Liên Hoa Yêu Cốt

Quyển 6 - Chương 6: Lời mời



Sáng sớm hôm sau, ánh mặt trời rạng rỡ hơn bao giờ hết. Khi Cổ Liên bước vào lớp, các bạn đều vẫn chưa đến. Cô phất tay làm phép đơn giản, cả căn phòng trong thoáng chốc ngập lớp sương mỏng. Lớp sương lặng lẽ lượn quanh một vòng rồi dần tan biến, phòng học tức khắc trở nên sạch bóng không vương chút bụi như thể vừa được dọn kỹ.

“Lau sạch quá, sắp bằng hồ sen của cô rồi.” Giọng nói phảng phất ý cười bất chợt vang lên, Bạch Hạo Đan tư thế tuyệt mỹ bỗng xuất hiện giữa không trung.

“Đa tạ Cung chủ quá khen! Chẳng phải ngài đã về cung thụ lý công việc rồi à? Sao quay lại nhanh thế?”, Cổ Liên quay người, vẻ mặt vô cảm đặt cặp sách vào chỗ ngồi: “Ngài cũng mau đi đi! Mọi người sắp đến, để họ nhìn thấy, không hay đâu”.

“Ha ha… Ta được lệnh xuống để xem xét tình hình hiện tại của cô. Họ mà vào, ta lập tức tàng hình là được chứ gì”, Hạo Đan cười nhẹ rồi từ từ hạ xuống: “Cổ Liên, Mai Hoa tiên tử xuất hiện rồi phải không?”.

“Vâng!” Đặt sách giáo khoa lên mặt bàn, Hàn Cổ Liên thản nhiên đáp: “Nhưng Cung chủ không cần lo lắng. Sau khi tiểu tiên thay đổi vận mệnh của mình kiếp trước, mệnh số của cô ta cũng thay đổi theo. Từ kiếp trước cô ta đã không thể giết Cốc Liên nữa rồi”.

“Điều này ta biết, chỉ là…”, Hạo Đan bất ngờ đưa tay chụp lấy cánh tay phải của Cổ Liên: “Sao ở trên Thiên giới ta cảm thấy nguyên khí của cô yếu như vậy, vòng Liên Hoa đeo tay của cô đâu?”.

“!” Thoáng kinh ngạc, Cổ Liên vô thức định giật tay lại nhưng không thể thoát khỏi lực nắm rất chắc của Hạo Đan: “Buông ra! Xin Cung chủ tự trọng một chút!”.

“Cổ Liên, có chuyện gì vậy? Sao xung quanh cô lại có hơi thở của Ma tộc?” Ánh mắt Hạo Đan nhìn thẳng vào cô bé bỗng trở nên băng giá một cách đáng sợ: “Cô đã chọc giận thứ gì rồi?”.

“Không phải tiểu tiên, là Nhạc Mai Song!” Cổ Liên không cố giãy ra nữa, đành để mặc Bạch Hạo Đan cứ nắm chặt cổ tay mình: “Sao, Cung chủ muốn cứu cô ta? Cốc Liên thấy chẳng cần thiết, người tham lam như vậy không có cơ hội lên lại Thiên đình đâu”.

“Ta đâu có nói sẽ cứu cô ta, chỉ là muốn biết vì sao cô lại liên quan vào chuyện này.” Từ từ nới lỏng lực nắm, Hạo Đan nhìn chăm chú vào năm vết đỏ hằn trên cổ tay bé nhỏ trắng mịn tựa bạch ngọc của Cổ Liên, không kìm được đôi chút hối hận, hình như mình đã quá mạnh tay.

“Bởi muốn cứu một người. Trừ cô bé ra, người nhà đó có đoạn tử tuyệt tôn, Cốc Liên cũng chẳng quan tâm”, Cổ Liên khẽ xoa bàn tay đau, quay đầu với vẻ bực bội.

“Ta biết rồi, nhưng kẻ đó là một trong đám Ma tộc, vấn đề này không nhỏ đâu. Ta phải bẩm báo với Ngọc Hoàng, cô tạm thời đừng tự mình hành động, nhất định phải đợi ta quay lại!” Khẽ xoay người, Hạo Đan hướng thẳng lên không trung bay về trời.

“Cung chủ, nếu gặp được Như Lai, xin hỏi giúp tiểu tiên”, nhìn theo bóng Hạo Đan, Cổ Liên dùng phép chuyển âm ngàn dặm gửi lời chưa kịp nói đến tai vị cung chủ của Dao Hoa cung: “… Xem tiểu tiên rốt cuộc có thực là được sinh ra trong hồ bảo liên của Phật Tổ không?”…



Học xong tiết thứ nhất, Nhạc Vi bước đến bên bàn của Cổ Liên với vẻ đầy bí ẩn. Thấy không ai để ý, cô bé nhanh chóng đặt vội tấm thiếp mời vào chỗ của lớp trưởng.

“Làm gì đấy?” Sau lưng, Hàn Cổ Liên ôm trong tay chồng vở bài tập ngất ngưởng, buồn cười nhìn cô bạn gái bị mình làm cho giật thót: “Này! Mau đỡ giúp mình, nặng chết được”.

“Ừ!”, Nhạc Vi vỗ nhẹ lên ngực, quay người đỡ một nửa số vở từ tay Cổ Liên: “Bái phục cậu đó, lớp trưởng. Vừa rồi cậu làm mình suýt chút nữa thì đau tim”.

“Ha ha… Ai bảo lén lút đặt cái gì lên bàn mình chứ”, Cổ Liên cười nhẹ, lấy trong ngăn bàn ra tấm thiếp mời màu đỏ: “Ý, ngày mai là tiệc mừng sinh nhật của bố cậu à?”.

“Đúng vậy, bố đặc cách cho mình được mời một người bạn cùng tham gia, cho nên mình nghĩ tới cậu”, Nhạc Vi cười vui vẻ: “Lớp trưởng, cậu đã cảnh cáo chị mình bằng cách nào vậy? Hôm qua lúc về nhà, mình nói số thuốc đã bị mất, chị ấy chẳng nói gì cả mới lạ chứ. Thêm nữa thái độ của chị ấy với mình cũng tốt lên rất nhiều. Mình thấy có vẻ chị ấy bỏ ý định kia rồi”.

“Đó là bởi cậu không còn tự ti nữa, nên chị cậu bị sốc. Mình chỉ tặng cho chị ấy một món đồ vớ vẩn thôi, cậu không cần quan tâm”, Cổ Liên mỉm cười, lật đi lật lại tấm thiệp mời trong tay: “Biệt thự nhà cậu nằm ngay cạnh Vân Đà Sơn à? Thật trùng hợp”.

“Vân gì Sơn?”, Nhạc Vi hiếu kỳ hỏi lại: “Cạnh đó đúng là có một ngọn núi, nhưng là ngọn núi hoang không tên. Biệt thự nhà mình nằm ngay dưới chân núi, bốn bề bao bọc bởi một con lạch, cực kỳ yên tĩnh. À phải rồi, mai là cuối tuần, có phiền cậu không về được nhà không? Có cần xin phép gia đình một tiếng không?”.

“Không cần đâu, cuối tuần này bà nội mình ra nước ngoài lo việc kinh doanh rồi, mình vốn định ở lại trường, lát nữa nói với thầy giáo là được…” Ánh mắt Cổ Liên bỗng chuyển tới sau lưng cô bạn gái, nơi Lam Úy đang nằm bò trên bục giảng thở dốc: “A, sắp vào lớp rồi, cậu giúp mình trả vở bài tập cho các bạn nhé!”.

“Ừ!”, Nhạc Vi vui vẻ đáp, rồi ôm chồng vở rời đi.

“Úy Úy, sao vậy? Sao lại mệt đến mức này?” Thấy Nhạc Vi đã đến bên kia phòng học, Cổ Liên mới bước tới trước bảng đen vờ như đang dọn dẹp bục giảng, nhanh chóng bế Lam Úy sang một phía.

“Đại tỷ à! Tỷ thử cảm giác đi đi về về từ núi Côn Lôn đến Hồng Kông trong một đêm xem, mệt chết được!”, Lam Úy mượn cớ tựa vào người Cổ Liên làm nũng.

“Côn Lôn? Con rắn xanh kia đến tận núi Côn Lôn?”, Cổ Liên nhíu mày. Côn Lôn tự cổ đã là vùng đất thuộc quyền cai quản của Vương Mẫu. Các loại bẫy và kết giới bên trong nhiều vô số, vậy mà con quái vật lại có thể ra vào tự do, có vẻ lai lịch của con rắn ấy chẳng phải tầm thường!

“Đúng đấy, con quái vật đó vừa đến chân núi liền mất dạng, muội loanh quanh tới tám trăm sáu mươi lần mà vẫn không tìm được. Thấy trời gần sáng, nên muội đành quay về.” Vừa dứt lời phàn nàn, Lam Úy vô tình nhìn sang tấm thiếp mời trên bàn: “Tỷ không định tham gia đấy chứ? Sẽ nguy hiểm đó”.

“Chẳng có cách nào khác. Lâu lắm rồi chưa có trò hay nào, đi xem cũng vui.” Cổ Liên nhét tấm thiếp lớn đỏ lòe vào cặp sách, bất giác quay đầu nhìn Nhạc Vi vẫn đang mải miết trả vở bài tập: “Nhưng, chẳng biết có phải trùng hợp hay không mà biệt thự nhà họ Nhạc lại ngay cạnh Vân Đà Sơn. Xem ra đây là sự sắp đặt từ trước rồi”.

“Ồ, Vân Đà Sơn có gì đặc biệt sao?”, Lam Úy nghiêng đầu chớp mắt ngạc nhiên.

“Vân Đà Sơn trước đây còn gọi là Hàn Thiên cốc, tương truyền nơi đó là cửa vào Ma vực!” Ánh mắt Cổ Liên lóe lên một tia sáng: “Hơn nữa, theo như thiên thư ghi chép thì đóa hỗn liên đời thứ nhất được chôn cất ở chính nơi này”…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.