Liên Hoa Yêu Cốt

Quyển 7 - Chương 10: Sợ hãi! Sự xuất hiện của những xác chim



Hai ngày sau, nhà họ Hàn được đón tiếp một vị khách không mời mà đến. Ngồi trên chiếc ghế bành phòng khách, Cổ Liên nhìn chăm chăm tách trà đen đậm đặc cô Tuệ vừa bưng lên.

“Thầy Bạch, lâu lắm rồi mới thấy thầy ghé qua chơi. Có phải Liên Liên đã làm gì khiến thầy tức giận không?”, cô Tuệ cười, bưng tách trà đặt trước mặt Bạch Hạo Đan.

“Cô Tuệ, sao lại nói thế ạ! Liên Liên thông minh như vậy sao có thể khiến người khác tức giận chứ.” Hạo Đan lịch sự trả lời, rồi khẽ khàng cầm tách trà lên nhấp một ngụm.

“Vậy trưa nay thầy phải ở đây ăn cơm nhé, lâu lắm hôm nay bà chủ mới ở nhà. Để tôi đi làm mấy món thầy thích ăn, Liên Liên tiếp thầy Bạch nhé!” Cô Tuệ quay người, vui vẻ bước về phía nhà bếp.

“Chắc Cung chủ cũng biết tự ý xuống trần vì việc riêng là tội gì chứ?” Thấy cô Tuệ vừa khuất, Hàn Cổ Liên lập tức lạnh mặt, đôi mắt sắc sảo lóe lên những tia băng giá: “Đừng tưởng có địa vị tôn quý trên Thiên giới, ngài có thể làm gì tùy thích, để Ngọc Hoàng biết được, ngài tự chịu đấy”.

“Cốc Liên, cô có thể quay về không?” Hơi cúi đầu xuống, giọng Bạch Hạo Đan nhuốm màu cô đơn pha lẫn cay đắng: “Lần này xuống trần ta thực sự là bất đắc dĩ. Gần đây Phật Tổ đã biết rõ thân phận của kẻ bí ẩn kia, chỉ là vẫn bất lực đối với hắn mà thôi”.

“Ồ! Hắn là ai mà có khả năng khủng khiếp như vậy?” Cổ Liên kinh ngạc trợn tròn mắt.

“Mấy ngày trước, Phật Tổ Như Lai chiêm niệm tam giới, thả hồn chu du ra ngoài Thiên giới nghiên cứu và lĩnh ngộ Phật pháp. Sau đó giữa biển ảo hình, ngài ấy đã nhận ra chân tướng mọi việc năm xưa: Không ngờ mẹ cô lại giấu một nhân vật chủ chốt ở Ma vực. Cũng chính vì muốn bảo vệ hắn, Mị Gia sợ cô năm đó còn nhỏ dại sẽ làm lộ hành tung của hắn, nên đã đem oán hận trong mình truyền sang thân cô. Lý do cho việc này là bởi bà ấy biết Phật Tổ sẽ không trợn mắt đứng nhìn cô bước vào Ma đạo, nhất định phải phong ấn ký ức của cô. Làm như vậy sẽ chẳng có ai biết về sự tồn tại của kẻ bí ẩn đó”.

“Vậy thân phận của hắn rốt cuộc là gì?” Trái tim nhói lên từng cơn, đôi tay Hàn Cổ Liên bấu chặt lấy đệm ghế sô pha. Là như vậy sao hả mẹ? Mẹ thật sự vì nguyên nhân đó mà ném con cho Như Lai sao?

“Thân phận thật của người đó Phật Tổ không nói rõ. Ngài ấy chỉ bảo ta: Người đó là cô, cô là người ấy, hai người vốn chỉ là một.” Bạch Hạo Đan nghi hoặc nhắc lại lời Thích Ca Mâu Ni, rồi nhìn cô bé ngồi đối diện với đôi mày càng nhíu chặt hơn.

“Lời của Như Lai là ý gì? Cái gì gọi là Cốc Liên với hắn vốn chỉ là một người?” Nhìn chằm chằm Dao Hoa cung chủ vẻ khó hiểu, Cổ Liên dường như muốn có thêm đáp án từ phía người đối diện.

“Phật Tổ chỉ nói vậy, đến giờ ta vẫn chưa hiểu dụng ý trong lời nói của ngài ấy.” Nhẹ nhàng đứng dậy, bước tới và ngồi xuống cạnh cô bé đang trầm tư, Bạch Hạo Đan nhìn Cổ Liên chăm chú: “Cổ Liên, nếu ta nhường ngôi vị Dao Hoa cung chủ cho cô, cô có chịu trở về Thiên đình không?”.

“!” Giật nảy mình, không thể tin nổi lời vừa nghe, Hàn Cổ Liên tròn xoe đôi mắt nhìn chàng trai anh tuấn trước mặt: “Sao Cung chủ lại nói những lời này? Lẽ nào ngài cho rằng Cốc Liên không về Thiên giới nữa?”.

“Đương nhiên bây giờ cô sẽ ngạc nhiên, nhưng Phật Tổ nói qua đêm nay khi tầng phong ấn thứ tư được mở, cô sẽ không bao giờ chịu về nữa.”

Hạo Đan từ từ cụp đôi mắt, biểu hiện pha chút bi thương: “Lần này lén xuống hạ giới, ta chỉ muốn hỏi, nếu để cô làm Dao Hoa cung chủ, liệu cô có thể hồi tâm chuyển ý không?”.

“Ngài về đi, Cung chủ! Như Lai bốc quẻ thiên cơ chưa bao giờ có sai lệch. Nếu ngài ấy đã nói vậy thì nhất định vì chân tướng sự thật vượt qua cả phạm vi mà tiểu tiên đã dự liệu. Đến lúc đó có khi lòng Cốc Liên sẽ bị thương đến tan nát. Nếu thật sự như vậy, thử hỏi tiểu tiên sao có thể về Thiên đình.” Đưa tay ôm lấy mắt, Cổ Liên mệt mỏi tựa người vào thành ghế sô pha. Chân tướng sự việc liệu có thể tàn nhẫn đến mức nào đây? Cô thật sự không biết liệu mình có thể tiếp nhận hiện thực tàn nhẫn sắp tới?

Lúc lâu sau, khi Cổ Liên mở đôi mắt đen màu đêm tối ra, cả phòng khách rộng lớn chỉ còn lại mình cô và tách trà vẫn còn hơi nóng…



Cùng thời gian ấy, Hà Tĩnh Vũ đang đau khổ nằm trên giường khách sạn. Cô co người trong chiếc chăn dày nhưng vẫn cảm thấy lạnh đến thấu xương. Ở Hồng Kông, cô không có người thân, người bác cư ngụ gần chỗ cô nhất cũng ở tận một thôn nhỏ chẳng rõ tên nơi ngoại thành Quảng Châu, quá xa! Mà nước xa làm sao cứu được lửa gần?

Vùi đầu trong gối lặng lẽ khóc, người phụ nữ tủi thân đến cùng cực. Từ lâu cô đã sớm nhận ra con nha đầu Tiểu Lan chẳng hề đơn giản. Chỉ riêng tài thu phục lòng người của cô ta đã là điều Hà Tĩnh Vũ không sao làm được. Cô không cam tâm, không thể cam tâm thua một con khốn mọi rợ, một con tiện nhân miệng còn hôi sữa bày trò quyến rũ đàn ông. Cô càng không cam tâm để chồng vô duyên vô cớ hất mình đi hòng rảnh tay thông dâm với người đàn bà khác. Anh ta phải biết sở dĩ hai người có được ngày giàu có hôm nay cũng nhờ không ít công lao của mình chứ.

Cứ như vậy, Hà Tĩnh Vũ càng nghĩ càng tủi thân, càng tủi thân lại càng khóc lớn. Đến tận khi trời tối mịt, khóc nhiều mệt quá cô mới dần chìm vào giấc mộng mơ màng.

“Ha ha ha… Thế nào Hà Tĩnh Vũ, bây giờ đã nếm đủ mùi cay đắng vợ chồng đang hạnh phúc tự nhiên bị người khác phá ngang chưa?” Không biết bao lâu sau, từ trong bóng tối âm u bỗng vang lên một giọng nói vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, cô bừng tình khỏi giấc ngủ say.

“Man Man, con đó à?”

Hà Tĩnh Vũ sờ soạng khắp nơi trong bóng tối, cố tìm nút bật đèn đầu giường, nhưng bàn tay vô tình chạm vào thứ gì đó cứng ngắc, trơn tuột và lạnh lẽo: “Á…”.

Tiếng la hét chói tai vang lên xé toang màn đêm, ánh đèn vàng nhợt nhạt bên trên bỗng sáng lòa chiếu rõ mọi thứ trên giường. Đó là hai bộ lông chim đẫm máu còn dính thêm cả thịt lẫn lộn. Chúng nằm yên lặng song song bên nhau thầm đầy máu ra vỏ gối.

“Cứu tôi với! Có ma!” Người đàn bà kêu lên thất thanh, muốn chạy nhưng chân cứ nhũn ra, run lẩy bẩy lùi sát vào góc tường.

“Thế nào, nhớ ra đây là gì nhanh thế à?” Một giọng cười lạnh lẽo vang dội từ bốn phương tám hướng căn phòng, rồi hai đứa trẻ chầm chậm bước tới từ bóng tối.

“Man… Man.” Mồ hôi lạnh rịn ra thấm ướt váy áo, Hà Tĩnh Vũ sợ hãi nhìn con trai vốn rất hoạt bát đáng yêu của mình, giờ bỗng nhân đôi lên thành hai đứa y hệt nhau, lúc này đang mỉm cười nhìn mình với đôi mắt khát máu nhất mà cô từng biết…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.