Lễ Tình Nhân Đến Muộn

Chương 9




Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất.

Tuy Kế Chỉ Tường không cho rằng Cận Trọng Kỳ sẽ đi tìm mình, nhưng cô vẫn chọn dừng chân ở làng Tam Chi cách Đài Bắc không xa, dù sao cũng khá gần nơi đặt di cốt bố mình, cô có thể thường xuyên đến thăm ông.

Một phụ nữ không có tham vọng về vật chất, không thích hợp với công việc bận rộn nhưng lương cao, Kế Chỉ Tường chính là người như vậy. Cô tìm được công việc ở một nhà máy điện tử gần nhà trọ, tuy công việc rất vô vị và nhàm chán, nhưng cô vẫn chấp nhận, bởi nó giúp cô không cần suy nghĩ quá nhiều.

Trong một nhà máy điện tử có trình độ trí thức không cao lắm, khí chất và phong thái của Kế Chỉ Tường rõ ràng không giống những nữ công nhân khác, chỉ trong một thời gian ngắn mà cô đã khiến những chàng trai độc thân trong nhà máy chú ý đến. Trong số đó, người chủ động và tích cực nhất chính là Chủ nhiệm Cố Nhân Uyên.

“Xin lỗi, Chủ nhiệm Cố, tôi có việc phải đi trước.” Vừa tan ca, Kế Chỉ Tường đã bị Cố Nhân Uyên giữ lại nói chuyện tào lao mất hai mươi phút, cô cố gắng kiềm chế để mình không mất lịch sự, nhã nhặn từ chối.

“Nếu vậy...”, Cố Nhân Uyên vô cùng nản lòng. Sao đã tỏ ý lâu đến vậy mà cô ấy vẫn không tiếp nhận “sóng tình yêu” của anh? “Vậy em muốn đi đâu? Anh đưa em đi được không?”, anh vẫn cười hỏi.

“Không cần đâu, cảm ơn chủ nhiệm đã quan tâm.” Cô muốn một mình đến chỗ bố nói chuyện.

“Vậy ngày mai thì sao? Ngày mai tan ca, tôi mời em đi ăn”, anh thật sự không muốn từ bỏ ý định theo đuổi cô gái vừa đẹp lại có khí chất cao quý như thế này.

“Rất xin lỗi, chủ nhiệm”, khẽ thở dài, Kế Chỉ Tường nghĩ ra một cách có thể tránh được rắc rối, “Chồng tôi cũng vừa tan ca, anh ấy đang đợi tôi về ăn cơm!”.

“Hả?” Chiêu này quả lợi hại, không khác gì dội cho Cố Nhân Uyên đang rất nhiệt tình một gáo nước lạnh. “Em... em kết hôn rồi?” Trời ạ! Anh bị ai cướp mất cô từ lúc nào chứ? Rốt cuộc là ai có phúc như vậy?

“Vâng.” Cũng đã ly hôn rồi. Nhưng cô không muốn tự rước thêm rắc rối vào mình, “Thật ngại quá, tôi phải đi rồi”. Cô tin rằng tin tức này sẽ rất nhanh chóng được truyền đi, như vậy sau này cũng không còn nhiều phiền phức nữa.

“À... chào em...” Còn có thể nói gì nữa? Cô ấy đã là vợ người khác rồi! Cố Nhân Uyên luyến

tiếc nhìn Kế Chỉ Tường rời đi, dáng vẻ vô cùng bi thương.

***

Mua một bó hoa tươi màu trắng, lên xe buýt, cứ đứng thế qua ba trạm xe, đến trạm thứ tư thì Kế Chỉ Tường xuồng xe. Trời sẩm tối, thời tiết cũng lạnh hơn, cô bất giác kéo kín cổ áo khoác và cất bước đi.

Sau khi cắm hoa vào trước nơi đặt di cốt của bố, thắp ba nén nhang, thành tâm cúi lạy, Kế Chỉ Tường lặng lẽ thầm nói với bố, vẫn là những câu nói an ủi không hề thay đổi, như “Con rất khỏe”, “Mọi việc rất thuận lợi”, “Rất bình an”, rồi kết thúc bằng câu “Bố không cần lo lắng”.

Kế Chỉ Tường đứng yên ở đó rất lâu, đến khi trời tối hẳn cô mới lưu luyến chào tạm biệt bố và chậm rãi bước trên con đường trở về, quét sạch mọi ý nghĩ trong đầu. Đó là những việc khiến cô cảm thấy bình tĩnh nhất sau khi rời khỏi nhà họ Cận.

Tận khi bóng dáng gầy yếu của cô khuất sau nhà để di cốt, một thân hình cao lớn hiện ra ở góc khuất phía sau cột nhà, ánh mắt nhìn theo bóng cô không giấu được nét cười.

Người đó rút điện thoại ra, nhanh chóng bấm một dãy số, vài giây sau...

“Tôi là Hạ Lan Bình, tìm được người rồi.”

***

Làn khói trắng phảng phất mùi cháy khét xông vào mũi, tạỏ thành từng vòng khói trắng trước khung cửa; thân hình cao gầy của Cận Trọng Kỳ ẩn sau làn khói, đôi mắt đen rất đẹp nhìn chăm chú vào cánh cửa lớn không động tĩnh.

Anh đã quên mất từ khi nào mình đã quen đứng ở đây, cũng quên đã bao lâu rổi không đụng đến thứ thuốc lá làm hại sức khoẻ này, chỉ đến khi giật mình anh mới nhận ra bản thân đã thay đổi như vậy.

Không thể phủ nhận rằng những lời trách mắng của La Di Tĩnh rất có tác dụng, thật sự đã gợi lên không ít sóng gió trong lòng anh, từng câu chữ như những lưỡi dao sắc bén cứ đánh thẳng vào tim, giúp anh tỉnh ngộ bao điều. Cận Trọng Kỳ bắt đầu thật sự nghiêm túc nghĩ, Kế Chỉ Tường đã thay đổi gì trong ngôi nhà này, và ảnh hương lớn đến anh thế nào.

Có nhiều việc khi xé rách lớp vỏ, sự thật luôn khiến người ta khó lòng chấp nhận, ví như tâm trạng phức tạp hiện giờ của Cận Trọng Kỳ.

Khi Dư Mẫn Tú trở về, trong nhà lại có tiếng nói, bà tiếp tục lo hết mọi việc trong nhà, rồi chị Quế cũng vừa trở lại sau kỳ nghỉ phép dài ngày, thế nên nếp sinh hoạt của Cận Trọng Kỳ không có nhiều thay đổi, anh chỉ có cảm giác kỳ lạ, như thiếu vắng thứ gì đó, chỉ vậy mà thôi.

Có lẽ do không chấp nhận được thái độ không tích cực tìm Kế Chỉ Tường của anh, Dư Mẫn Tú nổi giận đùng đùng sắp xếp hành lý đi du lịch nước ngoài, còn kéo theo cả chị Quế đi cùng, đến lúc này Cận Trọng Kỳ mới thực sự phải đối mặt với sự thật là Kế Chỉ Tường không còn ở nhà nữa.

“Anh! Ngày nào anh không tìm được Chỉ Tường về cho tôi thì ngày đó tôi không về nhà!”

“Nghe rõ đây, nếu Chỉ Tường về thì bảo nó lập tức gọi điện cho tôi, tôi sẽ về nhà ngay; nhớ là không được gạt tôi! Nếu không tôi không tha thứ cho anh đâu!”

Cận Trọng Kỳ vẫn còn nhớ những gì mẹ dặn lại trước khi đi, bất đắc dĩ cười một cách mệt mỏi.

Những gì La Di Tĩnh nói thật sự rất giống lời nguyền. Từ ngày đó, anh vẫn thỉnh thoảng giật mình nhớ đến khuôn mặt thanh tú của Kế Chỉ Tường, đặc biệt là những đêm yên tình đến đáng sợ, mỗi khi giấc ngủ trằn trọc, anh quay người lại, không tìm được hơi ấm từ thân thể cô, bên cạnh anh chỉ là tấm khăn trải giường lành lạnh, cảm giác đó khiến anh vừa cô đơn vừa lạnh lẽo.

Mỗi ngày, không còn hình bóng thon gầy của cô ở từng góc nhỏ trong căn nhà, không có quần áo mà cô cẩn thận chuẩn bị sẵn trước khi anh đi làm, cũng không có bữa sáng được gói ghém cẩn thận như thường lệ.

Sau khi xuống giường đi rửa mặt, chiếc giường trông không thường khiến anh thất thần, một lúc lâu sau mới nhớ ra bản thân nên mở tủ lấy quần áo; giỏ đựng quần áo bẩn trong phòng tắm qua mấy ngày mà đã đầy ngập! Cũng vì thế mà Cận Trọng Kỳ cảm thấy vô cùng ảo não.

Bình thường cô ấy làm thế nào để giải quyết số quần áo bẩn đó? Đưa ra tiệm giặt? Hay dùng máy giặt? Anh cứ vô tư sử dụng mà không biết vì sao cô ấy có thể “biến hóa” những bộ quần áo bẩn thành trang phục gọn gàng thẳng nếp, để anh mỗi ngày đều đi làm với bộ dạng bảnh bao. Anh nghĩ, có thể cô ấy là một pháp sư.

Gạt bỏ những chi tiết nhỏ nhặt thường ngày, ngay cả khi thức đêm làm việc trong thư phòng, trà nóng và thức ăn khuya cũng không có ai chuẩn bị nữa; sáng nào tỉnh dậy cũng là chiếc bàn ăn trống, chẳng có bữa sáng mà cô thường chuẩn bị sẵn để anh mang đi, bởi thế ngày nào anh cũng ôm bụng đói đi làm. Nhớ đến những món ăn vừa nóng hổi vừa ngon lành đó, dạ dày lại sôi lên òng ọc khiến anh buồn nôn!

Kế Chỉ Tường là một người vợ tốt. Tuy cô không nói nhiều cũng không biết làm nũng, nhưng vẫn luôn lặng lẽ làm tốt mọi việc, tốt đến mức anh không hề có bất cứ lo lắng nào về gia đình, để anh có thể toàn tâm toàn lực gây dựng sự nghiệp, thậm chí ngay cả khi bố vợ nằm viện, anh cũng chưa từng thấy cô sơ sót điều gì, cô ấy làm thế nào để được như vậy?

Cô ấy có những tâm trạng thầm kín gì, suy nghĩ gì trong khi giải quyết hết những việc mà anh không sao làm được này? Vừa nhiều lại vừa vụn vặt khiến người ta phát cáu! Đây là sự thật mà Cận Trọng Kỳ hiểu ra được khi phải sống một mình hơn nửa tháng vừa qua.

Trong thời gian này, tâm trạng Cận Trọng Kỳ thay đổi thất thường, anh hay hoảng hốt, sự bình tĩnh thản nhiên trước đây gần như đã biến mất theo Kế Chỉ Tường, anh sắp không nhận ra bản thân nữa!

Thời gian nghĩ về cô tăng dần, đôi tay mềm mại, mái tóc đen mềm mượt, dáng người gầy gầy, nụ cười nhạt như có như không... Tất cả, hết lần này đến lần khác hiện lên trong tâm trí Cận Trọng Kỳ, khơi dậy nỗi đau đớn cứ thắt lại trong lồng ngực.

Điều đáng sợ nhất là, mỗi lần nhớ đến khuôn mặt cô, Cận Trọng Kỳ không thể gạt bỏ nỗi nhớ, rồi nỗi nhớ đó rất tự nhiên xâm chiếm tất cả cảm xúc trong lòng, khiến anh không thể thoát ra được.

Đáng chết! Tất cả những điều này bắt nguồn từ đâu? Anh không thể chịu được tâm trạng thất thường của mình, nhưng lại không thể thay đổi được, điều đó khiến anh càng căm ghét sự bất lực của bản thân!

Đinh Bồi Doãn gọi điện báo rằng đã giải thích sự hiểu lầm về việc của Kế Chí Xương, nếu vậy, tại sao cô ấy vẫn muốn ly hôn? Không chỉ vậy, còn để lại tất cả tài sản thừa kế, rốt cuộc cô muốn gì?

Vốn tưởng cô ấy sẽ không đi xa, không đi lâu, nào ngờ tất cả chỉ là ảo tưởng. Kế Chỉ Tường đã đi một tháng rồi, còn anh phải tiếp tục chịu đựng cuộc sống này bao lâu nữa?

Không có cô ấy, mỗi ngày đều dài như một năm...

Tiếng chuông điện thoại cắt đứt dòng suy nghĩ của Cận Trọng Kỳ, anh chậm rãi quay vào phòng khách nghe điện, “Tôi nghe”.

“Này, tôi đang ở một tiệm vàng, nhìn thấy một sợi dây chuyền bạch kim hình hoa tường vi, cậu có muốn mua không?”, giọng Chiêm Khắc Cần truyền qua điện thoại, “Ngày mai là lễ tình nhân trắng rồi, là kỷ niệm ngày cưới của hai người”.

Tường vi! Tên loài hoa đó cũng là ý nghĩa của tên cô, tên gọi ấy làm Cận Trọng Kỳ giật mình, tim thắt lại, đau đớn! Anh không nói nên lời, nhớ ra ý nghĩa của mấy chữ “kỷ niệm ngày cưới”.

Ba năm, ba năm nay anh không hề có biểu hiện gì, vào ngày lễ có ý nghĩa kỷ niệm này, anh chưa từng làm gì, cũng chưa bao giờ mua quà tặng cô ấy, ngoài chiếc nhẫn kết hôn anh trao cho cô trong ngày cưới.

“Tuy hiện giờ chưa tìm thấy, nhưng tốt xấu gì cậu cũng phải chuẩn bị quà cho cô ấy chứ?”, một lúc lâu Chiêm Khắc Cần không thấy Cận Trọng Kỳ trả lời, không chịu được nên anh lên tiếng trước.

“Có cần thiết không? Là cô ấy không cẩn gia đình này!”, bàn tay đang cầm ống nghe siết chặt lại, bỗng không hiểu tại sao anh lại nổi giận.

Cận Trọng Kỳ đang đợi, vẫn đang đợi, đợi cô ấy tự quay về, nhưng dù anh đợi thế nào, cánh cửa đóng kín đó vẫn không một lần mở. Rõ ràng cô ấy không muốn về, chẳng phải điều đó có nghĩa là cô ấy không cần gia đình này nữa sao?

Nếu cô ấy kiên quyết không chịu quay về, anh có cần thiết phải chuẩn bị quà cáp vớ vẩn đó không? Dù sao mua về cũng chỉ để đó, mà hơn nữa mỗi khi nhìn thấy lại càng thêm bực mình!

“Cậu chắc chắn là cô ấy không cần sao?”, Chiêm Khắc Cần thở dài, anh không thể chịu đựng được sự cố chấp của Cận Trọng Kỳ nữa, “Sao cậu không thử nghĩ vì sao cô ấy lại bỏ đi trong lúc này?”. Việc gì cũng có nguyên nhân, anh không nghĩ Kế Chỉ Tường là người phụ nữ không hiểu biết.

“Cậu hỏi tôi, tôi hỏi ai?” Nếu anh biết thì tốt rồi cần gì phải tự hành hạ bản thân thế này?

“Tại sao cậu lại nổi giận? Trọng Kỳ!” Đã lâu rồi Chiêm Khắc Cần mới nghe thấy giọng nói trong lúc bực tức của Cận Trọng Kỳ. “Cậu vẫn còn quan tâm đến cô ấy, phải không?” Anh nhận ra điều mà Cận Trọng Kỳ đang hoang mang.

Cảm giác đau đớn lại dấy lên trong lòng, Cận Trọng Kỳ không thể kiềm chế nhắm mắt lại, lúng túng khi bí mật trong lòng bị phát hiện, không kìm được nên phản bác, “Còn lâu tôi mới quan tâm!”. Anh không quan tâm! Không quan tâm chút nào cả! Giống như ba năm trước, anh vẫn không quan tâm!

“Thật sự là không sao?”, Chiêm Khắc Cần nén cười, “Tôi còn nhớ khi nghe tin Tân Ni kết hôn với người khác cậu cũng không tức giận đến mức này”. Nhiều lắm cũng chỉ có chút kỳ lạ.

Cận Trọng Kỳ nghiến răng, tay gần như sắp bẻ gãy ống nghe điện thoại, “Rốt cuộc cậu đang nói gì?”.

“Tôi không muốn nói gì cả.” Thì ra những người mất đi người mình yêu đều khó hiểu như vậy. “Tân Ni có nói với tôi về việc mấy tấm ảnh, cậu không để cô ấy phát hiện ra chứ?”

Lại là những tấm ảnh! Thứ đáng ghét đó thì có ảnh hưởng gì chứ? “Phát hiện thì sao? Chẳng qua chỉ là mấy tấm ảnh thôi mà!”

Lát nữa mang toàn bộ số ảnh đó ra tiêu hủy là được!

“Chẳng qua chỉ là mấy tấm ảnh thôi sao?” Thảo nào! Không ổn rổi, xem ra đúng là đã bị phát hiện, chẳng trách Kế Chỉ Tường lại đau lòng bỏ đi như thế. “Cậu không ngốc đến mức không ý thức được khả năng mấy tấm ảnh đó có thể làm Chỉ Tường đau lòng lắm sao?”, Chiêm Khắc Cần cao giọng hỏi lại.

“Tôi không hiểu cậu đang nói gì!” Sự hoảng loạn trong lòng không ngừng dâng lên, Cận Trọng Kỳ dùng sự tức giận để nén xuống.

“Không hiểu? Trời ơi! Cậu chẳng hiểu gì cả!”, Chiêm Khắc Cần cũng bắt đầu nổi giận, giọng nói trở nên nghiêm khắc.

“Tôi đã hỏi Di Tĩnh và Tân Ni, cậu có biết hai người họ nói thế nào không? Họ nói, nếu chồng họ giữ gìn cẩn thận hình ảnh của người yêu cũ như cậu, họ sẽ không bao giờ tha thứ. Cậu nói xem, cậu đã hiểu chưa?”

Cận Trọng Kỳ im lặng. Thật sao? Cô ấy bỏ đi là vì những tấm ảnh đó sao? Nêu thật vậy, tại sao phải đợi đến một năm sau đó, mà không phải bỏ đi ngay sau khi phát hiện ra?

Nói thế nào thì đó cũng chỉ là cái cớ, sự thật là, ngay từ đầu cô ấy đã muốn bỏ đi...

“Tôi không biết tại sao cậu lại không cẩn thận để cô ấy phát hiện ra như thế, hay có thể cậu cảm thấy chuyện đó không quan trọng; nhưng cậu thử nghĩ xem, nếu người trong những tấm ảnh đó đột nhiên xuất hiện, hơn nữa còn ở bên chồng mình như hình với bóng, cậu có thể không nghi ngờ sao? Ít nhất tôi thấy điều đó không thể chấp nhận được”, Chiêm Khắc Cần phân tích những giằng xé trong lòng Kế Chỉ Tường cho Cận Trọng Kỳ nghe.

Là vì vậy sao? Vì Ni Ni xuất hiện nên khiến cô ấy cảm thấy địa vị của mình bị uy hiếp, bởi thế cô ấy mới dứt khoát từ bỏ?

Tại sao cô ấy không đến hỏi anh? Anh có thể cho cô ấy câu trả lòi, nói... nói rằng anh...

Nói gì bây giờ? Anh đã từng vì chuyện đó mà nổi giận, thậm chí còn không cho cô bước vào thư phòng, anh có thể giải thích thêm gì nữa?

Dù anh nói ra, cô ấy sẽ tin sao?

Cận Trọng Kỳ bất giác cười khổ, giờ nếu thử đổi vai, chưa chắc anh sẽ tin lời mình nói, đằng này lại là Kế Chỉ Tường?

“Trọng Kỳ, không nói những việc khác, chỉ tính từ khi cô ấy gả vào nhà cậu, dì Cận thay đổi và khá lên rất nhiều, riêng điều này cậu đã phải cảm ơn cô ấy rồi, cậu là người đang hưởng phúc mà không biết.” Chẳng phải dì Cận cởi mở hơn rất nhiều sao? Đây chính là điều hạnh phúc nhất của người làm con.

Thật vậy, anh vẫn còn nhớ lúc đầu khi anh yêu cầu Kế Chỉ Tường nghỉ việc để ở nhà cùng mẹ, cô vui vẻ đồng ý; cô đã làm rất tốt, không những giúp Dư Mẫn Tú tìm được nụ cười như ngày xưa, còn làm bà sôi nổi, hoạt bát hơn trước, công lao này không thể không nói đến.

“Cậu quá ích kỷ, ngay cả bạn bè của cô ấy có những ai cậu cũng không biết, vậy mà cô ấy vẫn kiên trì giữ gìn cuộc hôn nhân đó ba năm, thật sự là rất kiên cường. Nghĩ lại, tôi cũng cảm thấy tội nghiệp cô ấy...”

“Chiêm Khắc Cần, đừng quên cậu là người đã có gia đình”, Cận Trọng Kỳ nghe vậy cảm thấy khó chịu, giọng nói đột nhiên trở nên lạnh lùng.

“Đương nhiên là tôi không quên, tôi thấy chính cậu mới là người quên điều đó!”, Chiêm Khắc Cần bỗng rùng mình, như vừa có một cơn gió lạnh từ Bắc Cực thổi đến, “Cậu đang nghĩ gì vậy? Trọng Kỳ, cậu đang ghen hả?”.

Ghen?

Cận Trọng Kỳ lặng người, đây chính là hương vị của ghen tuông sao? Thật chua chát... chẳng lẽ trước đây anh cảm thấy không ưa Đinh Bồi Doãn là do “ghen tuông”?

Tại sao? Vì Đinh Bồi Doãn quá thân thiết với Chỉ Tường, còn bản thân anh lại không làm được như vậy, cho nên anh mới cảm thấy khó chịu?

Nếu vậy, tại sao anh lại ghen?

Chiêm Khắc cần không thể không trêu đùa, “Biểu hiện tốt đấy, Trọng Kỳ, điều này có nghĩa cậu vẫn có khả năng yêu người khác ngoài Tân Ni”. Anh thật sự cảm thấy mừng cho Cận Trọng Kỳ.

“Cảm giác tôi dành cho Ni Ni không phải như thế này”, không hề do dự, Cận Trọng Kỳ buột miệng nói, tim lại đau đớn.

“Hả? Có muốn nói xem thế nào không?” Tuy hai người vẫn đang nói chuyện, nhưng Chiêm Khắc Cần muốn kéo Trọng Kỳ ra khỏi đám mây mù mà chính bản thân anh không nhìn thấy.

“Ni Ni... luôn giống một đứa em gái.” Tình cảm đó không giống cảm giác mà anh đối với Chỉ Tường.

Sống mũi cay cay, Cận Trọng Kỳ bỗng nhớ bóng dáng lặng lẽ của vợ đến điên cuồng, không sao xóa đi cảm giác mất mát trong lòng...

Nghe giọng Cận Trọng Kỳ nghèn nghẹn, Chiêm Khắc Cần giật mình hỏi: “Trọng Kỳ, không phải cậu đang khóc đấy chứ?”.

“Điên à!”, Cận Trọng Kỳ cười mắng, nhưng khóe mắt không ngăn được cảm giác cay cay.

“Nếu thật sự có thể khóc, đó cũng không phải chuyện xấu.” Khóc là một cách tự giải phóng cảm xúc. “Có điều, thay vì ngổi một mình khóc lóc, đi tìm cô ấy về có lẽ là việc thực tế hơn.”

Cận Trọng Kỳ rùng mình, anh nói, “Cô ấy... sẽ không quay về đâu”. Đến tận lúc này, Cận Trọng Kỳ mới nhìn thấu tình cảm của mình.

La Di Tĩnh nói không sai, anh quá vô tâm, quá sai lầm khi cho rằng cô ấy sẽ mãi mãi yên vị, ngoan ngoãn ở nhà, không có chút oán trách nào như thường ngày, cuối cùng anh làm tổn thương cô ấy đến mức không thể cứu vãn được.

Hiện giờ hối hận còn kịp sao? Cô ấy sẽ một lần nữa bước qua cánh cửa này và quay về bên anh sao?

Trời ơi! Ngay cả dũng khí để nghĩ đến anh cũng không có!

“Cậu hỏi cô ấy chưa?” Chiêm Khắc Cần trừng mắt, tên này đúng là kẻ ngu ngốc trong tình yêu.

Cận Trọng Kỳ phiền muộn quát nhỏ, “Chiêm Khắc Cần! Tôi không phải kẻ mù!”.

“Chính xác, Trọng Kỳ, cậu không phải tên mù”, có cơ hội mắng ông chủ của mình thật sự rất sảng khoái, “Tại sao cô ấy lại để cho cậu tất cả tài sản nếu không yêu cậu?”.

“Cậu... cậu nói gì?” Yêu tôi? Chỉ Tường yêu tôi? Cận Trọng Kỳ không cản được cơn sóng đang dâng lên trong tim, áp chặt ống nghe vào tai, dường như sợ mình sẽ nghe sót một chữ nào đó, “Có phải Di Tĩnh nói gì với cậu rồi không?”.

“Di Tĩnh không nói gì cả, nhưng muốn phân tích cũng rất đơn giản mà!” Tại sao Cận Trọng Kỳ lại trở thành tên ngốc như vậy? Tình yêu thật sự khiến người ta mù quáng. “Chẳng phải cô ấy muốn ly hôn sao? Cậu giàu như vậy, cô ấy không lợi dụng đòi cậu một khoản tiền lớn, ngược lại còn để tất cả tài sản cho cậu, ngay cả công ty cũng không tiếc; nếu hận cậu, cô ấy sẽ làm việc ngu ngốc đó sao?”

Cận Trọng Kỳ cố gắng tiếp thu những điều vừa nghe được, lúc lâu sau vẫn không thốt nên lời.

Anh đối xử với cô ấy lạnh nhạt và thờ ơ như vậy, chưa từng đưa cô ấy đi ăn một bữa cơm, chưa từng đưa cô ấy đi du lịch, thậm chí đi dạo phố cũng chưa từng, tại sao cô ấy phải đối tốt với anh? Không những ngày nào cũng chu đáo việc nhà, mà ba năm nay cũng chưa từng quên một bữa ăn nào của anh, khi làm những việc đó, cô ấy có tâm trạng như thế nào?

Càng nghĩ càng kinh ngạc và hoang mang, rốt cuộc anh đã vô tình làm bao nhiêu việc tổn thương Kế Chỉ Tường? Như vậy anh còn có lý do gì để yêu cầu cô ấy trở về làm vợ anh?

“Này, đừng có im lặng thế chứ!”, Chiêm Khắc Cần rất không lịch sự cắt ngang suy tư của anh, “Rốt cuộc cậu có muốn mua sợi dây chuyền này không? Số lượng có hạn đó, tôi chỉ thấy một sợi duy nhất, muốn tìm nữa cũng không có đâu”.

Trái tim như bị bóp chặt, Cận Trọng Kỳ mệt mỏi ngã xuống ghế sofa. Giờ đây anh không thể tha thứ cho chính mình, huống hồ Kế Chỉ Tường đã bị anh làm tổn thương sâu sắc.

“Mua có tác dụng gì? Sợi dây chuyền đó có đổi được trái tim của cô ấy không?” Anh nhắm mắt lại nhưng vẫn không thể xoa dịu được nỗi đau đang giằng xé con tim.

Có thể không? Nếu có thể, anh chấp nhận đánh đổi tất cả tài sản của mình, đánh đổi tất cả để có được sự tha thứ của cô ấy!

“Muốn tìm lại trái tim của cô ấy, thật ra không cần đến vật chất.” Tên này đừng cố chấp như vậy được không? Phí điện thoại rất đắt đó! “Chỉ một thứ rất đơn giản lại có giá trị nhất là có thể đổi lấy trái tim của cô ấy, có điều, phải xem cậu có chịu bỏ ra không thôi.”

“Là gì?” Đương nhiên là có! Làm sao lại không chịu bỏ ra được? Chỉ cần cô ấy quay về, điều kiện gì anh cũng đồng ý!

“Trái tim, chính là trái tim của cậu.” Làm người tốt thì phải làm đến cùng, Chiêm Khắc Cần quyết định tặng không một lời khuyên, “Phụ nữ thật ra rất ngốc, chi cần cậu trao cho cô ấy trái tim và tất cả tình yêu của cậu, chỉ cần như thế, cô ấy sẽ cam tâm tình nguyện vì cậu mà bỏ cả tính mạng!”.

Đơn giản như vậy thôi sao? Anh hiện giờ sẵn sàng làm tất cả, chỉ sợ cô ấy không cần nữa!

“... Không kịp đâu”, day day hai bên thái dương, mắt Cận Trọng Kỳ hoe đỏ, “Tôi là một người chồng tồi tệ, cô ấy sẽ không cần tôi nữa...”. Cuối cùng thì sự tự tin của anh đã hoàn toàn biến mất.

“Cậu ngốc à? Không thử thì làm sao biết được?” Chiêm Khắc Cần chỉ tiếc nỗi không thể xuyên qua điện thoại cốc Cận Trọng Kỳ một cái nhớ đời! Xem từ nãy đến giờ anh đã nói những gì? Cậu ta nghe không mệt, nhưng anh nói đến khát khô cả cổ rồi!

“Thử thế nào? Tôi thậm chí còn không biết cô ấy đang ở đâu!” Đáng giận! Đáng hận! Lấy cái gì để thử? Nói là đợi cô ấy chủ động quay về cái gì chứ? Cô ấy mà chủ động quay về mới là chuyện lạ! Cận Trọng Kỳ, mày là đồ ngốc đáng chết!

Chiêm Khắc Cần đột nhiên đưa ra một tuyên bố khiến người khác giật mình, “Tôi biết”. Vừa nhận được tin tức đó, còn nóng hổi nha!

“Cậu? Cậu làm sao?”, Cận Trọng Kỳ trừng mắt, tự hỏi có phải mình đang nói chuyện với người ngoài hành tinh hay không.

“Tôi nói tôi biết Kế Chỉ Tường đang ở đâu.” Ha ha, vợ mình là nhất, đã sớm đoán được tên ngốc kia sẽ không bao giờ biết đi nước cờ này, để bạn thân là anh đây làm thay cho chẳng phải rất tốt sao? Ít ra cũng có người nợ ân tình của mình.

“Cô ấy ở đâu?”, Cận Trọng Kỳ run giọng, xúc động vịn vào thành ghế.

“Vậy phải xem cậu đổi bằng cái gì?” Đây là bản năng của doanh nhân, trước hết phải thương lượng rõ giá cả, phòng khi bị lỗ.

“Điều kiện gì tùy cậu”, Cận Trọng Kỳ không cần biết gì khác nữa, chỉ mong nhanh chóng biết vợ mình đang ở đâu, “Nhanh nói cho tôi biết, cô ấy đang ở đâu?”. Không cần biết cô ấy có tha thứ hay không, cũng chẳng cần biết cô ấy có chịu quay về không, anh chỉ muốn sớm được gặp lại cô, không thể chờ thêm được nữa!

“Bây giờ đã muộn lắm rồi, hay là ngày mai cậu đi tìm cô ấy?”, Chiêm Khắc Cần đột nhiên nảy ra ý định trêu đùa, bắt đầu kéo dài thời gian.

“Cậu quản được tôi à?” Không! Anh không đợi được đến ngày mai, anh muốn gặp cô ấy ngay bây giờ, ngay lập tức!

“Này! Cậu đồng ý hay không tùy cậu, tôi nói hay không là chuyện của tôi”, Chiêm Khắc Cần thấy thế lấn tới, chẳng sợ Cận Trọng Kỳ không đồng ý.

“Chiêm Khắc Cần!”, anh không kiềm chế được quát lớn.

Chiêm Khắc Cần chau mày bịt tai lại, “Đừng lớn tiếng vậy, tôi có điếc đâu. Cậu nghe tôi nói hết đã, mai là kỷ niệm ngày cưới của hai người, lại là lễ tình nhân trắng, ít ra cậu cũng phải chuẩn bị gì đó cho đúng với không khí ngày lễ chứ, nếu không cô ấy là đồ ngốc thì mới theo cậu về!”. Làm thế nào để bày tỏ thành ý cũng không biết, thật không hiểu cậu ta làm cách nào mà kinh doanh phát đạt vậy?

Cận Trọng Kỳ siết chặt tay, khóe mắt hoe đỏ. “Tôi...” Lẽ ra anh nên cho cô ấy một lễ tình nhân thật sự, nếu cô ấy đồng ý cho anh một cơ hội nữa, anh sẵn sàng dốc hết sức để thể hiện tình yêu của mình...

“Được không?” Đã nói tiền điện thoại đắt lắm mà! Đồng ý hay không, ít ra cũng cho anh câu trả lời chứ?

Cận Trọng Kỳ cáu lên nghiến răng nói, “Được!”. “Không thành công ắt cũng thành nhân”, anh hiểu rõ đây là cơ hội duy nhất mà mình có được!

“Có cần tôi đi với cậu không?” Chiêm Khắc Cần là thư ký, dù sao cũng quen việc đi theo sau rồi, hỏi một câu cũng tốt.

“Không cần!”, Cận Trọng Kỳ phiền não từ chối.

“Được rồi!”, Chiêm Khắc Cần chán nản đáp lại. Biết ngay là cậu ta nhỏ mọn, muốn xem một vở kịch cũng không cho.

“Nghe rõ nhé, cô ấy đang ở...”