Liên Hoa Lâu: Chu Tước Quyển

Chương 19: Nửa gương mặt quỷ



Sau khi uống rượu với Quách Đại Phúc, quay về phòng đã là canh ba, Lý Liên Hoa có vẻ hơi say, tâm trạng vui vẻ vô cùng. Quách Đại Phúc này mặc dù là một “nhã nhân” nhưng chẳng có nhiều tâm tư, hơn nữa ở đây cảnh đẹp đồ ăn ngon, lỡ chân ngã cú này cũng đáng. Đặc biệt là bộ áo cưới gia truyền của Quách gia, bộ xiêm y đó tinh tế hoa lệ vô cùng, hiếm thấy trong nhân gian,so với mũ phượng áo choàng của người Hán, thật mang một vẻ đẹp ma mị khiến người ta khó lòng kháng cự.

Đó là một bộ áo cưới màu xanh, cả bộ được làm bằng lụa thêu cây cối hoa cỏ, thêu người tát nước, uống rượu hát ca, lại thêu người nắm tay nhau nhảy múa, dưa đầy ruộng, trên bầu trời cao có nhật có nguyệt có tinh tú và hai con chim lớn như phượng mà không phải là phượng, mỗi tấc mỗi phân đều là những thứ màu sắc rực rỡ, cho dù không có ánh sáng vẫn lấp lánh như thường. Chỗ cổ áo có đính bảy chuỗi dây bạc, trước ngực lại đính một dây chuyền xâu vàng bạc châu báu cùng mặt dây là một bông hoa to, nhụy hoa làm bằng vàng, vô cùng lung linh hoa mĩ. Khắp từ trên xuống dưới bộ váy cưới là những sợi chỉ vàng bạc điểm xuyến lẫn vào nền lụa xanh, trên đó còn điểm những hạt ngọc trai, thủy tinh sang loáng, bên hông dùng châu ngọc làm đai lưng. Thân váy bó chặt, hình dáng của nó giống một cái thùng nước. Trên mặt vải có hình một nhóm người đang quay quần nhảy múa vui vẻ, xếp đúng thành một vòng váy, còn có một dây xích bạc rủ xuống làn váy, bên trên có treo quả chuông.

Với con mắt của một người đàn ông thì đó chỉ là thứ đồ được chất đủ mọi vật trang sức bằng vàng bạc châu báu lên, nhưng trong con mắt của một người phụ nữ, cho dù là một người phụ nữ xấu tới đâu, chỉ cần nàng ấy còn trẻ, sau khi mặc bộ váy cưới này lên sẽ phát hiện mình rạng rỡ xinh đẹp khác thường.

Nhưng trong mắt Lý Liên Hoa, đó là một bộ váy vô cùng kỳ dị, nó treo đầy vàng bạc châu báu, còn nữa, tà váy rất hẹp. Một bộ váy cưới này ba người phụ nữa đều từng mặc… Cả ba người vì nó đều mất mạng…Lẽ nào chuyện này chỉ là sự trùng hợp?

Hắn nằm trên giường, quay mặt về phía chiếc cửa sổ lớn nhìn ra đầm sen, ngáp dài một cái, rồi bỗng nghĩ tới bài “thơ” mà hắn viết cho Quách Đại Phúc, không biết Quách Đại Phúc đã nhìn ra ý tứ trong bài “thơ” đó chưa? Hắn đang ngắm sao ngoài cửa sổ, thiu thiu sắp ngủ, đột nhiên bên ngoài xuất hiện nửa gương mặt quỷ, u buồn nhìn hắn. Hắn ngẩn ngơ nhìn gương mặt quỷ quái đó, một lúc lâu còn tưởng mình nằm mơ, đột nhiên khuôn mặt đó cử động, rồi từ từ rút xuống dưới của sổ… Lý Liên Hoa bừng tỉnh. Không biết đó là khuôn mặt của thứ gì, má và mũi đen thui, tóc tai rối bù, đôi mắt vô cùng sáng nhưng đầy tia máu, hoàn toàn không có chút tình cảm nào. Dưới cửa sổ là đầm sen, chỉ có một khoảng đấy nhão rất nhỏ. Nửa gương mặt quỷ đứng dưới cửa sổ hắn, nhưng đứng ở đâu? Hắn nghe thấy tiếng bước chân rời đi. Mặc kệ đó là thứ gì, ít nhất cũng có hai cái chân để đi lại giống như người.

Quỷ? Lý Liên Hoa thở dài. Mặc dù hắn chưa từng gặp quỷ, nhưng thứ bên ngoài cửa sổ là sinh vật sống, không giống quỷ. Nếu là người, hắn tin người đóng giả quỷ thì sẽ giống hơn so với quỷ đóng giả người, nhưng trong Quách gia có ai nửa đêm canh ba lại mang cái bộ dạng này lẳng lặng tới bên cửa sổ nhìn hắn một cái? Nếu hắn ngủ mất không nhìn thấy thì chẳng phải là có lỗi với sự hao tâm khổ trí của “nó” ư? Thật kỳ lạ quá…Hắn xuống khỏi giường, đến cửa sổ nhìn xuống. Đúng là khoảnh đất ướt bên dưới cửa sổ có để lại một loạt những dấu chân.

Đó rốt cuộc là gì? Nửa đêm canh ba chạy tới của sổ nhìn hắn là vì sao? Trong hơn năm mươi năm Quách gia xảy ra ba vụ án mạng , có quan hệ gì với khuôn mặt đen xì cổ quái xuất hiện trong đêm khuya này? Hắn nghe thấy tiếng ếch nhái kêu bên ngoài, nghĩ mãi, nghĩ mãi, rồi mơ màng ngủ thiếp đi.

Sáng sớm hôm sau, Lý Liên Hoa lập tức hiểu rằng nửa khuôn mặt xuất hiện đêm qua có liên quan tới vụ án mạng: Thúy Nhi chết rồi. Nàng ta chết dưới cửa sổ của Lý Liên Hoa , trên người rõ rang đang mặc bộ váy cưới mà hôm qua Lý Liên Hoa và Quách Đại Phúc cùng thưởng lãm, chỉ có điều bông hoa to bằng vàng bạc châu báu đáng giá ngàn vàng trên ngực áo đã biến mất.

Quách Đại Phúc vô cùng phẫn nộ, bỏ tiền ra mời quan tuần phủ tới điều tra , mà đám quan phủ đó vừa tới đã bắt ngay Lý Liên Hoa với lý do người này thân phận không rõ ràng, ở ngay chỗ hiện trường vụ án mà lại bảo không nghe thấy bất kỳ tiếng động nào. Hắn vừa đặt chân tới, Thái Liên Trang liền xảy ra án mạng, theo kinh nhiệm phá án nhiều năm của đám quan lại này thì tám, chín phần vụ án này do người nơi khác làm.

- Điêu dân to gan! Dám tự ý mở khóa! Người đâu! Mau áp giải phạm nhân về đại lao của nha môn!

Tri huyện Vương Hắc Cẩu Vương đại nhân của trấn Tiết Ngọc vừa hay tin Thái Liên Trang xảy ra án mạng, ngồi kiệu tới liền thấy “phạm nhân” kia tay cầm cùm gỗ, đang chăm chú quấn dây sắt.

- Khởi bẩm đại nhân – Nha dịch ngồi bên cạnh “phạm nhân” nhìn hắn vòng quấn dây sắt, thấy vậy vội lên tiếng .- Cùm gỗ hỏng rồi, hắn đang sửa, sửa xong lập tức đeo cho hắn ngay.

Vương Hắc Cẩu tức giận, nhấc chân đá nha dịch một cái.

- Đồ ngu! Ngươi không biết tự sửa à?

Nha dịch kia ngã lăn quay ra đất.

- Khởi bẩm đại nhân, tiểu nhân không sửa được.

Vương Hắc Cẩu sải bước đi tới bên cạnh “phạm nhân” , thấy cùm gỗ mủn thành hai đoạn. Phạm nhân kia đang chăm chú dùng dây sắt để móc hai mảnh cùm lại với nhau, thấy ông ta tới thì khiêm nhường nói:

- Sắp được rồi.

Vương Hắc Cẩu nhăn nhó.

- Mau lên mau lên! – Rồi quay đầu hỏi nha dịch. – Phạm nhân họ gì tên gì, là người ở đâu?

Nha dịch đáp:

- Hắn họ Lý, tên Liên Hoa, là một thư sinh nghèo.

Vương Hắc Cẩu lại hỏi:

- Hắn giết Thúy Nhi thế nào?

Nha dịch đáp:

- Tiểu nhân không biết.

Trong lúc Vương đại nhân hỏi án, Lý Liên Hoa đã sửa xong cùm, tự mình đeo vào cổ tay. Cổ tay hắn gầy gỏ bé nhỏ, chiếc cùm ấy thỉnh thoảng lại trượt rơi xuống, Vương Hắc Cẩu nhìn mà bực mình, xua xua tay.

- Thôi thôi, bổn đại nhân ở đây, niệm tình ngươi lần này, không phải đeo cùm.

Lý Liên Hoa vội đáp:

- Vâng, vâng.

Vương Hắc Cầu ngồi xuống ghế, lớn tiếng hỏi:

- Hôm qua rốt cuộc ngươi đã giết Thúy Nhi như thế nào? Mau khai hết ra, nếu không đại hình chờ lệnh.

Lý Liên Hoa hoang mang.

- Thúy Nhi là ai?

Vương Hắc Cẩu tức tới mức đứng bật dậy khỏi ghế, sau đó lại ngồi xuống.

- Thúy Nhi là tiểu nha đầu pha trà rót nước, có phải ngươi thấy nàng ta trẻ trung xinh đẹp, buông lời trêu ghẹo, nàng ta không chịu nên ngươi liền dìm chết người không?

Lý Liên Hoa ngẩn người nhìn Vương Hắc Cẩu, vẻ mặt hắn mơ hồ, vẻ như không hiểu ông ta đang nói gì . Quách Đại Phúc đứng bên cạnh cười cười.

- Mặc dù Lý công tử đây là người lạ, nhưng có tiểu dân làm chứng, dường như không phải hạng người hung hãn độc ác.

Vương Hắc Cẩu quát một tiếng.

- Tình hình tối qua như thế nào, mau kể rõ cho ta!

Lý Liên Hoa mặt nhăn mày nhó.

- Tối qua … tối qua… thảo dân đang ngủ…thực sự …chẳng….

Vương Hắc Cẩu vỗ bàn nổi giận.

- Ngươi chẳng biết gi? Nghĩa là Thúy Nhi chết thế nào ngươi cũng không biết? Điêu dân to gan! Người đâu mang giáp côn(*) ra đây.

(*) là cái kẹp gỗ , một dụng cụ tra tấn ngày xưa.

Lý Liên Hoa có chút ấm ức.

- Thảo dân phải thấy thi thể của Thúy Nhi mới biết được.

Vương Hắc Cẩu lúc này mới nhớ ra.

- Cũng được, tội chứng rành rành, ngươi sẽ hết đường chối cãi.

Lão gia khởi giá, dẫn Lý Liên Hoa đi đến căn phòng hôm qua hắn ngồi ăn cơm uống rượu cùng Quách Đại Phúc, thi thể Thúy Nhi đang nằm dưới đất, ướt sũng, bộ váy cưới còn chưa cởi . Lý Liên Hoa chăm chú nhìn thi thể một lát, bộ váy cưới trên người tiểu cô nương rất ngay ngắn, nhưng bông hoa to trước ngực đã mất, toàn thân ướt nhẹp, trên mặt không có thương tích, cổ hơi nghiêng, điều này khiến hắn nhớ tới bộ bạch cốt trong Nhất Phẩm Phần, ngoài điều khác thường ấy ra thì dưới cằm có vài vết xước nhẹ.

- Nàng ta… Nàng ta rõ ràng là … - Hắn lẩm bẩm, ngẩng đầu hoang mang nhìn Vương Hắc Cẩu – Nàng ta bị gãy cổ mà chết…

Vương Hắc Cẩu nhíu mày.

- Vớ vẩn! Rõ ràng nàng chết đuối dưới đầm sen chỗ cửa sổ phòng ngươi, ngươi dám giảo biện?

Lý Liên Hoa lập tức im lặng không nói thêm gì nữa, nha dịch đến gần ngó nghiêng thi thể Thúy Nhi một lát.

- Đại nhân, đầu của Thúy Nhi đúng là hơi kỳ quái thật, nó cứ nghẹo về bên phải.

Vương Hắc Cẩu ngập ngừng.

- Xương cổ bị gãy thật không?

Nha dịch chán nản dùng tay đẩy đầu Thúy Nhi một cái.

- Chưa gãy hẳn nhưng bị trật khớp.

Vương Hắc cẩu nổi giận.

- Lý Liên Hoa!

Lý Liên Hoa giật nảy mình, ngẩn người nhìn Vương Hắc Cẩu, thấy lão chỉ thẳng mũi mình quát mắng.

- Một người con gái yếu đuối như thế này, vậy mà ngươi lại bẻ gãy cổ nàng rồi dìm nàng xuống nước! Đúng là con quỷ giết người…

Lý Liên Hoa mặt khổ mày sở.

- Nếu thảo dân vặn gãy cổ nàng, nàng đã chết, còn dìm nàng xuống đầm sen dưới cửa sổ làm gì?

Vương Hắc Cẩu cũng sững lại, cả căn phòng im phăng phắc, câu hỏi này của Lý Liên Hoa thật khó trả lời. Lý Liên Hoa chậm rãi bổ sung thêm một câu:

- Huống hồ…

Trong phòng có người quát hỏi:

- Huống hồ gì?

Giọng người này lanh lảnh làm Lý Liên Hoa giật nảy mình, chỉ thấy một người thân hình cao lớn vẻ mặt hùng hổ. Đó chính là con trai của Quách Đại Phúc, Quách Họa.

- Huống hồ… Huống hồ…có chuyện này thảo dân nghĩ mãi không ra. – Lý Liên Hoa lẩm bẩm.- Nghe nói trong vòng năm mươi năm đã có ba vụ án mạng xảy ra ở Thái Liên Trang, đều là phu nhân chết đuối trong đầm , nhưng…nhưng người vợ kết tóc của Quách lão gia là con gái ngư gia.- Hắn hoang mang nhìn Quách Đại Phúc.- Lẽ nào con gái ngư gia cũng chết đuối trong đầm được sao?

Quách Đại Phúc giật nảy mình, mãi không nói được gì. Người vợ kết tóc của ông đúng là con gái của một ngư gia thật, nhưng sau khi được gả vào nhà họ Quách đã rời bỏ ngư thuyền , thế mà ông lại quên mất tình tiết này. Lý Liên Hoa nói tiếp:

- Nếu người vợ kết tóc của Quách lão gia không bị chết đuối…vậy thì…vậy thì…

Hắn khiêm nhường nhìn mọi người, Quách Đại Phúc thất thanh kêu lên:

- Lẽ nào ba người nhà họ Quách đều bị người ta mưu hại mà chết?

Lông mày Vương Hắc Cẩu giật giật , Lý Liên Hoa lẩm bẩm, hắn không nói các vị phu nhân trong Quách gia đều bị người ta giết cả, mà chính Quách Đại Phúc tự nói. Vương Hắc Cẩu nói:

- Dù vụ án này có nhiều điều đáng ngờ, nhưng Lý Liên Hoa ngươi cũng là người đáng nghi nhất! Đừng nghĩ dùng cái lưỡi dẻo quẹo của mình mà hòng thoát khỏi tội giết người.

Lý Liên Hoa mặt nhăn mày nhó, Quách Họa lại lớn tiếng:

- Nếu thật sự có hung thủ, ta nhất định sẽ bắt hắn! Ta là đệ tử Phật Bỉ Bạch Thạch, bắt giữ hung thủ là chức trách của đệ tử bổn môn!

Nếu Vân Bỉ Khâu nghe thấy cao đồ của mình giải thích về Phật Bỉ Bạch Thạch thế này, ắt hàn chứng sẽ nặng thêm vài phần.

Lúc này có nha dịch nhanh chân đi vào, báo rằng đã tìm thấy bông hoa đính đầy vàng bạc trong phòng của Lý Liên Hoa, đặt ngay trên mặt bàn dưới cửa sổ hắn. Vương Hắc Cẩu liếc xéo Lý Liên Hoa, cười nhạt. Vẻ mặt Lý Liên Hoa đầy bối rối, hắn lắc lắc đầu. Bông hoa đó sao lại nằm trên bàn hắn? Thật đúng là cổ quái, buổi sáng lúc hắn dậy rõ ràng có thấy gì đâu, rồi trong đầu lóe lên, hắn hỏi:

- Vậy bài “thơ” đặt trên bàn đâu?

- Thơ? – Nha dịch đó kỳ lạ hỏi lại. – Thơ gì? Trên bàn chỉ đặt bông hoa này, không có thơ nào hết.

Lý Liên Hoa cười khổ, buổi sáng khi dậy rõ ràng hắn đã viết bài thơ đặt trên bàn, thế mà giờ lại không thấy đâu. Đương trong lúc nghi hoặc thì bà Khương cầm chổi trên tay vội vàng đi vào, chỉ nha dịch chửi một tràng bằng Lý ngữ. Lý Liên Hoa nghe không hiểu, Vương Hắc Cẩu và Quách Đại Phúc lúc này mới biết bông hoa đính vàng bạc đó là do bà cụ nhặt về từ trong đầm sen khi đi thu dọn lá héo hoa rụng, lúc chèo thuyền ngang qua cửa sổ phòng Lý Liên Hoa, bà tiện tay ném vào còn hét lên bảo hắn mau mang tới cho lão gia, nhưng không ngờ Lý Liên Hoa đã bị Vương Hắc Cầu giải đi rồi.

Vậy bài thơ trên bàn Lý Liên Hoa không biết do ai lấy đi?

Vương Hắc Cẩu đón lấy bông hoa đó. Bông hoa này vốn được biến tấu từ thẻ bài đeo ngực của người Miêu mà ra, là một bông hoa rất to, phía dưới đính những sợi dây bằng bạc mặt bướm, khá nặng, ông ta nâng thử, ít cũng phải hơn hai mươi lượng... Trên bông hoa còn vướng rác rưởi dưới đầm sen, đúng là được nhặt từ dưới đầm lên.

- Bà Khương, thứ này bà nhặt từ đâu về thế?

Bà Khương nhìn bông hoa ấy một cái.

- Sau nhà kho, chỗ mặt gương đồng mà đại lão gia làm cho đại phu nhân.

Tổ phụ Quách Đại Phúc dựng một chiếc gương đồng cao bằng đầu người cho thê tử, khảm trên một phiến đá lớn có nhiều ngọc mạch chất lượng kém trong Thái Liên Trang. Phiến đá đó cách nhà kho không xa, xung quanh cảnh vật tĩnh lặng, cây và hoa hoàn toàn che khuất nhà kho, chỉ có thể nhìn thấy con đường nhỏ giữa hai gian nhà kho mà thôi.

- Nhà kho? – Quách Đại Phúc hỏi lại bằng giọng nghi hoặc . - Chỗ đó cách phòng của Lý công tử rất xa, bông hoa này sao có thể rơi ở đó?

Quách Họa đã sải bước đi ra ngoài, tới thẳng chỗ nhà kho. Mọi người không hẹn mà cùng đi theo gã về phía Đông của Thái Liên Trang . Thái Liên Trang có bán kính khoảng mười dặm, hai gian nhà kho đó từng dùng để cất chổi, sách, những đồ linh tinh, nhưng bị bỏ trống đã lâu, chỉ vì lúc xây không ngờ nó cách xa phòng chính như thế.

- Phòng ở đây chưa xây xong.- Quách Đại Phúc giải thích.- Nghe nói khi vẽ bản đồ đất đã vẽ sai, chỗ đất trống bên đầm sen không được rộng như bản vẽ, nên khi xây xong con đường giữa hai nhà căn phòng mới nhỏ xíu thế này.

Giữa hai căn phòng là một con đường cực hẹp, có lẽ chỉ rộng đủ một người đi, hơn nữa hình thế chỗ đất này hơi dốc, nên con đường trông có vẻ như một con dốc nhỏ, thông thẳng ra đầm sen.

- Ta nhặt được ở đây! – Bà Khương chỉ chỗ đất bên đầm sen .- Nó rơi ở chỗ khá nông , chỉ cần với tay là nhặt được.

Lý Liên Hoa gõ gõ cửa nhà kho, bất ngờ cửa phòng mở ngay, ngay cả Quách Đại Phúc cũng ngẩn người ra. Trong phòng đầy bụi và mạng nhện, có vẻ đã rất lâu không có ai vào, trên đất là vết chân hỗn loạn, nhưng vì có quá nhiều vết chân rối rắm nên chẳng thể phân biệt được. Còn có cả mấy tờ giấy, trong đó có một tờ ngả màu vàng, chắc có từ rất lâu rồi, rơi tận góc phòng. Mấy tờ kia khá mới, là thứ giấy được sản xuất gần đây, trong đó có một trang rất quen mắt, đó chính là bài “thơ” bị mất của Lý Liên Hoa.

Ai đã thận trọng mang bài “thơ” mà buổi sáng hắn viết bừa tới tận đây để? Lý Liên Hoa nhanh chân hơn nha dịch đi đến nhặt mấy giấy tờ đó, chỉ thấy trên tờ giấy có màu ngả vàng kia viết “Tinh chi thời, Cảnh thạch lập phương, giá y, lập thân mịch bất tán”. Bên dưới không ký tên, chỉ vẽ một vầng trăng . Trong số mấy tờ giấy kia, ngoài bài thơ của Lý Liên Hoa và một tờ nhìn như bị xé ra từ sổ, bên trên ghi chép thứ gì bao nhiêu bạc, thứ gì mấy đinh tiền, đều là mấy thứ lặt vặt, không phát hiện ra chỗ bất thường, thì những tờ giấy còn lại đều là giấy trắng mới, cũng viết vài chữ “Tinh chi thời” kỳ quái kia. Lý Liên Hoa nhìn mấy lượt, sau đó liếc mắt về Vương Hắc Cẩu, thận trọng nói:

- Vương đại nhân, hung thủ giết người này hình như chuyên giết những phụ nữ mặc bộ áo cưới đó.

Vương Hắc Cẩu mất kiên nhẫn nói:

- Vớ vẩn!

Lý Liên Hoa ngập ngừng.

- Vậy…nếu có người làm mồi nhử, không chừng y còn xuất hiện.

Vương Hắc Cẩu chau mày.

- Chuyện này liên quan đến tính mạng , ai dám đảm đương trách nhiệm nặng nề ấy?

Lý Liên Hoa đáp:

- Thảo dân.

Mọi người có mặt đều sững sờ, Quách Đại Phúc hỏi lại:

- Công tử?

Quách Họa lớn tiếng:

- Chuyện nguy hiểm thế này đệ tử bổn môn quyết không né tránh, cứ để ta…

Vương Hắc Cẩu đột nhiên đập bàn.

- Thôi được! Vậy để ngươi mặc đi, bổn quan sẽ cho nha dịch mai phục trong Thái Liên Trang, hê hê, nếu hung thủ không xuất hiện thì chính ngươi đã giết Thúy Nhi, lần này ngươi không thoát tội được đâu.

Quách Họa vẫn kiên quyết muốn dẫn thân vào nguy hiểm, Quách Đại Phúc giật giật áo con trai, trừng mắt nhìn gã. Bộ áo cưới đó Lý Liên Hoa mặc vừa, con mặc vừa chắc? Quách Họa lại chẳng hiểu lòng cha, vẫn luôn miệng nói muốn trừ yêu diệt ma.

Mấy người trong phòng bắt đầu bàn cách để bắt hung thủ, khi Lý Liên Hoa phát hiện hung thủ sẽ hét lớn, chúng nha dịch xông lên, bắt luôn. Vương đại nhân vô cùng hài lòng với phương án này, thanh thiên anh minh thần vũ lại tiền hô hậu ứng rầm rộ đi về, đợi trời tối sẽ quay lại. Mày Quách Đại Phúc cau chặt. Mặc dù kế dụ địch này của Lý Liên Hoa cũng có lý, nhưng vừa rồi hình như mọi người trong Quách gia đều có mặt. Nếu hung thủ thật sự là người trong nhà, tai mắt nhiều như vậy, thế nào y cũng biết, sao có thể ngốc tới mức vẫn xuất hiện giết người? Lẽ nào hung thủ không phải người trong Thái Liên Trang? Vậy làm sao y biết lúc nào trong Thái Liên Trang có người mặc áo cưới ? Và làm thế nào để xuất hiện kịp lúc mà giết người?

Quách Họa lại nghĩ, Lý Liên Hoa chỉ là một thư sinh, trói gà không chặt, dù thế nào mình cũng phải nấp trong phòng, hung thủ xuất hiện lập tức tóm ngay.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.