Liên Hoa Yêu Cốt

Quyển 7 - Chương 12: Bị dồn đến phát điên



Chân tướng sự việc liệu có thể tàn nhẫn đến mức nào đây? Đây quả là vấn đề đáng để nghiên cứu. Có lúc vẻ đẹp rực rỡ bề ngoài lại ẩn giấu bên trong những sự thật xấu xí bẩn thỉu. Điều này luôn đòi hỏi người ta phải quyết đoán mà lột bỏ lớp mạng đáo đức giả mỏng manh kia, từ đó mới có thể xem rõ khuôn mặt thật của nó.

Cũng giống như Hà Tĩnh Vũ hiện tại đang quẩn quanh lưỡng lự trước cửa ngôi biệt thự nhà họ Lăng chẳng hạn. Lòng dạ rối bời, cô không biết có nên đẩy cánh cửa đang đóng kín trước mặt mà bước vào hay không. Cô chỉ sợ một khi bước vào sẽ bắt gặp đôi mắt lạnh lẽo trong mộng, sợ đứa con hoạt bát ngày nào giờ đã biến thành oan hồn đầy thù hận.

Lo lắng khẽ đẩy cửa, ánh trăng lập tức rọi vào tưới trên mọi thứ trong phòng khách, người đàn bà rón rén bước lên lầu, nhẹ nhàng tiến về phía phòng ngủ của con trai mà không hề chú ý rằng đã quá nửa đêm sao cánh cửa vẫn không hề khóa. Mỗi một bước chân, trái tim lại đập mạnh thêm, cô dường như cảm nhận được đằng sau cánh cửa kia, đứa trẻ đang uốn cong khóe miệng đỏ rực nở nụ cười lạnh lẽo khiến trái tim người đối diện phải đóng băng.

Bỗng nhiên, từ phía cuối cầu thang, nơi căn phòng vốn thuộc về cô giúp việc Tiểu Lan, một loạt những tiếng rên rỉ xen lẫn thở gấp vọng tới thu hút sự chú ý của cô. Trong chốc lát đầu óc Hà Tĩnh Vũ bỗng vụt lên cảnh gian tình đã thấy trên chiếc gương ảo ảnh lúc trước. Lòng cô như bị khuấy động ghê gớm, thúc đẩy bước chân chuyển động về phía đó. Qua khe cửa khép hờ, cô nhìn thấy rõ cảnh tượng khiến người ta kinh tởm đến buồn nôn…

Dưới ánh đèn mờ ảo, trên chiếc giường đơn bé xíu, Lăng Khải Dương, người mang danh chồng cô đang ra sức chơi đùa với thân thể trắng muốt của cô gái trẻ bên dưới, từng tiếng rên rỉ khoái cảm đến thấu xương không ngừng phát ra từ miệng cô giúp việc có khuôn mặt lẳng lơ đầy đào hoa xuân tình. Hai người đang chìm đắm trong niềm đam mê hoang dại không sao giải thoát được nên chẳng ai chú ý đến vị khán giả đang bị cơn ghen xoay vần tới chóng mặt ngoài cửa.

“Con tiện nhân vô liêm sỉ! Tao giết chết mày!” Hà Tĩnh Vũ bất chợt đẩy mạnh cửa phòng, túm lấy chiếc ghế cạnh đó đập thật mạnh vào đôi nam nữ đang vụng trộm giao hoan.

“Á…” Thét lên một tiếng, vội vã đẩy người tình bên trên ra, Tiểu Lan xoay người lăn từ trên giường xuống đất, nhân lúc người đàn bà điên giận đang quay người tìm chồng, bèn chạy vèo xuống dưới nhà như một cơn gió.

“Đứng lại, con đĩ non kia!” Tiện tay tóm lấy cái kéo nằm trên bàn trang điểm, Hà Tĩnh Vũ lúc này đã hoàn toàn mất lý trí, cô gạt phăng sự chống đỡ trong cơn hoảng loạn của chồng, tức tốc đuổi theo cô gái trẻ đã gần tới đầu cầu thang: “Con hồ ly tinh lẳng lơ kia! Xem mày chạy được đến đâu!”.

Thấy Tiểu Lan một chân đã đặt xuống bậc thang, Hà Tĩnh Vũ như thể vừa trúng một lời nguyền quỷ quyệt, cơn giận độc ác bỗng ngùn ngụt bùng lên, liền giơ cao cái kéo trong tay phi thẳng về phía cô gái đang bỏ chạy trong cơn hoảng loạn…

“Cứu tôi với!” Nghe thấy tiếng động sau lưng, Tiểu Lan theo phản xạ quay đầu nhìn. Chỉ trong khoảnh khắc, đầu nhọn kéo đã “phập” một tiếng cắm ngập vào tròng mắt cô giúp việc: “Á…”. Trong cơn đau khủng khiếp, Tiểu Lan bước hụt chân rồi cắm đầu trượt theo từng bậc lăn xuống căn phòng khách tối om bên dưới.

“Rầm, rầm…” Những tiếng buồn thảm gây ra bởi thân người rơi đập xuống nền nhà bên dưới có tác dụng như một cái tát thức tỉnh Hà Tĩnh Vũ đang mê muội. Cô thất thần đổ sụp xuống sàn: “Tôi giết người rồi, tôi giết người rồi, tôi… tôi không cố ý, là các người bức tôi!”. Kinh hoàng ôm lấy đầu, người đàn bà không ngừng run lẩy bẩy.

“Sao thế? Xảy ra chuyện gì vậy?” Bị tiếng ồn đánh thức, bà lão Lăng vội vã chạy tới. Thấy Hà Tĩnh Vũ đang thất kinh hồn vía, bà liền giương bộ mặt chê bai: “Hứ! Cô còn mặt mũi về đây à? Nói cho cô biết, Khải Dương nhà chúng ta có vợ mới rồi, cô ấy à, cứ ngồi đấy mà chờ bị hót đi nhé!”.

“Câm miệng bà lại!” Người đàn bà gào lên, thù hận trừng mắt nhìn bà già xảo quyệt: “Tất cả mọi chuyện đều do bà! Nếu bà không đến đây thì gia đình hạnh phúc của chúng tôi sao lại trở thành thế này! Con hồ ly tinh kia cũng là bà triệu đến, phá hoại tình cảm của tôi và Khải Dương. Bây giờ gây ra án mạng rồi, bà còn ở đấy mà nói bóng nói gió, người đáng chết nhất không phải con đĩ Tiểu Lan mà chính là bà!”.

“Cô… cô dám… dám mắng ta!” Bà lão Lăng trợn tròn đôi mắt, rõ ràng chưa bao giờ ngờ đến việc lại có ngày bị một đứa bề dưới mắng vào mặt những lời khó nghe đến thế: “Ta đánh chết cái đồ không biết trên dưới này!”.

Bà lão tức giận đến thất khiếu xì khói, vội vã lột ngay dép của mình ra, ném thẳng vào mặt Hà Tĩnh Vũ, nhưng ngay lập tức bị đứa cháu trai vừa kịp chạy tới ngăn lại.

“Bà nội, bà đừng làm loạn lên nữa được không? Gây ra án mạng rồi đây này!” Người đàn ông nhìn sang vợ vẫn ngồi đờ đẫn cạnh đó, thở không ra hơi: “Cô còn ngồi đần ra đấy làm gì? Mau xuống xem Tiểu Lan đã chết chưa!”.

“Cái gì? Lan Lan chết rồi, cháu dâu của ta chết rồi?” Như nghe thấy tiếng sét đánh giữa trời quang, bà cụ cứng đờ tại chỗ, liền đó sống chết giằng ra khỏi tay đứa cháu, khua đôi dép đánh tới tấp vào gương mặt thảm thương của Hà Tĩnh Vũ: “Là mày giết Lan Lan, cái đồ ăn tàn phá hại, lại còn giết người, làm nhà tao thành nhà ma ám không cát lợi, mày đền mạng cho cháu dâu tao đi, chết đi!”.

“Bà mới là đồ đáng chết! Con mụ già chỉ giỏi chia rẽ bất hòa! Nếu không có bà, gia đình chúng tôi bây giờ vẫn tốt đẹp!” Vừa mắng vừa cố tránh đòn dép liên tiếp, người đàn bà bất ngờ đẩy mạnh một cái, bà cụ Lăng vốn già cả đứng chẳng vững lập tức loạng choạng ngã ngửa ra, va mạnh đầu vào bức tường phía sau.

“Bà nội!”, Lăng Khải Dương hoảng hốt lao tới đỡ cơ thể mềm nhũn của bà, ánh mắt thình lình đập vào vách tường phía trước, ở đó lù lù một chiếc đinh loại vừa đang đẫm máu tươi, từng giọt, từng giọt nhỏ xuống lòng bàn tay mình: “Bà nội ơi, bà sao rồi? Bà cố lên, cháu sẽ gọi xe cấp cứu!”.

“Không cần đâu, bà ta không cứu được nữa rồi.” Giọng trẻ con pha lẫn tiếng cười sắc lạnh bất chợt vang lên. Ánh đèn vụt sáng xua tan bóng tối cầu thang, Lăng Man Man trong bộ quần áo màu xanh sọc đỏ rộng thùng thình bao lấy thân hình trẻ con bé nhỏ vừa xanh xao gầy guộc vừa cổ quái.

“Man Man, mau gọi xe cấp cứu đi, cụ bị thương rồi!” Người đàn ông cuống quýt không hề nhận thấy vẻ khác lạ ở đứa con trai, chỉ biết ôm riết bà nội mà gào thét.

“Ngươi không hiểu lời ta nói sao? Bà ta chết rồi.” Đứa bé cười u ám tiến đến trước mặt Hà Tĩnh Vũ, đắc ý nhìn người đàn bà: “Thế nào, ngươi bây giờ là hung thủ giết người, nhẹ nhất cũng phải lĩnh án chung thân. Đây chính là báo ứng của ngươi, là sự trả giá cho việc đã giết hại ta và Kiêm Kiêm”.

“Con trai, con nói gì vậy? Cái gì mà báo ứng với không báo ứng?” Sắc mặt Lăng Khải Dương đầy nghi hoặc, khó hiểu nhìn ánh mắt đáng sợ của con trai.

“Con quả nhiên là… xem ra giấc mộng đó là thật rồi.” Hà Tĩnh Vũ run rẩy trốn ánh mắt của Man Man, lặng lẽ quay đầu nhìn chồng mình: “Khải Dương, tất cả tai họa của chúng ta hôm nay đều là kết quả của việc sát sinh hại mệnh hồi đó đấy. Hai bộ lông chim mà mười năm trước chúng ta đem đi đổi lấy tiền, anh còn nhớ chứ? Nếu có thể quay lại, em quyết không bao giờ xúi giục anh bức chết đôi dực điểu bất hạnh đó, nhưng… tất cả đã quá muộn rồi”.

“Ha ha. Bây giờ mới biết muộn thì đã quá trễ! Vào tù mà đền những tội lỗi do nghiệp chướng của ngươi gây ra đi!” Đứa trẻ cười điên dại lôi ra con dao giấu trong túi áo. Chỉ chớp mắt, ánh đỏ nháng lên, con dao nhọn lướt trong không khí một vòng rồi nhanh chóng đâm lút cán vào trúng tim nó.

“Man Man!”, Lăng Khải Dương thét lên vội nhào tới, ôm lấy thân thể đẫm máu của thằng bé: “Vì sao, vì sao??”.

“Chỉ như vậy chúng ta mới có thể về nhà, về ngôi nhà mà chúng ta đã xa rời từ lâu.” Khóe miệng trào ra những giọt máu của loài người, Lăng Man Man dần khép đôi mi: “Tiểu thư Cốc Liên, đừng quên việc cô đã đồng ý giúp bọn tại hạ đấy”.

“Haizzz… Sống có gì vui, chết có gì khổ!” Giữa không trung, Cổ Liên buồn rầu xuất hiện, lặng lẽ nhìn đứa trẻ đang dần chìm vào cõi chết: “Kiêm Kiêm Man Man, ta đến đưa các ngươi về nhà đây”. Tay trái khẽ vung, hai bộ lông chim xinh đẹp lập tức lơ lửng giữa không trung, tỏa ánh hào quang lộng lẫy. Từ thân thể đã tắt thở của đứa bé, hai linh hồn một nam một nữ vô hình bay lên, nhập vào bộ lông chúng đã xa cách quá lâu.

“Man Man!” Thu hồi bộ lông chim, gương mặt Cổ Liên vô cảm nhìn cặp vợ chồng mất con đang gào khóc điên dại.

“Trời tạo nghiệt còn có thể vượt qua, tự tạo nghiệt nhất định không thể sống! Đây là cái giá các ngươi phải trả, ai cũng không thể giúp được, haizzz…” Hàn Cổ Liên khẽ thở dài rồi tan biến giữa không trung đúng lúc vang lên tiếng còi xe cảnh sát từ xa đang tới gần…



Trong Hàn Thiên cốc, từng trận gió lạnh thổi tới, trên chiếc cầu trúc bắc ngang qua hồ, người mặc áo màu thiên thanh đang đứng sừng sững, đôi mắt vốn cô đơn nay bỗng nhấp nháy những tia sáng kỳ lạ, khuôn miệng hình trái tim che phủ bởi lớp vải voan đen khẽ cong lên, thể hiện một niềm vui cực độ.

“Liên Liên, đã đến rồi vì cớ gì còn chưa ra mặt? Lẽ nào vẫn thích chơi trò trốn tìm như hồi nhỏ sao?”, người đàn ông quay lại, mỉm cười nhìn cô bé xuất hiện trên mặt hồ.

“Linh hồn đôi dực điểu trả cho ngươi, hãy đem chúng về Ma vực đi!” Cổ Liên phẩy tay, hai bộ lông chim khẽ khàng rơi vào lòng bàn tay người mặc áo màu thiên thanh: “Có một việc ta muốn hỏi ngươi”.

“Ồ, việc gì vậy?”, để hai bộ lông vào trong tay áo, người đàn ông vui vẻ hỏi.

“Vì sao Như Lai lại nói ngươi chính là ta và ta cũng chính là ngươi, chúng ta vốn là một người?”, nhíu đôi mày, Hàn Cổ Liên nghi hoặc.

“Sau khi tầng phong ấn thứ tư được giải, cô sẽ hiểu ra nguyên nhân. Đồng thời do bị thời gian hao mòn, hàng rào bảo vệ của Như Lai cũng sẽ tự động biến mất. Chỉ là lần này cô sẽ khá đau, thậm chí còn chìm vào giấc ngủ sâu kéo dài hai, ba năm, nhưng ta đảm bảo cô sẽ tỉnh lại trước lúc dương thọ kiếp này kết thúc. Đến lúc đó, thời gian cho tới khi cô trở về Ma vực không còn bao nhiêu nữa.”

“Vậy bây giờ ngươi có thể nói với ta thân phận thật của mình chưa?” Nhìn người thần bí khẽ lật tay lấy ra Ngưng lệ để hóa giải phong ấn trong não, Cổ Liên bỗng trở nên bất an.

“Ha ha… Liên Liên không phải sợ, không đau lắm đâu.” Nhìn thấu nỗi lo lắng của Cổ Liên, người khoác áo thiên thanh nhẹ nhàng an ủi, bàn tay đột ngột ấn sâu Ngưng lệ vào giữa vùng ấn đường của Hàn Cổ Liên.

“Á…” Đầu đau như thể vừa nứt toác ra, trước mắt Cổ Liên bỗng chốc tối sầm, thân thể chới với ngã nhào xuống đất.

“Liên Liên, không sao chứ?” Người đàn ông cúi xuống, đau lòng ôm chặt Cổ Liên đợi cô dần thích ứng trở lại: “Bây giờ ta sẽ nói thân phận của ta”. Giơ tay lột bỏ tấm vải voan đen đã theo bên mình suốt thời gian dài, trước vẻ ngạc nhiên của Cổ Liên, một khuôn mặt đẹp lộng lẫy và tinh tế từ từ hé lộ: “Ta tên Hàn Thiên Liên, là Vực chủ đương nhiệm của Ma vực”.

“Ngươi… ngươi là?... Thiên ca ca?” Bóng tối tràn ngập ý thức, Cổ Liên dần chìm sâu vào giấc ngủ, cảnh vật trước mắt đóng băng lại trên khuôn mặt người áo thiên thanh, một khuôn mặt giống cô đến từng đường nét…

Kết thúc

Thảm án giết người nhà họ Lăng đã gây chấn động toàn bộ giới truyền thông ở Hồng Kông. Sau khi tiến hành điều tra và thu thập hàng loạt chứng cứ, phía cảnh sát đã đưa ra phán quyết cuối cùng: Nghi phạm Hà Tĩnh Vũ phạm tội danh giết người đối với cô giúp việc Tiểu Lan và bà cụ Lăng, bị tuyên án tử hình hoãn thi hành án trong ba năm, nghi phạm Lăng Khải Dương thú nhận tội giết con trai mình là Lăng Man Man, đồng thời trên hung khí cắm trong thi thể cũng phát hiện được dấu vân tay tương ứng với nghi phạm, nhưng nguyên nhân cho hành động đó thì từ đầu đến cuối Lăng Khải Dương nhất định ngậm miệng không khai. Vì điểm khúc mắc ấy nên tòa án tạm thời tuyên án tù chung thân đối với nghi phạm Lăng Khải Dương, đợi sau này điều tra rõ chân tướng sự việc sẽ tiếp tục thụ lý. Thế nhưng, bị giam trong tù nửa năm, hai vợ chồng nhà họ Lăng bỗng cùng có biểu hiện tâm lý thất thường. Sau khi đưa vào bệnh viện tâm thần, rất nhiều bác sĩ và y tá đã tận mắt nhìn thấy hai người thường ngửa mặt lên trời, không ngừng kêu lớn:

“Mau nhìn kìa! Đôi dực điểu, đôi dực điểu không thể bay…”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.