Liệt Hỏa Như Ca

Quyển 2 - Chương 14



Trong lòng đất tối tăm, quanh năm không thấy ánh nắng.

Sông ngầm lẳng lặng chảy xuôi, ánh sáng của ngọn đuốc trên vách đá phủ một tầng màu sắc tươi sáng lên những thứ bày biện trong phòng. Màn sa mềm mại, gương đồng rực rỡ, cạnh giường có điêu khắc những họa tiết ưu nhã, lư chứa cỏ thơm bằng ngọc xanh, thảm sàn tinh xảo của xứ Ba Tư, gian phòng này quả thực còn xa xỉ hơn cả hoàng cung.

"Ám Dạ Như Ca ... cái tên tuyệt đẹp ..."

Khẽ lắc lắc chất rượu trong suốt chứa trong chén hoàng kim, đôi môi của Ám Dạ La cong lên hé ra một nụ cười tà mị: "Người mỹ lệ thế này, chết đói thật đáng tiếc biết bao."

Như Ca ngồi bên cạnh giường, tấm lưng vươn thẳng, đôi môi mím chặt quật cường.

Từ lần ám sát thất bại ngày ấy, nàng bị bắt tới Ám Hà cung cũng đã bốn ngày. Ám Dạ La tuyên bố với trên dưới toàn cung, thân phận của nàng là công chúa, tên gọi là Ám Dạ Như Ca. Ám Dạ Như Ca, cái tên kỳ quái, nhưng nàng cũng chẳng thèm để ý điều này. Giờ đây điều mà nàng quan tâm chính là, Ngọc Tự Hàn, Tuyết và Chiến Phong đang ở đâu, tình hình của bọn họ thế nào?

Nàng đã từng hỏi Ám Dạ La.

Trong nụ cười mang theo vẻ nham hiểm, Ám Dạ La nói bọn họ tự có chỗ cần phải đi.

Tâm tư của nàng nặng nề tận đáy lòng.

"Hãy thả bọn họ ra. Ám sát ngươi là chủ ý của ta, muốn như thế nào thì đều tùy ngươi."

Ám Dạ La khẽ nâng cằm nàng lên: "Thế nào cũng được à?"

"Đúng!"

Y chậm rãi cúi đầu xuống, ghé sát vào môi nàng, hơi thở phả ra nói: "Hôn môi được không? Ôm ngươi được không?"

Như Ca quay ngoắt đầu đi!

Ám Dạ La cười ầm lên, mang theo vẻ xem thường và bỡn cợt: "Ngươi cho rằng bản thân là ai chứ? Chỉ là mọc ra một khuôn mặt giống hệt nàng mà ngươi tưởng có thể cò kè mặc cả với ta sao?"

"Ngươi sai rồi!" Như Ca nhìn thẳng vào y: "Ta không chỉ có gương mặt giống hệt nàng, mà ta còn mang trong người huyết thống của nàng."

Ánh mắt của Ám Dạ La nheo lại.

"Nếu như ngươi làm thương tổn tới bọn họ, như vậy ta sẽ làm cho nữ nhân mà ngươi yêu nhất hoàn toàn biến mất khỏi cõi đời này, một tia huyết mạch cũng không lưu lại."

Hai mắt của Như Ca hiện lên vẻ quyết tâm nghiêm túc.

Ngay sau đó nàng bắt đầu tuyệt thực.

"Sau khi ngươi chết, ta có thể đem tấm thân mỹ lệ của ngươi đi làm tiêu bản." Ám Dạ La ưu nhã hít ngửi hương rượu: "Đặt trong một cái quan tài thủy tinh chứa đầy hoa tươi, mỗi giờ mỗi khắc đều có thể thưởng thức, lại không cần phải trao đổi điều kiện gì cả, như vậy chẳng phải thập toàn thập mỹ hay sao?"

Thể lực của Như Ca bị xói mòn từng chút từng chút một, cái đói và mệt mỏi khiến giọng của nàng trở nên rất nhẹ: "Đúng, thập toàn thập mỹ. Hiện tại ngươi có thể động thủ ngay, không cần phải đợi đến sau khi ta chết."

Ngón tay Ám Dạ La siết chặt lại.

Như Ca ngẩng đầu, ánh mắt bình tĩnh: "Nếu ngươi không muốn ta chết đói, hãy đồng ý với điều kiện của ta."

Ám Dạ La bỗng mỉm cười: "Hình như ngươi cực kỳ quan tâm tới chuyện sống chết của bọn họ."

"Đúng!" Nàng không cần giấu diếm.

"Lẽ nào ngươi không có nghi ngờ gì sao? Vì sao trước khi chuyện đó xảy ra ta lại biết kế hoạch của các ngươi?" Ám Dạ La xoay xoay chén rượu, hương rượu thơm nức tỏa ra khắp phòng: "Ta biết ngươi sẽ dùng dao găm đâm lén sau lưng ta, ta biết Chiến Phong giấu mình trong khe suối, ta cũng biết Tuyết trên một sườn núi xa xa."

Như Ca khẽ giật mình.

Nàng luôn cho rằng vì công lực Ám Dạ La quá mức thâm hậu.

"Cho nên, đệ tử của Ám Hà cung đã vây đánh Tuyết trên sườn núi, khiến cho lực công kích của hắn giảm đi nhiều; còn cú đánh bất ngờ của ngươi và Chiến Phong cũng biến thành một trò vụng về."

Y phục màu đỏ của Ám Dạ La phảng phất như mang theo mùi tanh của máu.

"Ngươi không hiếu kỳ một chút nào ư? Đến tột cùng là như thế nào mà ta lại biết được kế hoạch của các ngươi?"

Như Ca nắm chặt bàn tay đang run rẩy.

"Ngươi muốn nói cái gì?"

Ám Dạ La rất thoả mãn khi chộp được sự run rẩy trong giọng nói của nàng, y cười lớn nói: "Là có người đã bán đứng các ngươi!"

Hô hấp của Như Ca dừng lại.

"Muốn biết là ai không?" Ám Dạ La tựa như đang chơi trò mèo vờn chuột.

Như Ca nhắm mắt lại, nàng hít thật sâu trấn áp sự hỗn loạn trong ngực xuống. Một lát sau nàng nói: "Ta không muốn biết. Bởi vì sẽ chẳng có ai làm vậy cả."

Ám Dạ La lắc đầu nói: "Ôi, đứa trẻ đáng thương, chính kẻ mà ngươi toàn tâm toàn ý tin cậy đã bán đứng ngươi, còn ngươi lại vẫn cứ muốn đi cứu bọn họ. Đến tột cùng ngươi là đáng thương hay là đáng cười đây?"

"Kẻ đáng thương chính là ngươi. Phỏng chừng ngươi chưa từng toàn tâm tin cậy một người nào, cho nên mới luôn luôn cô đơn."

Trái tim của Ám Dạ La nhói lên như bị đâm một phát.

Khuôn mặt y có phần co rúm lại, con ngươi dần dần trở nên đỏ ngầu: "Trên đời vốn không có người nào đáng tin cả! Mỗi người đều ích kỷ và tàn nhẫn, vì hạnh phúc của bản thân, dù là người thân cận bao nhiêu đi nữa cũng đều có thể xuống tay làm hại nhau!"

Như Ca không muốn tranh cãi những điều này cùng y.

"Nếu như ngươi ăn cơm, ta sẽ nói ngay cho ngươi biết là ai đã bán đứng các ngươi."

Như Ca thản nhiên cười: "Ta đã nói rồi, ta không muốn biết, bởi vì sẽ chẳng có ai làm vậy cả."

Sự khinh thường trong nụ cười của nàng khiến cho lòng đố kỵ của Ám Dạ La lồng lộn lên. Bỗng nhiên y muốn dùng tất cả thủ đoạn để xé bỏ đi cái vẻ ngoài bình tĩnh của nàng. Y muốn xem xem, khi phải đối mặt với tàn khốc là lạnh lẽo thì nàng có đau đến mức rỉ máu hay không?

Chu sa ở giữa chân mày khẽ nhướng lên, Ám Dạ La nhẹ nhàng nói:

"Ngươi biết không? Điều tàn nhẫn nhất thế gian không phải là chưa từng đạt được thứ gì, mà chính là đã từng đạt được tất cả, thưởng thức qua mùi vị hạnh phúc, sau đó lại mất đi. Một người từ bé không nghe được âm thanh, không thể bước đi, y sẽ không cảm thấy thống khổ. Nhưng mà bỗng nhiên có một ngày, y có thể nghe được tiếng chim hót, tiếng lay động của đóa hoa đầu cành; có thể nghe được người yêu gọi tên mình; có thể bước đi bằng chính đôi chân của mình, thậm chí có thể cõng người yêu đi đường núi trong đêm...."

Như Ca trợn mắt nhìn y, máu của nàng chầm chậm ngưng đọng lại.

"Vì sao đột nhiên hắn lại trở nên khỏe mạnh, ngươi thực sự chưa từng có nghi ngờ sao?" Ám Dạ La mỉm cười nhẹ nhàng như "độc xà thổ tín".

Máu ngưng đọng phảng phất như là bị đóng băng, trong mắt Như Ca lóe lên một tia hoảng loạn: "Không thể nào! Ta tin tưởng sư huynh! Huynh ấy sẽ không làm chuyện như vậy!"

"Ngươi hiểu bao nhiêu về hắn chứ?"

"Ta và huynh ấy lớn lên cùng nhau từ nhỏ!"

"Như vậy, ngươi có biết hắn yêu ngươi sâu sắc nhường nào không?"

Như Ca mở to hai mắt.

"Hắn luôn không dám biểu lộ đối với ngươi, là bởi vì tự ti về khuyết tật của bản thân, trận đánh tại khu rừng ở Vũ Di sơn, hắn càng thêm thấm thía sự tàn phế của bản thân, thậm chí không cách nào bảo vệ sự an toàn cho ngươi. Thế là hắn đã bằng lòng với điều kiện của ta."

Trong ánh lửa bập bùng, nụ cười của Ám Dạ La cũng ẩn hiện lúc sáng lúc tối:

"Ta cho hắn một thân thể khỏe mạnh, hắn giúp ta giành lấy thiên hạ. Mặc dù hắn đã bán đứng các ngươi, thế nhưng ta đã đáp ứng với hắn là không làm thương tổn đến tính mạng của ngươi."

Trước mắt Như Ca như có hàng nghìn hàng vạn tia chớp bùng nổ!

Nàng cứng đờ trên mặt đất, thân thể không kiềm nổi bắt đầu run rẩy: "Không có khả năng! Ta không tin ngươi! Ngọc sư huynh sẽ không làm chuyện như vậy! Tuyệt đối không có khả năng!"

Ngọc sư huynh là người chính trực thiện lương cao quý nhất thiên hạ, nhất định sẽ không vì lòng ích kỷ cá nhân mà làm ra chuyện xấu xa như vậy!

Nàng tin tưởng y!

Y quyết không thể làm như vậy!

Ám Dạ La nhìn nàng, cao giọng cười nói: "Nếu không tin thì sao ngươi lại run rẩy thế kia? Ngọc Tự Hàn chẳng qua cũng là con người bình thường, nên tự nhiên là y có lòng tham. Như vậy thì ngươi cảm thấy đau khổ sao? Con người yếu đuối thật, chẳng qua y chỉ bán đứng các ngươi, còn chưa có cầm đao tự tay đâm vào ngực ngươi, vì sao ngươi phải tái nhợt mặt và run rẩy môi như thế?"

Ngực Như Ca như bị liệt hỏa thiêu đốt:

"Ta không tin. Trừ phi hắn chính miệng thừa nhận."

Ám Dạ La liếc xéo nàng, hắn cảm thấy khoái trá trước sự thống khổ của nàng:

"Được, vậy để ngươi gặp Ngọc Tự Hàn một chút."

Rượu ngon.

Mỹ nhân.

Điệu múa tuyệt đẹp, vòng eo mảnh mai, tiếng đàn sáo mê hoặc lòng người, rượu bồ đào sẫm đỏ dập dờn trong chén thủy tinh. Các vũ công tung tăng nhảy múa, lượn lờ xung quanh một nam tử áo xanh giữa buổi tiệc, các nàng sóng mắt như tơ, quyến rũ dịu dàng như thể chảy nước.

Nam tử áo xanh không uống rượu mà chỉ khoan thai thưởng trà.

Giữa chân mày y tựa như có vầng sáng nhàn nhạt, một cỗ khí chất điềm đạm cao quý không giận mà uy nghiêm. Khuôn mặt hơi tái nhợt, thân thể thon dài cũng không thấy cường tráng là bao, trên khóe môi hé ra một nụ cười mỉm dửng dưng tĩnh mịnh. Y đáng lẽ vốn là người rất dễ gần, thế nhưng cái loại uy nghiêm tự nhiên tỏa ra từ trong người như thế khiến cho đám vũ công mỹ nữ không dám chòng ghẹo suồng sã quá đáng.

Khác với cung chủ Ám Dạ La, uy nghiêm của Ám Dạ La là đến từ công lực thâm hậu khó dò và tính cách âm tình bất định. Còn sự uy nghiêm của y lại đến từ khí tức cao quý xa hoa, khiến người khác tự ti mặc cảm.

Một vũ công đưa một quả lê thơm mát đã tước vỏ đến bên miệng y, ngữ khí mê hoặc nói:

"Chàng yêu, nếm thử quả lê này xem có ngọt không?"

Hương trà lựng lờ, nam tử áo xanh làm như không nghe thấy, tay phải nắm nhẹ chung trà, ánh mắt xa xăm hờ hững, giống như đang suy nghĩ gì đó.

Từ ngoài cửa vang lên một tràng tiếng bước chân gấp gáp.

Rèm châu lấp lánh bỗng nhiên bị vén lên, một bóng người áo đỏ rực rỡ xông vào, nàng hô lên một tiếng kinh ngạc rồi chạy về phía nam tử áo xanh giữa vòng vây của đám vũ công:

"Sư huynh!"

Nam tử áo xanh đó chính là Ngọc Tự Hàn.

Thân thể y trà xuống bàn rượu, không hề đáp lại nàng.

Như Ca giật mình sững sờ, từ nhỏ đến lớn nàng chưa từng thấy sư huynh lạnh lùng như vậy bao giờ, nên bước chân không khỏi khự lại.

Ám Dạ La đi đến, vỗ tay cười nói: "Một đôi tình nhân gặp mặt, sao lại không ôm nhau thắm thiết nồng nhiệt chứ? Hay là do đám vũ công xinh đẹp mê người, cho nên Tĩnh Uyên vương có lòng khác rồi chăng?"

Như Ca tự nói với bản thân không nên để ý tới những lời của Ám Dạ La, nhưng mà thần thái của Ngọc Tự Hàn khác hẳn với mọi khi khiến cho trong lòng nàng không thể không sinh nghi.

Có điều, câu hỏi đầu tiên chất chứa trong lòng khi vuột khỏi khóe môi nàng vẫn là như cũ ...

"Sư huynh, huynh có khỏe không?"

"Vẫn khỏe!"

Đám vũ công mỹ nữ cười duyên dáng, tranh nhau rót trà cho Ngọc Tự Hàn, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn nàng một chút, làm cho nàng nhận ra câu hỏi kia thật buồn cười biết bao.

"Chiến Phong và Tuyết ở đâu?"

"Không biết!" Câu trả lời thật dửng dưng.

"Huynh .... không cùng bọn họ ở một chỗ sao?"

"Không!" Câu trả lời ngoại trừ lãnh đạm còn mang theo một chút bực bội.

Hai tay Như Ca dần dần run rẩy, nàng hít sâu rồi hỏi: "Huynh ... tai và hai chân của huynh làm sao mà khôi phục được vậy?"

Ngọc Tự Hàn cúi xuống khẽ thổi chung trà, thản nhiên cười khổ:

"Ám Dạ La hẳn đã nói cho nàng rồi!"

Hàn ý đầy ngực!

Như Ca như chôn thân vào nơi lạnh lẽo băng thiên tuyết địa.

Yết hầu của nàng co rút từng trận!

Ám Dạ La liếc xéo Như Ca, nói: "Còn cần hỏi tiếp nữa không?"

Như Ca cố sức hít thở, chỉ cảm thấy một trận đau đớn rét buốt trong tim phổi, nàng gắt gao nhìn chằm chằm Ngọc Tự Hàn, ánh mắt mang theo tuyệt vọng và thống khổ:

"Là ngươi đã bán đứng chúng ta sao?"

Ngọc Tự Hàn một hơi uống cạn chung trà, lạnh lùng đáp:

"Đúng!"

"Vì sao?"

"Bởi vì một người khỏe mạnh thì vẫn hơn bị tàn phế mấy trăm lần." Ngọc Tự Hàn cười khổ nói tiếp: "Hôm nay ta mới phát hiện ra, đáng lẽ ta có thể có rất nhiều lựa chọn, nàng không hề là điều quan tâm duy nhất của ta." Một vũ công ngồi xuống đùi y rồi hôn lên cổ y một dấu môi đỏ tươi, sau đó đắc ý liếc nhìn Như Ca.

Như Ca ngây người một lúc lâu.

Rốt cục nàng mang theo khuôn mặt tái nhợt tiến tới.

Nàng dừng lại trước mặt Ngọc Tự Hàn, đưa tay lên giật đứt sợi dây màu đỏ trên cổ mình. Sợi dây mềm dai màu đỏ, phía trước trĩu xuống một cái bạch ngọc "ban chỉ"(cái nhẫn to đoành đeo ở ngón cái, là vật trang sức của nam giới, có nguồn gốc từ phép bắn cung) khắc họa tiết rồng. Nàng đưa trả nó vào tay y, run run nói:

"Từ nay về sau, ta không có người sư huynh như ngươi."

Ngọc Tự Hàn cúi đầu, nhìn bạch ngọc ban chỉ, nhớ tới nụ hôn buổi sớm rất lâu trước kia, môi y tái nhợt, nói:

"Phải! Ta là nỗi sỉ nhục của Liệt Hỏa sơn trang."

Như Ca nhìn y lần cuối rồi chạy vội ra ngoài, khoảnh khắc xoay người lại nước mắt nàng tuôn ra như mưa.

Thấy nàng rời đi, Ngọc Tự Hàn nhắm mắt lại, môi y tái nhợt tựa như cánh hoa hạnh ướt sũng vì mưa lạnh.

Y ngồi im trầm mặc.

Uống trà hết chén này đến chén khác.

Ám Dạ La phất tay lệnh cho các nàng vũ công lui ra ngoài, rồi rảo bước về phía Ngọc Tự Hàn, chu sa giữa chân mày nhướng lên khoái trá: "Đau lòng sao?"

Ấm trà đã trống rỗng, Ngọc Tự Hàn ngẩn ngơ mân mê chung trà nhẵn nhụi.

"Nàng sẽ không biết, ngươi là sợ ta làm thương tổn tới nàng nên mới bày trò hí lộng nàng như vậy. Vốn không phải là bán đứng gì cả, công lực của Tuyết chỉ còn lại có hai phần so với trước, có đến mười cuộc ám sát như Chiến Phong và Như Ca cũng không làm thương tổn nổi một đầu ngón tay của ta. Thiên hạ này, ta đã không còn đối thủ nữa!"

Ám Dạ La cười ầm rung cả người, khiến cho bộ huyết y tung bay: "Thế nhưng chỉ là một lời nói dối nho nhỏ thôi, nàng ta đã lập tức tin. Ha ha ha ha, thế gian này đâu thể tín nhiệm loại yếu đuối này!"

Ngọc Tự Hàn vẫn trầm mặc.

Ám Dạ La cúi xuống chăm chú nhìn y, ánh mắt tà mị đa tình: "Ngày hôm nay là ngày cuối của giao ước, ngươi đã có quyết định chưa? Phải chăng muốn ta thu hồi sự khỏe mạnh của ngươi, một lần nữa trở lại thân thể tàn phế nguyên bản hay sao?"

"Ngày cuối cùng ....." Ngọc Tự Hàn lẩm nhẩm.

"Nếu đổi lại là mười ngày trước, nhất định ngươi sẽ cự tuyệt đề nghị của ta mà không cần nghĩ ngợi, nhưng mà bây giờ ngươi đã do dự."

"......."

"Khi ngươi đang hưởng thụ tư vị khỏe mạnh mà bỗng biến trở lại tàn phế tai không thể nghe chân không thể đi, quả thực là còn thống khổ hơn cả chết."

Ngọc Tự Hàn cười khổ.

Trong mắt Ám Dạ La lóe lên vẻ kỳ dị: "Khi ngươi trợ giúp ta giành được thiên hạ, ta hứa sẽ cho ngươi có được thân thể khỏe mạnh trọn đời."

"Ta cần một thân thể khỏe mạnh trọn đời để làm gì chứ?" Nếu như nàng chỉ có hận đối với y, như vậy sống có lâu nữa cũng chẳng có ý nghĩa gì.

"Ta còn có thể giao Như Ca cho ngươi." Ám Dạ La lại tiếp.

Thân thể Ngọc Tự Hàn khẽ rung lên.

"Ta có thể khiến cho nàng yêu ngươi, khiến cho trong lòng nàng không có nam nhân nào khác, chỉ có yêu mình ngươi thôi."

"Ngươi không thể làm được."

"Nếu như có thể có thể làm được thì sao?" Ám Dạ La mềm mỏng dụ dỗ y.

Ngọc Tự Hàn siết chặt nắm tay, chung trà vang lên tiếng vỡ, mảnh vỡ đâm vào ngón tay y, máu tươi rỉ ra.

******o0o********

Đêm khuya, Ngọc Tự Hàn lại gặp Như Ca lần nữa.

Nàng mặc một bộ áo lụa mỏng manh, chủ động đẩy của phòng yra rồi tiến vào, dưới ánh lửa chiếu rọi, mặt nàng như hoa đào, sóng mắt lưu động. Nàng tựa như một trận gió cuốn tới khiến người ta chìm đắm mê say, khẽ ngồi xuống cạnh giường, dùng bàn tay ấm áp vuốt ve khuôn mặt y.

Ngọc Tự Hàn kinh hãi.

Đây không phải Như Ca mà y quen biết.

Y muốn đẩy ra nàng.

Như Ca lại ôm lấy y, dịu dàng ngả đầu lên bụng y.

Giọng nói của Ám Dạ La từ trong bóng tối vang lên:

"Bây giờ nàng thuộc về ngươi đấy."

Ngọc Tự Hàn cả giận nói: "Ngươi đã làm gì nàng?" Trong vòng tay của nàng, y cảm thấy một luồng nhiệt khí từ bụng dưới bốc lên.

"Chẳng qua nàng chỉ dùng một chút thuốc mà thôi, không có ngươi, nàng sẽ chết đó."

"Đưa thuốc giải ra cho ta!"

Ám Dạ La làm như không nghe thấy, cười to nói: "Ngươi để cho nàng chết hay là muốn có nàng?"

Nói xong y liền biến mất trong bóng tối vô tận.

Trong hơi thở của Như Ca mang theo hương thơm khiến người ta say mê:

"Sư huynh ....."

Ngọc Tự Hàn giật mình: "Muội biết huynh là ai?" Người bị hạ thuốc mê thường đều là thần trí hỗn loạn mà.

Ánh mắt Như Ca mê đắm mà ướt át, hai gò má ửng đỏ"

"Ngọc sư huynh .... Huynh là Ngọc sư huynh mà muội yêu nhất ... Muội muốn cùng Ngọc su huynh vĩnh viễn bên nhau ... vĩnh viễn không phân ly ...."

Ngọc Tự Hàn rên rỉ một tiếng, ôm lấy nàng.

Thân thể nàng nóng bừng, ngọ nguậy không chịu yên trong lòng y, hơi thở ngày càng dồn dập: "Ở khu rừng đó ... không được gặp sư huynh ... rất nhớ rất nhớ su huynh ... vĩnh viễn đừng nên rời khỏi Ca nhi ... có được không?...."

Thì ra ký ức của nàng vẫn giữ nguyên sau trận chiến đó ở Vũ Di sơn Chương Thụ lâm.

Nàng liếm môi khó chịu, yết hầu khô khốc nói: "Sư huynh .... Ta nóng quá .... Nóng quá ....."

"Ca nhi ..." Ngọc Tự Hàn định gỡ cánh tay của nàng ra: "Huynh đi tìm thuốc giải cho muội." A, bị nàng ôm lấy, kích thích tột cùng như muốn thoát ra khỏi lý trí.

Như Ca cực kỳ khó chịu, bị ngọn lửa cuộn trào trong thân thể thiêu đốt đến mức không thể đứng ngồi yên ổn, chỉ có ôm lấy y, ở trong lòng y mới cảm thấy thoải mái một chút.

"Đừng rời khỏi ta!"

Nàng giãy dụa la hét, ngẩng phắt đầu lên, lại đúng lúc đụng phải khuôn mặt lo lắng quan tấm của y.

Đôi môi nóng bỏng khẽ chạm vào cặp môi trong mát.

Nàng phảng phất như người khát nước đã lâu, ra sức hôn ngấu nghiến.

Ngọc Tự Hàn bị nàng đè ở trên giường!

Hơi thở nàng đầy hương thơm, giống như ma thuật mê hoặc y, cái lưỡi ngọt ngào hôn y sâu sắc như vậy, hơi thở của nàng tràn ngập toàn thân y.

"Ca nhi...."

Ngọc Tự Hàn liều mạng cố giữ lấy một tia tự khống chế cuối cùng.

Cánh tay nhỏ bé của Như Ca xé toang xiêm y của y ra, hai gò má nóng hổi dán lên ngực y, nàng rên rỉ khó chịu: "Sư huynh ..."

Nàng ngậm lấy nụ hoa màu phấn hồng trước ngực y.

Ngọc Tự Hàn gầm nhẹ một tiếng, thân thể ưỡn cong lên, ngón tay nắm chặt lấy tấm đệm giường ...

Đêm tối mê say.

Xuân ý nồng nàn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.