Liệu Dưỡng Viện Trực Bá Gian

Chương 15: Ám sát




Long Tuấn Hạo quan sát người phụ nữ trước mặt. Dù nhìn từ phương diện nào, bà cũng giống như người phụ nữ trong một gia đình bình thường nhất trên TV với những dấu vết của năm tháng hằn sâu trên tấm thân gầy, không có khí chất quý phái như mẹ của hắn và mẹ của Thúc Văn nên hẳn là xuất thân bình dân. Có điều, phí dụng ở đây rất cao, mà nhìn bộ dạng của bà ấy thì hẳn đây là lần đầu tiên đến nơi này, cứ như đến bây giờ bà mới được biết con mình bị tâm thần vậy. Thế nhưng, theo hắn biết thì Sở Kiên đã ở đây từ khi viện an dưỡng này thành lập rồi, chẳng lẽ bà ấy không thấy lạ khi con trai của mình không về nhà suốt gần hai năm qua sao?

Long Tuấn Hạo kinh ngạc nghĩ, quay đầu nhìn Cô Thần, muốn hỏi xem anh có biết nguyên nhân không, lại phát hiện anh đang chăm chú nhìn về một hướng khác khiến hắn cũng không khỏi đưa mắt về phía ấy, sau đó liền thấy được người đàn ông đang đứng cách bọn họ khoảng mười thước kia.

Người nọ mặc một bộ quần áo đơn giản, nhẹ nhàng, tuy lúc này có vẻ đang đờ ra nhưng vẫn có thể cảm giác được đây là một người không đơn giản.

“…Hắn là ai vậy?” Long Tuấn Hạo liền hỏi.

“Tôi không biết.” Cô Thần thành thật trả lời, sau đó dời mắt khỏi người kia, quay lại nhìn tình hình trước mắt. Lúc này, Lê Hiên đã chạy tới, đơn giản tự giới thiệu với người phụ nữ kia rồi gọi các y tá đưa Sở Kiên đến.

Bạn nhỏ Sở Kiên đang ra sức đỡ đẻ cho Thúc Văn, chuyên chú, chấp nhất đến mức không thèm để tâm đến chuyện gì khác. Các y tá khuyên bảo dụ dỗ thế nào cũng vô ích, thế nên bọn họ rơi vào đường cùng, chỉ có thể mở miệng cầu Vương gia viện trợ.

Vị vương gia nào đó, có kinh nghiệm cực kỳ phong phú trong việc cư xử thế nào đối với các sinh vật này, vừa thấy người xung quanh đưa mắt về phía hắn liền lười biếng bước sang, từ trên cao nhìn xuống phu nhân của mình, gọi, “Thúc Văn.”

“Vâng, phu quân, luân gia đang ở đây.” Thúc Văn đồng chí nhỏ nhẹ đáp, bộ dạng như cô vợ nhỏ vừa được gả về nhà chồng.

“Ân, tốt lắm,” Long Tuấn Hạo thỏa mãn gật đầu, chậm rãi nói, “Ngươi mới mang thai chưa đến hai tháng, sinh không được, hiểu không?”

“Đúng vậy…” Thúc Văn ngượng ngùng nhìn hắn, nhăn nhăn nhó nhó hỏi, “Vậy… vậy luân gia đây là…”

“Chỉ là động thai khí, uống chút thuốc là được rồi,” Long Tuấn Hạo nói rồi quay sang nhìn Sở Kiên, áy náy nói với y, “Sợ bóng sợ gió một hồi, đã để đại phu phải một chuyến tay không.”

Đến lúc này, Sở thần y lúc này mới thu lại tấm lòng tràn đầy y đức của mình, trầm ổn đáp lời, “Không sao, nếu vậy, tại hạ cáo từ.”

Nói vài câu liền giải quyết một cách nhẹ nhàng làm cho mọi người thật sự muốn quay sang ôm đùi Long Tuấn Hạo mà khóc, Vương gia quả nhiên là lợi hại nhất a a a! Thúc Văn chớp chớp đôi mắt trong veo như nước, vừa xấu hổ vừa sùng bái nhìn phu quân của mình, ôn nhu yếu ớt nói, “Phu quân, luân gia…”

Long Tuấn Hạo kéo kéo khóe miệng, “Ngươi về dưỡng thai đi.” Nói xong liền bảo những người khác đưa Thúc Văn về phòng.

Sở thần y thấy ở đây không còn việc gì cần đến mình, liền quay về phòng dưới sự hướng dẫn của y tá.

Người phụ nữ kia nhìn theo bóng lưng của Sở Kiên, hốc mắt đỏ lên, bóng dáng này cơ hồ giống hệt con trai của bà. Thế nhưng, khi Sở Kiên xoay người lại, bà nhìn khuôn mặt của người nọ, “A” một tiếng, vẻ mặt khó tin, cảm xúc xuất hiện nơi đáy mắt không rõ là vui sướng hay bi thương, môi run rẩy nói, “Không… Không phải Tiểu Kiên…” Sau đó, bà mê mang quay đầu nhìn người thanh niên đi theo như muốn tìm đáp án, lại phát hiện cậu ta vẫn đang bình tĩnh nhìn mình khiến bà đành tiếp tục nhìn theo bóng lưng của Sở Kiên, ánh mắt mờ mịt, tựa hồ không biết phải làm sao.

Lê Hiên như có như không liếc mắt nhìn thanh niên kia một cái, sau đó ôn hòa nói với người phụ nữ trước mặt mình, “Phu nhân, cậu ấy đúng là Sở Kiên, bởi vì đã xảy ra một số chuyện nên mới trở thành thế này, về tình huống cụ thể, tôi sẽ từ từ nói cho bà biết.” Nói xong, anh đưa tay làm điệu bộ “mời”, rồi quay đầu nhìn Sở Kiên đang đi phía sau, thử hỏi, “Bà ấy là mẹ cậu, cậu còn nhớ không?”

Sở Kiên biểu tình kỳ quái nhìn Lê Hiên, rồi lại nhìn người phụ nữ trước mặt, không khỏi ngẩn ra một chút. Cậu nhíu mày suy nghĩ nửa ngày, bỗng nhiên đưa tay bưng kín đầu, lẩm bẩm nói, “Tôi không có mẹ… Bọn họ nói tôi chết rồi, nhiệm vụ không hoàn thành nên không thể về… Tôi không có…”

“Được rồi, được rồi, không có.” Lê Hiên vội vàng đánh gãy suy nghĩ của Sở Kiên để cậu ta bình tĩnh lại, sau đó xoay người dẫn bọn họ đi về phía trước. Lúc này, tất cả liền thấy được người đàn ông vẫn đứng cách mười thước xa kia —— anh ta vẫn đứng yên tại chỗ, tầm mắt chưa từng rời khỏi người Sở Kiên.

“Tiểu Dịch!” Người phụ nữ vừa nhìn thấy anh ta liền theo bản năng muốn rời khỏi tay của cậu thanh niên còn đang đỡ lấy tay bà để đến chỗ người nọ, thế nhưng vẫn nhịn xuống, có vẻ hơi kích động, hỏi, “Sao cháu lại đến đây?”

Thanh niên nhìn thấy có người đột nhiên xuất hiện cũng thực kinh ngạc, thế nhưng cậu vẫn không buông cánh tay đang đỡ lấy người phụ nữ kia.

Người đàn ông nọ chậm rãi thu lại cảm xúc nơi đáy mắt, cười đáp, “Cháu vốn định sang thăm bác, kết quả vừa đến dưới lầu thì thấy bác chuẩn bị ra ngoài, cho nên cháu mới đi theo,” nói xong, anh quay sang người thanh niên bên cạnh, hỏi, “Cậu là ai?”

Thanh niên đội mũ lưỡi trai màu đen nghe hỏi liền lễ phép cười cười, trả lời, “Em là em họ của anh Sở Kiên.”

Người đàn ông gật gật đầu, dường như có nghĩ đến điều gì đó, “Nga, em họ, tôi…” Anh còn chưa nói xong, Sở Kiên đã đi đến trước mặt, sau đó —— nhìn anh một chút rồi lướt qua, tựa như một người hoàn toàn xa lạ.

Anh gần như ngừng thở, hai cánh tay buông thõng, siết chặt nắm tay, cực lực khiến bản thân tỉnh táo lại để tránh không khống chế được hành vi của mình. Thẳng đến khi Sở Kiên hoàn toàn bước qua người, anh mới thở dài nhẹ nhõm, sau đó im lặng bước theo sau đoàn người. Anh cũng muốn biết tình huống hiện tại của Sở Kiên.

Long Tuấn Hạo nhìn đến đây liền ngẩng đầu, hỏi Cô Thần với ngữ khí kinh ngạc, “Rốt cuộc chuyện này là sao?”

Cô Thần nheo mắt nhìn theo đoàn người càng đi càng xa, đưa tay xoa đầu Long Tuấn Hạo, sau đó kéo người về phòng, “Chuyện này tôi cũng chỉ biết đại khái, tình huống cụ thể thì chỉ có Viện trưởng biết, đợi khi nào có thời gian, cậu có thể đến hỏi anh ta.”

Long Tuấn Hạo “nga” một tiếng, đi về phía trước được vài bước thì đột ngột dừng lại, “Di, khoan đã, có phải ngươi đã quên cái gì không?”

Cô Thần giả ngu, “Quên cái gì?”

“Tỉ như, gian – tình giữa ngươi và Túc Tòng,” Long Tuấn Hạo híp mắt nhìn Cô Thần, “Tại sao ta lại có cảm giác giữa các ngươi có cái gì đó? Ân?”

Cô Thần nhìn chăm chú vào Long Tuấn Hạo một lúc lâu, sau đó hứng thú hỏi, “Cậu rất để ý?”

Long Tuấn Hạo có chút mất tự nhiên, do dự một hồi rồi cũng chẳng biết trả lời thế nào, cuối cùng chỉ có thể “hừ” một tiếng, vùng khỏi tay Cô Thần, quay về phòng ngủ.

Cô Thần khẽ cười một tiếng, từ phía sau ôm lấy Long Tuấn Hạo, kéo vào trong lòng nhu niết, “Vậy đợi khi nào cậu thừa nhận cậu để ý, tôi sẽ nói cho cậu biết.”

Long Tuấn Hạo lập tức tạc mao, Cô Thần đã sớm có chuẩn bị, nhanh chóng kéo người vào phòng, đặt lên ghế, “Được rồi, ngoan, đừng lộn xộn. Tôi đi ra ngoài một chút, cậu nhớ đóng cửa lại, trừ phi tôi quay lại, nếu không thì đừng mở cửa cho bất cứ ai.”

Long Tuấn Hạo mất hứng, “Dựa vào cái gì?”

Cô Thần suy nghĩ một chút, sau đó đưa tay nâng cằm, thần sắc trở nên nghiêm túc, “Dựa vào đó là tôi nói, cậu có ý kiến sao?”

Long Tuấn Hạo tạc mao, “Có!”

Cô Thần lấy làm kỳ, “Cậu không hoa si nữa?” Anh rõ ràng đã cố ý dựa theo tiêu chuẩn “tướng quân” người này vẽ ra, thế nhưng giờ cậu ta lại có vẻ bình tĩnh một cách hiếm thấy, không lẽ hôm nay trời sắp có mưa to?

“Ngươi dám nói bản vương hoa si?!”

“Khụ,” Cô Thần thu liễm cảm xúc, thay đổi cách nói, “Ý của tôi là tại sao lần này cậu không xem tôi như tướng quân nữa.”

Long Tuấn Hạo “hừ” một tiếng, “Ngươi hẳn là nên cảm tạ giấc mộng kỳ quái kia. Bây giờ ta đã phân rõ hai người các ngươi, ngươi là Cô Thần, Cô đại y sư.”

“Nga,” Cô Thần xoay người định đi, bỗng nhiên lại quay đầu nhìn Long Tuấn Hạo, thử hỏi, “Là bởi vì tôi không thích con mèo đốm vàng kia?”

“…” Long Tuấn Hạo giật giật khóe miệng, “Ngươi cút nhanh lên cho bản vương.”

“Vậy cậu phải nhớ, không nên mở cửa cho ai khác ngoài tôi.”

Long Tuấn Hạo không kiên nhẫn phất phất tay, “Đã biết.”

Cô Thần nhìn Long Tuấn Hạo một lúc rồi mới bước ra khỏi phòng. Cửa phòng vừa đóng, Long Tuấn Hạo ngồi trên ghế bắt đầu cắn cắn móng tay, suy nghĩ một lúc, cảm thấy hiện tại, hắn hẳn là nên nắm chắc thời gian chế tạo thuốc nổ để trốn khỏi đây. Ân, hắn nhớ hình như cái “địa lôi” gì đó rất dễ làm, chọn nó đi.

Quyết định xong, Long Tuấn Hạo chuẩn bị đi tìm tài liệu, nhưng lại thấy do dự khi đứng trước cánh cửa phòng. Hắn nghĩ, chỉ cần mình không ra ngoài, để y tá lấy giúp một quyển sách chắc là không sao đâu? Sau khi hạ quyết tâm, hắn liền mở cửa, bắt đầu quan sát xung quanh.

“Cái kia… Xin chào.”

Long Tuấn Hạo quay đầu, nhìn thấy một thanh niên đội mũ lưỡi trai đang đứng trên hành lang, chính là người hôm nay đứng bên cạnh đỡ tay người phụ nữ đã đến viện an dưỡng, em họ của Sở Kiên. Người này đến gần hắn, lễ phép nói, “Tôi bị lạc đường.”

“Nga,” Long Tuấn Hạo liền chỉ về cuối hành lang, “Từ chỗ này đi thẳng, đến đó quẹo trái xong đại khái có thể nhìn thấy sân của Sở Kiên…” Vừa nói xong, hắn lập tức cảm thấy kinh ngạc, sân của hắn xem như tương đối đặc thù, người này dù có lạc đường cũng không thể nhầm sân được a. Nghĩ vậy, hắn không khỏi nhíu lông mày, còn chưa kịp mở miệng thì cánh tay đã bị kéo một cái, liền cảm nhận được một hơi thở cực kỳ quen thuộc, là Cô Thần. Thế nhưng, ngay sau đó, hắn lập tức ngây ngẩn cả người.

Hắn há to miệng, đầu tiên là đưa mắt nhìn bàn tay cách cổ mình khoảng chừng một tấc, nhìn tiếp về phía trước thì thấy tay của Cô Thần đang nắm lấy cổ tay của người kia, hắn nhanh chóng phân tích ra được, có vẻ thanh niên trước mặt chuẩn bị đưa tay bóp cổ hắn. Thế nhưng, hắn còn chưa kịp mở miệng hỏi chuyện gì đang xảy ra thì hai người kia đã bắt đầu giao thủ với nhau khiến miệng của hắn càng mở lớn hơn nữa. Cho đến hôm nay, hắn mới phát hiện bác sĩ trưởng của hắn – Cô Thần, hình như còn là một nhân vật rất lợi hại…

Thế nhưng… Vì cái gì a?

Cô Thần nhanh chóng bắt được cổ tay của người thanh niên kia lần nữa, đồng thời đưa chân quét ngang mắt cá đối phương, nghiêng mặt né tránh phần cổ bị tập kích, dùng cánh tay đang chế trụ cổ tay cậu ta áp chế trên tường, ánh mắt lạnh như băng, thấp giọng phân phó, “Hạo Hạo, vào phòng đi.”

Khí tức trên người Cô Thần quá lạnh, chờ đến khi Long Tuấn Hạo hoàn hồn khi hắn đã không tự chủ được mà đi vào phòng rồi, thậm chí còn đóng cả cửa lại.

“…” Hắn cứng ngắc đưa tay chống cằm, chuyện này… Ai có thể đến giải thích cho hắn một chút không?

Hai người trên hành lang vẫn còn đang giằng co. Cô Thần kéo người thanh niên kia đến một góc của hành lang, lúc này cậu ta mới nở nụ cười, “Tại sao anh không nghĩ mục tiêu của tôi là Sở Kiên?”

“Quả thật có khả năng này.” Cô Thần gật đầu.

Chuyện về Sở Kiên căn bản thuộc loại cơ mật, tất cả đều bị cấp trên của cậu ta phong tỏa. Không ai biết Sở Kiên đang ở đây, còn về mẹ của cậu ta… Từ bốn năm trước, bà cũng đã cho rằng Sở Kiên đã chết, đương nhiên cũng sẽ không biết cậu còn sống và đang ở đây, cho nên có thể tạo ra tình huống trước mắt chỉ có thể có hai lý do, một là mặt trên – những người đã đưa Sở Kiên đến đây đã tiết lộ cho bà biết nguyên nhân mọi chuyện, cũng đồng ý đưa bà lại đây, nhưng nếu vậy thì bọn họ phải sớm nhận được thông tri, mà người mang bà lại đây cũng phải là những kẻ kia chứ không phải người gọi là “em họ” này.

Bởi vậy chỉ có thể là lý do thứ hai —— bà bị ép buộc phải đến đây.

Người thanh niên vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, nói, “Tuy rằng so với ba người kia, đúng là ép buộc người nhà Sở Kiên dễ dàng nhất, nhưng anh cũng biết, chuyện cơ mật loại này không phải tùy tiện là có thể tra ra, cho nên tỉ lệ mục tiêu của tôi là Sở Kiên lớn nhất không phải sao?”

Những người có gia thế lớn, đương nhiên cũng sẽ có không ít cừu gia, nhưng có cừu oán với chính bản thân họ, mà nguyên nhân báo thù lại không dính dáng đến gia tộc phía sau thì ở đây cũng chỉ có hai người, một là Long Tuấn Hạo, người kia chính là Sở Kiên.

Bảo vệ của viện an dưỡng này đều là lính đánh thuê do Lê Hiên tự tay tinh khiêu tế tuyển, muốn trà trộn vào cũng chỉ có thể thông qua người nhà của bệnh nhân, cho nên nếu đối tượng báo thù là Long Tuấn Hạo thì thật ra cũng không cần phải hao tâm tổn trí đi điều tra cơ mật quốc gia. Nói như vậy thì tỉ lệ người thanh niên này đến tìm Sở Kiên là rất lớn.

“Đó cũng là điểm thông minh của cậu,” Cô Thần nói, “Nhờ công của cậu, Viện trưởng đã phái phần lớn nhân lực đến chỗ của Sở Kiên rồi.”

“Nga,” cậu ta tiếp tục cười, “Thế nhưng tôi vẫn bị anh phát hiện. Để tôi nghĩ xem, nơi này, sân của Sở Kiên và phòng Viện trưởng cơ bản có thể tạo thành một hình tam giác, mà anh dường như đã cảnh giác với tôi ngay từ ban đầu, dựa theo hướng vừa rồi anh xuất hiện… Ừm, anh vốn định đi đến phần đất trung gian giữa phòng Viện trưởng và nơi này để chặn tôi lại?”

“Kết quả là đã đoán sai lộ tuyến, bất quá, cũng may đã đến kịp,” Cô Thần siết chặt cổ tay của người thanh niên kia thêm một chút, thấp giọng nói, “Trong móng tay có cái gì? Thuốc?”

Lúc này, ánh mắt của cậu ta mới xuất hiện chút dao động, cười càng thêm khoái trá, “Không hổ là người khiến cho tổng bộ cũng phải kiêng kỵ, hôm nay gặp đã thấy quả nhiên không tầm thường. Sao? Nghe nói anh muốn chậu vàng rửa tay?”

“Tôi đã rửa tay rồi,” Cô Thần nhìn móng tay của đối phương trong chốc lát, bỗng nhiên hỏi, “Vậy bây giờ cậu sẽ chủ động nói cho tôi biết tác dụng của thuốc, hay là chờ tôi cắt ngón tay của cậu rồi tự mình nghiên cứu?”

Cậu ta nghe vậy liền ngẩn ra, “Anh không phải không làm chuyện đó nữa sao?”

Cô Thần không đáp, hỏi lại, “Tôi có nói giết cậu à?”

Cậu ta lại ngẩn ra lần nữa, nhìn anh một lúc rồi mới nhụt chí nói, “Là thuốc độc, trong khoảng thời gian ngắn sẽ không nguy hiểm đến tính mạng.”

“Nói thẳng ra là thuốc giải ở tổng bộ,” Ánh mắt của Cô Thần hơi đổi, “Khi không điên thì giết, điên rồi thì để sống, bọn họ muốn làm gì, thôi miên một bệnh nhân tâm thần?”

“Cái này thì ai biết được,” cậu ta nhún vai, “Nói như thế nào thì cậu ấy cũng là một nhân tài, giết thì quá đáng tiếc. Bất quá, nhìn có vẻ như anh rất để ý cậu ấy?” Cậu ta châm chọc nhìn Cô Thần, “Ngô, nếu tôi đoán không lầm, nếu cậu ấy khỏi bệnh… Người thứ nhất cậu ấy hận không chừng sẽ là anh, a không, cũng có thể sẽ tìm mọi cách trốn tránh anh a…”

“Không cần cậu phải nhắc.” Cô Thần buông tay, lạnh lùng nói.

Người thanh niên nọ xoa xoa cổ tay, “Anh quyết định rồi sao?”

Cô Thần chỉ đáp lại bằng một ánh mắt lạnh lùng, người nọ liền nhún vai, “Được rồi, tôi sẽ chuyển cáo cho bọn họ. Hẹn gặp lại.” Nói đi là đi, một chút do dự cũng không có.

Cô Thần nhìn cậu ta đi xa, sau đó quay lại nhìn chằm chằm người đang nấp ở sau góc tường bên cạnh.

Người đó tựa hồ cũng cảm nhận được tầm mắt của Cô Thần, chậm rãi bước ra, chính là “Tiểu Dịch” trong miệng người phụ nữ vừa rồi. “Đừng khẩn trương, tôi chỉ là đi theo xem, mẹ của bạn bè bỗng nhiên chẳng biết tại sao lại bị ép buộc đến đây, tôi chỉ là muốn biết mục đích của bọn họ thôi.”

Cô Thần hiểu biết gật đầu, chậm rãi đánh giá người đối diện. Lúc này, nhìn anh ta có cảm giác tương đối ôn hòa, không còn cảm giác trang nghiêm như lúc đầu mới gặp.

“Nga, bây giờ tôi cũng không còn việc gì ở đây nữa,” Anh ta vừa đi được hai bước, bỗng nhiên lại quay người, vươn tay đưa cho Cô Thần, cười đầy hòa khí, một bộ ta đây là công dân tốt, “Đúng rồi, tự giới thiệu một chút, tôi tên là La Dịch, từ nay về sau hẳn sẽ thường đến đây.”

“Cô Thần.” Cô Thần bắt tay với anh ta, đơn giản nói vài câu rồi quay về phòng Long Tuấn Hạo.

Long Tuấn Hạo đang ôm gối ngồi trên giường vẽ vòng tròn, thấy Cô Thần bước vào liền ngước lên, hỏi, “Người kia đi rồi?”

“Ừ.”

“Nga,” Long Tuấn Hạo tiếp tục quay đầu đi vẽ vòng tròn, một lát sau lại nhìn qua, “Đi thật?”

“Ừ.”

“Nga,” Long Tuấn Hạo lại quay đầu đi vẽ vòng tròn, hỏi, “Về sau, ngươi vẫn tiếp tục ở lại chỗ này?”

“Ừ.”

“Nha.” Long Tuấn Hạo chuẩn bị tiếp tục quay đầu, thế nhưng lại bị nắm áo kéo lại, chỉ thấy Cô Thần cười cười nhéo mặt hắn, “Rốt cuộc muốn hỏi cái gì?”

Long Tuấn Hạo trầm mặc một lúc lâu sau, rốt cục vẫn nhịn không được, hỏi, “Ngươi nói… Có phải người nọ muốn giết ta không?”

“…” Cô Thần chậm rãi gật đầu, “Cậu quả thật vẫn rất thông minh…”

“A?” Long Tuấn Hạo nhất thời cực kỳ ai oán hỏi, “Vì cái gì a? Ta không giết người, không phóng hỏa, tuân thủ kỷ cương quốc pháp, thành thật, giữ chữ tín, đạo đức cao thượng…”

“Khụ,” Cô Thần lên tiếng đánh gãy, “Cũng vì như vậy nên mới muốn giết cậu.”

“Tại sao chứ?”

“Người xấu giết người tốt chứ sao.”

“…” Long Tuấn Hạo trầm mặc, đây con mẹ nó đúng là chân lý a. Hắn không nói hai lời, liền bật dậy đi thẳng ra khỏi phòng. Cô Thần vội vàng đuổi theo, hỏi, “Cậu muốn đi đâu vậy?”

“Bản vương muốn đi giết người phóng hỏa a a a!”

“…”