Liên Hoa Yêu Cốt

Quyển 7 - Chương 3: Ủy thác



Những điều bất ngờ luôn như thế, bạn vĩnh viễn không bao giờ biết được nó sẽ đến khi nào và ở đâu. Cũng giống như vô số biến cố mà nhân sinh vẫn trải qua, nó có thể dễ dàng thay đổi toàn bộ những điều bạn đang có trong bất cứ tình huống nào.

Giờ khắc này, Cổ Liên đang ung dung thưởng thức vị trà Phổ Nhĩ thượng hạng, thái độ hết sức trầm tĩnh đối với vị khách quý đến bất ngờ này.

“Người xuất gia không bao giờ quanh co. Thích Ca Mâu Ni, xin ngài cứ nói thẳng nói thật! Khiến ngài phải nhọc công hạ phàm, chắc hẳn chuyện phong ấn trong đầu con phải quan trọng lắm.” Đưa mắt nhìn vị lão giả cũng đang thưởng trà giống mình bên bàn, đôi đồng tử của Hàn Cổ Liên lộ ra những tia âm u lạnh lẽo: “Ngài có thể nói vì sao lúc đầu phải phong ấn ký ức của con không? Lẽ nào thực sự liên quan đến cái chết của mẹ con?”.

“Được, dù sao việc đã đến nước này, ta sẽ nói với con”, Như Lai khẽ thở dài nhìn cô bé trước mặt: “Năm tầng phong ấn này là ta tự tay thêm cho con, nhưng mục đích hoàn toàn không phải nhằm giấu giếm sự thực nào cả. Năm đó Mị Gia dã tâm ngập tràn, mưu đồ chiếm lĩnh tam giới. Ta và Ngọc Hoàng đã nhân nhượng rất nhiều lần, nhưng bà ấy không những không biết hối cải, mà còn dấy quân tiến đánh Thiên đình. Trong tình huống bất đắc dĩ, chúng ta mới phải tiêu diệt toàn bộ Ma tộc, nhưng không ngờ mẹ con lại nuôi mối hận điên cuồng với Thiên giới. Bà ấy đã truyền mối thù sang cho con. Nếu không có sự hạn chế của phong ấn, vào thời điểm tu thành hình người, con sẽ bước trên con đường Ma giáo. Mà Phật duyên bẩm sinh trong con một khi bị Ma tính thay thế thì toàn toàn tam giới sẽ chỉ là sinh linh lầm than, máu chảy thành sông. Đó có phải điều con mong muốn không?”.

“Ha… Muốn hay không đâu còn là điều con có thể quyết định nữa. Như ngài đã nói mọi vật đều có số kiếp, đã là số kiếp thì trong tam giới ai tránh được đây. Như Lai, ngài tự bịt mắt không chịu đối mặt với thực tế, thậm chí còn dựa vào phong ấn để bưng bít ký ức của con, thế phỏng có ích gì? Vận mệnh đã sớm được định sẵn ở một nơi nào đó, con có thể trốn tránh được chốc lát nhưng thử hỏi liệu trốn tránh được cả đời không? Lẽ nào người có thể thấu suốt vạn vật thế gian như ngài lại không hiểu cái đạo lý đơn giản ấy?” Cổ Liên đặt cốc trà trên tay xuống, lặng lẽ nhìn Phật Tổ: “Người đó nói chín năm trước trên Thiên đình ngài đã thực hiện một thần chú với con, vì sao vậy?”.

“Aizzz… Khi ấy lão nạp quá sơ ý, không hề phát hiện ra Nhẫm Nhiễm đã biết thân thế của con. Năm ấy, cơ thể con mới chưa đầy ba tuổi, nếu quá kích động dẫn đến khai mở thần chú thì thân thể non nớt đó sẽ không chịu đựng nổi, cho nên ta phải thêm hàng rào bảo vệ cho con, giúp con có thêm mười năm vô ưu nữa.”

“Hóa ra là vậy.” Đứng dậy bước về phía Như Lai, giọng Hàn Cổ Liên trở nên gấp gáp: “Như vậy… liệu ngài có thể cho con biết, cha con là ai và ông hiện tại đang ở đâu không?”.

“A di đà Phật! Cha con, nguyên là Nạp Y La, vị tôn giả chí thượng của Phật giới. Hơn năm vạn năm trước cha con đã bỏ đi theo Mị Gia mẹ con, hiện đã qua đời.” Đôi tay Phật Tổ chắp vào nhau, ánh mắt dâng đầy bi thương.

“Đã mất rồi? Cũng tốt, đỡ cho mẹ con phải cô quả một mình.” Đôi mắt cay cay, không biết đã nhòe đi tự lúc nào, Cổ Liên quay người muốn ngồi trở lại chỗ ban nãy trên ghế, nhưng đã chẳng nhìn rõ gì nữa: “Lần này ngài xuống trần để phong ấn lại ký ức của con chăng?”. Không biết bao lâu sau, Cổ Liên cuối cùng cũng gạt đi những giọt lệ nhòa, hồi phục vẻ mặt ban đầu, chỉ đôi mắt vẫn còn đo đỏ.

“Không, con đoán sai rồi, ký ức của con tạm thời đã không thể phong ấn lại nữa. Ta đến là muốn nhắc nhở con, thời gian này phải hết sức cẩn thận.” Đưa mắt nhìn bầu trời u ám ngoài cửa sổ, đôi mày Như Lai khẽ nhíu: “Thời gian gần đây ở nhân gian thường vô cớ xuất hiện mưa lớn và bão tuyết. Ta hoài nghi có yêu quái đã thâm nhập xuống nơi này, nên bấm đốt thăm dò đến tận những vùng tối tăm nhất, kết quả là bói ra được một chuyện tày trời”.

“Chuyện gì mà quan trọng đến mức ngài phải mất công giáng trần?”, Cổ Liên ngạc nhiên hỏi. Phật Tổ trước giờ vẫn luôn bình thản, lẽ nào việc này thực sự không tầm thường?

“Mười năm trước, một đôi dực điểu đến từ Ma thành bị kẹt lại ở trần gian. Trong một dịp hết sức tình cờ, cặp tình nhân trẻ phát hiện ra đôi chim, liền bị lòng tham làm cho mù quáng mà bức hại khiến hai linh điểu không có cách nào, đành tự kết liễu sinh mạng của mình.”

“Đúng là tạo nghiệt!”

“Không sai, chính là tạo nghiệt. Việc này nếu kết thúc ở đó thì báo ứng đối với họ cũng chưa đến nỗi quá nặng nhưng…” Phật Tổ đau buồn thở dài, đôi mày nhíu lại càng sâu: “Nhưng bọn họ chẳng những không biết hối cải, còn tàn bạo lột lấy bộ lông đôi dực điểu đem bán, kết quả là tự mình chuốc lấy tai họa tày trời”.

“Đáng đời! Ác độc như vậy chết cũng đáng. Sao ạ? Phật Tổ muốn cứu họ ư?” Có vẻ khó hiểu, Cổ Liên nhìn khuôn mặt mịt mùng u ám của Như Lai, hiếu kỳ hỏi.

“Luật trời tuần hoàn, nhân quả báo ứng, quy luật này không ai có thể vi phạm, nhưng vấn đề là báo ứng cũng không thể đi quá xa.”

“Ngài nói vậy là sao? Con không hiểu, báo ứng cũng có cấp độ ư?”

“Aizzz… Cổ Liên, có điều này con không biết. Đôi chim đó sau khi chết oan hồn không tan, chúng lợi dụng sơ suất của quỷ canh âm ty đã nhảy vào lục đạo luân hồi chuyển kiếp đầu thai vào làm con của cặp vợ chồng kia. Thử hỏi thiên hạ làm sao có đạo lý con cái báo thù cha mẹ chứ, đó chẳng phải làm loạn Tam cương Ngũ thường hay sao? Cho nên…”, Như Lai ngừng lời, ánh mắt chăm chú nhìn Cổ Liên: “Cho nên lão nạp muốn nhờ con đi cứu rỗi hai sinh linh hiện đang bị hận thù khống chế đó, chỉ cần chúng ít nhiều có thể từ bỏ ý định báo thù là được rồi”.

“Thiên giới hết người rồi hay sao? Sao lại phải là con chứ? Như Lai, ngài đang tính toán nước cờ gì đây?” Nghe hết lời Phật Tổ, Cổ Liên cười nhạt, ánh mắt hiện rõ khinh thường.

“A di đà Phật, nếu con làm được việc này thì công đức vô lượng. Đến lúc ấy con không cần tái nhập luân hồi mà có thể quay về Thiên đình ngay. Lẽ nào con quên ở thế gian này con vẫn còn bốn năm dương thọ? Hơn nữa thân phận con đặc thù, có sự ra mặt của con, cơ hội thành công không được mười thì cũng phải lên tới tám chín phần.”

“Hừ! Thân phận đặc thù?”, Cổ Liên mỉm cười, nhẹ nhàng gật đầu: “Nói như vậy nghĩa là ngài thừa nhận thân phận của con vốn là chủ nhân Ma vực hạ giới phải không? Xem ra người đó nói không sai, con chưa bao giờ thuộc về Thiên đình cả!”.

“Thành tiên hay thành quỷ chỉ khác biệt trong ý niệm của con thôi”, Phật Tổ nhướn mày thở dài: “Nhưng ta tin con đã kế thừa được tuệ căn của sư đệ Nạp Y La, thì sẽ không thể dễ dàng bị Ma tính chế ngự. Ta đã từng nói con là đệ tử có tư chất nhất trong Phật giới, không chỉ vì con là con gái của một tôn giả chí thượng mà còn vì năng lực học hỏi nghiên cứu Phật pháp của con mạnh hơn bất cứ vị tiên gia nào. Chỉ cần bình an vượt qua thiên kiếp của mình, con nhất định sẽ trở thành một bậc chí tôn mới của Phật giới”.

“Thành bậc chí tôn mới hay không đối với con chẳng có ý nghĩa gì hết, nhưng con nhận lời ngài. Việc đôi dực điểu đó con sẽ cố hết sức, có điều xin đừng kỳ vọng bọn chúng sẽ từ bỏ hoàn toàn ý định báo thù. Điều con có thể làm chỉ là thức tỉnh và xoa dịu chúng, nếu đôi chim vẫn nhất quyết giữ nguyên ý định, con cũng không thể làm gì hơn.” Đưa tay xoa hai bên thái dương đã bắt đầu phát đau, Cổ Liên mệt mỏi dựa vào thành sô pha: “Rốt cuộc thì Phật Pháp vô biên, nhưng khó mà cảm hóa được kẻ ác”…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.