần trăng mật, nghĩ đến khi cô mang thai Thiên Ân, nhớ đến khi cô về nước hai người không ngừng cãi nhau, nghĩ đến chuyện cô rời khỏi anh sau mỗi đêm tương tư đau khổ.

“Đón được hoa cô dâu, em có vẻ không vui vẻ như anh nghĩ.”

Trang Nghiêm lấy một nhánh trên hoa cô dâu điểm lên mái tóc ngắn của cô, thành thật nói ra ý của mình.

“Vui vẻ chứ, sao lại không vui, tham gia hôn lễ, may mắn nhất, chính là có thể cướp được cái này mà. Chẳng qua, đối với em mà nói, đã không còn tư cách nhận này phần may mắn này rồi.”

“Tề Phàm, thứ em có, anh chính là người giúp em có tư cách, mà em lại chính là may mắn của anh.”

Anh biết trong lòng cô không buông được Lạc Kì, nhưng cô nếu đã ly hôn với anh ta, vì sao, không chịu để cho anh tới gần.

“Trang Nghiêm……”

“Đừng phán tử hình anh nhanh vậy, em đã đồng ý với anh, phải suy nghĩ thật sự .”

“Trang Nghiêm, kỳ thật không phải suy nghĩ, em ……”

Ngón tay đặt lên môi cô, anh mỉm cười lắc lắc đầu.

“Lên lầu đi, anh chờ em lên rồi đi.”

Không thể tin được, cuộc đời của Trang Nghiêm này cũng có một lần đối mặt sự thật đáng sợ như vậy.

“Vâng.”

====

Vừa mở cửa, bật đèn, đứng trước cửa sổ, nhìn Trang Nghiêm chạy xe đi.

Đêm còn chưa khuya, cô cũng không buồn ngủ.

Nhìn Lạc gia gọi điện, cô mỉm cười, không cần đoán cô cũng biết, nhất định là Thiên Ân nhớ cô .

“Phàm Phàm, ba ba có đi tìm mẹ không?”

“Không có, có phải đã xảy ra chuyện gì không?”

“Ba ba tham gia hôn lễ của mẹ nuôi về, ông nội và ba ba đều nói đến mẹ, ông nội hình như rất tức giận, ba ba nói chuyện cũng rất lớn tiếng, bà nội còn khóc .”

“Giờ ông nội đang tránh ở trong thư phòng, bà nội còn ở phòng khách chờ ba ba.”

“Thiên Ân, thế này được không, con xuống tầng với bà nội trước, nói cho bà nội không phải lo lắng, mẹ sẽ ba ba về .”

“Dạ được.”

“Còn nữa, Phàm Phàm, ngày nào ba ba cũng về ngủ với con, nhưng hôm nay đến bây giờ cũng không trở về, con cũng không phải chờ ba ba về ngủ cùng nhỉ?”

“Thiên Ân ngoan, hôm nay không phải chờ , con ngủ trước đi.”

“Phàm Phàm, con còn muốn hỏi mẹ một vấn đề.”

“Muốn hỏi cái gì vậy?”

“Phàm Phàm không phải bị người khác đoạt đi mất rồi chứ?”

“Sẽ không, Thiên Ân đừng nghĩ linh tinh, Phàm Phàm vĩnh viễn thuộc về Thiên Ân , không ai có thể cướp đi.”

“Con cũng nghĩ thế! Phàm Phàm vĩnh viễn thuộc về con và ba ba, con cũng vĩnh viễn thuộc về Phàm Phàm và ba ba!”

“Đúng, Thiên Ân nói đúng rồi!”

Tề Phàm cố nén lệ muốn trào ra, cắn môi sợ tiết lộ ra nhiều cảm xúc.

Tắt Thiên Ân, Tề Phàm lập tức gọi cho Lạc Kì, nhưng vẫn chưa có người nghe.

====

Không biết gọi đến lần thứ mấy, điện thoại mới có người nhận.

“Lạc Kì, anh đang chết ở đâu vậy, anh có biết ba mẹ và Thiên Ân đang lo lắng cho anh không!”

Nếu Lạc Kì mà ở trước mặt cô bây giờ, cô nhất định sẽ không khách khí hành hung anh một chút, anh làm hại cô cũng bị hù sắp chết rồi!

“Tề Phàm sao? Tôi là Tương Hân.”

Nghe thấy giọng của cô ấy, Tề Phàm đầu tiên là ngẩn ra, tiếp theo cảm thấy mình thật sự là ngu ngốc, Lạc Kì không về nhà, tự nhiên là ở chỗ người phụ nữ đó, cô lo lắng cho anh làm cái gì!

Chẳng qua, lòng của cô, đau tới đòi mạng!

Lạc Kì, anh là một tên đáng chết vô ngàn!

“Gọi Lạc Kì nghe điện thoại đi.”

Cô còn chưa tu dưỡng tốt đến mức có thể hòa bình nói chuyện với cô ta.

“Anh ấy không muốn nói chuyện với cô!”

“Cho dù anh ta không muốn nói chuyện với tôi, tôi cũng muốn chính miệng anh ta nói với tôi!”

“Anh ấy ngủ rồi.”

Tề Phàm mơ hồ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, lại nói không nên lời không đúng ở chỗ nào, mà nếu Tương Hân nói Lạc Kì đang ngủ, cô cũng thật sự không có lý do gọi anh dậy.

“Tương Hân, cô tốt nhất nên cầu nguyện Lạc Kì ngày mai trở về Lạc gia cho tốt, chỉ vì Lạc Kì mà làm hại hai vị Lạc gia cùng con tôi thương tâm khổ sở, tôi rất muốn lấy mạng cô đấy!”

Dập phắt điện thoại, từ từ hít sâu, cuối cùng cũng không thu được, nước mắt ào ra.

Tương Hân căm giận nhìn màn hình điện thoại, một cô vợ ngoa ngoắt!

Rõ ràng đã ly hôn rồi, còn quan tâm tới Lạc Kì, cô ta vẫn cho rằng cô ta là Tề Phàm vợ của anh hay sao!

Cô rất muốn gọi Lạc Kì đang nặng nề ngủ dậy, hỏi rõ ràng, nếu Tề Phàm là vợ của anh, vậy cô là gì? Lạc Kì yêu cô lâu như vậy, cô rốt cuộc là cái gì!

Mắt đầy lệ cô cởi hết quần áo, chi lỏa thân nằm bên cạnh Lạc Kì, ôm lấy anh, vẻ mặt nghiêm túc.

“Lạc Kì, chúng ta nhất định sẽ hạnh phúc cùng một chỗ, ai cũng không thể tách rời chúng ta!”

====

Sáng sớm ánh nắng rọi vào giường trong phòng ngủ, Lạc Kì chậm rãi tỉnh dậy, khi cảm thấy mồm miệng khô ráo, đau đầu kinh khủng.

Ra sức mở mắt, trong lúc nhất thời, không biết mình đang ở nơi nào.

Nghiêng thân cúi đầu, anh nhìn thấy bên cạnh Tương Hân đang ngủ, mày anh gắt gao nhíu thành một đường.

Anh vừa động, Tương Hân cũng tỉnh, thấy anh nhìn chằm chằm vào mình, lại mặt đỏ nhắm hai mắt lại.

“Vì sao tôi lại ở chỗ này?”

Ngồi dậy trên giường, nhìn quần áo phát tán khắp nơi, biểu tình trở nên lạnh lẽo, cầm lấy quần trước, vừa mặc vừa hỏi.

“Hôm qua anh say……”

Cô thấy anh lạnh lùng , mắt đỏ ủy khuất trả lời.

“Cô có thể đưa tôi về nhà, cô biết tôi nghỉ ở đâu.”

“Đó là vì anh nói, anh nói, muốn ôm em, em mới……”

Mặc quần áo Lạc Kì đột nhiên xoay người, ánh mắt nhìn thẳng cô, làm cho cô không thể tiếp tục nói tiếp.

“Tương Hân, tôi từng rất yêu em, thật sự rất yêu.”

“Nhưng đến nay đã rõ, cái hôm ở lễ đường trường học, em tao nhã cầm đàn violon diễn tấu khúc nhạc “…”; Tôi vẫn không quên được, vẻ mặt chán ghét của em về cái hôn của tôi.”

“Tương Hân, em là ước mộng hồn nhiên nhất khi tôi còn trẻ, tốt đẹp như vậy, không dính một tia tạp chất! Tôi hy vọng nó vĩnh viễn ở lại trong lòng tôi, vĩnh viễn tốt đẹp, giống em bình thường chứ không phải ai khác.”

Lời này anh nói, là lời cảm động nhất, anh không biết Tương Hân có hiểu hay không, nhưng đây là ý tưởng hiện tại trong đầu anh.

“Lạc Kì?”

Cô không biết, anh nói lời này, là có ý gì.

“Tương Hân, tôi từng xem thường Đinh Cừ, nhưng hiện tại, đối với anh ta, chỉ có đồng tình.”

“Bởi vì tôi và anh ta, tự cho là đúng khi muốn làm hết tất cả vì muốn bảo vệ tình yêu của mình, nhưng không thể tưởng được, đó lại là tự tay đẩy hạnh phúc càng ngày càng xa.”

“Mà khi tôi ý thức được tất cả, thì hối hận thì đã muộn.”

“Lạc Kì, không phải, em chưa có rời đi, em vẫn ở đây mà!”

“Nhưng mà Tương Hân, hạnh phúc của tôi là Tề Phàm, là Thiên Ân.”

“Là vì đứa nhỏ đúng không? Không sao hết, nếu chúng ta đã muốn, đã muốn cùng một chỗ, chúng ta cũng sắp có đứa nhỏ thuộc về chúng ta……”

Ở trong lòng thấy rất có lỗi với anh, nhưng cô không có cách nào, cô chỉ có thể làm như vậy, như vậy mới có thể giữ anh lại.

“Tương Hân, tôi là đàn ông, có một số việc, làm rồi hay chưa làm qua, tôi rất rõ ràng.”

Anh bản không muốn làm cho cô bị xấu hổ, nhưng cô hiển nhiên đã chui vào một cái ngõ cụt, anh không nói rõ, cô vĩnh viễn đi không được.

Tương Hân không thể tin nhìn anh, vẻ mặt bi thương.

Cô, cuối cùng đã uổng phí tâm cơ sao?

“Lạc Kì, tôi không bao giờ muốn gặp anh nữa, anh đi! Anh đi đi –!”

“Xin lỗi, Hân.”

Đây là lần cuối cùng anh gọi cô như vậy, tất cả những gì thuộc về bọn họ sớm đã bị mùa hè 10 năm trước, tiêu tán hết cả rồi.