Lê Yên Ký

Chương 6




Ngày mười tháng tám là ngày giỗ của Vương phi Ứng Liên Như cũng là sinh thần tròn bốn tuổi của ái tử Thụy nhi, hàng năm vào ngày này Nghiêu Hi đều ở kinh thành đều làm chút cháo cấp thê tử trên trời cùng nhi tử gắn bó cầu phúc, năm nay mặc dù đi tới Giang Nam nhưng cũng sẽ không ngoại lệ.

Sáng sớm, Nghiêu Hi liền mang theo Thụy nhi đi tới trước lều vải, lều vải nằm trên khoảng đất trống, không lớn nhưng chật ních khất cái cùng người lang thang, tất cả đều là đôi mắt mông chờ một bữa sáng miễn phí, liên tục nuốt nước bọt.

Để phòng ngừa người quá nhiều dẫn đến hỗn loạn, xung quanh Trương Sở Phong an bài rất nhiều binh sĩ đến duy trì trật tự.

Nghiêu Hi hướng quản sự phát đồ ăn gật đầu ý bảo có thể bắt đầu, mọi người liền chen chúc nhau tiến lên nhận khẩu phần của mình, nhận xong liền thỏa mãn mà ngồi xổm ở góc lang thôn hổ yết, ăn xong rồi lại tái xâm nhập đoàn người thử thời vận.

Sợ đoàn người chen chúc thương tổn đến Thụy nhi, Nghiêu Hi cùng nó thối lui đến chỗ cao,

Thụy nhi lần đầu tiên nhìn thấy trường hợp như vậy, trước đây còn quá nhỏ nên Nghiêu Hi để nó ngốc tại trong phủ, năm nay đúng thật là lần đầu tiên, thấy cái gì cũng tò mò, nhìn thấy người nhiều như vậy đang tranh đoạt cháo trong nồi lớn, tiểu não liền hòan toàn không hiểu được.

Chúc (cháo) kia ăn hảo lắm sao? Nhưng thoạt nhìn phân nữa hảo cũng không có, vì sao những người đó lại ăn đến say sưa ngon lành, ngay cả bản thân nó cũng nhịn không được nuốt nuốt nước bọt? Bên trong còn có rất nhiều hài tử, chỉ là nhãn thần nhìn nó thật kì quái khó chịu.

” Chúc kia uống hảo lắm sao, Thụy nhi cũng muốn nga?” Hài tử nhanh mồm nhanh miệng hỏi.

” Hồi thế tử, cái kia không thể ăn, thế tử nếu như đói bụng, Thải nhi trở lại gọi bọn họ nấu ngân nhĩ hạt sen thang người thích nhất.” Thải Nhi ở một bên chiếu cố thế tử trả lời.

“Nếu uống không ngon sao còn giành giật, hanh, ngươi gạt ta.” Thụy nhi bất mãn đô khởi miệng.

” Thế tử oan uổng nha, nô tỳ làm sao dám lừa người, bọn họ không có đồ ăn, đói quá mới giành giật.” Thải Nhi hồi đáp

“Không có đồ ăn hội không gọi người người đưa đến sao, không phải có người đưa đến a?” Từ nhỏ đã được hạ nhân hầu hạ thành thói quen Thụy nhi đối với giải thích rất không thỏa mãn.

Thải Nhi chỉ là cười khẽ ra tiếng, đối lời hí ngôn của hài tử cũng không đặt trong lòng.

Nghiêu Hi tự nhiên nghe được hai người đối thoại, nhìn một chút hàng ngũ hài tử bị chen chúc ngã trái ngã phải chỉ vì một chén cháo loãng, thở dài, đồng dạng là hài tử cha mẹ thương yêu, số phận tương lai nhưng khác nhau quá nhiều, ngực có chút điều không phải tư vị.

Xem ra sau này phải mang theo Thụy nhi nhìn nỗi khổ của dân gian nhiều một chút, sau đó nếu hoàng thượng thực sự như thế không có con nối dòng, vậy ngôi vị hoàng đế cũng chỉ có thể nhượng Thụy nhi kế thừa, hắn nhưng không hy vọng tương lai Thụy nhi trở thành một hôn quân bị bên ngoài phồn hoa che mắt.

Cháo chỉ có một nồi, nhưng người thì càng lúc càng nhiều, này có chút ngoài dự liệu của Nghiêu Hi, năm rồi ở kinh thành, một nồi đầy liền đã đủ, xem ra ở đây người so với kinh thành nhiều hơn vài lần.

Nghiêu Hi lập tức bảo quản gia đến tiệm ở phụ cận mua nhiều bánh màn thầu phân phát xuống phía dưới.

Dần dần, người rốt cuộc ít đi một chút, mấy khất cái gặp đồ ăn dồi dào cũng không còn hỗn loạn như ban đầu.

Đột nhiên, một tên khất cái quần áo lam lũ theo trong đám người bị đẩy ra, bước chân loạng choạng, té ngã dưới chân Nghiêu Hi, binh sĩ lập tức muốn kéo hắn đi để phòng trường hợp đối Vương gia bất lợi.

” Dừng tay.” Nghiêu Hi xác thực kinh ngạc một chút, lập tức liền thấy tên khất cái trên người trải rộng vết thương, có vài nơi còn bắt đầu sinh mủ hư thối, vội ngăn lại hành động thô lỗ của binh sĩ.

Tên khất cái vết thương trên người thập phần đáng sợ, Thụy nhi vừa thấy liền vùi đầu vào trong lòng Thải Nhi, không dám nhìn nữa.

Y hô hấp trầm trọng, sắc mặt ửng hồng, vô lực bị binh sĩ kéo đi, nhìn như không sống được bao lâu nữa.

Nghiêu Hi từ hai bên trái phải cầm hai cái bánh màn thầu còn nóng hổi, đi lên phía trước, ngồi xổm xuống đặt ở trong tay y, tên khất cái vẫn cúi đầu, toàn thân đều đang run rẩy, tay Nghiêu Hi chạm tới làn da y mới phát hiện y còn đang nóng rần lên.

“Cảm tạ.” Thanh âm vô lực theo trong miệng tên khất cái cất lên,nhưng lại khiến cho Nghiêu Hi ngẩn ra.

Lúc đó giọng hát y trong trẻo làm Nghiêu Hi nhớ mãi không quên, tự nhiên kí ức cũng khắc sâu phi thường, tuy rằng thanh âm hơi chút khàn khàn nhưng cũng không thay đổi được vị đạo nguyên bản.

“Ngọc Nhi?”

Sau khi từ Tiễn phủ trốn ra, Cẩn Du không có quay về viên tử, nếu như trở lại cũng chỉ sẽ bị bắt hoặc bị Lưu quản sự đưa đi quan phủ, y mờ mịt thừa dịp sự việc còn chưa bại lộ, sáng sớm liền ra khỏi thành, cả người thụ thương cũng không thể chạy quá xa, đặc biệt hạ thân bị phỏng, mỗi một bước đi đều có thể cảm giác máu loãng đang hướng bên ngoài chảy ra.

Thật vất vả đi tới vùng miếu đổ nát hoang vu, liền lập tức ngã xuống phía dưới.

Chờ lần thứ hai tỉnh lại đã là đêm khuya, ngồi ở hai bên trái phải là một nữ nhân niên kỷ không nhỏ, trên mặt tràn đầy vết tích của năm tháng, Cẩn Du cảm giác trên người như đã được xử lí quá, nhưng cũng như muối bỏ biển, vẫn như cũ vô cùng đau đớn.

Nữ nhân thấy hắn tỉnh lại, liền gọi tới một vị lão giả đầu đầy tóc bạc, lão giả nhìn một chút sắc mặt Cẩn Du, lắc đầu, đối y nói:

“Tiểu tử, thế nào biến thành như vậy, ngươi phải lập tức đến khám đại phu nha, ta chỉ đơn giản băng bó cho ngươi một chút a, ngươi xem….”

Nghe được phải gặp đại phu, vậy phải về trong thành, hiện tại trở lại không thể nghi ngờ là tự chui đầu vào lưới, Cẩn Du lắc đầu, cật lực muốn ngồi dậy, nhưng lại lực bất tòng tâm.

Lão nhân bưng tới cái chén bể đựng một ít nước, nhượng Cẩn Du uống xong, Cẩn Du cảm giác hảo hơn nhiều, liền hướng lão giả cùng nữ nhân kia tạ ơn, không suy nghĩ cự tuyệt ý tốt của lão giả, Cẩn Du cứ như vậy trú lại nơi này..

Nguyên lai, ngôi miếu đổ nát ở chỗ này sớm đã trở thành nơi ở của rất nhiều khất cái, bảy ngang tám dọc ngủ ở bốn phía, lão nhân cùng nữ nhân gặp Cẩn Du không có gì trở ngại, đương nhiên ngay cả có cũng không giúp được gì, cấp y một ít bánh màn thầu lạnh tanh còn sót lại, cũng liền tìm địa phương cho riêng mình mà ngủ.

Từng cơn buồn nôn cuồn cuộn nổi lên, Cẩn Du thực sự ăn không vào, miễn cưỡng nhai nhai mấy ngụm lại phun ra.

Hiện tại mặc dù đã nhập thu, ban ngày hoàn hảo,nhưng buổi tối liền rất lạnh, gió lạnh thổi thân thể Cẩn Du rất khó chịu. Trên người chậm rãi đổ mồ hôi, lúc nóng lúc lạnh, Cẩn Du biết chính mình đang phát sốt, với tình trạng bản thân hiện tại không hảo, e rằng ngày mai có lẽ sẽ chết tại trong trong ngôi miếu đổ nát này. Cũng tốt, y không cần lại phải chịu những thống khổ này, nghĩ như vậy cũng liền lại ngất đi.

Như thế vừa ngủ đã ngủ trọn một ngày một đêm, cho nên khi tỉnh lại phát hiện buổi tối, Cẩn Du còn tưởng rằng mình không có ngủ lâu như vậy.

Thân thể vẫn còn rất nặng, đầu cũng mơ màng, cơn sốt không có thối lui, hai ngày qua y không ăn cái gì, dạ dày đói đến đau đớn, cầm lấy bánh màn thầu lạnh tanh bên cạnh chấm một ít nước lạnh phao nhuyễn, Cẩn Du gắng gượng nhét vào miệng.

Qua hai ngày, thân thể Cẩn Du ngoài ý muốn tốt hơn rất nhiều, y còn tự giễu mình, thực sự là tiện nhân có tiện mệnh, xem ra lần này tạm thời không chết được.

Những khất cái này mỗi ngày cũng ăn không có no bụng, càng không có đồ ăn dư thừa mà cấp cho y, xem ra y phải dựa vào chính mình đi ra ngoài một chút mới được.

Sau hừng đông, tất cả mọi người đều tự đi ra ngoài mưu sinh, Cẩn Du cũng kéo thân thể muốn đi ra ngoài, lão nhân lo lắng, cùng y bầu bạn cùng một chỗ.

Cẩn Du không dám vào thành, liền ở phụ cận đi qua các chùa miếu trên đường ăn xin, cứ như vậy một già một bị thương nhưng thật ra chiếm được không ít đồng tình, được tới vài tiền đồng, cũng đủ để mua hai cái bánh bao, tuy là lạnh nhưng so với không có vẫn tốt hơn.

Cứ thế, Cẩn Du ở chỗ này ngây người năm ngày, thẳng đến nghe nói trong thành có người phát cháo, mọi người trong ngôi miếu đều muốn lên đố lấp đầy bụng, Cẩn Du không nhịn được cám đỗ của đồ ăn hấp dẫn, mạo hiểm vào thành, nghĩ đến y với diện mạo hiện tại như vậy, căn bản sẽ không bị người nhận ra, thuận tiện còn có thể hỏi thăm tình trạng sư phụ bọn họ, ai biết….