Lê Yên Ký

Chương 1



Liếm liếm đôi môi khô cạn, y muốn đứng lên gọi thị đồng bên người, nhưng bị hạ thân xé rách đau đớn ngăn lại, đành vô lực nằm trên giường mong xua đi cảm giác không khoẻ trên người.

Lại qua một ngày nữa, y từ nhỏ đã bị bán cho người của Lê Hương Viên, đông luyện tam phục hạ luyện tam thử ( mùa đông phải chọn những ngày cuối đông để rèn luyện sức khoẻ, mùa hè phải chọn những ngày nóng nhất ), cũng trúng vô số bản tử, ăn hết khổ, nhưng rốt cuộc vẫn là không thể ngoại lệ.

Nói đến cũng là do khuôn mặt này của y gây họa.

Răng trắng tinh đều đặn, hàng lông mày nhăn lại xanh biếc. Mặt hồng mịn như đoá sen nở, làn da trắng nõn nà.

Đây là sư phó đối với y đánh giá, còn nhớ rõ lúc ấy, người sau khi nói xong liền lắc đầu rời đi.

Sư phó vốn là người lo liệu các việc lặt vặt trong viên, dung mạo không những hảo mà sinh ra giọng nói cũng tốt. Nhưng nghe nói sau đó không biết vì sao lại thề không lên đài biểu diễn, chỉ làm một cái sư phó dạy dỗ.

Y từ nhỏ liền nhu thuận nghe lời, thông minh hiếu học. Người khác luyện mười lần, y chỉ cần xem mấy lần liền có thể làm được, mọi người trông thấy ai cũng bảo y chính là chén cơm trời sinh. Bởi vậy, sư phó từ nhỏ đối với y sủng ái có thêm, đem sở học suốt đời ra dốc lòng dạy. Chính là nhiều lúc một mình luyện tập, y vẫn nhìn thấy ánh mắt sư phó nhìn y tràn ngập lo lắng cùng bất đắc dĩ. Khi đó y còn không biết trên đời hiểm ác, còn không biết đến những bộ mặt giả dối xấu xí, chỉ vô ưu vô lự (không sầu,không lo), thầm nghĩ mỗi ngày cố gắng học diễn, hát hí khúc (hí khúc: kịch), đến khi già rồi cùng sư phó giống nhau, chỉ bảo cho đồ nhi, cao hứng thì ngâm nga vài câu khúc vui vẻ, bình thản đi đến hết đời.



Nhưng vận mệnh chung quy vẫn sẽ không theo ý nguyện của mình, việc nên xảy ra vẫn là xảy ra. Cẩn Du vĩnh viễn đều quên không được lần đầu lên sân khấu khi sư phó chính mắt xem, đó không phải ánh mắt cổ vũ đối với y lần đầu tiên biểu diễn, cũng không phải ánh mắt kiêu ngạo của sư phụ nhìn đồ đệ chính mình, mà là bi ai, nồng đậm bi ai, làm cho người ta nghĩ đến ngay sau đó lệ sẽ chảy ra, thật giống như y lập tức phải đi lên không phải sân khấu kịch mà là đoạn đầu đài, người không nói được một lời, chỉ ở một góc rất xa nhìn y.

Mười ba tuổi lần đầu tiên diễn xuất thập phần thành công, khi đứng trên sân khấu nhận lấy sự ủng hộ của mọi người, chính y thật sự nghĩ rằng mình được đón nhận chứ không hề bị người vứt bỏ. Nhưng chuyện phát sinh kế tiếp lại làm cho y từ thiên đường ngã vào địa ngục. Đã muốn nhớ không rõ nhiều ít chi tiết, chỉ nhớ rõ, đau đớn, đau đến làm người ta sống không bằng chết.

Y không biết vì cái gì lại biến thành như vậy, không phải nói chúc mừng y lần đầu lên sân khấu sao, không phải nói về sau y sẽ được trải qua những ngày tháng tốt nhất sao, vì cái gì từ nay về sau cuộc sống y vĩnh viễn phải gắn cùng cái loại đau đớn đến tê tâm liệt phế này ? Lừa đảo ! Kẻ lừa đảo!Kẻ lừa đảo!Kẻ lừa đảo!

Nếu sớm biết rằng là như thế này, y còn làm gì tân tân khổ khổ học, còn không bằng trực tiếp làm một cái tiểu quan còn tốt hơn. Tiếng đập cửa đánh gãy hồi ức người trên giường đang nhớ lại, một người mang thanh y, chừng hơn ba mươi tuổi, nhẹ nhàng đi tới, thấy thiên hạ trên giường đã tỉnh, liền nghiêng người ngồi ở mép giường.

“Có khỏe không, Cẩn Du?” Thanh y nhân hỏi. ” Để ta thượng dược cho ngươi .”

“Ân, sư phó.” Cẩn Du đáp, yết hầu khàn khàn chỉ có thể phát ra thanh âm thật nhỏ. Y chậm rãi xoay người, ghé vào trên giường, thanh y nhân xốc lên áo ngủ bằng gấm, mở ra nơi bị thương do chịu tra tấn cả đêm qua , lấy ra dược, thật cẩn thận đem xoa tại chỗ đau sưng đỏ, vừa ôn nhu vừa thành thạo.

Từ sau buổi tối đầu tiên của Cẩn Du, Cẩn Du sư phó liền tự mình thượng dược cho y, lúc đầu nhìn đến địa phương bị tra tấn đến không ra hình dạng, Cẩn Du sư phó hai mắt còn đỏ lên, giống như vết thương này là trên người chính mình, ôm lấy Cẩn Du, mặc y ở trong lồng ngực mình thất thanh khóc rống. Khi đó Cẩn Du còn không hiểu được cái gì là tự tôn, chính là cảm thấy ủy khuất cùng đau đớn, dần dần lâu ngày cảm giác đó cũng chết lặng, đến hiện tại, đã là chuyện cơm bữa. Cẩn Du cũng học được một ít, như là khi dưới thân công tử như thế nào bảo

hộ chính mình, nhưng toàn bộ quá trình trừ bỏ nhẫn nại, thì không hề có khoái cảm , dần dần Cẩn Du liền đem chuyện đó làm như khi còn bé luyện công giống nhau, một mặt cắn răng kiên trì, cũng không phát ra âm thanh ngâm nga đi đón ý nói hùa. Có khi, có người bởi vì làm cho Cẩn Du phát ra rên rỉ lấy lòng bọn họ, cũng sẽ dùng chút thủ đoạn cực đoan, lúc này Cẩn Du mặc dù cực kỳ không muốn, nhưng vì có thể nằm trên giường ít đi vài ngày, cũng không phải là không khuất phục, nhưng vẫn là nhạt nhẽo mà nhìn người trên thân mình mấp máy.

“Hoàn hảo, Trương công tử coi như ôn nhu, ngày mai có thể xuống giường.” Thanh y nhân nhẹ giọng nói, đắp chăn cho Cẩn Du, lại xoay người lấy chén nước bưng đến bên giường. “Ân.” Dựa vào người áo xanh, đưa tay uống chút trà lạnh, yết hầu không giống trước, cứ như thiêu như đốt, điều chỉnh một chút, y nhắm hai mắt lại. Thanh y nhân cũng không nói nữa, thu thập đồ vật này nọ rồi đi ra khỏi phòng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.