Liệt Nữ Đấu Phu

Chương 1: Mở đầu



Diễm dương cao chiếu.

Hướng Tiểu Danh cao ngạo giương lên khuôn mặt nhỏ nhắn, hai đầu lông mày để lộ một cổ anh khí,một thân trang phục màu đỏ làm nàng nổi bật tư thế oai hùng, tóc dài buộc lên, một thân tuấn tú bộ dáng rất giống nam tử hán.

Mà nàng cũng quả thật không thua với nam nhân.

Bất luận học thức hoặc võ nghệ,nàng không có thua người, thậm chí ngay cả bộ dáng tuấn tú tiêu sái cũng đủ mê hoặc đông đảo cô nương trong thành Cảnh Dương,than thở nàng vì sao không phải là nam nhân.

Mà giờ khắc này, nàng đang ngồi ở trên thân xích mã cao lớn tuấn mỹ, vác túi trên lưng,phía trên phóng vài mủi tên lấy lông vũ màu trắng trang trí, ngân cung trên tay dưới ánh mặt trời lóe ngân quang lạnh lùng.

Hôm nay là ngày tranh tài bắn tên mỗi năm một lần ở Cảnh Dương thành, vì một ngày này mà đông đảo nam nhi Cảnh Dương thành xắn tay áo lên chuẩn bị , thậm chí còn có người từ vùng khác tới tham gia.

Mà người chiến thắng ngoại trừ có được phần thưởng một vạn lượng bạc,còn có thể có được thanh danh, chuyện nhất cử lưỡng tiện như vậy dĩ nhiên khiến cho mọi người hứng thú.

Cho nên cuộc tranh tài bắn tên truyền thống đã sớm lưu truyền đã nhiều năm, mỗi một năm cử hành Cảnh Dương thành đều náo nhiệt không dứt.

Hướng Tiểu Danh là nữ nhân duy nhất trong đông đảo trong nam nhân, nàng từ năm mười bốn tuổi ấy đã bắt đầu tham gia cuộc thi đấu này, kỹ thuật bắn cung làm cho người ta không dám khinh thường.

Mà bây giờ,chức vô địch đang ở trước mắt!

Nhếch lên khóe miệng,Hướng Tiểu Danh thương yêu vỗ về lông bờm đỏ như lửa của ái mã, ở bên tai nó nhẹ nói:” Hỏa Diễm,đổi lại biểu hiện chúng ta.”

Hỏa Diễm như là nghe hiểu, cao ngạo hí cuồng một tiếng, giẫm chận tại chỗ rong ruỗi về phía trước.

Hướng Tiểu Danh khẽ cười một tiếng, không sợ hãi đứng lên ở trên lưng ngựa, nhanh chóng rút ra mũi tên lông vũ sau lưng, kéo cung –

Thở phì phò mấy tiếng,trong lúc mọi người kinh hô, mỗi một tên đều bắn trúng tâm điểm bài tròn để xa nghìn dặm,khi bắn trúng bài tròn cuối cùng, mủi chân Hướng Tiểu Danh điểm nhẹ làm cho mình bay giữa không trung.

Con ngươi đen nhíu lại, nhanh chóng rút tên ra, kéo căng dây cung, tại gió phất động lá cây rơi xuống, trong nháy mắt nhắm vào trọng tâm, nhanh chóng bắn ra –

Tên lông vũ nhanh chóng bắn thủng vài miếng lá cây, không sai chút nào.

“ Trời ơi……”

“ Quá tuyệt vời!”

Thấy tài bắn cung tỉ mỉ, người quan sát bên cạnh nhịn không được than thở, lớn tiếng vổ tay, mấy cô nương cũng lớn tiếng thét chói tai , tràng diện nhất thời náo nhiệt vô cùng.

Trong tiếng vỗ tay, thân thể Hướng Tiểu Danh như lông vũ hạ xuống,ngồi vào trên người Hỏa Diễm,cao ngạo ngẩng mặt lên cao, đắc ý cười.

Nàng có tự tin, vô địch năm nay là nàng!

Nhưng vào lúc này một bóng dáng đen tuyền nhảy ra,kéo căng dây cung, một lần bắn ra mũi tên.

Mũi tên vừa bay ra, trong nháy mắt phóng về phía bài tròn,tên xuyên qua đuôi lông vũ,đem một trong số đó chia làm hai, vẫn ngay giữa hồng tâm.

Một cái chớp mắt nửa, bóng đen đem cung thả vào phía sau, giẫm chân giương tên hướng bầu trời bắn ra,thở phì phò mấy tiếng,điểu nhi từ không trung rơi xuống, nhưng không bị thương chút nào.

“ Tốt! Thật tốt quá!”

Thấy một màn như vậy, mọi người đang ngồi nhịn không được đứng dậy vỗ tay, nhất thời tiếng vỗ tay như sấm, so sánh với Hướng Tiểu Danh mới vừa rồi còn chấn động náo nhiệt.

Thấy như vậy một màn, sắc mặt Hướng Tiểu Danh khẩn trương lên.

Lại là hắn — Đoan Mộc Thần!

Đối với tiếng vỗ tay của mọi người , Đoan Mộc Thần giơ lên khuôn mặt tuấn mỹ,phong thái tiêu sái làm người khác chú ý, một thân đen tuyền tôn lên thân thể cao lớn, bộ dáng tuấn dật thuyết phục lòng mọi người.

Lúc Hướng Tiểu Danh nhìn chằm chằm, môi mỏng đẹp mắt giương được cao hơn.

“ Đại hội tuyên bố, vô địch năm nay vẫn là Đoan Mộc Thần, xưng bá liền sáu năm!”

Vừa nghe đến lời của trọng tài, mặt Hướng Tiểu Danh càng đen hơn.

Không sai, sáu năm nay, từ khi nàng mười bốn tuổi tham gia đến nay, không có một lần thắng được chức vô địch, nguyên nhân tất cả là do Đoan Mộc Thần.

Hắn vừa xuất hiện liền đoạt tất cả phong thái của nàng,vốn tưởng rằng lần này tất thắng, nàng có thể hạ nhuệ khí của hắn, không nghĩ tới……

Chết tiệt lại thua rồi!

“ Hướng cô nương, đa tạ.” Đoan Mộc Thần tiêu sái vái chào, thắng không kiêu làm người bên ngoài tán thưởng.

“Đâu sao!” Hướng Tiểu Danh cắn răng nhả ra hai chữ này, rõ ràng trong lòng giận đến mau hộc máu nhưng vẫn cứng rắn nặn ra nụ cười.

Nhưng nhìn đến gương mặt đắc ý trước mắt, nàng nhịn không được nắm chặc ngân cung trong tay, cố gắng tự nói với mình chịu đựng, ngàn vạn không nên bắn tên về phía hắn, nếu không nàng tựu mất phong độ.

Đúng!Phải nhịn,phải nhịn!

“ Hướng cô nương, sắc mặt của cô nương thật là khó nhìn, đã xảy ra chuyện gì?” Nhưng Đoan Mộc Thần cũng không bỏ qua cho nàng, ngược lại giả bộ lộ ra gương mặt lo lắng, biết rõ còn cố hỏi.

Thấy hắn rõ ràng cố ý, nét mặt chói mắt như vậy, kích động lý trí trong đầu Hướng Tiểu Danh “xoẹt” một tiếng đứt rời, cũng nhịn không được nữa!

Kéo cung, nàng nhanh chóng bắn tên.” Đoan Mộc Thần, ngươi đi chết đi –”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.