Liên Hoa Yêu Cốt

Quyển 5 - Chương 10: Con rối sau màn kịch



Tại Linh Tiêu điện nơi Cửu thiên!

Từ trên ngôi cao, Ngọc Hoàng nhíu mày nhìn xuống vị tiên nữ bị trói đang quỳ trước thềm điện, lòng vô cùng ngạc nhiên.

“Nhẫm Nhiễm, trẫm hỏi ngươi, hai nghìn năm trước vụ thảm án Mai Hoa tiên tử do ngươi làm phải không?” Hồi lâu sau, Ngọc Hoàng mới buồn bã cất lời chất vấn vị tiên nữ xinh đẹp trước mặt.

“Đúng vậy! Nhạc Mai Song do ta giết, Hàn Cốc liên cũng là ta ám hại. Các người có bản lĩnh thì giết ta đi”, nàng tiên tên gọi Nhẫm Nhiễm ngẩng cao đầu, ánh mắt bướng bỉnh mang cả khinh miệt.

“A di đà Phật, Lan Hoa tiên tử sao phải chịu khổ vì kẻ khác như vậy”, Khổng Tước Đại Minh Vương Bồ Tát ngồi bên cạnh Ngọc Hoàng chắp hai tay vào nhau, ánh mắt hiền từ nhìn xuống Nhẫm Nhiễm đang quỳ phía dưới: “Việc đến nước này, bất kể cô có giấu thế nào cũng đều vô ích. Phật giới đã nắm được hành tung của người đó rồi, tốt nhất cô nên thành khẩn khai báo!”.

“Ha ha.. Vậy sao? Nếu Phật giới đã biết thân phận thật sự của người đó thì các người cần gì phải mất công ở đây truy hỏi ta nữa”, Nhẫm Nhiễm cả cười, đưa ánh mắt sắc nhọn quét qua từng vị thần tiên quanh đó: “Các người không thể nào tra ra được người đó là ai đâu, đừng phí công vô ích nữa!”.

“To gan!”, Ngọc Hoàng tức giận đập mạnh tay xuống long án thư: “Nhẫm Nhiễm, ngươi thân làm một trong năm đại tiên nữ chấp sự của Dao Hoa cung, lại tư thông với người ngoài ám hại đồng môn, tội ác tày trời, còn không biết lấy công chuộc tội”.

“Ngọc Hoàng, Nhẫm Nhiễm thấy vẫn nên đợi Hàn Cốc Liên trở về hãy nói. Ngài đã chờ đợi đến mấy nghìn năm rồi, lại gấp gáp vào lúc này sao?”, Nhẫm Nhiễm cựa quậy, ngồi phịch xuống, nhìn quần tiên vẻ khinh thị cực độ: “Huống hồ ta tự biết hôm nay sẽ phải cam chịu số phận, đã vậy sao không đợi người người đông đủ rồi nói một thể chứ”.

“Ngươi!” Bị Nhẫm Nhiễm làm cho tức đến thất khiếu[6] xì khói, Ngọc Hoàng đứng phắt dậy nắm gọn ngực áo tiên nữ kia, nhấc lên như tóm một con gà: “Đừng tưởng ngươi không nói thì chúng ta sẽ bó tay. Còn khiêu khích nữa, ta sẽ dùng thuật sưu hồn, trực tiếp moi kẻ đó từ trong đầu ngươi ra”.

[6] Thất khiếu: Bảy lỗ trên khuôn mặt.

“Ha… Đâu dễ như ngài nghĩ.” Bị giơ cao lơ lửng, Nhẫm Nhiễm vẫn không chút sợ hãi nhìn chằm chằm vị vua cõi Trời đang phẫn nộ trước mắt: “Thực lòng nói với ngài, Nhẫm Nhiễm ta vốn chưa từng nhìn thấy khuôn mặt thật của người đó. Mỗi lần liên hệ với ta, người đó đều dùng thuật truyền âm bí mật, cho nên dù các người có xem thấu đầu óc ta cũng chẳng tìm được đầu mối nào đâu. Ta khuyên các người lúc này hãy quan tâm một chút đến Hàn Cốc Liên thì hơn. Các người tưởng dựa vào pháp lực hiện thời của cô ta là có thể thắng được Tuyết Ly sao? Mảnh sứ oán hận cuối cùng đó chưa bao giờ thích ăn chay, Cốc Liên sẽ không bao giờ còn nhìn thấy mặt trời ngày mai ló dạng nữa đâu!”.

“A di đà Phật!” Bỗng nhiên, từ trên không trung hàng vạn đoá tường vân[7] bung toả, Phật Tổ Như Lai hào quang rực rỡ ngự trên đài sen vàng từ từ hạ xuống đại điện…

[7] Tường vân: Đám mây cát tường, thường là mây để thần tiên cưỡi.



Ở cõi phàm trần, một đám sương mù màu lam dần dần nở rộng bao trùm cả bầu trời quanh khu nhà họ Lạc. Trong kết giới, chỉ trừ Lạc Á Phong và Tô Na, tất cả mọi thứ đều chìm vào không gian hư vô.

“Bùm” một tiếng lớn, lớp tuyết phủ dày trên nền đất bắn tung toé lên cao đến hơn ba thước, biến thành muôn vàn tảng tuyết nhọn hoắt lao thẳng đến Hàn Cốc Liên.

“Rầm!” Cốc Liên hai tay bắt chéo trên đầu, nhanh chóng hất ra phía ngoài, lập tức vô số hào quang màu lam lộ lên xoay vòng cuốn những mảnh băng sắc rơi lả tả đầy mặt đất.

“Ha ha… Cốc Liên, bao năm không gặp, pháp thuật của cô tiến bộ nhiều đấy.” Ánh mắt lạnh lùng, Tuyết Ly cất tiếng cười giễu cợt: “Nhớ chiêu Lam vũ hào quang này do chính ta dạy cô nhỉ, cô cũng thật có tiềm năng, lại dám lấy gậy ông đập lưng ông. Có điều dù cô có lợi hại mức nào, thì bây giờ kẻ mang thân xác người phàm như cô cũng chẳng thể là đối thủ của ta!”. Lời vừa dứt, tay áo đỏ liền phất lên, trong tay Tuyết Ly xuất hiện thanh kiếm đỏ rực.

“Xích n kiếm!” Hàn Cốc Liên giật mình hớp một hơi khí lạnh, cả người vô thức lùi lại phía sau.

“Hoá ra cô cũng biết Thiên Địa Xích n kiếm”, đắc ý nhìn Hàn Cốc Liên lùi mãi về phía sau, Tuyết Ly nhẹ nhàng đưa tay miết lên lưỡi kiếm màu đỏ sậm: “Tương truyền Xích n kiếm là binh khí tuỳ thân của nữ vương ma giới thời cổ đại, sau này mất tích trong nhân gian cùng cái chết của bà ta. Cô biết thanh kiếm này chỉ cần chém vào thân người phàm nào thì linh hồn người đó sẽ tan thành tro bụi chứ?”.

“Lạc Á Phong! Mau lấy máu của anh tiêu huỷ chiếc vòng trên tay Tô Na đi! Nhanh!” Mắt vẫn chẳng rời thanh bảo kiếm trên tay Tuyết Ly, tay phải giấu sau lưng của Cốc Liên không ngừng bắt quyết. Cô dùng thuật truyền tải ý nghĩ ra lệnh cho người đàn ông đang sợ đến ngây dại ở một bên.

“A, được!”, Lạc Á Phong lập tức phản ứng lại. Nhân lúc cô tiên áo đỏ phân tâm, anh nhanh chóng cắn đứt cổ tay mình, rồi nhỏ từng giọt máu tươi lên chiếc vòng ngọc trắng muốt.

Những tiếng “lách tách, lách tách” đột ngột vang lên, cùng âm thanh đanh gọn bạo liệt ấy, Yên chi huyết vốn đẹp đẽ hoàn mỹ bỗng chốc nứt vỡ thành trăm nghìn mảnh vụn.

Chỉ nghe “bụp” một tiếng, cả thân người Tuyết Ly trong chớp mắt mất hết toàn bộ sức lực đổ sụp xuống tuyết. Cô quay đầu bàng hoàng như không tin vào mắt mình nhìn người đàn ông vẫn đang hết sức kinh ngạc cách đó không xa: “Vì sao? Sao anh biết cách phá huỷ Yên chi huyết?”.

“Là ta nói với anh ấy.” Chầm chậm bước về phía Tuyết Ly vẫn lộ ánh hung quang, đôi mắt Cốc Liên ngập đầy bi thương ai oán: “Mỗi duyên oan nghiệt giữa hai người đã kéo dài mấy vạn năm rồi, lẽ nào bốn lần chuyển kiếp vẫn chưa đủ để cô thức tỉnh sao? Cô và anh ấy vốn không phải một đôi, dù có kết nghĩa phu thê, hai người vẫn không có kết cục tốt đẹp. Đó chính là báo ứng cho việc cô thay đổi tơ hồng nhân duyên. Việc đã đến nước này, giờ ăn năn hối cải cũng chưa muộn, cô vẫn còn cơ hội quay về Thiên đình. Tỉnh ngộ đi, Tuyết Ly!”.

“Ha ha ha…” Yên lặng nghe cho hết những lời chân thành của Cốc Liên, vị tiên nữ áo đỏ đang cúi đầu xuống thảm tuyết trắng xóa bỗng ngẩng phắt đầu lên, cười lớn, ánh mắt thù hận nhìn người đàn ông không biết nên làm gì cạnh đó: “Á Phong, ngươi có biết hậu quả của việc phá huỷ Yên chi huyết không? Lẽ nào ngươi yêu Tô Na đến vậy? Vì cô ta mà ngươi dám nhận cái chết?”.

“Đúng vậy! Vì chỉ như vậy, cô mới không thể làm hại con tôi. Nó là niềm hy vọng của tôi, tôi không cho phép bất kỳ ai đụng đến nó, cho dù là cô”, Lạc Á Phong cúi xuống bình tĩnh nhìn Nhục Tường Vi đang từ màu trắng chuyển sang đen sì và nhanh chóng lan khắp cơ thể, cùng lúc đó Huyết Tường Vi màu đỏ tươi như máu trên người Tô Na cũng nhạt màu rồi cuối cùng biến mất không một dấu vết.

“Được! Là ngươi tự tìm đến cái chết, đừng trách ta!” Trong cơn phẫn nộ, bàn tay Tuyết Ly bỗng xuất hiện một quả cầu sáng chừng bằng quả trứng vịt, dứt khoát ném thẳng vào người Lạc Á Phong.

“Dừng tay! Tuyết Ly”, Cốc Liên thét lên thất thanh định nhào tới ngăn lại nhưng đã quá muộn. Chỉ thấy quả cầu sáng tức tốc bay vèo đến trúng vào người Lạc Á Phong. Lập tức, những mảnh thịt nho nhỏ lổn nhổn của Nhục Tường Vi tự động bò xuống hệt như những sinh vật sống. Trong chớp mắt, nơi vừa rồi vẫn là một người sống giờ chỉ còn sót lại đống xương ngổn ngang.

“Đáng đời! Đó là kết cục của ngươi vì dám phụ tình ta!” Tuyết Ly cười tàn độc, bàn tay phất nhẹ, lập tức những mảnh vụn đen đầy mặt tuyết cùng đám xương trắng hếu sót lại của Lạc Á Phong biến thành bụi cát tan theo gió.

“Sao cô có thể tàn nhẫn như vậy? Đến người mình yêu cũng không bỏ qua…”, tận mắt nhìn thấy tàn tro của Lạc Á Phong tan biến giữa đất trời, Cốc Liên quay người mắng Tuyết Ly đang cười lạnh lẽo.

Bất chợt, cả người Cốc Liên giật bắn, Xích n kiếm màu đỏ sẫm đột ngột vút tới như ánh sét bên tai, tàn nhẫn xuyên qua vai trái cô.

“Cô không sao? Sao có thể thế được?”, Cốc Liên kinh ngạc ôm vai bị thương, đôi chân lảo đảo rồi khuỵu xuống tuyết: “Không thể thế được! Yên chi huyết đã không còn, pháp lực của cô đáng lẽ phải tiêu tan mới đúng!”.

“Hàn Cốc Liên, cô tưởng ta dễ bị tổn hại thế sao?” Vạt áo đỏ lay động, Tuyết Ly từ từ đứng dậy, Xích n kiếm trong tay chĩa thẳng vào giữa trán Cốc Liên: “Không còn Yên chi huyết, ta vẫn có mảnh sứ oán hận. Chẳng phải cô vẫn luôn muốn biết ai đã làm hại mình ư? Ta nói để cô yên tâm nhắm mắt, không phải làm một oan hồn vất vưởng nhé!”.

“Là ai? Ai đã đưa cho cô mảnh sứ oán hận?” Ánh mắt Cốc Liên dần trở nên mơ hồ, nhưng vẫn cố gắng mở to đôi đồng tử nhìn đăm đăm vào mảnh sứ màu đen trên mái tóc Tuyết Ly.

“Trên thân kẻ đó toả hương lan hồ điệp tím, cô bảo cô ta là ai nào?”, Tuyết Ly khẽ nheo mắt thích thú nhìn cô gái trước mặt đang mất dần ý thức.

“Lan hồ điệp? Hoá ra là cô ấy, sao có thể như thế”, có được đáp án, Cốc Liên cười khổ, khép đôi mi…

“Cuối cùng cô đã cam chịu số phận? Cũng tốt, để ta tiễn cô đi luôn!”, Tuyết Ly cười u tối giơ thanh Xích n trong tay hướng tới cổ Cốc Liên.

Đột nhiên, “bộp” một tiếng trầm thấp, cả hộp sọ vỡ nát, những mảnh não lầy nhầy bắn tung toé ra bốn phía. Mảnh sứ màu đen lặng lẽ rơi xuống nền tuyết trắng, hai gam màu tương phản trông thật bắt mắt: “Bụp”, thi thể đẫm máu đổ ập, nhanh chóng hoá thành cát bụi tan biến.

“Đồ không biết tốt xấu! Hàn Cốc Liên đâu phải người ngươi có thể đụng đến.” Từ trên kết giới, một bóng đen nhẹ nhàng hạ xuống, toàn thân phủ kín bởi lớp áo màu thiên thanh, thậm chí đến khuôn mặt cũng được che lấp, chỉ để lộ đôi mắt màu vàng kim.

Bước dần về phía Cốc Liên, người đó cúi xuống ôm lấy cô gái hơi thở chỉ còn mong manh, tay phải khẽ khàng vuốt lên vai trái đẫm máu. Bất chợt, ánh vàng rực loé lên, vết thương do kiếm đâm trong thoáng chốc đã lành lại như cũ.

“Aizzz … Bao lần chuyển thế, sao vẫn phạm phải sai lầm ngớ ngẩn như vậy? Khi nào mới học được cách đề phòng người khác đây?” Người áo xanh bực bội lắc đầu, giọng nói rõ ràng của một nam nhân: “Cốc Liên, khi tất cả phong ấn được giải, khi nhớ lại những ký ức bị lãng quên trong hơn năm vạn năm, lúc đó phải nhớ mình vốn dĩ chưa bao giờ thuộc về Thiên giới, hãy quay về!”.

Nam nhân áo xanh một tay bắt quyết, chầm chậm ấn vào dấu thiên linh trên trán Cốc Liên…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.