Liên Hoa Yêu Cốt

Quyển 4 - Chương 7



Một buổi chiều cuối thu, trời mát mẻ dễ chịu, không lúc nóng lúc lạnh như ngày xuân, chẳng nóng nực như mùa hè, lại càng khác với cái ấm áp khi ngồi trong nhà của ngày đông. Chiều thu gió mát thổi khắp muôn nơi, làm tan đi những nhiệt lượng dư thừa của mặt trời, khiến lòng người trào dâng niềm vui vẻ thoải mái đã không gặp từ lâu lắm.

Thế nhưng, mặc cho thời tiết tuyệt vời như vậy, Quan Ân lại chẳng hề mảy may cảm nhận sự biến đổi của vạn vật xung quanh. Lúc này, anh đang ngồi trong hoa viên của bệnh viện, đôi mày khẽ nhíu, ánh mắt không khi nào rời khỏi phòng cấp cứu.

“Cô ấy ngất như thế nào?”, Quan Ân quay đầu, trừng mắt nhìn chàng thanh niên trẻ ngồi bên cạnh, trên đùi là cô bé con đang ngon lành thưởng thức bánh kem: “Còn nữa, rốt cuộc hai người đã biết những gì, hãy kể toàn bộ sự thật cho tôi nghe, được không?”

“Chú Quan, chuyện này không liên quan gì đến thầy Bạch cả, tại cháu nhờ thầy đưa đến thăm chị Nghiêm Ngôn thôi. Chú đừng nói chuyện với thầy Bạch bằng giọng hoài nghi đó được không ạ?”, ngồi trong lòng Hạo Đan, Cổ Liên nghiêng đầu giáo huấn Quan Ân.

“Ha ha, không sao”, Hạo Đan vừa cười vừa lấy khăn giấy lau bánh kem dính trên mép cô bé: “Tổ trưởng Quan cũng chẳng có ác ý đâu, chỉ là lo lắng cho vụ án thôi, có thể hiểu được”.

“Này, thầy Bạch, có lúc tôi thực sự phục anh đấy”, Quan Ân nở nụ cười giả tạo, một tay đặt trên vai Hạo Đan: “Rốt cuộc anh dùng cách nào mà khiến cô quỷ nhỏ này theo anh như vậy chứ?”.

“Chú là quỷ ấy!”, Cổ Liên tức giận giơ tay đánh Quan Ân.

“Liên Liên, thục nữ không đánh người đâu”, Hạo Đan bật cười giữ bàn tay nhỏ xinh của Cổ Liên lại, ôm cô bé vào lòng: “Liên Liên phải làm thục nữ, đúng không? Thế thì không được đánh người, càng không thể mắng người, biết chưa?”.

“Biết rồi ạ”, Cổ Liên trừng mắt hằm hằm nhìn anh chàng Quan Ân đang cười xảo trá.

“Được rồi, Liên Liên ở đây nói chuyện với chú Quan, thầy Bạch đi mua nước ép trái cây cho con nhé?”, Hạo Đan đứng dậy đặt Cổ Liên ngồi lên ghế.

“Haizz…”, nhìn theo bóng dáng Hạo Đan đang dần xa, Quan Ân thở dài: “Thầy Bạch hình như rất giỏi làm cháu vui thì phải! Nhưng vì sao ánh mắt cậu ta nhìn cháu say đắm như thể đang nhìn người yêu vậy?”.

“Chú Quan nói gì ạ?”, Cổ Liên gặm bánh ngọt nhìn Quan Ân vẻ không hiểu.

“À, không có gì!”, Quan Ân giật mình, nhanh chóng thu ánh mắt lại: “Bây giờ cháu nên nói với chú mọi chuyện rồi đấy. Ngoài việc biết tên cô ấy là Nghiêm Ngôn ra, cháu còn biết những gì?”.

“Hay là chú nói trước đi, rốt cuộc chú phát hiện ra đầu mối gì mà vừa sáng sớm đã chạy tới nhà cháu?”, Cổ Liên hiếu kỳ nhìn Quan Ân.

“Thật ra đêm qua sau khi có kết quả giám định, chú đã xem xét tất cả những tài liệu có liên quan đến cô ấy”, Quan Ân lấy từ trong túi và mở ra trước mặt Cổ Liên một quyển sổ ghi chép: “Tên thật của cô ấy là Nghiêm Ngôn, con gái duy nhất của Trần Yên Mỹ - tổng giám đốc Công ty trang sức Hồng Lộ rất nổi tiếng trong ngành kinh doanh trang sức. Hai năm trước, Trần Yên Mỹ vì một vụ mất trộm kim cương mà nợ hai đối tác khoản tiền bồi thường vô cùng lớn là ba nghìn vạn. Dưới áp lực nặng nề, bà đã chọn đường tự sát. Sau khi mẹ mất, cô con gái bán mọi gia sản trong nhà để trả các khoản nợ bồi thường rồi biến mất khỏi giới thượng lưu. Đầu mối cuối cùng mà chú nắm được là sau khi chia tay với bạn trai Vu Hạo Vĩ, cô ấy đến nương nhờ nhà chú mình là Trần Yên Hoa, nhưng không rõ vì sao một năm sau lại rời khỏi đó, hoàn toàn biến mất không một dấu vết. Đây chính là toàn bộ những manh mối chú biết được. Tuy nhiên có một vấn đề chú không tài nào hiểu nổi, nếu Nghiêm Ngôn thực sự là hung thủ thì cô ấy đã dùng cách gì để giết những người kia?”.

“Chú nghi ngờ chị Nghiêm Ngôn là hung thủ?”, Cổ Liên dở khóc dở cười nhìn Quan Ân: “Sao có thể thế được, thời điểm xảy ra năm vụ án, chị ấy đều có bằng chứng ngoại phạm mà. Chỉ có điều… cái tên Vu Hạo Vĩ, anh bạn trai của chị ấy mà chú vừa nói sao nghe quen vậy nhỉ?”.

“Tất nhiên quen rồi!”, Quan Ân bất lực trợn trừng mắt: “Hôm qua chú mới cho cháu xem ảnh của anh ta mà, chính là nạn nhân đầu tiên trong vụ án này”.

“À, cháu nhớ ra rồi!”, Cổ Liên vỗ đầu sực nhớ: “Xét theo đó thì có vẻ chị ấy là nghi phạm lớn nhất, tất cả những người từng tiếp xúc với chị ấy dường như đều chết cả. À phải rồi, chú Quan, nạn nhân sáng nay có quen chị ấy không? Tên người đó là gì ạ?”.

“Nạn nhân thứ năm tên Lâm Tử Cương, chủ hiệu kim hoàn Hội Thông…”, Quan Ân lật xem tài liệu ghi chép.

“Lâm Tử Cương? Chú nói tên ông ta là Lâm Tử Cương?”, Cổ Liên bỗng ngắt lời Quan Ân: “Các chú không cần điều tra nữa, nếu Nghiêm Ngôn thật sự là hung thủ, cháu nghĩ người đầu tiên chị ấy giết phải là Lâm Tử Cương”.

“Vì sao?”, Quan Ân kinh ngạc nhìn cánh cửa phòng cấp cứu.

“Chẳng phải chú muốn biết vì sao chị Nghiêm Ngôn lại rời khỏi nhà cô chú mình hay sao? Cháu nói với chú nhé!”, Cổ Liên đứng dậy bước đến trước mặt Quan Ân: “Thật ra hôm nay cháu tới vì muốn hỏi chị ấy toàn bộ câu chuyện. Chị ấy đã thẳng thắn kể lại mọi chuyện với cháu. Từ một năm trước, chị ấy luôn mơ thấy ác mộng, và cũng từ đó, sức khoẻ của chị ấy ngày càng giảm sút. Chị ấy rất đau khổ, nhưng không biết phải làm thế nào. Thực ra chị Nghiêm Ngôn rất đáng thương. Sau khi mẹ mất, chị ấy chuyển đến ở với cô chú, song nhà Trần Yên Hoa đối xử với chị ấy chẳng khác gì con ở, không những bắt làm tất cả mọi việc trong nhà mà còn thường xuyên đánh đập, mắng mỏ chị ấy nữa. Vốn chị Nghiêm Ngôn vẫn cố chịu đựng bởi nghĩ rằng, dù tồi tệ hơn nữa thì đó vẫn là những người thân duy nhất của mình nên chị ấy chưa từng có ý định bỏ đi. Thế nhưng, gia đình kia lại táng tận lương tâm đẩy chị ấy vào đường cùng không lối thoát, khiến chị ấy chẳng còn cách nào ngoài bỏ trốn!”.

“Bọn họ làm gì cô ấy?”, Quan Ân lo lắng hỏi.

“Gã Lâm Tử Cương mà chú vừa nói chính là một trong những người cùng hợp tác cung ứng với mẹ chị Nghiêm Ngôn năm đó. Sau khi chị Nghiêm Ngôn trả cho hắn số tiền một nghìn năm trăm vạn, hắn còn mặt dày bỏ ra năm mươi vạn đổi lấy đêm đầu tiên của chị Nghiêm Ngôn. Chị ấy phẫn nộ từ chối nhưng con quỷ già háo sắc kia vẫn chưa chịu bỏ cuộc. Biết chị ấy đang sống tại nhà cô chú, ông ta liền bỏ ra một trăm vạn mua chuộc nhà Trần Yên Hoa để bọn họ lừa Nghiêm Ngôn đến nhà hàng. May sao chị Nghiêm Ngôn biết được thủ đoạn đó, đã lập tức bỏ trốn khỏi nhà họ Trần, nếu không, từ nay về sau chị ấy sẽ không còn ngẩng đầu lên được nữa.”

“Đúng là bọn cầm thú, chết vẫn còn nhẹ!”, Quan Ân siết chặt tay: “Sau đó thì sao? Cô ấy đã đi đâu?”.

“Sau đó chị ấy dùng chút tiền mang theo mua vé tàu đi Đài Loan, nơi chị ấy đã vô tình gặp được người hàng xóm cũ. Thấy chị Nghiêm Ngôn không có nơi nào để đi, bà lão tốt bụng liền giữ chị ấy lại. Chị ấy sống cùng bà một năm thì bà lão mất. Sau đó con gái bà vừa may quen cô Tuệ, liền giới thiệu chị ấy vào làm ở nhà cháu.”

“Điều này cho thấy khi vụ án xảy ra, cô ấy đã ở trong nhà cháu”. Quan Ân nhíu mày suy nghĩ: “Vậy cô ấy thực sự không có thời gian để gây án. Nhưng những nạn nhân này toàn bộ đều liên quan tới cô ấy, hoặc trực tiếp hoặc gián tiếp, điều này phải giải thích sao?”.

“Cái chỗ Thính Khiếu Cư đó, chú Quan đi điều tra thế nào rồi ạ? Bên trong có nhiều tài liệu lắm…”, Cổ Liên nháy mắt với Quan Ân vẻ bí ẩn.

“Cháu cũng biết Thính Khiếu Cư à?”, Quan Ân có chút ngạc nhiên: “Nhà hàng đó và vụ án này có quan hệ gì với nhau sao?”.

“Chị Nghiêm Ngôn có nhắc đến chỗ ấy. Khi chị ấy năm tuổi, mẹ từng đưa chị ấy đến đó một lần, cũng chính là nơi chị ấy đã cứu một chú chuột mới sinh khỏi bị nuốt sống, rồi nuôi nó như con vật cưng tới lớn. Tuy nhiên, khi chạy trốn khỏi nhà Trần Yên Hoa, do thiếu tiền, chị ấy đành phải bán con chuột đi. Trùng hợp là người mua nó lại chính là người của Thính Khiếu Cư.” Cổ Liên ngồi lại xuống cạnh Quan Ân: “Chú bảo đó có phải là trùng hợp ngẫu nhiên không? Mà chú cũng biết khả năng của cháu, cháu có thể nói rằng bên cạnh Nghiêm Ngôn có một hơi thở siêu nhiên. Cho nên vụ án này chắc chắn liên quan tới con chuột bị bán kia”. Cổ Liên nhìn lên, cực kỳ tự tin mỉm cười với Lam Uý đang bồng bềnh giữa từng không.

Một người làm điều xấu xa tội lỗi, người ấy nhất định sẽ phải chịu báo ứng đã được định sẵn ở một nơi nào đó…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.