Lễ Tình Nhân Đẫm Máu

Chương 3: Ẩn giấu thân phận



Buổi họp phân tích vụ án được tiến hành theo lịch trình.

Tả Kình Thương vừa bước vào phong hội nghị, Lục Tử Khiên đã kinh ngạc hỏi anh: “Thầy, tay của thầy sao thế?”

Ánh mắt của mọi người đều dời về phía tay của Tả Kình Thương, thấy lòng bàn tay anh quấn băng gạc rất dày chỉ để lộ ngón cái và bốn đầu ngón tay. Thư Tầm ngồi ở một góc của bàn tròn, cũng liếc mắt nhìn một cái, người khác thấy cô vẫn mang vẻ dáng vẻ thờ ơ lạnh nhạt như cũ, kỳ thực… cô cũng hơi chột dạ.

Băng bó vết thương rất chuyên nghiệp, sau đó hẳn là tới bệnh viện…

Tả Kình Thương vốn không nghiêm trọng hóa chuyện anh bị thương, từ lúc bước vào phòng họp chỉ nói một câu “Không sai” với Lục Tử Khiên, rồi ngồi xuống một góc của bàn tròn, mắt nhìn thẳng.

Chắc mấy ngày tới trời sẽ có mưa, nên hôm nay vô cùng oi bức. Tả Kình Thương dùng tay trái nhanh chóng cởi cúc áo ở tay áo phải chiếc áo sơ mi màu lam đậm, có lẽ chợt nhận ra tay phải không tiện cởi cúc ở tay áo bên trái, lại cài vào như cũ. Sau đó, dường như anh mới nhớ tới Thư Tầm, đưa mắt nhìn thoáng qua, thấy cô đang ngồi đối diện hơi chếch với anh.

Trông cô trầm tĩnh hơn trước đây, để thể hiện sự chín chắn của bản thân, cô còn đeo một đôi kính già dặn, nhưng nhìn mắt kính thì biết, cô vốn không cận thị. Thực ra… vẫn chưa đủ chín chắn.

Lại là ánh mắt khiêu khích khiến người ta ghét cay ghét đắng ấy, giống như tướng quân ngồi trên lưng ngựa, tuần tra chiến trường sau khi giành thắng lợi, rốt cuộc anh muốn xua đuổi cô tới mức nào? Thư Tầm cúi đầu.

Sau khi hội nghị bắt đầu, Thư Tầm là người đầu tiên lên tiếng. Cô đứng trước máy chiếu, đẩy gọng kính một cái, vừa chiếu những bức ảnh liên quan, vừa nói hướng tư duy của bản thân. Hôm nay cô mặc một chiếc sơ mi trắng đơn giản, quần cạp cao mày tối tôn lên vòng eo nhỏ, giày cao gót mũi ngắn màu đen hơi lộ ra dưới ống quần, khiến cả người trang trọng mà vẫn xinh đẹp nữ tình. Nhưng vẻ lạnh lùng trong mắt lại khiến cô có thêm mấy phần uy nghiêm của một học giả.

“Hung thủ không cao, dáng người gầy yếu, tướng mạo bình thường thậm chí trông rất vô hại, từng nhiều lần đến khu chung cư Thế Kỷ Dương Loan xem xét, nên khi lẻn vào tòa nhà đã xảy ra vụ án thì không bị ai để ý. Là người không nghề nghiệp hoặc có công việc không bận rộn, có nhiều thời gian lên mang theo dõi weibo của Ông Ngọc, tính cách hướng nội, thích để tâm vào những chuyện vặt vãnh, mặc gội chứng ám ảnh cưỡng chế nhẹ, lúc ra ngoài luôn nghi ngờ chưa đóng bình gas hoặc không khóa cửa. Bởi vậy, bước tiếp theo cần điệu tra chính là tìm xem bên cạnh hai vợ chồng nạn nhân có loại người này hay không, có thể loại trừ mâu thuẫn kinh tế, vì trong vụ sát hại này không hề có yếu tố tiền bạc. Có thể loại trừ cả bác sĩ, đầu bếp, đồ tể… những người quen thuộc với cấu tạo cơ thể người, biết vị trí trọng yêu của cơ thể để ra tay. Theo như tình tiết nữ nạn nhân bị cưỡng dâm, nhân tố tình cảm đóng một vai trò quan trọng trong vụ án này, nên tăng cường điều tra những người co mâu thuẫn tình cảm với hai nạn nhân.”

Thư Tầm ngừng lại, nhìn mọi người xung quanh vài giây, rồi nói tiếp: “Bên cạnh đó, chúng ta cần xâu chuỗi vụ án. Lê quý Đônn Đến việc nạn nhân đã chết thật chưa, hung thủ cũng phải xác nhận lại tới hai, ba lần, nhưng lại chọn dùng dùi cui điện đánh ngất nạn nhân trước tiên. Nên biết rằng, nếu như điều khiển sai mức điện áp hoặc chọn nhầm vị trí, thì đối phương không những không ngất xỉu, mà còn có khả năng kêu la hoặc phản kháng, với một kẻ có vóc người không cường tráng mà nói, chuyện này không được phép xảy ra. Cho nên, hung thủ chắc chắn từng thí nghiệm trên người khác rất nhiều lần. Dùng từ khóa “Bị dùi cui điện đánh lén” để xâu chuỗi những vụ án gần đây, có lẽ sẽ có phát hiện. Tôi đã nói xong.”

Trong tiếng vỗ tay nhiệt liệt của mọi người, Thư Tầm trở lại chỗ ngồi, nét mặt bình tĩnh chờ Tả Kình Thương tiếp tục lên tiếng.

Cục phó Trần dặn dò Tiểu Vi, đi xâu chuỗi các vụ án ngay lập tức, tốt nhất là trình lên báo cáo xâu chuỗi trước khi hội nghị kết thúc.

Tả Kình Thương chầm chậm bước lên trước mọi người, đứng ở vị trí mà Thư Tầm đứng khi nãy.

Mọi người đang nhỏ giọng thảo luận đều im lặng.

“Hung thủ, nữ giới.”

Tả Kình Thương vừa nói ra bốn chữ này, cả hội nghị ồ lên!

Đến cả Thư Tầm luôn giữ khuôn mặt nghiêm nghị với người ngoài cũng phải ngẩng đầu kinh ngạc, nhìn về phía anh, đôi môi hơi hé.

“Tăng cường điều tra những người phụ nữ có mâu thuẫn tình cảm với hai nạn nhân. Tôi đã nói xong.”

Từ lúc anh đứng dậy báo cáo tới khi trở lại chỗ ngồi, chưa đầy một phút.

Thư Tầm nhìn báo cáo của bản thân, trong đầu không ngừng quay vòng bốn chữ mà Tả Kình Thương bình tĩnh nói ra --- “Hung thủ, nữ giới.”

“Giáo sư Tả…” Trên mặt Trần Dương Trí hiện lên sự kính nể, loại kính nể này xuất phá từ nội tâm, từ khi ông bước từng bước lên vị trí cục phó Cục cảnh sát thành phố tới này, chưa từng xuất hiện lại, huống chi là với một người tuổi tác kém ông một giáp như Tả Kình Thương. “Sao anh biết hung thủ… Là phụ nữ?”

Đây cũng là điều mà Thư Tầm muốn biết nhất.

Bấy giờ là Tả Kình Thương mới mở laptop của anh, “Mỗi lần tiếp xúc giữa phần tử phạm tội và người bị hại, vật chứng và hiện trường phạm tội thì chứng cứ ở hai phương diện này luôn tác động qua lại với nhau, bất kỳ sự tiếp xúc nào đều sẽ đẻ lại dấu vết, phần tử phạm tội luôn để lại một vài thứ trên người bị hại, vật chứng ở hiện trường phạm tội, đồng thời cũng sẽ mang đi một vài thứ.”

Đây là “Nguyên tắc trao đổi Locard” do tiến sĩ Edmond Locard, người đi tiên phong trong ngành khoa học pháp y hiện đại đưa ra*.

*Trong khoa học pháp y, nguyên tắc trao đổi Locard cho rằng, thủ phạm sẽ mang vài thứ gì đó vào hiện trường vụ án và đồng thời mang đi vài thứ gì đó, cả hai đều có thể sử dụng như bằng chứng pháp y, nguyên tắc cơ bản là “Mỗi lần tiếp xúc đều để lại một dấu vết.”

“Hung thủ cố ý để lại hung khí, găng tay và áo mưa dùng để ngăn máu bắn vào người khi gây án, cũng mang đi một thứ.”

Lục Tử Khiên gật đầu. “Có lẽ hung thủ dã mang đi bao cao su, hoặc giấy vệ sinh gì đó mà hắn sử dụng khi cưỡng dâm nạn nhân.”

Chi tiết cưỡng dâm của vụ án này cực kỳ bất thường, đây cũng là chi tiết mà Thư Tầm cản thấy lạ lùng. Coi như Ông Ngọc và Hoàng Văn Uyên đều đã tử vong, nhưng ở lại hiện trường làm chuyện này cũng không phải hành động sáng suốt. Thứ nhất, trong quá trình cưỡng dâm có thể để lại chứng cứ như lông trên cơ thể, vụ da thậm chí tinh dịch… vv, thứ hai, đã hoàn thành việc tàn sát, thì thời gian ở lại hiện trường nên càng ngắn càng tốt, ai biết được có người đột ngột tới chơi hay không; thứ ba, trước mặt là máu tươi, thi thể, hung thủ vẫn còn ham muốn, tiện thể cưỡng dâm một lúc, sau đó nấu cơm xào rau ngụy tạo tình huống người quen sát hại?! --- Nếu hung thủ biến thái như vây, thì việc đó cũng hợp lý.

Chắc chắn Tả Kình Thương đã tìm ra sự bất hợp lý trong tình tiết cưỡng dâm tưởng chừng như hợp lý ấy.

“Vứt bỏ bao cao su, theo suy đoán bình thường, là vì bên trong có chứa tinh dịch của hung thủ. Thế nhưng, trên thực tê, nữ nạ nhân cũng không bị cưỡng dâm.” Nói đến điểm này, ánh mắt của Tả Kình Thương lướt qua mặt Thư Tầm, cô lại bỏ qua manh mối quan trọng như vậy. Quả nhiên, hoàn toàn dựa vào phân tích tâm lý tội phạm để phán án vừa chủ quan vừa phiến diện, thậm chí còn vô tình che chở cho hung thủ. “Tôi đã hỏi bên pháp y, vết thương vào đầu, đặc biệt là vết thương sau đầu có hình dạng ra sao, nhận được câu trả lời như sau --- bị vật nặng đập vào, xương sọ vỡ nát, rách da đầu. Để phát tiết một cách nhanh chóng, thường thì động tác cưỡng bức luôn rất dữ dội, Ông Ngọc đã tử vong cho nên hung thủ có thể thích làm gì thì làm. Giả sử tình tiết cưỡng dâm thực sự xay ra, vậy Ông Ngọc sẽ có ít nhất một vết thương ma sát với sàn nhà ở diện tích rộng, trên cơ thể cũng hình thành một vài dấu vết mà pháp y có thể phát hiện được như trầy da, xuất huyết dưới da,…. Nhưng ở đầu và cơ thể nữ nạn nhân đều không có vết thương nào như vậy.”

“Ngộ nhỡ hung thủ đột nhiên từ bỏ việc cưỡng dâm nửa chừng thì sao?”

“Tâm lý tội phạm không phải sở trường của tôi.” Tả Kình Thương chuyển vấn đề này cho Thư Tầm, mỉa mai việc dùng phân tích tâm lý chỉ ra thủ đoạn của hung thủ, làm gì có chuyện anh không am hiểu phân tích tâm lý, vấn đề mà Tiểu Vi nêu ra, anh đã nghĩ tới từ lâu rồi.

Thư Tầm thầm lườm anh, “Trong vụ hung án này, tất cả các hành vi của hung thủ đều có ý nghĩa riêng, hung thủ là một kẻ có năng lực tổ chức, tâm tư kín đáo, hội chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế khiến mọi hành vi đều đã được lên kế hoạch xong xuôi từ lâu. Giả sử hung thủ là nam giới, vậy trong lúc lên kế hoạch, thêm vào hành động cưỡng dâm này, chẳng hề có chút ý nghĩa nào với hắn. Cho nên, chỉ có thể vì ẩn giấu điều gì đó mà hung thủ nhất định phải làm như vậy.”

Nói xong, Thư Tầm nghĩ, tôi quên một vài thứ, nhưng tôi không bao giờ cho phép anh khiến tôi phải xấu hổ trước mặt mọi người.

“Trước khi nữ nạn nhân về nhà, đã tới siêu thị gần nhà mua một ít nguyên liệu nấu ăn cho bữa tối. Trong lúc đợi tính tiền, cô ấy chụp một bức ảnh cho con, đăng lên weibo.” Tả Kình Thương nói tiếp, giống như tận mắt chứng kiến mọi sự việc xảy ra trong ngày hôm ấy, weibo của Ông Ngọc xuất hiện trên màn hình laptop, “Dựa vào tấm hình này, chúng ta có thể biết được cô ấy đứng tại quầy thu ngân nào.”

Lục Tử Khiên phát video giám sát ngày hôm ấy, mọi người xem một lần, cũng không phát hiện có điều gì bất thường.

Tả Kình Thương bước tới màn hình máy chiếu, chạy lại video lần nữa, tại một vị trí nào đó, anh nhấn “Tạm dừng,” lấy ra bút hồng ngoại chỉ lên quầy thu ngân, “Hôm ấy Ông Ngọc mua rất nhiều thứ, nhưng không hề mua… “

“Cà rốt?!” Thư Tầm mở to hai mắt.

Mọi người đều cố gắng ngẩng cổ lên nhìn, tuy hình ảnh không quá rõ ràng, nhưng có thể thấy được những thứ mà Ông Ngọc mua, không có cà rốt.

Tả Kình Thương nói tiếp, “Trong tủ lạnh chỉ có mấy hộp sữa bò, đồ hộp và dụng cụ mở bia. Theo như weibo của Ông Ngọc, bình thường bọn họ không ăn cơm ở nhà, có lúc là tới nhà cha mẹ, có lúc ra ngoài ăn, dịp nấu cơm ở nhà vô cùng ít ỏi, cho nên xác suất tủ lạnh có chứa rau dưa trái cây là rất thấp. diễn đàn Lê Quý Đônn Trong phòng khám nghiệm hiện trường còn bảo lưu túi mua hàng của Ông Ngọc, bên trong không có hóa đơn mua hàng của siêu thị, ở hiện trường cũng không tìm thấy, nó đã bị hung thủ mang đi cùng với bao cao su. Hung thu đã lên kế hoạch rất tỉ mỉ, đến chi tiết nhỏ như vậy cũng nghĩ tới.”

Lẽ nào…. ?! Không thể nào…. Thư Tầm che miệng, lần đầu tiên sau bao năm cô lại hành động ấu trĩ này, bởi vì chân tường quả thực… Sao hung thủ có thể làm vậy?! Lúc này, cô đã chẳng màng tới thắng bại, chỉ muốn nghe anh nói tiếp.

“Hung thủ là phụ nữ, sau khi sát hại cả gia đình, ngụy tạo tình huống nữ nạn nhân bị cưỡng dâm bằng cà rốt và bao cao su. Cô ta dùng nồi cơm điện tự động nấu cơm, thái lát cà rốt xào qua mấy lượt, rồi cởi áo mưa, găng tay, cầm theo những thứ mà cô ta mang đến rời khỏi hiện trường.”

Trong sự tĩnh lặng sau khi ồn ào, Lục Tử Khiên nắm chặt tay, cả người run run --- Thấy chưa! Các người đã thấy chưa! Đây là thầy Tả Kình Thương mà cậu vẫn luôn sùng bái kính phục!! Bình tĩnh, tự tin, một lời trúng đích.

Thiếu sót trong những báo cáo trước đây, nguyên nhân khiến cảnh sát điều tra một tháng mà không có kết quả: không tự tin vào thể lực của mình, muốn giấu diếm chân tướng không để ai tìm ra… Nếu như hung thủ đúng là nữ, vậy tất cả đều có thể giải thích được. Thư Tầm thở phào một hơi, mới thấy sau lưng mình chảy ra một lớp mồ hôi. Quá trình dẫn dắt mọi người tiếp cận chân tướng của anh quá đặc sắc, khiến cô kích động đến mức sống lưng đổ mồ hôi. Cô nâng cốc, uống một hớp cà phê đã nguội từ lâu, ngẩn ngơ một mình.

Hung thủ xảo quyệt như vậy, nhưng không thoát khỏi nổi đôi mắt hiểu rõ hết thảy của anh.

Cô từng yêu đôi mắt này, cũng từng hận nó.

“Giáo sư Tả, nói thật, chẳng ai trong đội chúng tôi phát hiện ra cà rốt trong nồi có vấn đề.” Chi đội trưởng Phó Hiểu Tường lắc đầu, “Hổ thẹn hổ thẹn… “

Mọi người bắt đầu mồm năm miệng mười xôn xao bàn tàn. “Ai mà ngờ được, chứng cứ quan trọng nhất ở ngay dưới mắt chúng ta!”, “Mẹ nó, chúng ta điều tra sai từ đầu! Chỉ chăm chăm tìm xem người đàn ông nào có thù với bọn họ, trúng mưu của hung thủ!”, “Chiêu này của ả cũng hiểm quá, chắc là kẻ biến thái rồi!”, “chỉ có tiểu nhân và phụ nữ là khó nuôi!”, “Gì chứ, lòng dạ đàn bà là độc nhất đấy!”

Tiểu Vi vừa cầm báo cáo bước vào, chảy mồ hôi lanh, này, mấy anh có thể để ý tới cảm nhận của tôi và cô Thư một chút được không….

“Cục phó, Phó đội, đã xâu chuỗi xong các vụ án.” Tiểu Vi bước lên, “Bắt đầu từ năm kia, ở vùng ngoại thành và xung quanh thị trấn đã xảy ra bốn vụ án cố ý đánh người, người bị thương đều bị dùi cui điện đánh lén vào buổi tối, trong đó hai người ngất xỉu ngay tại chỗ, hai người khác ngã xuống đất, lúc đứng dậy đuổi theo hung thủ thì đã chậm. Trong mỗi vụ, hung thủ đều chỉ dùng dùi cui điện giật một lúc, không lấy đi tiền bạc, cho nên mọi người đều cho rằng bốn vụ án này là trò đùa dai, không liên hệ với vụ án 14/3.”

Trong mắt Trần Dương Trí hiện lên sự vui mừng: “Có bắt được người làm trò đùa này không?”

“Vẫn chưa bắt được?”

Mọi người đồng loạt nhìn về phía Thư Tầm. Quả nhiên cô nói đúng!

Thư Tầm không để ý tới ánh mắt của mọi người, đưa mắt hỏi: “Thời gian xảy ra mỗi vụ cách nhau bao lâu?”

“Một vụ xảy ra vào tháng ba năm kia, một vụ xảy ra vào tháng tám và một vụ xảy ra vào tháng mười hai đều ở năm ngoái, một vụ vào tháng hai năm nay.”

Thời gian cách nhau càng ngày càng gần, sau khi trải qua bốn lần “thử nghiệm”, hung thủ đã nắm vững cách điều chỉnh điện áp và vị trí đánh lén, cuối cùng áp dụng vào thực tiễn.

Một kế hoạch giết người ấp ủ suốt hai năm.

Rốt cuộc, là hận thù sâu đậm tới mức nào đây?

*****

(Tiếp theo):

Giới tính của hung thủ được xác định, phương hướng điều tra hoàn toàn ngược lại. Mấy ngày sau, tổ trọng án bôn ba khắp nơi, điều tra quan hệ xã hội của hai vợ chồng một lần nữa.

Mấy ngày rãnh rỗi, Thư Tầm ngồi máy bay tới Thủ đô, đến Đại học Điều tra hình sự làm thủ tục nhậm chức, bắt đầu từ tháng chín, cô sẽ dạy học ở trường học cũ của mình. Nhưng khát vọng của Thư Tầm không chỉ giới hạn ở đó, cô định dạy học ở đây mấy năm, rồi chuyển đến nơi khác làm việc, cô muốn chu du khắp các thành phố to nhỏ trên mọi miền tổ quốc, ngắm nhìn non sông tươi đẹp, cho tới khi gặp được một người đàn ông khiến cô tự nguyện sống cuộc đời yên bình.

Phân tích các góc độ của Tâm lý là môn học mới, địa vị còn kém xa môn Điều tra hình sự học, Logic học mà Tả Kình Thương đang giảng dạy. Thư Tầm nhìn một lô giới thiệu về Tả Kình Thương trên danh sách giảng viện trường, khóe miệng hơi rũ xuống, đặt danh sách về vị trí cũ.

Đã lâu không trở lại, Thư Tầm tản bộ dọc theo con đường trong khuôn viên trường, từng ký ức về thời sinh viên dần dần hiện lên. Đại học Điều tra hình sự xây dựng thêm khu nhà phía nam, hồ nhân tạo, thư viện mới, nhà tập thể dục tổng hợp… bên cạnh khu giảng đường có sẵn, đẹp tựa như công viên ven hồ.

Thư Tầm đi tới toàn nhà giảng đường khoa Tâm lý, lẳng lặng ngắm nhìn một hồi, rồi rời đi. Cô nghĩ, chờ vụ án này kết thúc, trước khi đi làm, vô sẽ về nhà ở Vụ Kiều trước, viết nốt phần cuối cùng của luận văn tiến sĩ, ở bên cha mẹ nhiều hơn một chút, vì dù sao bây giờ ông bà cũng chỉ có một đứa con gái là cô… Nếu như, năm đó Tả Kình Thương không tham dự vào vụ án em trai cô cùng một đám côn đồ đánh người tử vong….

“Một đao chí mạng là do em trai của em đâm.” --- Cô mãi mãi không thể quên được dáng vẻ lạnh lùng của Tả Kình Thương khi nói ra câu này, dường như toàn thế giới chỉ có một mình anh là sứ giả của chính nghĩa, đẩy thẳng em trau Thư Phóng vừa mới thành niên của cô vào tù giam.

Mấy năm trôi qua, Thư Tầm cũng đã hiểu được. Thư Phóng quả thực có tội, nó phải trả giá lớn cho sự ngu ngốc và phản nghịch của mình, thế nhưng cô vẫn không thể chấp nhận được sự thực người nói ra chân tướng lại là Tả Kình Thương, điều này khiến cô không thể chịu nổi.

Chia tay. Con người của Tả Kình Thương kiêu ngạo như vậy, khi nghe được Thư Tầm nói ra hai chữ ấy, vẻ mặt không hề thay đổi, quay đầu rời đi, từ đây coi nhau như người xa lạ. Rõ ràng mỗi chúng ta đều từng nói, dù có thế nào, cũng sẽ không hai lòng, mãi mãi không xa rời nhau.

Có lẽ dùng một câu thơ trong Phùng Đường thi bách thủ* để miêu tả là chính xác nhất --- “Thu thiên đoản đáo một hữu, nhĩ ngã đoản đáo bất năng hồi đầu**.

*Là tuyển tập 116 bài thơ của tác giả Phùng Đường, không giống như thơ Đường, tác giả Phùng Đường dùng một phương thức đơn giản nhất, thẳng thắn nhất để biểu đạt cảm nhận và sự thấu hiểu của mình đối với tình yêu và cuộc sống. Thơ của Phùng Đường được xem là sự kết hợp của Kinh thi, thơ Đường, thơ haiku, và ca dao dân ca – Dịch từ Douban Trung Quốc.

** Ngày thu ngắn tựa hư không, giữa em và anh ngắn tới mức chẳng thể quay đầu – Tạm dịch nghĩa.

Bây giờ, cuối cùng Thư Tầm cũng học thành tài, trở về nước, nhưng lòng đã tựa tro tàn. Khi nhận được lời mời, cô nóng lòng thử sức, muốn tự tay làm được một việc lớn để chứng minh năng lực của bản thân, nhưng không ngờ bộ công an cũng mời một vị chuyên gia nữa, lại là anh, Tả Kình Thương.

“Tính lý chi trung, ý liêu chi ngoại.”*

*Hợp tình hợp lý, nhưng ngoài dự đoán.

“Tôi muốn vẽ sớm mai.

Vẽ sương mù

Để thấy được nụ cười

Vẽ nên những gì tươi đẹp nhất

Không còn tình yêu khổ đau

Em chưa từng thấy màu đen

Mắt em là sắc màu tinh khôn

Em vĩnh viễn ngắm nhìn tôi

Vĩnh viễn, ngắm nhìn

Chẳng bao giờ quay đầu rời xa.”

****

Thư Tầm tháo chiếc kính gọng đen xuống, tải xuống báo cáo điều tra từ hòm thư điện tử mà Tiểu Vi gửi tới.

Đời sống riêng của Ông Ngọc cũng giống như mọi phụ nữ đàng hoàng khác,chỉ qua lại với vài người bạn thân thiết, thỉnh thoảng đến quán bar, ngoại trừ một vị lãnh đạo nữ luôn thấy cô gai mắt, lê quý đônn cũng không có xích mích tình cảm với ai. Thế nên, vị lãnh đạo nữ gần bốn mươi mà chưa lập gia đình Đới Tiệp Dư này, liền trở thành một trong số các đối tượng bị tình nghi, chị ta nói, ngày 14 tháng 3, từ sáu đến tám giờ, chị ta đang ở công ty làm thêm giờ, nhưng không ai có thể làm chứng cho chị ta.

Hoàng Văn Uyên lại không giống vậy, đời sống riêng của anh ta bê bối như một cái nồi bằng cát. Bên cạnh tính cực đoan và ham mê theo đuổi vật chất, khiến người ta chú ý nhất là việc anh ta từng có mười bảy cô bạn gái cũ và trải qua vô số cuộc tình một đêm, những người phụ nữ này sẽ được lược bỏ dần trong quá trình điều tra. Lý do mà anh ta kết hôn với Ông Ngọc, một mặt vì anh ta đã tới độ tuổi kết hôn, mặt khác, điều kiện gia đình Ông Ngọc rất khá.

Sinh hoạt thối nát của anh ta trước khi kết hôn làm chậm tiến trình điều tra của tổ chuyên án.

Thư Tầm chỉnh sửa lại hồ sơ vụ án một lần, rồi bắt đầu tưởng tượng ra chân dung của hung thủ.

Là người học ngành khoa học xã hội;

Có ngày nghĩ cố định, không phải đi làm cả ngày;

Người ngoài cảm thấy cô ta là người hướng ngoại;

Có giấy phép lái xe, có xe;

Gần nơi làm việc hoặc nơi ở có công trường đang thi công;

Là người yêu thích tiểu thuyết trinh thám, phim ảnh hồi hộp khủng bố;

Có bạn bè hoặc người thân ở gần khu vực xảy ra vụ án, hoặc từng đến nơi giao dịch nhà ở xem trước mô hình bên trong khu chung cư.

Những cô bạn gái hẹn hò thời còn đi học đã chia tay không còn liên lạc nữa và đối tượng tình một đêm đều bị loại trừ.

Sau khi gửi cho tổ chuyên án chân dung hung thủ, thì chỉ vẻn vẹn mười phút sau Thư Tầm nghe thấy có vài tiếng gõ cửa từ cửa chính đóng chặt của văn phòng.

“Mời vào.”

Cửa mở, Thư Tầm đưa mắt nhìn lên, Tả Kình Thương đi vào, đứng trước bàn làm việc màu đen.

Băng gạc kín mít trên tay anh đã được gỡ xuống, bóng dáng cao lớn chặn lại một nửa ánh sáng xuyên thấu qua cửa.

“Có chuyện gì thế?” Thư Tầm nói với giọng nói mang tính chất công việc, giữ vững dáng vẻ lạnh nhạt, “Có việc mau nói, không việc mau cút.”

Anh không cầm bất kỳ tờ giấy nào ghi lại chân dung hung thủ, nhưng thuật lại không sót một câu một chữ, sau đó nói tiếp, kèm theo ý nghi ngờ và khinh thường, “Sai lầm của cô là ỷ lạu hoàn toàn vào suy luận điểm chung và logic thường quy, quên mất đặc tính tâm lý của từng hành vi phạm tội. Phân tích tâm lý vĩnh viễn nên triển khai sau khi nghi phạm sa lưới, chứ không phải trước khi loại trừ nghi phạm.”

“Nhưng không thể phủ nhận, khắc họa chân dung bằng phân tích tâm lý,, có thể tiết kiệm không ít phiền toái cho tổ điều tra, bên cạnh đó, trước nay tôi chưa từng nói tất cả những miêu tả này hoàn toàn chính xác, hoặc hung thủ giống với từng hạng mục được nêu ra. Có lẽ chỉ phù hợp ba, bốn mục, thậm chí một mục.” Thư Tầm không hề kiêng dè phản bác, “Trong quá trình anh suy luận, diễn đàn Lê Quý Đônn cũng phải sử dụng ít nhiều đến tâm lý tội phạm, dù sao cũng tốt hơn mò kim đáy biển.”

“Sau khi kết thúc việc mò kim đáy biển, cô cho rằng chứng cứ khóa chặt hung thủ sẽ là gì?”

“Đây không phải là sở trường của anh sao?” Thư Tầm nhanh chóng hỏi ngược lại, “Đến việc hung thủ muốn che giấu giới tính, anh còn nhìn ra, chút chuyện vặt này còn phải hỏi tôi ư?”

Ánh mắt Tả Kình Thương nghiêm nghị, nhìn cô chăm chú, “Sở trường của cô làm nhiễu quá trình điều tra của tôi.”

“Tôi vốn không muốn giúp anh. Hơn nữa…” Thư Tầm dựa vào sát lưng ghế, một phần vì ngửa đầu nói chuyện với anh quá mỏi cổ, phần vì… Anh khiến người khác cảm thấy vô cùng bức bối, cách xa một chút thì an toàn hơn, “Anh cũng có thể chỉ ra, chân dung hung thủ mà tôi xây dựng sai ở đâu.”

Ai cũng không nhắc lại chuyện trước đây, giống như phương pháp điều tra bất đồng nên vừa thấy mặt đã như hai người lạ, gay gắt đối chọi như nước với lửa, chỉ là… Anh còn nhớ những kỷ niệm năm đó sao, còn nhớ khuôn mặt em năm hai mươi tuổi sao? Thư Tầm nhìn thẳng vào đôi mắt đen nghiêm nghị kia, thầm nghĩ, không phải không nhớ rõ, vốn dĩ không muốn nhớ tới thôi.

“Học ngành khoa học xã hội, người ngoài nghĩ cô ta là người hướng ngoại, yêu thích tiểu thuyết trinh thám, phim ảnh hồi hộp khủng bố.” Tả Kình Thương chỉ ra mấy mục, “Có sai lầm.”

“Thật sao?” Thư Tầm nhíu mày, “Mục yêu thích tiểu thuyết trinh thám, phim ảnh hồi hộp khủng bố là tôi thêm vào bằng trực giác, bỏ đi là được.” Nói rồi, cô mở giấy, “Những mục khác tôi chắc chắn không thay đổi.”

“Lý do.”

Thư Tầm cúi đầu chìm vào suy nghĩ một hồi, “Thí nghiệm trên người khác đến bốn năm lần mới tìm ra phương pháp sử dụng dùi cui điện tốt nhất, loại hành vi này quả thực rất giống người học khối khoa học tự nhiên, luôn chú trọng khuôn mẫu và số lần thí nghiệm, nhưng… nếu xuất thân từ khối kỹ thuật, như anh chẳng hạn, hai lần là đủ đúng không?”

“Một lần.”

Thư Tầm dùng ánh mắt, “Coi đi, anh tự chui đầu vào lưới” để nhìn anh, nói tiếp: “Hung thủ rất thích che giấu bản thân, thứ này không thể nảy sinh trong chốc lát, mà xuất phát từ tính cách. Thông thường người ta cho rằng, người hướng nội hay giấu diếm tâm sự của bản thân, nhưng thực ra còn một loại người khác, bề ngoài là người hướng ngoại, nhưng nội tâm rất u ám, dùng một từ phổ biến gần đây để hình dung, đó là “bệnh trầm cảm ‘ánh mặt trời’.” Người có tính cách hướng nội luôn không bao giờ che giấu việc tính cách của bản thân là hướng nội, nhưng hung thủ thì khác, ẩn giấu nỗi buồn của chính mình, bình thường chỉ biểu hiện với mọi người hình ảnh “ánh mặt trời,” nhưng ham muốn báo thù bị kiềm nén quá mạnh mẽ, dẫn đến tâm trạng tiêu cực, mong muốn mà không được đáp ứng tích lũy trong thời gian dài, cuối cùng sẽ bùng nổ.”

“Thư Tầm.”

Thư Tầm còn định nói tiếp để khẳng định suy đoán của bản thân, bỗng nghe anh dùng giọng nói trầm ấm gọi tên mình, không khỏi hoảng hốt, nhưng mau chóng lấy lại bình tĩnh, nghiêm mặt nhìn anh.

Anh để tay lên mặt bàn, hơi cúi người, im lặng nhìn cô.

“Mục yêu thích tiểu thuyết trinh thám, phim ảnh hồi hộp khủng bố không cần bỏ.”

Còn đang mong mỏi anh sẽ nói gì đó, ai ngờ anh chỉ phán một câu như vậy. Thư Tầm thấy khó hiểu trong lòng, anh tự tìm sang chất vấn cô, cuối cùng nội dung của chân dung hung thủ vẫn chẳng hề thay đổi.

Tả Kình Thương dời ánh mắt đi, “Ngoài ra, nên thêm một mục là “Giỏi nấu ăn.” Dứt lời, bước ra khỏi phòng.

Thư Tầm tìm lại ảnh chụp hiện trường, thấy cơm được nấu chín rất vừa, bên cạnh đó, cà rốt trong nồi đều được thái rất đều, thấy được kỹ thuật xắt rau củ của hung thủ rất tuyệt, nếu không giỏi nấu ăn, muốn thái cà rốt đều tới vậy hẳn là mất rất nhiều công sức. Cô hiểu ra, không phải anh muốn phủ định suy đoán của cô, mà còn muốn bổ sung thêm. Xì, người nào ban đầu hùng hùng hổ hổ nói mình làm nhiễu quá trình điều tra của anh, cuối cùng còn chạy sang hoàn thiện việc khắc họa chân dung hung thủ?

Không thể hiểu nổi anh đang nghĩ gì nữa, còn không thèm đóng cửa. Thư Tầm đứng dậy, cẩn thận đóng cửa lại.

“Lại thay đổi sao? Lúc nãy, tôi vô tình thấy giáo sư Tả vào phòng cô Thư tranh luận, nói khắc họa chân dung hung thủ bằng tâm lý quẫy nhiễu điều tra.”, “Dùng chân dung của cô Thư, chúng ta có thể loại trừ mười mấy người.”, “Rốt cuộc chúng ta nên nghe ai đây?” “Đợi mất tiếng nữa xem, nếu phía giáo sư Tả không đưa ra ý kiến hoặc phương hướng điều tra khác, vậy cứ nghe theo cô Thư thôi.”

Mấy phút sau, một file chân dung hung thủ khắc họa bằng tâm lý đã qua sửa chữa được gửi đến tổ chuyên án, Thư Tầm còn nói thêm: “Hai mục ‘có ngày nghỉ cô định, không phải đi làm cả ngày; ‘giỏi nấu ăn’ là hai mục ‘nhất định phải phù hợp’.”

Hai ngày sau, tổ chuyên án giao cho Thư Tầm và Tả Kình Thương danh sách người tình nghi sau khi đã sàng lọc.

Hầu như những người phụ nữ bị loại bỏ đều không phù hợp với hai mục “Có ngày nghỉ cố định, không phải đi làm cả ngày, giỏi nấu ăn.” Còn có người rời khỏi Lộ Châu từ lâu, trước khi xảy vụ án cũng chưa từng trở lại.

Tổng cộng có bốn kẻ tình nghi.

Sếp nữ của Ông Ngọc - Đới Tiệp Dư. Khi còn trẻ bị mấy người bạn trai làm cho lỡ dở, nên ba mươi tám tuổi vẫn chưa kết hôn, vì nghe được Ông Ngọc và các nhân viên nữ bàn tán về mình trong nhà vệ sinh, từ đó bắt bí mấy cô này đủ thứ, những nhân viên nữ kia đều từ chức hoặc điều đi nơi khác, chỉ có Ông Ngọc còn ở lại dưới trướng chị ta. Cha Ông Ngọc và cấp cao của công ty có quan hệ khá tốt, nên Ông Ngọc vẫn thường đối nghịch với Đới Tiệp Dư.

Trước khi vụ án xảy ra vài ngày, hai người từng có một trận cãi vã nảy lửa. Đới Tiệp Dư phù hợp với các mục trong chân dung hung thủ sau: “Học ngành khoa học xã hội, có ngày nghỉ cố định, không phải đi làm cả ngày; có giấy phép lái xe, có xe; giỏi nấu ăn; có ban bè thân thiết hoặc người thân ở gần nơi xảy ra vụ án.”

Mối tình đầu của Hoàng Văn Uyên - Hạ Hiểu Đồng, chia tay rồi tái hợp với Hoàng Văn Uyên từ trung học cơ sở tới giờ, vướng mắc tình cảm của hai người kéo dài đến hơn mười năm. Diễn đàn Lê Quýy Đôn Hạ Hiểu Đồng sắp tốt nghiệp thạc sĩ, cũng từng hẹn hò với một hai người bạn trai, nhưng đều chia tay vì phát hiện còn dây dưa lằng nhằng với Hoàng Văn Uyên. Hiện tại cô ta đang gửi hồ sơ tìm việc ở Lộ Châu,nghe nói con đường tìm việc cũng không thuận lợi. Cô ta phù hợp với các hạng mục trong chân dung hung thủ sau: “Học ngành khoa học xã hội, không phải đi làm cả ngày, người ngoài nghĩ cô ta là người hướng ngoại, có giấy phép lái xe, giỏi nấu ăn.”

Bạn gái cuối cùng của Hoàng Văn Uyên trước khi kết hôn - Trâu Lôi Lôi, lãnh đạo của một doanh nghiệp quốc gia khổng lồ, giỏi ca múa, đẳng cấp nữ thần trong mắt mọi người, vì phát hiện đời sống riêng tư thối nát của Hoàng Văn Uyên nên chia tay, bởi vậy bị không ít kẻ dèm pha chê cười. Cô ta mới đính hôn cách đây không lâu, sắp cử hành hôn lễ. Cô ta phù hợp với các mục: “Học ngành khoa học xã hội, có ngày nghỉ cố định, không phải đi làm cả ngày; người ngoài nghĩ cô ta là người hướng ngoại, có giấy phép lái xe, có xe; gần nới ở hoặc nơi làm việc có công trường đang thi công; yêu thích tiểu thuyết trinh thám; từng đến nơi giao dịch bán nhà xem mô hình bên trong khu chung cứ; giỏi nấu ăn.”

Từng mang thai đứa con của Hoàng Văn Uyên, cuối cùng bất đắc dĩ phải phá thai – Ngải Miểu, nhân viên ngân hàng, cực kỳ xinh đẹp, lúc trước Hoàng Văn Uyên theo đuổi cô ta rất rầm rộ hoàng tráng, hai người ngang nhiên chung sống, nghe nói đã từng tính đến việc kết hôn, nhưng vì điều kiện kinh tế của gia đình Ngải Miểu không tốt, không thể đáp ứng yêu cầu “Trả một nửa tiền mua nhà,” nên bị Hoàng Văn Uyên bỏ rơi. Cô ta phù hợp với các mục: “Học ngành khoa học xã hội, có ngày nghỉ cố định, không phải đi làm cả ngày; gần nơi ở hoặc nơi làm việc có công trường đang thi công; yêu thích tiểu thuyết trinh thám, phim ảnh hồi hộp khủng bố; giỏi nấu ăn; từng đến nơi giao dịch bán nhà xem mô hình bên trong khu chung cư.”

Nghĩ đến việc, có khả năng hung thủ là một trong bốn người này, Lục Tử Khiên và Tiểu Vi cảm thấy vừa hưng phấn vừa ghê sợ. Còn Thư Tầm biết, khi bốn người tình nghi được xác định, chính là lúc vòng tranh tài tiếp theo của cô và Tả Kình Thương bắt đầu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.